“A… Ưm…” Âm thanh thân ngâm cùng vô cùng phóng đãng của phụ nữ truyền đến tai Lạc Tranh, nàng vô thức quay đầu nhìn.
Hắn đứng sau lưng Tề Lê, bàn tay to lớn nhẹ nhàng đặt lên trên phần lưng của chị ta, ngón tay thon dài từ từ dời xuống, giống như đang thưởng thức da thịt mịn màng cùng mềm mại của người phụ nữ…
Lạc Tranh vội quay đầu sang chỗ khác, từng ngón tay lại khẽ run rẩy. Trong lòng lại càng thêm đau đớn, nàng không muốn nhìn nữa… thực sự không muốn nhìn thêm nữa!
“Ngài Louis… em muốn…” Âm thanh của Tề Lê nhẹ nhàng lan tỏa, chầm chậm len lỏi vào tâm trí của Lạc Tranh.
Nàng mơ hồ hồi tưởng lại cảnh tượng lần cuối cùng “mây mưa” cùng người đàn ông này, hóa ra là, tất cả mọi chuyện đều có thể đem ra đùa giỡn như vậy, tất cả mọi thứ chỉ giống như một vở kịch không hơn không kém…
Trong khi Lạc Tranh sắp bị những suy nghĩ rối bời giằng xé tâm can, bên tai bỗng truyền đến một âm thanh vô cùng chấn động “Pằng”! Không phải âm thanh của nam nữ trong lúc hoan ái mà là…
Lạc Tranh đột nhiên quay đầu nhìn lại, trong khoảnh khắc đó, nàng bị dọa tới nỗi toàn bộ tóc gáy đều dựng đứng lên!
Đầu óc của nàng trở nên choáng váng, trong tai chỉ còn lại tiếng ong ong đọng lại…
Nàng nhìn thấy, phía sau lưng Tề Lê lênh láng một chất lỏng màu đỏ. Vừa rồi chị ta còn phát ra những âm thanh vô cùng mờ ám cùng thân ngâm vậy mà chưa tới một giây, chỉ trong chớp mắt đã nằm giữa một vũng máu, ngay cả một tiếng kêu cũng không có.
Tề Lê nằm đó không nhúc nhích, màu đỏ tươi của máu phun lên chiếc sofa màu đen sang trọng, dính đầy thân hình mới vừa rồi còn vô cùng quyến rũ, xinh đẹp, tư thế vô cùng hưng phấn cùng phóng đãng.
Lạc Tranh cũng không nhìn rõ mặt của Tề Lê, chỉ nhìn thấy thân thể trần truồng, toàn bộ phía lưng, mông và hai chân nhuốm toàn một màu đỏ của máu…
Lạc Tranh trừng lớn hai mắt, hô hấp ngày càng trở nên dồn dập, khó khăn. Nàng cứ ngỡ rằng, trước mặt nàng sẽ diễn ra một màn hoan ái của hai người bọn họ, không ngờ lại chứng kiến cảnh tượng vô cùng kinh hãi như thế!
“A…” Đột nhiên nàng cảm thấy dạ dày mình quặn thắt dữ dội, mùi máu tanh nồng nặc bao trùm lấy hương chanh thoang thoảng, hòa quyện với mùi hoắc hương tạo nên một thứ mùi không mấy rõ ràng.
Nàng liều mạng bịt chặt miệng, cương quyết không cho bản thân phát ra bất kỳ âm thanh nào hay nôn ói tại nơi này. Nàng cố gắng hết sức để bản thân không run rẩy, nhưng cơ hồ rất khó khăn, cơ thể giống như gặp phải chấn động không ngừng run lẩy bẩy…
Cách đó không xa, người đàn ông kia coi như không hề có chuyện gì xảy ra, cầm khẩu súng ném vào bên trong ngăn kéo. Sau đó thuận tay đẩy ngăn kéo vào một cách hết sức trơn tru.
Lạc Tranh nghe thấy âm thanh hai hàm răng của mình đang run rẩy va vào nhau…
Có thể, nàng đã từng trải qua những cảnh máu me thế này khá nhiều, cũng có thể, trong khi xử lý những vụ án, từng gặp qua những người tàn nhẫn không ít.
Nhưng, tận mắt chứng kiến một người bị cướp đi mạng sống như thế này, một giây trước đó vẫn còn đang sống mà nói chuyện với nàng, một giây sau liền biến thành một cái xác chết. Mà quan trọng nhất người đó lại là đàn chị của nàng, nàng chưa từng trải qua tình huống nào tương tự, chưa từng…
Cho tới giây phút này, nàng mới ý thức được một điều, suy cho cùng thì nàng cũng chỉ là phụ nữ, mà phụ nữ thì không cách nào vượt qua được sự nhạy cảm của chính mình. Nàng không thể nào quá lý trí mà đối diện với toàn bộ tình huống này!
Thực sự mà nói, từ lúc bước chân vào khách sạn này, nàng không thể nào khống chế được bản thân mình nữa…
Không, chính xác mà nói, chính là từ giây phút nhìn thấy người đàn ông kia!
Ánh mắt không chút tình cảm, lạnh như băng quét qua người Lạc Tranh. Ánh mắt đó giống như có một sức mạnh vô hình khiến người ta không thể nhúc nhích!
Hắn cứ thế vừa nhìn chằm chằm vừa hướng phía nàng mà bước tới…
Hồi 5: Chìm đắm
Chương 19 - Phần 4: Người đàn ông hai mặt
Dưới ánh đèn, toàn bộ thân thể của hắn như nhuốm một mùi máu tanh của ma quỷ. Ánh mắt của hắn vẫn không thay đổi, hết sức hờ hững và lãnh đạm, chăm chú nhìn vào Lạc Tranh như muốn thưởng thức dáng vẻ hoảng loạn đang xâm chiếm toàn thân nàng.
Tâm tư Lạc Tranh đang không ngừng gào thét. Nàng rất muốn hét lên nhưng lại không thốt ra được, chỉ thấy hô hấp càng lúc càng dồn dập khi hắn từng bước tiến lại gần…
Gương mặt của hắn, vô cùng quen thuộc…
Đường nét của hắn, cũng vô cùng quen thuộc…
Làn môi mỏng của hắn, cũng vẫn quen thuộc…
Thậm chí hơi thở tỏa ra từ trên người hắn, cũng hết sức quen thuộc…
Nhưng…
Hành động của hắn lại khiến nàng cảm thấy vô cùng xa lạ.
Hơi thở của hắn mang theo sự áp bách đến ngạt thở, hoàn toàn bao phủ lấy hô hấp của Lạc Tranh. Cuối cùng, nàng không thể tự chủ mà sụp xuống sàn, ngước mắt nhìn lên lại bắt gặp ánh mắt hắn khi hắn cúi xuống nhìn nàng…
Hắn là Thương Nghiêu sao?
Không…
Nhất định là không phải!
Thương Nghiêu trước giờ vẫn luôn là người đàn ông vô cùng tà mị, nhưng người trước mắt lại hoàn toàn giống như ma quỷ vậy.
Thấy nàng sụp xuống sàn, hắn cũng ngồi xuống trước mặt nàng, chăm chú nhìn cho đến khi đôi môi Lạc Tranh không chịu nổi nữa mà khẽ run lên. Lúc đó, hắn mới chậm rãi đưa tay ra, bàn tay dường như vẫn còn phảng phất mùi vị của Tề Lê, giữ lấy cằm nàng, nâng lên, hờ hững lên tiếng.
“Tôi thật chưa từng nghĩ tới, một Lạc luật sư danh tiếng lẫy lừng mà cũng có ngày trở nên sợ hãi đến thế này!” Ngữ khí của hắn hoàn toàn mang cảm giác xa lạ. Thậm chí điệu bộ nói chuyện với nàng cũng giống như người không hề quen biết.
“Anh… rốt cuộc là ai?” Lạc Tranh khó khăn lắm mới khôi phục lại ngữ điệu của mình. Nàng không tin, tuyệt đối không tin trên đời này lại có hai người giống nhau đến như vậy.
Hắn cũng không trả lời nàng, chỉ nhẹ nhàng nhếch môi, dáng vẻ của hắn lúc này có chút tà mị khiến không khí trở nên dễ chịu hơn một chút.
Hai gã vệ sỹ mặc âu phục đi đến, chắc hẳn đã sớm quen với việc chứng kiến những cảnh như vậy, không hề cảm thấy kinh ngạc, chỉ là cung kính đứng một bên chờ tiếp nhận mệnh lệnh.
“Đem thứ đồ bỏ ở đằng kia xử lý sạch sẽ một chút, không nên để Lạc luật sư phải sợ hãi như vậy.” Hắn đứng dậy, ra lệnh với hai tên vệ sỹ nhưng mắt vẫn nhìn Lạc Tranh không hề chớp.
“Vâng!” Hai tên vệ sỹ lập tức tiến lên.
Đồ bỏ đi…
Hắn dám nói thi thể Tề Lê là đồ bỏ đi!
Lạc Tranh chỉ cảm thấy trong lòng nổi lên một hồi tê tái.
“Đi thôi! Nơi này sẽ làm em cảm thấy khó chịu.” Hắn bất ngờ kéo Lạc Tranh dậy, không cần chờ tới sự đồng ý của nàng. Nhưng cũng rất nhanh buông tay nàng ra, cứ thế bước đi ra bên ngoài.
Lạc Tranh không dám quay đầu lại nhìn thi thể của Tề Lê. Những giọt nước mắt nóng hổi chỉ chực trào ra bị nàng cứng rắn nuốt trở lại. Tề Lê là tiền bối của nàng, cho dù nhiều năm không gặp nhưng cũng có chút tình cảm chị em. Mà tên hung thủ giết người kia lại dùng một từ ngữ thấp hèn như vậy để nói về thi thể Tề Lê sao?
Nàng cũng bước theo ra ngoài, nhìn thấy người đàn ông kia ngồi xuống bên bàn ăn đã sớm được bày lên một bữa tối vô cùng thịnh soạn, hắn cầm lấy chiếc khăn ướt khẽ lau bàn tay mình với thái độ hết sức bình tĩnh cùng tao nhã. Thấy nàng đứng đó, khẽ nhếch môi cười, “Ngồi đi!”
Lạc Tranh khó mà tưởng tượng được, hắn vẫn còn tâm tư để dùng bữa.
Hai tên vệ sỹ rất nhanh đã đi ra, trên vai khiêng một bọc nặng được bọc bằng dra giường, ắt hẳn là thi thể của Tề Lê.
“Ngài Louis, xin hỏi còn gì giao phó?”
“Báo cho Am, sắp xếp lại toàn bộ lịch trình của tôi. Cho người gác ở cửa, nếu không có lệnh, bất luận kẻ nào cũng không được tự tiện tới quấy rầy tôi cùng Lạc luật sư dùng bữa.” Hắn lạnh lùng ra lệnh.
“Vâng!” Bọn vệ sỹ lập tức rời khỏi phòng.
Mùi máu tanh thoang thoảng bay lơ lửng trong không khí nhanh chóng bị gió đêm thổi tan. Thì ra ngay cả mạng người cũng không bằng một con kiến hèn mọn, làm sao có thể dễ dàng lấy đi như thế chứ?
“Hóa ra cái tên Thương Nghiêu này, chẳng qua là chỉ cái vỏ bề ngoài để anh ngụy trang cho các hoạt động thương nghiệp của mình.” Sắc mặt Lạc Tranh trở nên tái nhợt cùng lạnh băng. Hắn giết chết đàn chị của nàng, nhưng nàng, thì lại hoàn toàn bất lực.
“Lại đây!” Hắn cũng không trả lời ngay câu hỏi của nàng, chỉ nhẹ nhàng ra lệnh.
Lạc Tranh do dự một chút, nhưng mọi chuyện rốt cuộc cũng đã xảy ra đến mức này, nàng cần gì phải trốn tránh nữa. Kẻ giết người chính là hắn, cần đền mạng cũng chính là hắn!
Nàng bước lên, đứng cách hắn một khoảng chưa tới một mét…
Hắn khẽ nở nụ cười hờ hững, lại đứng dậy, “Xem ra, tôi cần phải giới thiệu một chút về bản thân mình thêm lần nữa.” Dứt lời, đôi mắt hắn càng lộ ra vẻ thâm trầm, khóe môi cũng nhếch lên một đường cong sâu hơn.
“Cho tới giờ tôi cũng không nghĩ tới việc ngụy trang để lừa dối bất kỳ chuyện gì, bởi vì tôi vốn được gọi là…” Hắn ngừng lại, từng câu từng chữ vang lên vô cùng rõ ràng.
“Louis Thương Nghiêu!”
Dường như có một tia sét vừa giáng xuống khiến cho thần trí Lạc Tranh chợt bừng tỉnh. Louis! Hắn là Louis…
“Anh chính là… hậu nhân của dòng dõi Louis?” Lạc Tranh thực sự không thể nào tin nổi vào những gì mình vừa nghe. Tất cả những điều này trước đó chỉ là do nàng phỏng đoán mà thôi.
Nhưng vào giờ khắc này, hắn đã trực tiếp nói cho nàng biết tên gọi thực sự của hắn là Louis Thương Nghiêu. Đúng vậy, đây mới chính là tên thật của hắn. Thực ra căn bản từ đầu nàng cũng không tin sẽ có người mang họ Thương.
Ánh sáng từ ngọn đèn chiếu vào khuôn mặt Louis Thương Nghiêu, là khuôn mặt vốn hết sức quen thuộc với nàng. Nhưng giờ đây lại mang một vẻ vô cùng xa lạ với những đường nét cao quý đầy sắc sảo khiến người khác không cách nào nắm bắt.
Hắn cao quý là vì trong người hắn đang chảy dòng máu của vương thất.
Khó có thể nắm bắt được hắn bởi vì bản thân hắn khiến người ta có một cảm giác rất xa lạ.
Hắn không còn là Thương Nghiêu, giám đốc của tập đoàn RM quen thuộc, cũng không còn là bạn tốt mà Húc Khiên luôn mồm gọi nữa. Hắn chính là giám đốc của tập đoàn WORLD thần bí, Louis Thương Nghiêu.
“Em quả không hổ danh là luật sư, nhanh như vậy đã có thể điều tra ra được thân phận của tôi.” Louis Thương Nghiêu nở nụ cười nhẹ.
Liền đó, hắn lại vươn tay về phía nàng. Khi Lạc Tranh còn chưa kịp phản ứng, giọng nói trầm thấp lại rơi xuống bên tai nàng…
“Em đúng là không đơn giản, ngay cả người trong Trúc Liên bang cũng có thể một mình xử lý.” Giọng nói của hắn vừa giống như là lời tán thưởng, lại vừa không giống…
Có trời mới biết, cái ngày đó thật sự đã khiến tâm tư hắn rung động như thế nào. Nhìn nàng nhu mì nằm trên giường bệnh khiến người ta nghĩ tới hình ảnh con mèo nhỏ ngoan ngoãn khiến sự cứng rắn cùng kiên định trong lòng hắn dường như tan biến.
Trong thoáng chốc hắn thực sự muốn buông tha cho nàng, thậm chí từ bỏ cả những việc mà mấy năm nay hắn từng ấp ủ, chỉ là…không muốn nhìn thấy nàng bị tổn thương như thế này.
Nực cười! Thực sự nực cười!
Nhưng việc nàng bỏ trốn đã làm cho lý trý của hắn hoàn toàn bừng tỉnh. Trong khoảnh khắc đó