y cũng được.” Nhìn thấy cổng của khu biệt thự, Đại Đổng định nói tạm biệt.
Chu Lạc cảm thấy không nỡ rời xa, lại đề nghị thêm một lần nữa: “Sắp tới giờ ăn tối rồi, tôi mời cậu ăn cơm nhé, coi như cảm ơn cậu”. Tìm người bổ túc tay lái cũng cần phải trả phí huấn luyện mà, nhưng cô không muốn thiết lập mối quan hệ tiền bạc giữa cô với Đại Đổng - Chu Lạc của lúc bấy giờ đã hoàn toàn quên mất giấc mơ hoang tưởng về việc bao nuôi mỹ nam của mình.
“Chuyện nhỏ thôi, không cần phải khách sáo.” Chưa tới bốn giờ chiều mà, còn sớm mới tới bữa tối chứ nhỉ? Đại Đổng lại thể hiện rõ vẻ tự nhiên và nụ cười mê hoặc đến chết người khiến Chu Lạc vặn vẹo cổ tay thở dài: Sao cậu không thể mặt dày giống như Diệp Minh Lỗi được nhỉ?
“Vậy thì tôi phải đưa cậu về rồi.” Chu Lạc không đợi Đại Đổng từ chối đã đạp mạnh chân ga cho xe lao vút đi, đồng thời nhẫn tâm không quay đầu sang nhìn cậu.
Suốt chặng đường đi trong yên lặng, mãi cho tới khi đến xưởng sửa xe, Chu Lạc mới quay đầu sang, nhìn Đại Đổng mở cửa xe bước xuống, quay đầu chào từ biệt cô, tư thế nho nhã tới nỗi giống như một quý tộc của gia đình dòng dõi. Chu Lạc không thể hiểu nổi những từ vựng như vậy sao lại có thể dùng trên người của một anh thợ sửa xe được. Lại nghĩ tới chuyện sau này không còn lý do để tiếp xúc với cậu nữa, cho dù là có, thì với hiện trạng bận tối mắt tối mũi của cô hiện nay, cũng không biết đến tháng nào năm nào mới có thể gặp lại, cô không nén được một cảm giác buồn rầu đang trào dâng trong lòng.
Đại Đổng vốn dĩ định đóng cửa xe cho Chu Lạc, nhưng nhìn điệu bộ thất thần của cô, lại có chút do dự. Mới chưa đến một tuần, cô gầy hơn lần gặp trước nhiều, trên gương mặt chẳng chút phấn son kia không che giấu nổi vẻ tiều tụy. Nghĩ tới việc cô nói không có thời gian luyện lái xe, trong lòng biết rõ chắc cô gặp phải vấn đề khó khăn gì đó, trong công việc hoặc trong cuộc sống.
“Bây giờ vẫn chưa tới giờ ăn tối, tôi biết một quán cà phê rất được, cô có muốn cùng tới đó thưởng thức một chút không?”
Chu Lạc suýt nữa nghi ngờ rằng tai mình có vấn đề, cô ngồi trong xe, vươn cổ ra muốn nhìn cho kỹ nét biểu cảm trên khuôn mặt của Đại Đổng. Nhưng dù có cố gắng thế nào cũng chỉ có thể nhìn thấy chiếc cổ áo sơ mi trắng trong lớp áo bảo hộ lao động màu xanh của cậu, đồng thời hình ảnh đó còn nhanh chóng dịch chuyển. Chu Lạc có phần lo lắng, lẽ nào cậu đổi ý rồi sao? Vừa định quay người mở cửa xe để bước xuống, lại phát hiện chiếc áo đồng phục màu xanh đó đã đứng ngay bên cạnh cửa xe bên này rồi.
“Đường tới đó hơi khó đi, để tôi lái xe cho.” Đại Đổng đưa tay mở cửa xe giúp cô.
Chu Lạc đương nhiên chẳng mong gì hơn thế, cô lại không phải là người thích lái xe, hơn nữa, nếu Đại Đổng lái xe, nếu bản thân mình phân tâm liếc trộm cậu, cũng không lo xảy ra tai nạn gì...
Mãi cho tới khi đổi xong vị trí ngồi, Chu Lạc vẫn chưa thể thu được vẻ vui sướng đang hiện có trên khuôn mặt mình lại được. Ồ, Đại Đổng mời mình đấy nhé, chứ không phải là do mình dày mặt lôi kéo đâu, có chút gì đó giống như đang hẹn hò. Lần trước cũng mang tâm trạng như vậy là khi nào nhỉ? Hình như đó là năm thứ tư đại học, cuối cùng cũng có một nam sinh đưa cho cô một bức thư tình, vừa hay đó cũng chính là chàng trai mà cô thầm cảm thấy ưng ý. Cảm giác trái tim đập thình thịch như có con hươu nhỏ đang chạy nhảy bên trong, dư vị ngọt ngào hơi chua đó, giống như việc ăn vụng một trái dâu tây tươi mát lạnh vào giữa ngày hè oi ả vậy.
Hai tay siết chặt vào nhau hồi lâu, đôi mắt mở to lấp lánh như sao nhìn người ta, trong lúc còn đang suy nghĩ xem nên nhận luôn hay cúi đầu tỏ vẻ nũng nịu xấu hổ, đối phương lại nói một câu: “Chu tiểu muội, phiền em đưa cái này cho XXX trong ký túc xá của bọn em nhé”.
“Tiểu muội” là cách gọi thân mật mà các bạn gọi cô hồi đại học, nhưng anh chàng đó có thể đừng thêm vào chữ “Chu” ở phía trước được không? Không biết rằng những người béo nhạy cảm hay sao! Điều đáng ghét hơn, đó là anh còn nghi ngờ nhân cách của cô, chỉ nhờ đưa một lá thư mà còn phải dùng quà để hối lộ, cô là loại người hám lợi lắm hay sao?!
Được thôi, thực ra, điều khiến cô càng tức giận hơn, đó là món quà mà anh hối lộ cô, lại là một cây kẹo mút!
Chuyện này sau đó không hiểu sao lại được lan truyền rộng rãi, sau đó cô lại một lần nữa trở thành trò cười đầy bi thảm, khiến những ngày tháng trong hai năm học nghiên cứu sinh của cô sau đó cũng chẳng có hương vị gì. Tuổi mười tám, mười chín ư, nghe nói đó là thời kỳ đẹp nhất của một người con gái, vậy mà đã bị cô cúi đầu căm phẫn cho qua sau những bản biểu đồ.
Ánh nắng buổi chiều tà của mùa thu rọi thẳng vào mũi xe, Đại Đổng đưa tay hạ tấm chắn nắng trước mặt xuống, vô tình liếc nhìn cô một cái, bắt gặp niềm vui sướng một cách đơn thuần trên khuôn mặt của cô gái ngồi bên cạnh. Đôi mắt cô không nhìn tập trung vào một điểm nào cả, rõ ràng lại đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, không biết nghĩ tới chuyện gì, niềm vui sướng của cô nhanh chóng biến thành cơn phẫn nộ, tiếp sau đó lại là vẻ đau buồn. Đây là lần đầu tiên Đại Đổng nhìn thấy những nét biểu cảm được thay đổi một cách nhanh chóng như vậy trên khuôn mặt của một người trưởng thành, đồng thời mỗi tâm trạng lại thuần túy như của trẻ con, không có chút giả dối nào cả.
Quán cà phê sáng sủa ấm áp, hương cà phê xay nồng nàn tràn trề, thôi thúc khiến con tim của Chu Lạc rộn ràng như trăm hoa đua nở.
“Đại Đổng, có phải cậu họ Đồng không?” Chu Lạc hỏi một câu rất hạ thấp trí thông minh của mình.
Quả nhiên, Đại Đổng gật đầu.
“Tôi là Chu Lạc, từ Chu trong từ màu đỏ son, từ Lạc trong từ vui vẻ.” Điều này cần phải giải thích thật rõ ràng.
“Tôi biết.” Đại Đổng lại gật đầu, khi liên hệ sửa xe, cô khai rõ tên tuổi rồi, hai chữ này cũng không phải là những chữ khó đoán lắm.
Sau đó thì sao, sau đó nên nói gì nhỉ? Bình thường Chu Lạc không phải là người ít nói, nhưng hôm nay, mấy chủ đề vừa ngoi lên trong đầu đều bị bắn chết hết, được rồi, cô thừa nhận, cô đang căng thẳng.
Đại Đổng lại hiểu lầm sự yên lặng của cô, mở miệng nói có chút không tự nhiên: “Tên gọi đầy đủ của tôi tương đối ít dùng, tuy nhiên, nói cho cô biết cũng không vấn đề gì, tên tôi là Đồng Nhị Bảo”. Ngay sau đó lại nói, “Đương nhiên, cô cứ gọi tôi là Đại Đổng vẫn tốt hơn”.
Chu Lạc tự nhắc nhở bản thân mình, cô là một cô gái có giáo dục, đặc biệt phải thể hiện ưu điểm đó trước mặt Đại Đổng, nhưng vẫn không thể kiềm chế được, bật cười thành tiếng. Sau khi cười xong, cô bỗng nhiên ý thức được một điều, trước mặt Đại Đổng, mặc dù có thể cô căng thẳng, nhưng thường để lộ tâm tư tình cảm thật nhất của mình một cách không tự chủ được.
May mà Đại Đổng mặc dù trước đó còn ngại ngùng không muốn nói, nhưng khi đã nói rồi lại không để ý tới nụ cười của cô, dường như đã sớm định liệu được tình cảnh đó rồi, chắc là số lần bị cười nhạo cũng đã không ít.
Chu Lạc thăm dò một cách đầy hứng thú, “Cậu là con thứ hai? Có mấy anh chị em?”.
Đại Đổng thành thật trả lời: “Đúng, ba anh em trai, không có chị em gái”.
Chu Lạc líu cả lưỡi, bố mẹ cô chỉ nuôi dưỡng một mình cô, hơn nữa sau khi cai sữa liền phó mặc cho bà nội, vậy mà tới tận bây giờ mẹ cô vẫn không nguôi nhớ lại quãng thời gian cô còn nhỏ, nói nhiều tới mức cô hận một nỗi không thể róc thịt ra trả ơn cho mẹ, lọc xương ra đáp hiếu cho bố. Bố mẹ cậu còn nuôi dưỡng được ba đứa trẻ, vậy thì phải có không biết bao nhiêu dũng khí đây!
“Mẹ cậu nhất định phải là người tài giỏi.” Chu Lạc thán phục từ tận đáy lòng.
“Đúng vậy, tính tình nóng nảy nhưng bản chất rất lương thiện.” Nhắc tới người nhà, khuôn mặt Đại Đổng hiện lên nụ cười ấm áp, theo lời kể của các bậc trưởng bối, mẹ thực ra vốn rất dịu dàng, nhưng nhìn thấy phản ứng của Chu Lạc, cậu đã tìm thấy nguyên nhân khiến mẹ mình trở nên nóng nảy như vậy.
“Người nhà cậu đặt tên thật thú vị, anh trai của cậu thì sao, tên là Đại Bảo? Em trai tên Tam Bảo hay là Tiểu Bảo?” Chu Lạc cũng giống như rất nhiều đứa con một khác, luôn ngưỡng mộ sự náo nhiệt của những gia đình có đông anh chị em.
“Không sai. Anh trai tôi tên là Đại Bảo, em trai tên là Được Rồi.”
Chu Lạc tròn xoe hai mắt, “Tại sao?”. Cái tên này lại càng kỳ lạ.
“Bởi vì bắt đầu từ tôi, mẹ liền mong ước có một cô con gái, đợi đến khi sinh em tôi ra, mẹ vừa nghe nói đó là một bé trai, lập tức nằm vật xuống, luôn miệng lẩm bẩm ‘Được rồi, được rồi, cả đời này không còn hy vọng nữa rồi’. Hồi đó, ở thôn của chúng tôi, nhà tôi đã bị tính là hộ sinh con vượt tiêu chuẩn rồi, nếu còn tiếp tục sinh thêm nữa, sẽ bị người ta tới dỡ nhà mất.”
Chu Lạc lại bật cười ha hả, nhìn Đại Đổng đang ngồi trước mặt, trong lòng thầm nghĩ ba anh em nhà cậu đều có ngoại hình như vậy, việc sinh con vượt tiêu chuẩn đâu có gì đáng ngại? Đây là một hành động vĩ đại tạo phúc cho nhân loại biết bao, đặc biệt là tạo phúc cho số đông các cô gái muộn chồng.
“Thế còn cô, tên cô có lai lịch gì không?” Đại Đổng không bằng lòng với việc một mình cậu trở thành đề tài mua vui, yêu cầu phải có đi có lại mới thỏa đáng.
Nụ cười của Chu Lạc nhạt dần đi, cô nói có phần rầu rĩ: “Bố mẹ tôi kết hôn được hai năm thì sinh tôi, nói hy vọng rằng tôi sẽ vui vẻ, nhưng từ đó về sau, bản thân họ đều không vui vẻ. Thôi, chuyện nhà tôi chẳng hay ho chút nào cả, cứ nói về chuyện nhà cậu đi, mấy anh em nhà cậu lúc nhỏ chắc bướng bỉnh phá quấy lắm nhỉ?”.
Đại Đổng nhạy bén cũng không hỏi thêm nhiều nữa, trả lời theo câu nói của cô: “Điều đó là chắc chắn rồi, bọn tôi toàn chơi những trò rất nguy hiểm, nếu không phải là vận may phúc lớn thì bây giờ chắc cô cũng chẳng gặp được tôi đâu”.
Những đứa trẻ tinh nghịch lớn lên ở nông thôn, mấy anh em trai cùng lớn lên bên nhau, lại có vô số các bạn cùng lứa tuổi, lên núi bắt chim xuống sông bắt cá, trêu mèo nhà này chọc chó nhà kia, phàm là những động vật biết cử động, đều khó thoát khỏi bàn tay của họ. Những chuyện mà Đại Đổng kể, Chu Lạc chưa từng được nghe, đến khi cô nghe tới chuyện lúc còn nhỏ, cậu dám hai tay nắm lấy sừng con sơn dương, cưỡi lên lưng nó, nhưng ngược lại, lại bị nó húc vào trong khe suối, suýt nữa thì ngã gãy cổ, cô lại càng há hốc miệng, vô cùng kinh ngạc.