sự tự tin, không sợ bị người khác gọi mình là người già, cũng xứng đáng được tán dương. Chu Lạc bèn thuận theo ý của chị Mai.
Chủ nhà là một người đàn ông trung niên, có cái bụng phệ thường thấy của những người đàn ông trung tuổi và có địa vị như ông ta, phía sau cặp kính gọng vàng là đôi mắt tinh anh đặc trưng của những doanh nhân. Hai người bước vào cửa, ông ta gật đầu chào Chu Lạc một cái theo phép lịch sự rồi ghé sát ngay gần chị Mai – à, không, ghé sát vào tai dì Mai khẽ nói: “Khách mời hôm nay có cả Cục trưởng của Cục A, bọn họ đang có dự án xây dựng một tòa nhà làm việc mới, đừng có nói là anh không chịu giúp em đấy nhé”.
Dì Mai khéo léo nghiêng người trành ông ta, cười nói: “Vậy thì phải cảm ơn anh đấy, em đã nghe nói tới chuyện này từ lâu, đang nghĩ xem làm thế nào để móc nối quan hệ, anh giúp em một việc lớn rồi”. Bạn đang đọc truyện tại website: www.thichtruyen.vn
Người đàn ông trung niên cười một cách vô cùng đắc ý, “Bán anh em xa mua láng giềng gần mà, giúp đỡ lẫn nhau, à, giúp đỡ lẫn nhau”.
Dì Mai cũng cười, “Câu nói này vừa khéo quá, ngay bên cạnh đây cũng có một người họ hàng xa, là cháu gái bên ngoại của em, tên là Chu Lạc. Lạc Lạc, đây là tổng giám đốc Vương của Tập đoàn H, là nhân vật tiếng tăm lẫy lừng của Bắc Kinh này đấy”.
Chu Lạc bị đẩy lên phía trước, lập tức chào hỏi một cách tự nhiên thoải mái. Tổng giám đốc Vương lúc bấy giờ mới ngắm lại cô một lần nữa, lập tức khen ngợi: “Không tồi, không tồi. Em Mai này, quê em ở đâu nhỉ? Xem ra đúng là nơi sản sinh ra các mỹ nhân đấy!”.
Phòng khách của nhà tổng giám đốc Vương rất rộng, nội thất được trang hoàng một cách xa hoa lộng lẫy. Dì Mai dường như rất thông thuộc nơi đây, cũng gặp không ít người quen trong đám quan khách, mỗi lần chào hỏi với ai đó, đều long trọng đẩy Chu Lạc ra giới thiệu trong ánh mắt dò đoán của mọi người.
Sau vài lần như vậy, ngay cả Chu Lạc cũng nghi ngờ rằng có lẽ cô thực sự là cháu gái họ ngoại của dì Mai mất rồi. Dì Mai mở miệng giải thích, “Thật không phải với cháu, vốn dĩ muốn đưa cháu tới đây chơi một chút, không ngờ còn có chuyện quan trọng cần bàn, lát nữa e rằng sẽ phải bỏ cháu lại một mình. Những người khách ban nãy dì giới thiệu với cháu, đều là những người bạn dì quen biết, tính cách cũng không tồi, nếu cháu cảm thấy buồn tẻ, có thể tìm bọn họ nói chuyện”.
Hóa ra là như vậy, trong lòng Chu Lạc thầm cảm ơn sự chu đáo của dì Mai. Thực ra, cô cũng không nhất thiết phải như thế, bản thân chẳng qua chỉ là một người khách, nếu cô có việc, nói một câu rằng sẽ tự tìm đường về nhà cũng không có gì đáng ngại.
Tuy nhiên, người ta đã có lòng tốt sắp đặt hết cả rồi, không nhận cũng có chút gì đó áy này. Sau khi dì Mai cùng tổng giám đốc Vương rời đi, Chu Lạc bắt đầu tự mình đi tìm niềm vui.
Nhưng lúc này đây, nếu níu chân một ai đó lại rồi ra sức chuyện trò rôm rả sẽ khiến người ta cảm thấy kỳ lạ. Đã không thể nhấc chân đi lung tung, Chu Lạc nghĩ ngợi một lát, liền bước về góc phòng có đông người tụ tập nhất, ở đó có hai người bạn mà ban nãy đã được dì Mai giới thiệu, hơn nữa, độ tuổi trung bình ở đó có vẻ trẻ hơn.
“Là cô Chu, cháu gái họ ngoại của chị Mai, chị Mai là hàng xóm và cũng là đối tác làm ăn của tổng giám đốc Vương.” Một người bạn của dì Mai thấy cô đang bước tới, vội vàng giới thiệu với những người xung quanh. Chu Lạc lại nghe thấy anh ta lần lượt giới thiệu từng vị khách có mặt tại đó, nhân tiện đối chiếu luôn tên gọi và dung nhan của họ.
“Mọi người đang nói về chủ đề gì vậy, tôi không làm phiền đấy chứ?” Chu Lạc không hy vọng mình lanh chanh như một con ngốc, hoặc là làm ra vẻ cô đơn ưu tư, như vậy quá xuất chúng. Đồng thời cũng không thích trở thành mục tiêu nhìn ngắm của mọi người. Cứ đơn giản trụ qua được buổi tối hôm nay là được rồi, lần sau sẽ không cùng chị ấy ra ngoài nữa.
Một cô gái mặc áo xường xám dường như rất có hứng thú quay trở lại chủ đề ban nãy, mân mê chiếc vòng trên cổ tay, nói: “Chúng tôi đang nói về chiếc vòng ngọc này, nghe nói nó là của một quý bà thời cổ đại của Nga. Ở Nga cũng có đá ngọc phải không?”.
“Đương nhiên, ngọc của Nga còn rất nổi tiếng nữa ấy chứ. Anh thấy cái vòng đó của em có khả năng là ngọc của Nga, lại là đồ cổ, nhất định rất quý hiếm.” Một người đàn ông đeo kính nói một cách nịnh bợ.
Cô gái khẽ nghiêng đầu mỉm cười, điệu bộ rất nũng nịu, “Cũng chưa chắc đâu”. Nhưng trong lòng cô ta lại nghĩ, quý hiếm là điều chắc chắn rồi, nếu không, cô ta cũng không phải cố ý diện xường xám cho hợp với chiếc vòng đó.
Chu Lạc nghe vậy liền cảm thấy buồn cười, nhìn điệu bộ nũng nịu xấu hổ của cô ta, trong bụng thầm nghĩ, chắc đó là món quà của bạn trai tặng cho cô ta rồi. Lẽ nào người tặng quà cũng không biết rõ về món đồ đó? Dù sao cũng nhàn rỗi chẳng có chuyện gì, chi bằng nhắc nhở cô ta một chút, để tránh việc bị mất mặt.
“Ừm, thực ra thì, nếu xét về chất liệu chiếc vòng của chị, càng giống với ngọc trắng Hòa Điền ở Tân Cương.” Chiếc vòng ngọc trắng bóng mịn màng như mỡ dê, được đeo trên cổ tay trắng nõn nà của con gái, trông càng bắt mắt.
Không ngờ, cô gái đó lại không hề tỏ ra vui vẻ, “Đồ cổ của Nga, sao lại là ngọc của Tân Cương được?”.
Chu Lạc suýt nữa thì nghẹn, với cô gái đại tiểu thư này, đồ gì nhập khẩu cũng là đồ tốt à! Xem ra, bản thân cô đúng là đã nhiều chuyện rồi.
“Nha đầu ngốc nghếch, đây là một trong những bảo bối được cất kỹ dưới đáy hòm của mẹ anh, sao lại là ngọc của Nga được? Chính xác là ngọc trắng màu mỡ dê Hòa Điền, đồ trang sức từ thời Khang Hy, làm quà tặng cho Sa Hoàng của Nga, sau đó, qua nhiều biến đổi, mới quay trở về tổ quốc.” Một giọng nói xen vào, trầm ổn mà chắc chắn.
“Anh Lỗi, cuối cùng thì anh cũng ra rồi! Em sắp buồn muốn chết đây này.” Đôi mắt cô gái đó cười thành hình trăng khuyết, cười vui hớn hở chào đón người vừa nói. Không cần biết đó là loại ngọc gì, người tặng ngọc mới là người quan trọng nhất, được không!
Hóa ra, cả đám người đông như vậy chẳng qua là đang phô diễn, ai nấy đều hưởng ứng trò chuyện với cô nàng đó thật lâu về chiếc vòng tay, mọi người còn buồn tẻ chết đi được ấy chứ. Không chỉ mình Chu Lạc, mấy vị khách có mặt lúc đó đều có chút ngượng ngùng.
Có một loại người, trời sinh ra là đã hội tụ những điểm hấp dẫn. Bất luận ở nơi đâu, bất luận trong trường hợp nào, đều không thể không khiến người ta chú ý tới anh ta. Người mới đến là một người như vậy.
Vẻ bề ngoài khôi ngô tuấn tú, cơ thể cao lớn, thẳng tắp, cách ăn nói nhã nhặn, khí thế mạnh mẽ, chỉ thiếu một dải băng đeo trên người với dòng chữ: Tôi là một người đàn ông tài hoa.
Hơn nữa, người mới đến lại có khả năng giao tiếp xuất chúng, chỉ bằng vài ba câu đã an ủi được tâm trạng của mọi người, khống chế được cục diện, giải vây được cho tiểu mỹ nữ vừa có chút lỗ mãng ban nãy.
Thoáng nhìn một cái, Chu Lạc đã nhìn ngay ra người đàn ông này là một chàng rể giàu có, có địa vị, để ý kỹ hơn một chút, liền nhìn thấy đôi bàn tay bé nhỏ của tiểu mỹ nữ kia đang níu lấy tay áo anh ta, lập tức cảm thấy vô vị, sao tất cả những người đàn ông tốt đều đã có chủ rồi thế! Cô luôn không hứng thú với những người đàn ông của người khác, chuẩn bị lập tức rút lui, cô đồng ý với lời của tiểu mỹ nữ vừa rồi – nhóm này thật vô cùng tẻ nhạt.
“Quý cô đây dường như rất am hiểu về đá ngọc, con mắt quả là tinh tường. Ngọc Hòa Điền và ngọc của Nga đều chung một mạch quặng, nhìn bề ngoài rất giống nhau.” Người đàn ông tài hoa kia không hề có ý bỏ qua cho cô.
Đối phương đã chỉ mặt gọi tên, Chu Lạc đành phải dừng bước, nở một nụ cười xã giao theo đúng tiêu chuẩn, “Đâu có, đâu có, tôi còn không nhận ra đấy là đồ vật từ thời Khang Hy ấy chứ”.
Một tràng cười hảo sảng vang lên, dường như vọng lên từ tận trong lồng ngực của đối phương, sau khi Chu Lạc cảm thấy đã qua rất lâu rồi, anh ta mới nói tiếp: “Một chiếc vòng tay, không có bất kỳ hoa văn trang trí và chạm khắc nào, ai có thể nhận ra nó được chế tác từ niên đại nào? Tôi chẳng qua cũng chỉ được nghe nói thôi”.
Chu Lạc thích người dám cười lớn thành tiếng, cảm thấy ít nhất cũng chứng minh được sự lỗi lạc của người đó, lập tức mở rộng nụ cười lên cả ánh mắt.
“Tôi là Diệp Minh Lỗi, rất vui được làm quen với cô.” Đối phương chìa bàn tay đầy ý hữu nghị ra trước.
Ở căn biệt thự của dì Mai, mọi thứ đều tốt, chỉ mỗi chuyện đi làm là không thuận tiện, cho dù đi xe buýt hay taxi, đều phải đi bộ một đoạn đường dài. Cũng đúng thôi, ở được trong ngôi biệt thự như vậy, ai còn dùng xe buýt làm phương tiện đi lại chứ, những gia đình có tài xế riêng không phải là ít.
Nhưng, với thân phận của một nhân viên sáng chín giờ vào làm, chiều năm giờ tan sở, Chu Lạc vốn không có ý định thuộc về một nơi ở xa hoa lộng lẫy, giờ thì cô phải đối mặt với vấn đề khó khăn về giao thông. Nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ còn một lối thoát là mua xe riêng thôi.
Chu Lạc láng máng nhớ rằng tiểu sư đệ của mình đặt tạp chí xe hơi rất đều đặn, cô liền trưng cầu ý kiến của cậu ta. Không ngờ tên tiểu tử đó lại hứng khởi như chính bản thân cậu ta đi mua xe vậy, sau khi hỏi Chu Lạc về giá tiền định mua xe, liền thao thao bất tuyệt giới thiệu cho cô tới mười mấy loại xe khác nhau, đồng thời phân tích kỹ ưu nhược điểm của từng dòng xe một.
“Bà chị ơi, khi nào chị tới cửa hiệu 4S xem xe, em sẽ đi cùng chị.” Sư tỷ chưa có bạn trai, đi một mình cũng không thể trở nên quá thu hút, một cô gái một mình đi mua xe, như thế cũng thật kỳ cục, nhất định sẽ bị người ta lòe bịp.
“Sao, cậu cũng muốn mua xe hả?” Chu Lạc rõ ràng không hiểu được ý tốt của sư đệ.
Mao Đông – chính là sư đệ của Chu Lạc – vuốt vuốt mái tóc bù xù của mình, cười hì hì nói: “Bà chị ơi, chị đề cao em quá rồi đấy. Em mới lấy được một năm tiền lương thực tập, ngay cả một chiếc bánh của cái xe đó còn chưa mua nổi nữa là, chẳng qua nghĩ cho đỡ thèm thôi”.
Mua xe suy cho cùng cũng không đơn giản như mua quần áo. Chu Lạc chọn được loại xe ưng ý, đợi đến cuối tuần bèn dẫn theo Mao Đông đi mua xe.
Trả tiền, lấy xe, trang hoàng, làm thủ tục mua bảo hiểm, chạy đi chạy lại mất nửa ngày trời, xe cuối cùng mới đến được tay của chủ nhân.
Mao Đông đi vài vòng quanh chiếc xe con mới tinh, tặc lưỡi tấm tắc: “Máu của phụ nữ khi đã hăng lên thì thật đáng sợ, mười mấy vạn đồng mà có thể tiêu một cách dễ dàng như vậy, ngay cả mắt cũng không buồn chớp lấy một cái – tuy nhiên, chiếc xe này quả thật rất đẹp!”.
Chu Lạc đã mệt lử rồi, cô quẳng chìa khóa về phía cậu ta, “Hay là em lái giúp chị về nhà?”.
Mao Đông ngắm nghía chìa khóa hồi lâu, rồi hai tay lễ phép nâng chiếc chìa khóa về phía cô, ngượng ngùng cười nói: “Em đâu dám, ban nãy người ta đã chẳng phải đã nói rồi hay sao, bảo hiểm ngày mai mới có hiệu lực nếu chẳng may xảy ra chuyện gì, bà chị còn không lột da em ấy chứ”.
Chu Lạc trợn mắt lên lườm cậu ta một cái rồi chui vào ngồi lên vị trí ghế lái.
Cô có bằng lái xe từ mấy năm trước, cảm giác lạ lẫm, gượng gạo đương nhiên là có rồi, nhưng kỹ thuật của mình chắc cũng không kém đến mức độ ấy chứ!
“Chậm thôi, chậm thôi, bà chị ơi, xe mới của chị vẫn đang trong thời kỳ chạy trơn, không thể đi nhanh như vậy.” «12