hắn mới nhận ra, người phụ nữ này căn bản không phải là người, mà là quỷ! Quỷ, vĩnh viễn sẽ không có trái tim.
Trời mới biết, nếu như lần này nàng không bỏ trốn, hắn căn bản cũng không biết, hóa ra “nhớ” một người lại đau đớn đến như vậy. Đau đến mức hắn muốn hủy diệt đi tất cả, kể cả những người bên cạnh nàng, trái tim của nàng, tất cả những gì thuộc về nàng.
Lạc Tranh gắt gao nhìn chằm chằm vào gương mặt hắn. Nàng vốn nghĩ rằng mình đã thoát khỏi sự khống chế của hắn, không ngờ tới, lại rơi vào một cái bẫy khắc do hắn bày ra.
Rốt cuộc, là hắn muốn như thế nào? Vì cái gì mà luôn không buông tha nàng?
“Tiếng tăm lừng lẫy của Lạc luật sư quả đúng là danh bất hư truyền. Vậy tiếp theo đây, em hãy tiếp tục tìm cho tôi một chứng cứ khác.” Louis Thương Nghiêu giữ chặt cằm nàng, trên môi nhếch lên nụ cười đầy thâm ý, nhưng nụ cười này lại toát ra sự lạnh lẽo, rất nhanh lan tới tận đáy mắt hắn.
Dường như không đủ kiên nhẫn để chờ câu trả lời của nàng, từng lời của hắn lại vang lên.
“Giúp tôi tìm kiếm một phần chứng cứ…chứng minh Lạc luật sư hèn hạ tới mức nào!”
Hồi 5: Chìm đắm
Chương 19 - Phần 5: Người đàn ông hai mặt
Từng lời nói của Louis Thương Nghiêu lọt vào tai Lạc Tranh khiến đầu óc nàng bỗng chốc trống rỗng. Ngay lập tức, một cảm giác bị sỉ nhục nhanh chóng lan tỏa. Nàng nhìn chằm chằm người đàn ông đối diện, ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng tới thấu xương, đôi môi anh đào chậm rãi nói ra từng lời.
“Xin anh nói truyện tôn trọng người khác một chút!”
“Tôn trọng?” Louis Thương Nghiêu khẽ nhếch môi, dáng vẻ tà mị trước sau vẫn không thay đổi, giờ phút này nụ cười trên môi hắn lại càng lộ rõ vẻ lãnh đạm.
“Trong mắt tôi, nói ra sự thật chính là cách tôn trọng tốt nhất.”
“Rốt cuộc là anh muốn như thế nào?” Ánh mắt Lạc Tranh lộ rõ vẻ không vui.
Nàng trước giờ vẫn luôn cảm nhận được ở hắn có một sự nguy hiểm thường trực. Mà lúc này, cảm giác đó lại càng mãnh liệt hơn so với bất kỳ thời điểm nào trước kia.
Rốt cuộc là hắn muốn như thế nào đây? Từng lời nói với hành động của hắn đều nhằm vào nàng. Đầu tiên là Thương Nghiêu, bây giờ lại là Louis Thương Nghiêu. Cơ hồ như từ hồi quen biết hắn, hắn đã sớm tạo ra vô vàn cái bẫy cho nàng, rồi ung dung, nhàn nhã ngồi nhìn nàng làm thế nào từ từ nhảy xuống mà thôi.
Mà mỗi một cái bẫy do hắn giăng ra, cái sau lại sâu hơn cái trước. Cho tới lúc nàng kịp có phản ứng thì đã phát hiện ra mình không có cách nào trốn thoát nữa rồi.
“Vậy thì nghiêm túc chút, để tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp em…” Louis Thương Nghiêu khẽ hừ lạnh một tiếng, lại đi tới trước mặt Lạc Tranh. Thân hình to lớn dính sát vào phía sau lưng nàng.
Thanh âm của hắn vẫn trầm thấp như mọi ngày, nhẹ nhàng đưa tay đặt lên trên đầu nàng. Ngón tay thon dài khẽ luồn vào mái tóc đen nhánh mềm mại của Lạc Tranh, ánh mắt dịu dàng cúi xuống nhìn nàng…
“Không vấn đề gì, em không tìm được, tôi có thể giúp em…từ từ tìm.”
Câu nói cuối cùng của hắn khiến Lạc Tranh cảm nhận được sự áp bách một cách sâu sắc khó có thể diễn tả thành lời.
Lạc Tranh khẽ quay đầu lại khiến ngón tay của hắn trượt khỏi mái tóc nàng, trong không khí liền vương lại một hương thơm dịu nhẹ…
“Tôi không biết anh đang nói bậy bạ cái gì, cũng không quan tâm thân phận của anh ra sao, nhưng…” Nàng trừng mắt nhìn hắn. “Anh đã giết Tề Lê, chính mắt tôi đã nhìn thấy! Vậy tốt nhất anh cũng giết luôn cả tôi đi để tránh phải lo hậu họa về sau.”
“Nhưng tôi với em còn chưa vui đùa thỏa thích, nên trước mắt em sẽ bình an vô sự mà sống trên thế gian này.” Louis Thương Nghiêu nở nụ cười, khóe môi cong lên hiện rõ vẻ tàn nhẫn. Lời nói của hắn vẫn như vậy, càng ngày càng chẳng có một chút thương tiếc nào.
Toàn thân Lạc Tranh như run lên, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt như một người xa lạ. Rốt cuộc nàng đã đắc tội gì với hắn, mà hắn lúc nào cũng chỉ nhằm vào một mình nàng?
“Tôi sẽ kiện anh ra tòa!” Giọng nói của nàng hết sức lạnh lung.
“Tôi tin em có bản lĩnh này.” Louis Thương Nghiêu sau khi nghe xong lời nàng nói, không hề nổi giận mà ngược lại còn buông nàng ra, đi tới trước bàn ăn, dương dương tự đắc cầm lấy bình rượu ở bên cạnh, cầm chiếc ly thủy tinh lên rồi tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ, hờ hững cất tiếng.
“Tuy nhiên, em chỉ tố cáo tôi một tội danh giết người như vừa rồi thì quả thực chưa có sức thuyết phục lắm. Để tôi tiết lộ cho em vài vụ nữa thì thế nào?”
Lạc Tranh bất giác cứng người lại.
Louis Thương Nghiêu đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch, nhìn Lạc Tranh chằm chằm, ánh mắt thâm thúy cùng sắc bén như một lưỡi dao xẹt qua khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng tái nhợt của nàng. Nàng khẽ mở miệng, từng lời thốt ra lạnh băng đến cực điểm.
“Cường bạo!”
Lạc Tranh bỗng giật mình, từ trong ánh mắt của hắn, nàng không khó nhìn ra đôi mắt đó đang hàm chứa bao nhiêu ý đồ. Nàng hiểu hắn không phải đang hù dọa nàng, mà chính xác hắn muốn làm như vậy.
Sự cảnh giác cao độ trong lòng nàng lập tức trỗi dậy. Chứng kiến mọi chuyện xảy ra đêm nay cũng đủ khiến nàng cảm thấy vô cùng khiếp sợ và kinh hãi rồi. Nàng tuyệt đối không thể biến thành món đồ chơi để người đàn ông này đùa cợt trong lòng bàn tay được.
Nghĩ tới đây, Lạc Tranh vô thức bước lùi về phía sau. Trong khoảnh khắc nàng lựa chọn phương án chạy trốn.
Louis Thương Nghiêu vẫn ngồi nguyên tại chỗ không chút động đậy, giống như một con báo đen nhàn nhã đang quan sát con mồi của mình. Tâm trạng của hắn cực kỳ bình thản nhìn người phụ nữ trước mắt chạy trốn, ánh mắt đầy tự tin bởi mọi chuyện vẫn luôn nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Cánh cửa lớn của căn phòng bị Lạc Tranh đẩy ra, chưa kịp bước ra, hai tên vệ sỹ mặc đồ đen đã đứng chắn trước mặt nàng. Vẻ mặt không hề biểu thị chút cảm xúc nào, một tên trong đó lãnh đạm nói với nàng.
“Lạc luật sư, nếu không có mệnh lệnh của ngài Louis thì cô không thể rời khỏi nơi này!”
Hai tên trước mặt Lạc Tranh không phải là hai tên vệ sỹ đã xử lý thi thể của Tề Lê trước đó. So với hai tên kia thì hai tên này còn lạnh lùng hơn vài phần. Dáng người hai tên vệ sỹ này cao lớn tựa như hai ngọn núi sừng sững đứng canh ở cửa. Nàng muốn chạy trốn hoặc xông ra ngoài hoàn toàn là điều không thể.
Lạc Tranh quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng nhìn người đàn ông đang ngồi kia, thái độ của hắn vẫn rất thản nhiên vì biết rõ căn bản nàng không có cơ hội chạy trốn.
Dáng vẻ của hắn vẫn luôn điềm tĩnh như vậy, điềm tĩnh tới mức làm người khác chướng mắt.
“Nếu không để tôi đi, tôi sẽ tố cáo các người tội giam giữ người phi pháp!” Lạc Tranh cố gắng giữ cho bản thân mình thật bình tĩnh. Vào lúc này, nếu không thể bình tĩnh thì nàng sẽ hoàn toàn là kẻ thua cuộc.
“Tôi rất hoan nghênh nếu Lạc luật sư muốn tố cáo!” Người đàn ông ở phía xa lười biếng lên tiếng, thanh âm nặng nề tựa như bàn thạch rơi vào giữa không gian rộng lớn, vang vọng truyền đến bên tai nàng.
“Nhưng, chỉ sợ tới lúc đó em lại không thể từ bỏ được mà thôi. Đem cô ấy trói lại cho tôi!” Giọng nói trầm thấp bỗng chốc trở thành mệnh lệnh hết sức lạnh lùng.
Lạc Tranh kinh hãi. Không đợi nàng kịp có phản ứng, hai tên vệ sỹ đã tiến tới bắt nàng lại, hai tay bị khóa chặt ra phía sau, ngay sau đó, hai cổ tay trắng ngần bị trói lại.
“Các người là một lũ khốn kiếp, thả tôi ra!” Lạc Tranh liều mạng giãy giụa. Hai tay bị trói lại càng bị siết chặt lại. Lạc Tranh vô cùng giận dữ, trừng mắt đi tới trước mặt người đàn ông kia. Ánh mắt lạnh lẽo, băng giá tựa hồ có thể giết chết người.
Louis Thương Nghiêu bước lên chặn trước mặt nàng, khẽ nhếch môi, đưa tay nhẹ nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng.
“Vẫn còn hung dữ được như vậy sao? Để xem em còn mạnh miệng được tới khi nào.” Hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của nàng, giọng nói mang theo hàm ý rõ ràng. Liền đó, hắn khẽ ra lệnh cho hai tên vệ sỹ. “Đem cô ấy vào phòng ngủ cho tôi!”
“Vâng!” Vệ sỹ lập tức tuân lệnh, một tên lực lưỡng trong số đó chỉ cần một tay đã nhấc bổng Lạc Tranh lên, sải bước hướng về phía phòng ngủ.
“Thả tôi ra! Khốn kiếp, Louis Thương Nghiêu, anh là tên khốn kiếp!” Mái tóc dài của Lạc Tranh rũ xuống. Nàng gắt gao nhìn chằm chằm vào Louis Thương Nghiêu, không ngừng mắng nhiếc hắn.
Không cần động não cũng có thể đoán được sắp tới từ phòng ngủ sẽ vang lên những âm thanh ái muội tới cỡ nào…
Lạc Tranh chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, bởi vì vừa rồi tên vệ sỹ kia vứt nàng lên giường một cách không hề thương tiếc. Lúc nàng rơi xuống giường, dạ dày cuộn lại khiến toàn bộ bữa tối ngày hôm trước cơ hồ muốn phun ra ngoài.
Khó nhọc mở mắt ra, Lạc Tranh đã thấy thân hình cao lớn của Louis Thương Nghiêu khẽ cúi xuống, bàn tay mạnh mẽ đem khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng xoay lại.
“Tôi thiếu chút nữa thì quên mất, Lạc luật sư danh tiếng lẫy lừng nổi tiếng với tính cách mạnh mẽ…” Từng ngón tay thô ráp của hắn di chuyển nhẹ nhàng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, từng tấc da tấc thịt trên gương mặt nàng tuy có phần lạnh giá nhưng lại càng kích thích cảm giác của hắn.
“Louis Thương Nghiêu, anh đừng tưởng mình có thể một tay che cả bầu trời. Sự tồn tại của thế giới này không phải do mình anh định đoạt.” Lạc Tranh tức giận nhìn hắn, cổ tay nàng ngày càng trở nên đau nhức.
Nàng không biết sợi dây thừng trói hai tay mình làm bằng vật liệu gì, chỉ cảm thấy nếu nàng càng giãy giụa thì sợi dây ngày càng siết chặt hơn, dường như muốn khảm sâu vào bên trong da thịt vậy.
Hồi 5: Chìm đắm
Chương 19 - Phần 6: Người đàn ông hai mặt
So với sự phẫn nộ của Lạc Tranh thì dáng vẻ của Louis Thương Nghiêu lại vô cùng bình thản. Thái độ của hắn không hề giống mãnh thú chực xông về phía nàng mà chỉ dùng hai cánh tay rắn chắc vây hãm nàng dưới thân mình.
Từ trên cao nhìn xuống nàng, hắn nhẹ nhàng lên tiếng, “Thế giới này đúng là không phải do bản thân tôi có thể định đoạt. Nhưng chỉ cần bản thân em do tôi định đoạt là được rồi.”
Dứt lời, hắn đưa bàn tay có chút thô ráp vuốt ve dọc theo khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Tranh, sau đó chậm rãi dời xuống, lướt qua chiếc cổ trắng nõn như thiên nga của nàng, di chuyển vào bên trong cổ áo đã khẽ hé mở vì sự giãy dụa của nàng.
“Sao mà đã nhanh chóng muốn cởi bỏ quần áo ra vậy? Tranh, dáng vẻ phóng túng của em thật khiến người ta mê muội…”
Rốt cuộc thì hắn lại gọi tên của nàng, nhưng có phần khác xưa bởi giọng nói của hắn vẫn mang vẻ tà mị nhưng lúc này lại có thêm vài phần lạnh lẽo.
“Im đi! Anh là tên khốn!” Lạc Tranh tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Giờ phút này nàng thực sự có chút hối tiếc. Tại sao nàng lại đồng ý ký kết hợp đồng với hắn? Tại sao nàng không điều tra kỹ càng rồi mới đưa ra quyết định? Thậm chí hiện giờ nàng còn có cảm giác như mình đang nối giáo cho giặc vậy.
Bàn tay của Louis Thương Nghiêu càng ngày càng không an phận. Lạc Tranh ngoại trừ việc co người để tránh né hành động của hắn thì chẳng thể làm được gì khác. Hai tay của nàng hiện đang bị trói quặt ra phía sau, muốn chống lại hắn thực sự là việc không thể.
Louis Thương Nghiêu không hề tức giận vì sự né tránh của nàng mà còn cười khẽ, bàn tay hắn luồn vào xoa lên bầu ngực tròn đầy của nàng. Trong kh