nhìn về phía người đàn ông kia cũng bắt đầu hoa lên…
Nàng bất giác cảm thấy chóng mặt…
Ngón tay cũng khẽ run lên…
Thậm chí…
Nàng thực sự muốn nhanh thoát khỏi nơi này!
Nhưng vào giờ phút này, Tề Lê đang đứng bên cạnh Lạc Tranh đột nhiên biến thành một người hoàn toàn khác.Vẻ mặt của Tề Lê hiện lên một nụ cười tà nịnh hết sức xa lạ, nụ cười này mang theo vẻ mê hoặc nhưng cũng chất chứa đầy nỗi lòng cùng ý tứ bên trong.
“Ngài Louis…” Thanh âm của Tề Lê rất ngọt ngào, rất êm tai, giống như viên kẹo đường hòa tan hết thảy mọi thứ. Trong một đêm như thế này, khiến bầu không khí như toát lên một mùi hương ngọt ngào đầy quyến rũ. Lạc Tranh cảm thấy đầu mình như vừa bị một thứ gì đó giáng xuống một đòn chí mạng. Toàn bộ lời nói của Lưu Ly trong phút chốc đều hiện lên trong tâm trí nàng.
“Người sinh ra đã có mùi hương này trên cơ thể chỉ có một mà thôi. Dòng máu chảy trong người họ là dòng dõi vương thất cao quý, mà có được dòng máu mày chính là hậu nhân của vua Louis nước Pháp.”
“Mary Catherine cũng bắt đầu không khống chế nổi bản thân mình mà yêu ông ấy. Kể từ khi hai người phát sinh quan hệ, mùi hương trên cơ thể bà dường như hòa quyện với mùi hoắc hương đầy nam tính của ông ta càng trở nên mê hoặc.
Bởi vì từ đó trở đi, Louis 14 càng say mê mùi hương điên đảo chúng sinh này, khiến mùi hương thơm mát đó như thấm vào từng mạch máu.
Loại hương thơm này đầy nam tính nhưng cũng hết sức mê hoặc lòng người. Bởi vậy, hậu nhân của ông ta coi mùi hoắc hương này như là đặc trưng cho sự quyến rũ của đàn ông”
“Mùi hương này là do cơ thể con người tiết ra, lan tỏa khắp toàn thân, mà chủ nhân của chiếc áo này thân phận không hề đơn giản, nói không chừng đó chính là hậu nhân của Louis 14.
Huyết thống là chuyện không thể nào sửa đổi, mà mùi hương ẩn trong huyết thống lại càng không cách nào sửa đổi.”
Ngài Louis…
Hậu duệ… Louis 14?
Không!
Lạc Tranh chỉ cảm thấy máu toàn thân như chảy ngược. Tia hy vọng cuối cùng trong thâm tâm nàng phút chốc hoá thành hư ảo…Trong khoảnh khắc, nàng chỉ cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo dọc theo đầu ngón tay nhanh chóng lan tỏa khắp toàn thân, rồi sau đó lan tỏa tới từng chân tơ kẽ tóc của nàng…
Nàng nhất định là nhìn nhầm, nhìn nhầm rồi!
Trong đầu nàng lúc này lại không ngừng bị kích động bởi giọng nói vô cùng trầm khàn đầy mê hoặc.
“Có tôi ở đây, em không phải lo lắng chuyện gì cả. Hôm nay ngoan ngoãn phục vụ tôi, không được rời đi. Ngày mai tôi sẽ cho em biết phải làm thế nào, được không?...”
“Tranh… Tôi thích em, thật sự thích tất cả những gì thuộc về em…”
“Tiểu yêu tinh, em thật sự biết cách làm cả hai chúng ta đều trở nên hưng phấn”
“Người Trung Quốc có câu “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu”. Em cùng với hắn, nam chưa cưới, nữ chưa gả, tôi đương nhiên có quyền theo đuổi…”
“Húc Khiên là người quá nhu nhược, còn em, lại quá mạnh mẽ. Một người phụ nữ mạnh mẽ thì càng thích hợp với một người đàn ông mạnh mẽ. Như vậy, mới có hứng thú, mới có thể làm cho em trở nên vui vẻ, giống như tôi với em vậy…”
“Tranh Tranh, đây chính là bạn tốt của anh, Thương Nghiêu…”
Thương Nghiêu…
Bạn tốt Thương Nghiêu…
Cổ nàng nhanh chóng ứ nghẹn vì cảm giác bị bỡn cợt, thậm chí nàng còn cảm thấy trên môi có vị mằn mặn. Nụ cười xã giao mới khẽ cong lên sớm đã trở nên cứng nhắc, giống như vừa nhìn thấy ma quỷ vậy…
Người đàn ông mặc bộ âu phục màu đen khẽ xoay người lại, dùng ánh mắt hờ hững mà nhìn về phía khuôn mặt hai người họ. Hình dáng cương nghị hiện rõ hơn dưới ánh sáng mờ ảo giống như một vị thần trong thần thoại Hy Lạp, toát lên phong thái hết sức cao quý.
Một lúc lâu sau, khoé môi của người đàn ông kia khẽ nhếch lên một đường cong đầy tà mị. Dáng vẻ của hắn vô cùng tao nhã ẩn chứa sự chín chắn của dòng dõi vương giả cao quý cùng những đường nét tinh tế đầy mê hoặc. Từng bước đi của hắn cũng toát lên vẻ quyền uy đầy mạnh mẽ không cách nào có thể khống chế được.
Ánh mắt của hắn lúc này không còn duy trì vẻ tà mị cùng quyến rũ nữa, mà ánh mắt đó khiến tâm tình người ta trở nên đầy cảnh giác.
Khi ánh mắt của hắn dừng lại trên gương mặt Lạc Tranh, nàng chợt cảm thấy như có hai luồng điện vừa xẹt qua toàn thân. Trong khoảnh khắc khi ánh mắt đó chợt loé lên, Lạc Tranh cảm tưởng như vừa nhìn vào một vực sâu không đáy, chất chứa rất nhiều tâm tư trong đó, khiến cho người ta cảm nhận được một sự phức tạp đang ẩn dấu.
Ánh mắt của người đàn ông kia dừng lại trên người Lạc Tranh chỉ trong chốc lát nhưng lại khiến nàng rùng mình. Toàn bộ tế bào trong cơ thể đồng loạt như bị ai đó xâm chiếm một cách mạnh mẽ, giống như bản thân hoàn toàn mất đi kiểm soát, không chịu sự khống chế của não bộ…
Trong chớp mắt, nàng còn nghĩ người mà mình đang nhìn thấy không phải là Thương Nghiêu, mà chỉ là một người có vẻ bề ngoài giống y như hắn mà thôi!
Nhưng mà, sự thực thì hắn đang đứng đó. Mi mắt của hắn, ánh mắt của hắn, đôi môi của hắn… Tất thảy đều quen thuộc tới mức khiến nàng cảm thấy kinh hãi.
Tại sao?
Tại sao lại có thể là hắn?
Mà hắn, vì sao lại có biểu hiện đó vào lúc này?
Bất giác, Lạc Tranh chợt nghĩ đến cái cảm giác hốt hoảng của hai lần trước đó. Nàng vẫn nhớ như in trong ánh mắt hắn cũng thoáng hiện qua vẻ lạnh lùng như lúc này. Rốt cuộc nguyên nhân của ánh mắt đó là gì?
Tề Lê ngược lại không chú ý đến dáng vẻ trợn mắt vì kinh ngạc của Lạc Tranh ngay bên cạnh. Vẻ mặt chị ta vô cùng hớn hở cùng vui vẻ, hướng về phía người đàn ông kia bước tới, từng hành động hết sức tự nhiên, tự nhiên tới mức Lạc Tranh cảm thấy rất chướng mắt…
Thậm chí nàng còn chứng kiến, người đàn ông kia cũng không có ý cự tuyệt, mà còn dang rộng cánh tay ôm Tề Lê vào lồng ngực. Hai cơ thể dán chặt vào nhau, kết hợp vô cùng ăn ý…
Bọn họ …
Đã từng quen nhau!
Ý nghĩ này đột nhiên thoáng hiện ra trong đầu Lạc Tranh, trong khoảnh khắc đó, trái tim nàng chợt bỏng rát, tựa như bị thanh sắt nóng đỏ của chiếc bàn ủi ấn lên bề mặt, vô cùng đau đớn…
Tề Lê từ trước tới giờ vẫn một mực giấu nàng…
Mà hắn, từ trước tới nay cũng lấy thân phận Thương Nghiêu mà lừa gạt nàng…
Hồi 5: Chìm đắm
Chương 19 - Phần 3: Người đàn ông hai mặt
Lạc Tranh lúc này hệt như một pho tượng điêu khắc đứng chết trân ở đó, quên mất việc phải xoay người bước đi, cũng quên luôn việc phải bước tới hỏi hắn một câu tại sao. Nàng cứ thế đứng đờ người ra đó…
Dáng vẻ Tề Lê đã hoàn toàn thay đổi, thân thể giống như con rắn nước vùi trọn trong lồng ngực của người đàn ông kia, giọng điệu vô cùng ngọt ngào, âu yếm cất tiếng gọi hắn “Ngài Louis…”
Lạc Tranh hiểu rằng, hắn lại thành công trong việc thu phục trái tim của một người phụ nữ. Tề Lê sống độc thân nhiều năm như vậy, chẳng lẽ lại là hắn…
Đau đớn…
Cảm giác vô cùng đau đớn khiến cho nàng không thể thở nồi. Thậm chí nàng còn muốn ngồi thụp xuống để cho trái tim mình bớt đau đớn hơn.
Người đàn ông kia không hề có chút phản ứng nào nhưng ánh mắt hắn lúc này lại khiến Lạc Tranh cảm thấy vô cùng xa lạ. Nàng cũng không dám khẳng định ánh mắt đó rốt cục mang hàm ý gì. Ánh mắt này của hắn dường như là cố tình biểu đạt ra để cho nàng có thể nhìn thấy. Đó giống như một loại mệnh lệnh không lời, thật khó mà tìm được người đàn ông nào lại ra mệnh lệnh theo hình thức đó.
Người đàn ông kia cuối cùng cũng mở miệng. Giọng nói trầm thấp của hắn khiến Lạc Tranh cảm giác vô cùng quen thuộc, giống như bầu trời đêm sâu thẳm bên ngoài cửa sổ, khiến người ta có vô vàn suy nghĩ.
Nhưng hắn lại nhìn vào Tề Lê đang dựa vào ngực mình mà lên tiếng. Từng câu từng chữ của hắn khiến Lạc Tranh thực không có cách nào để đối mặt với thực tế vô cùng tàn nhẫn này…
“Thân thể của cô so với trước kia càng hấp dẫn hơn thì phải. Lại đây nào, để tôi tận hưởng một chút.” Lời nói của hắn đối với Tề Lê cực kỳ khiêu khích.
Nhưng, biểu cảm lạnh băng của hắn lại rất hiếm thấy, còn lời nói thì không hàm chứa chút tình cảm nào.
Lạc Tranh cảm thấy vô cùng chói tai, hóa ra, những lời nói câu dẫn cùng khiêu khích của hắn không chỉ đối với một mình nàng… Nghĩ đến lại thấy nực cười. Trong thoáng chốc nàng cảm thấy có chút bi ai với chính bản thân mình.
Tề Lê dường như đã sớm quen với những hành động cùng lời nói không chút cảm tình này của hắn. Dịu dàng nở nụ cười, chậm rãi cởi bỏ khuy áo của mình, những vẫn có chút ngại ngùng nhìn về hướng Lạc Tranh đang đứng ở phía xa. Sau đó tỏ vẻ làm nũng rồi nói với hắn.
“Nhưng mà, cô ấy…”
Lạc Tranh cũng không thể chịu đựng thêm cảnh tượng trước mắt nữa, liền xoay người muốn rời đi!
Nàng biết rõ bọn họ muốn làm cái gì. Đã như vậy, vì cái gì mà nàng còn phải tiếp tục đứng ở nơi này chờ đợi? Chẳng lẽ còn muốn làm khán giả của họ hay sao?
Hắn, tại sao lại có thể đối xử với nàng như vậy chứ?
“Đứng lại!” Người đàn ông phía sau trầm thấp lên tiếng, hướng Lạc Tranh mà ra lệnh.
Thân thể Lạc Tranh khẽ run lên, đột nhiên dừng bước.
“Ở yên đó!” Lại là một câu mệnh lệnh nữa, âm thanh có phần trầm thấp hơn, lãnh đạm hơn nhưng khiến người nghe không thể kháng cự. Trong giọng nói lộ ra một chút áp lực cùng uy hiếp khiến người khác cảm thấy kinh hãi.
Lạc Tranh nắm chặt bàn tay. Giờ phút này, thậm chí nàng không hề muốn trốn chạy nữa, muốn ở lại nhìn xem rốt cuộc hắn định làm thế nào. Hắn muốn nàng ngây ngốc đứng đây để khiến nàng cảm thấy xấu hổ cùng nhục nhã, vậy nếu bỏ trốn thì chẳng phải hắn dễ dàng đạt được mục đích hay sao.
Tề Lê trút bỏ chiếc váy của mình một cách nhanh chóng. Thân thể chị ta thực sự rất đẹp. Làn da săn chắc được phản chiếu dưới ánh sáng mềm mại tỏa ra từ ngọn đèn càng trở nên mê người. So với Lạc Tranh thì Tề Lê tuy lớn hơn mấy tuổi nhưng thân thể vẫn mềm mại một cách hết sức tự nhiên.
Tâm tư Lạc Tranh bỗng dưng chùng xuống!
Hắn muốn… chạm vào Tề Lê sao?
“Nằm sấp trên ghế sofa!” Hắn khẽ ra lệnh.
Tề Lê cười một cách vui vẻ, thân thể trần trụi hết sức xinh đẹp của chị ta bước từng bước về hướng chiếc ghế sofa cách đó không xa, khẽ cong người lên, vô cùng quyến rũ và hấp dẫn.
Tề Lê chống hai tay lên tay vịn của ghế sofa, cái mông nhô cao tạo thành tư thế hết sức khêu gợi. Bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cũng sẽ trở nên điên cuồng.
Ánh sáng từ những chiếc đèn trên tường dịu xuống, Tề Lê giống như một con thiên nga xinh đẹp, từng cử động hết sức uyển chuyển mềm mại. Khuôn mặt được ánh sáng mờ ảo chiếu vào trở nên vô cùng tinh tế, mê hoặc lòng người.
Lạc Tranh biết rõ bản thân nên tránh chứng kiến cảnh tượng ái muội trước mắt, biết rõ bọn họ chuẩn bị muốn làm cái gì, cũng biết nàng không còn tâm trí nào mà đối diện với hết thảy.
Nhưng hai chân nàng thì cứ chôn chặt tại chỗ, khiến nàng không thể động đậy. Cứ thế mặc cho những cảnh tượng tội lỗi cùng đau lòng trước mắt cứ thế mà phát sinh…
Hắn quả thực có bản lĩnh này, thế nhưng lại làm cho phụ nữ vì hắn mà điên cuồng!
Lạc Tranh cần phải biết rằng, những người đàn ông có thân phận như hắn, bên cạnh sao có thể thiếu