Ánh đèn trong phòng sáng lên, không giống không khí trầm lặng lúc trước, trong phòng bởi vì có tiếng cô gái mà vô cùng náo nhiệt, người đàn ông yên tĩnh nằm ở trong ghế sa lon hưởng thụ thế giới hai người, sau khi cởi bỏ gút mắc, cảm giác hoàn toàn khác nhau, dĩ nhiên, anh cảm thấy quan hệ này chưa đủ, giấy hôn thú chưa tới tay, cô gái còn có nhiều cơ hội lựa chọn người khác.
Giống như lời của Trình Thất, tiền không tới tay vậy không gọi tiền!
Ngay cả A Nhiêm cũng cảm thấy sung sướng, bò qua bò lại xung quanh cô gái, một tấc cũng không rời, so với chủ nhân nặng nề, nó thích Trình Thất mang cho nó thoải mái hơn.
Trình Thất đẩy mặt của con trăn: "Mau tránh ra, mau tránh ra, Lạc Viêm Hành, A Nhiêm đi theo anh là nghiệp chướng đời trước của nó!"
"Hả? Chỉ giáo cho?" Một người đàn ông nào đó một tay chống cằm liếc xéo qua, anh có khắt khe với con vật cưng sao?
Một cô gái nào đó thu dọn xong cái hộp sắt, ôm cổ của A Nhiêm lắc đầu: "Anh dẫn nó đi chơi chưa?"
"Bên trong thành phố không có chỗ nó đặt chân mà !" Chó to lớn cũng bị cấm, huống chi trăn.
Nghe vậy Trình Thất đau lòng sờ sờ đầu A Nhiêm: "Không trách được thân thiết với em như vậy, vẫn lấy lòng, giống như rất sợ em rời khỏi, nó quá tịch mịch, nhất định rất khát vọng thế giới bên ngoài, nhưng bởi vì anh ra lệnh cấm chế nên không dám chạy ra ngoài, mà anh giống như hũ nút, rất tịnh mịch, không làm cho nó vui vẻ, quá đáng thương!" Thật ra A Nhiêm rất hoạt bát, thân thể khổng lồ là sự kiêu ngạo của nó, cũng là bi ai của nó, đúng vậy, ai lại mang theo con trăn bự đi dạo phố?
A Nhiêm bị đánh cũng không để ý, tiếp tục từ phía sau bò lên người cô gái, chống cằm trên đầu vai, thân thể vàng óng ánh chiếm một mảng diện tích lớn, lớp vảy lấp lánh kinh người, có ai biết con vật này tuyệt đối không có lực sát thương? Bắt nạt kẻ yếu?
"Vậy em dứt khoát dời qua đây đi, mỗi ngày chơi với nó là được !" Người đàn ông nói vô cùng nhẹ nhõm, người được lợi ích lớn nhất đương nhiên là anh, nằm mơ cũng ảo tưởng hai người giống như trước kia, cùng ở chung một nhà, kể chuyện xưa cho anh, nấu cơm cho anh, tắm cho anh, mỗi lần ngủ chuẩn bị chăn màn. . . . . .
"Đừng cho rằng em không biết anh đang nghĩ mưu ma chước quỷ gì, muốn đánh cắp bí mật trong bang của em, nghĩ tốt nhỉ, được rồi, điện đã sửa xong, có cần gì thì gọi điện thoại cho em, hễ kêu là tới, em đi đây!" Từ bàn, đi vòng qua ghế sa lon lại bị kéo, không hiểu cúi đầu nhìn thấy người đàn ông đang bất mãn nhìn cô: "Lạc Viêm Hành, cho em chút thời gian, hôm nay bọn Ma Tử cũng không biết chuyện của chúng ta, em phải bàn bạc với bọn họ một chút!”
“Phải bao lâu?”
“Em làm sao biết? Phải đợi sau khi ban hội vững chắc mới có thời gian suy tính chuyện khác, hiện tại phải giải quyết chuyện La Ngọc Khôn, dù sao em sẽ không trả lại tiền cho ông ta!” Vỗ vỗ sổ tiết kiệm, đó là tiền cô chín chết một sống mới có được, được rồi, mặc dù có chút thất đức,ai biểu lúc trước La Hiểu Hiểu đánh vào mặt cô? Đánh người không đánh mặt, đánh thì phải trả giá thật lớn.
Xem ra chính mình thật thù dai.
Lạc Viêm Hành chắc lưỡi: “Nhóc tham tiền, nhưng nếu ông ta muốn tìm em làm phiền, phải nói cho anh biết.......”
Trình Thất chê cười: “Đây là chuyện của Phi Vân Bang, đừng ở trước mặt em ra oai!”
“Được, được, được, chuyện của em em tự giải quyết, được chưa?” Đứng dậy cùng nhau đi theo ra ngoài, đến cửa mới dùng sức một cái, kéo mạnh thân thể nhỏ nhắn vào trong ngực, giương môi cười tà nói: “Xa cách người yêu thật muốn sao.......?”
Má ơi, người đàn ông này trở nên buồn nôn như vậy từ lúc nào hả? Trình Thất không được tự nhiên muốn tránh thoát, đối phương lại càng ôm chặt, nuốt nước miếng, cắn răng nâng cái ót: “Ừm!”
Lạc Viêm Hành một tay đỡ nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, ngón tay cái ma sát cái miệng nhỏ nhắn mềm nhũn, từ từ cuối đầu, há mồm tỉ mỉ thưởng thức, dịu dàng như nước, đầu lưỡi dễ dàng thành công trượt vào, triền miên cảm thụ ấm áp trong khoang miệng một người khác, quét qua từng cái răng ngà, thật giống như đang đếm hết có mấy cái răng, động tác vô cùng chậm rãi.
Trình Thất chưa từng nghĩ tới người đàn ông này tao nhã lịch sự như thế, so với chủ động, thích đối phương đem đến cho cô cảm giác dịu dàng hơn, ôm gáy người yêu nhắm mắt hưởng thụ, hôn nhau không có bất kỳ tư tưởng tà dâm nào, dĩ nhiên, chuyện dâm tà thường thường do nước chảy đá mòn đưa đến, không tới chốc lát, liền bắt đầu nhón chân lên cuồng nhiệt đáp lại.
Người đàn ông cũng không phải Liễu Hạ Huệ, một tay nâng cái ót cô gái, một tay nắm thật chặt cái eo nhỏ nhắn dáng chặt vào bụng của mình, ganh đua so sánh kỹ thuật hôn, giống như đấu mưa to gió lớn.
“Khì khì”
Đang hôn cuồng nhiệt, hai tiếng sát phong cảnh làm cho Trình Thất hé mắt.
Chỉ thấy A Nhiêm ở bên ngoài nửa mét nhiều lần trộm dò xét không chớp mắt, nhanh chóng đẩy người đàn ông ra, nhếch nhác sải bước vọt tới, thiếu chút nữa đã ở lại qua đêm, người đàn ông này, cũng không phân biệt rõ nơi chốn nào sao? Giữa bàn dân thiên hạ, cô còn chưa phóng khoáng tới mức đó.
Lạc Viêm Hành quệt quệt nước miếng nơi khoé miệng, cười hô: “Đi đường cẩn thận một chút!”
“Biết rồi” Trình Thất cũng không quay lại, phất tay.
Một người một trăn lưu luyến đưa mắt nhìn cô gái càng lúc càng xa, cho tới sau khi biến mất, A Nhiêm mới thất vọng yểu xìu, lại nhàm chán.
Quả nhiên, Lạc Viêm Hành vỗ vỗ đầu con vật cưng nói: “Đi ngủ lại đi!”
A Nhiêm nghe vậy không còn hơi sức bò lên lầu ba, vì sao đột nhiên cảm thấy trong phòng đột nhiên lạnh buốt? Không hề có nhân khí.
Lạc Viêm Hành cũng đi, tâm tình thoải mái, nằm ngang trên giường lớn, nếu không tại sao nói con người là động vật vĩnh viễn không thể thoả mãn? Cánh tay phải sờ soạng khoảng trống, anh tin tưởng không bao lâu, vào lúc này, cô gái nhất định đang nằm ở đầu vai của anh nói chuyện trời đất, thật ra có nhìn thấy hay không nhìn thấy cũng không đáng kể, vợ chồng làm bạn, chết cũng không tiếc.
Bạch Lang đường
“Gì? Người mù?”
Trong phòng ngủ truyền ra tiếng than thở của Ma Tử, hai cô gái ngồi xếp bằng cạnh TV, so với những anh em khác, Trình Thất cho rằng bọn họ là người thân thiết nhất, đối với cô mà nói, Ma Tử là anh em, càng là chị em tri kỉ không thể thiếu, vuốt vuốt hộp điều khiển ti vi thở dài nói: “Đúng vậy, sáu tuổi bắt đầu mù rồi, lúc ấy tôi đem hai tỷ trả lại cho anh ấy!”
Ma Tử còn đắm chìm trong sự thật Lạc Viêm Hành là người mù, lắc đầu nói: “Không thể nào, nhìn thế nào cũng không giống là người mù!”
“Tôi cũng nghĩ vậy, anh ấy nói bí mật ở trong cái đĩa này!” Giơ giơ cái đĩa trong tay.
“Đợi chút, chị nói trả lại cho anh ấy hai mươi tỷ rồi hả? Chị Thất, làm như vậy là đúng, nếu không phải anh ấy không thấy đường, khẳng định không có thuận lợi như vậy, mắt là cửa sổ tâm hồn, một biểu hiện rất nhỏ cũng có thể bị nhìn ra, tôi không thể lợi dụng sự tàn tật của người ta mà lừa gạt, quá không ngay thẳng rồi!” Vậy có khác nào Khâu Hạo Vũ lợi dụng Salsa không biết gì phá bỏ đứa bé kia?
Trình Thất bật cười: “Tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng anh ấy còn nói đây là chúng ta dựa vào bản lãnh của mình kiếm được, cho nên đưa lại cho tôi!” Đem sổ nhỏ ném tới.
Ma Tử không biết là vui vẻ hay phiền muộn, nghĩ đến cái gì, trêu chọc nói: “Tại sao tôi có cảm giác các người giống như hai vợ chồng tranh đấu? Chị xem đi, đầu tiên chị trộm thứ quan trọng nhất của chồng, chồng rất tức giận, khi chị trả lại cho anh ấy, vốn người chồng vô cùng tức giận, nhưng bởi vì chị chủ động xin lỗi mà tha thứ cho chị, cam tâm tình nguyện đưa hết đồ cho chị, thật rất giống!”
Thật ra? Thật ra cái gì? Thấy vẻ mặt bối rối của cô gái, Ma Tử nhất thời trừng mắt: “Chị Thất, chị......”
“Không sai, tôi và anh ấy đang cái đó!”
“Đang cái nào?”
Trình Thất không ngờ thủ hạ kinh ngạc như vậy: “Lui tới!”
Ma Tử nhìn ra đây không phải là nói đùa, hơi thở càng ngày càng không thuận, đần độn ngay người mấy giây mới vặn bã vai Trình Thất: “Chị Thất, chị thật muốn đưa Phi Vân Bang cho anh ấy à? Tôi........ Không phải đã nói cùng nhau giành chính quyền sao? Tại sao có thể chấp tay nhường cho người ta?” Chị Thất và Lạc Viêm Hành, không phải vẫn là đối địch sao?
Trình Thất liếc thủ hạ một cái: “Ai nói lui tới thì phải giao bang hội cho anh ấy? Diễn trò đùa quốc tế à, anh ấy cũng không kiên trì thống nhất nữa, sau khi kết hôn nhiều nhất là liên minh, Phi Vân Bang vẫn là Phi Vân Bang!”
“Nhưng......., Tôi luôn đối chọi với anh ấy, chị xác định Lạc Viêm Hành thật lòng? Mà không phải đang đùa chúng ta?” Trời ạ, gương mặt Chị Thất như đang hạnh phúc, nghĩ lại, như vậy cũng không có gì không tốt, mình và Khúc Dị sớm muộn phải kết hôn, hơn nữa Chị Thất cũng đến tuổi kết hôn, Lạc Viêm Hành quyền cao chức trọng, xứng đáng với Phi Vân Bang, vấn đề là một mực gọi người ta là cháu trai, đột nhiên trở thành chồng của Chị Thất.......
“Không thể nào, tôi có gì đáng để anh ấy đùa bỡn? Hơn nữa anh ấy lại không nhìn thấy. Trong lòng anh ấy, Trình Thất tôi là cô gái xinh đẹp nhất thiên hạ!”
Ma Tử thấy thế, không ngừng hâm mộ, tình cảm của Chị Thất và Lạc Viêm Hành mới thật là tình cảm chứ? Cô và Khúc Dị........ Cũng thế, mỗi một đoạn hôn nhân cơ bản đều giống nhau, còn có niềm vui nào có thể nói? Luôn có một chút không tốt mới có thể làm nổi bật những hạnh phúc hoàn chỉnh, đến bây giờ Khúc dị cũng không tặng cho cô một bó hoa tươi, chiếc nhẫn kim cương, cầu hôn...... Không có gì cả
Trình Thất đã nhận ra Ma Tử giống như có chút mất mát, không cần nghĩ cũng biết là vì Khúc Dị, nhưng hôm nay nước đổ khó hốt, cũng đã lên giường, gần đây dường như Ma Tử cũng thay đổi, mỗi ngày cầm điện thoại di động mong mỏi cái gì, chắc là tình cảm đang nhanh chóng ấm lên, tại sao tên Khúc Dị này không hiểu được làm thế nào để lấy lòng cho cô gái vui vẻ, làm cho thủ hạ mình rất thất vọng vậy?
"Thật ra tôi nghe nói Khúc Dị đã không còn đánh bạc !"
"Cũng mười ngày rồi, anh ấy cũng không có tới tìm tôi, cũng không gọi điện thoại, tôi muốn anh ấy phải hối hận, không có gì, dù sao lúc ban đầu đã nói không yêu cầu xa vời, Chị Thất, xem hết cái đĩa đi!" Cầm lấy hộp điều khiển mở TV, là cô yêu cầu quá nhiều, không trách được Khúc Dị.
Trình Thất không biết phải khuyên nhủ như thế nào, chuyện tình cảm, cô tin tưởng Ma Tử có chừng mực, nếu như Khúc Dị thực không muốn, cũng không thể bức bách phải không? Khúc Dị là ân nhân của Phi Vân Bang, aiz, nếu là kẻ địch thì còn có thể đến nhà đánh, trong lúc vô tình thấy thủ hạ kinh hãi ngồi thẳng người, cũng nhìn sang.
Trong màn hình hiện ra một đứa bé trai tóc đen đang đứng ở góc tường trong căn phòng bí mật khóc thút thít, bộ dáng ước chừng sáu bảy tuổi, khuôn mặt trẻ thơ xinh đẹp kinh người, mặc tây trang màu trắng quý giá, vô cùng giống hoàng tử Phương Tây, chỉ là vô dụng nghẹn ngào thực làm cho người ta chua xót, một người đàn ông trung niên đầu trọc đang ngồi bên cạnh, lớn tiếng răn dạy.
"Khóc cái gì mà khóc? Mẹ chết mà thôi, có ai mà không trải qua mẹ chết ? Không được khóc!"
"Mẹ ô ô ô, cậu. . . . . . Mẹ chết rồi ô ô ô ô! Cháu không nhìn thấy được ô ô ô ô."