Đây là một khách sạn 5 sao, tấm nhựa trong suốt trải thành mái che lộ thiên, phóng tầm mắt nhìn tới, có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao và ánh trăng lưỡi liềm. đám người tập hợp thành nhóm vây xung quanh cả đại sảnh, vẻ ngoài dối trá, mặc trang phục hoa lệ tham gia tiệc tối, chủ đề thảo luận cũng đơn giản là dối lòng xã giao với đối phương.
Ma Tử cố ý chọn một góc bình thường, cùng mọi người ngồi xuống, không muốn bị người quấy rầy.
Salsa vừa vào nhà liền nhìn thấy người đàn ông mặc áo đuôi tôm kéo La Hiểu Hiểu xuyên qua trong đám người, nụ cười thoải mái giống như vô cùng quen thuộc, La Hiểu Hiểu mặc dạ phục, cao quý trang nhã, chưa từng so sánh mình với người khác, hôm nay vừa nhìn, quả nhiên La Hiểu Hiểu thích hợp đứng ở bên cạnh anh.
Nếu như là mình, sợ rằng đối mặt với những phú thương, một chữ cũng nhả không ra.
Lộ Băng thọc Ma Tử, ý bảo nhìn về phía Salsa đã mất hồn.
Ma Tử nhún vai, bày tỏ sớm nhìn đến, cô nói tình yêu này thật kỳ diệu, trong lòng Salsa cũng chỉ là đứa bé, cũng có thể hiểu thấu, bởi vì có thân thể hai mươi lăm tuổi, Khâu Hạo Vũ này tìm mọi cách tổn thương, cô vẫn như thiêu thân lao đầu vào lửa, có câu nói mặc dù tơ tình mong manh nhưng kiên cố nhất, bất kỳ vũ khí sắc bén đến cỡ nào cũng không thể chặt đứt, kể từ sau khi thích Khúc Dị, cô không còn tức giận.
Bởi vì cô hiểu, cho nên tự đáy lòng hi vọng Salsa có thể được thỏa mãn mong muốn, có lúc người tàn tật so người bình thường càng hiểu làm thế nào để yêu một người, bởi vì cô thật lòng không có việc khác, trong lòng không chứa đựng danh lợi, quyền thế, khổ sở, dục vọng, cũng chỉ có một người đàn ông, dễ dàng không nói yêu, một khi yêu, sẽ bất chấp tất cả truy tìm, không biết vui buồn yêu ghét, cuộc đời muôn vẽ, chỉ cần người kia cho một chút ấm áp sẽ giống như có toàn bộ thế giới.
Có lúc cô cũng nghĩ mình là Salsa thì tốt biết mấy, cũng sẽ không giống như bây giờ bởi vì đối phương không gọi điện thoại hỏi thăm mà buồn buồn không vui, nếu là Salsa sẽ để xuống tự tôn chủ động tới cửa, mà cô lại không làm được.
Là tự ái và mặt mũi bức bách cô không thể mặt dày mày dạn. . . . . .
Hôm nay Lạc Viêm Hành và Chị Thất không đến, đã hẹn đi hái hoa ngắm trăng rồi, dường như tất cả mọi người đều vui vẻ hơn so với cô, kể từ sau khi Chị Thất mang thai, Lạc Viêm Hành bảo vệ một tấc cũng không rời, chỉ trách cái bụng cô không có tiền đồ, không mang thai, nếu không Khúc Dị cũng sẽ ngày ngày báo cáo, kể từ hôm đi khách sạn ra ngoài cũng chưa từng xuất hiện, giống như đó là tình một đêm mà thôi.
Mặc dù không có yêu cầu cao, nhưng cũng không thể mấy tháng không thấy bóng dáng chứ? Hoàn toàn không có tin tức, lại không thể chủ động thăm hỏi, quên đi, vẫn nên suy nghĩ biện pháp cố gắng kiếm tiền, nói còn sẽ còn, nói gì không quan tâm bề ngoài, đều là lời ngon tiếng ngọt dùng để lừa gạt phụ nữ, có lẽ cảm thấy mới mẻ, ha ha, thật là tổn thương người.
Không thấy người, dĩ nhiên không có tâm tình vui đùa, cầm lấy một chai Whisky vừa uống ừng ực vừa cười nói: “Thuận theo tự nhiên đi!” Khâu Hạo Vũ không thích Salsa, có biện pháp gì? Hơn nữa, Salsa cũng không phải là không ai thèm lấy, anh ta không lạ gì, bọn họ cũng không lạ gì anh ta.
Tiểu Lan siết chặt đũa cắn răng nói: “Đáng ghét, tìm ai không được, lại có thể tìm La Hiểu Hiểu, các người nói không phải thẩm mỹ quan của anh ta có vấn đề? Đàn ông các người đều là một đám động vật suy nghĩ bằng nửa người dưới!”
“Em có ý gì? Chúng ta là loại người như vậy sao?” Lộ Băng không đồng ý đầu tiên: “Nhìn anh đi, ba nghìn mỹ nữ chỉ lấy một cái gáo uống nước!” Cợt nhã ngắt cằm nhỏ cô gái, mặc dù tình cảm của anh ta và Tiểu Lan không có nóng bỏng như Chị Thất và Lạc Viêm Hành, cũng không khổ sở như Salsa nhưng cũng coi là cùng sinh cùng tử, đã là người thân chung lòng.
“Vậy anh nói xem, tại sao anh yêu em?”Tiểu Lan trợn mắt.
“Bởi vì em là em, cho nên anh yêu em, có phải nhìn hâm mộ Chị Thất và chồng của Chị Thất hay không? Cảm thấy tình cảm như vậy mới yêu nghiêm túc?” Không phải cô muốn đi ăn máng khác chứ?
Tiểu Lan chu miệng: “Chúng ta rất nhạt nhẽo!”
Lộ Băng thở dài: “Ai không nghĩ khắc cốt ghi lòng? Nhưng anh không muốn chuyện không may, làm người không thể cầu xin quá nhiều, người biết đủ thường vui vẻ, bình thường mới hạnh phúc!” Nhận thức của mình thật là càng ngày càng cao, móc ra chiếc nhẫn nháy mắt nói: “Thật sự cho rằng anh chưa chuẩn bị sao? Chỉ là chờ một đêm trăng sao gió tuyết mà thôi, hôm nay không thích hợp, hôm khác đi!” Lại đem chiếc nhẫn cất vào.
Thấy cô gái chớp mắt cảm động liền nói tiếp: “Tiểu Lan, anh biết rõ bây giờ anh chưa có nơi chốn, nhưng em yên tâm, từ khi biết em, bản thân anh đã nỗ lực thay đổi mình, trong lòng anh, em là hình bóng anh không thể thiếu, ngày nào đó hình bóng mất đi, anh nghĩ anh cũng sẽ......”
“Phi phi phi, nói cái gì đó, được rồi, em biết rồi, Lộ Băng, em cũng vậy, mặc kệ tương lai chúng ta sống hay chết, đều phải ở chung một chỗ!” Chỉ tùy tiện phát bực, không ngờ người đàn ông này nhạy cảm như vậy, càng ngày càng may mắn mình có thể gia nhập Phi Vân Bang, vừa muốn rót rượu cho người đàn ông, liền nhìn đến một bóng dáng không nên xuất hiện đập vào mi mắt, kinh ngạc há to miệng: “Này, này, này không phải Thái Thủy Vân sao?”
Mọi người cùng nhau quay đầu, sau đó nhất trí chắc lưỡi.
Nơi cửa lớn, Thái Thủy Vân trang điểm lộng lẫy kéo một thanh niên vừa nói vừa cười, tay của người đàn ông như có như không xẹt qua cái mông của cô, mà cô gái chỉ ngượng ngùng đánh lồng ngực anh ta, người mù đều nhìn cho ra hai người quan hệ không cạn, ở đám đông như thế, sợ rằng đã đến lúc công bố hoàn cảnh.
Ma Tử cũng không còn đau buồn, biến hóa này cũng quá nhanh, giống như hôm qua còn tin thề son sắc nói yêu Mạc Trung Hiền, hôm nay liền tìm tri âm khác, cuộc sống muôn vẻ thay đổi trong nháy mắt, nhưng không nghe nói Mạc Trung Hiền đã ly hôn? Dám công khai tìm tình nhân? Thật muốn nhìn người đàn ông bị thiến kia lúc này như thế nào.
“Nhìn Thái Thủy Vân, thật không ngượng ngùng, dù sao đi nữa cũng phải sau khi ly hôn chứ?”
“Đúng vậy, nhưng nghe nói sau khi Mạc Trung Hiền ngã, cô ta vẫn cùng Bạch tiên sinh ở chung một chỗ!”
Lộ Băng nhíu mày, nghiêng người rút ngắn khoảng cách: “Các người nói Mạc Trung Hiền ngã?”
Hai người phụ nữ cùng gật đầu: “Đúng vậy, hai tháng trước tất cả sản nghiệp của Quốc Hào cũng bị Long Hổ thu mua!”
“À? Có chuyện này?” Ma Tử hít một hơi lạnh, tại sao cô không biết: “Vậy bây giờ Mạc Trung Hiền không phải hai bàn tay trắng sao?”
“Đúng vậy, một phân tiền cũng không để lại cho anh ta, nghe nói hiện tại ở trong xóm nghèo, giống như đang ở trong chung cư phía tây, dù nói thế nào Thái Thủy Vân này cũng là tiểu thư con nhà giàu, sao có thể đi theo anh ta chịu tội? Vợ chồng vốn như chim rừng, tai vạ đến đều tự bay đi, dạo này, đi nơi nào tìm hôn nhân mỹ mãn?” Người phụ nữa gật gù đắc ý.
Tiểu Lan khinh thường chê cười: “Cái này gọi là gieo gió gặt bão, không trách được người khác, chỉ tiếc lãng phí một cách vô ích, năm đó Chị Thất dụng tâm lương khổ, hao tốn rất nhiều đầu óc, lại bồi dưỡng được một tên hề như vậy!” Mỗi lần nghe bọn họ nhắc tới Mạc Trung Hiền, cũng hận đến cắn răng nghiến lợi, vong ân phụ nghĩa, không bằng cầm thú.
Đông Phương Minh cũng không ném đá xuống giếng, vô cùng cảm thán: “Tính đi tính lại, cuối cùng lại trở về lúc ban đầu!” Người sống được tự tại một chút thì tốt hơn, anh tin tưởng hôm nay Mạc Trung Hiền đã suy sụp giống như con chó rồi, nếu anh ta có một nửa nghị lực của Chị Thất, sợ rằng hai tháng cũng đủ để có được một căn nhà, cho dù nói như thế nào cũng xuất từ Đại học Thanh Hoa.
Tạo nghiệp chướng Trời vẫn còn tha thứ, tự mình làm bậy thì không thể sống được.
Salsa thấy Khâu Hạo Vũ và La Hiểu Hiểu dường như muốn rời khỏi, vừa định đi qua hỏi cho rõ, tại sao không thích cô, nhưng nhớ đến đã từng phát lời thề độc với Trình Thất, cuối cùng buông tha, bọn họ muốn đi đâu? Đi làm loại chuyện đó sao? Làm thế nào, cô không cách nào đi ngăn cản, làm thế nào?
Đang lúc cô gái bối rối thì Khâu Hạo Vũ lại ôm La Hiểu Hiểu chậm rãi đi đến, giống như muốn đánh tiếng chào hỏi, bưng một ly rượu trên bàn nói: “Sau mùng 7 tháng 7 sẽ là người một nhà, hi vọng mọi người có thể bỏ qua hiềm khích lúc trước, Hạo Vũ kính các vị một ly!” Ngửa đầu uống hết.
Ma Tử khinh bỉ nghiêng đầu, bưng rượu lên uống một hơi cạn sạch: “Không dám!”
Salsa cầm chặt ly rượu, không nhìn đến người đàn ông một cái.
Có lẽ Khâu Hạo Vũ đoán được nhất định Salsa bị Trình Thất uy hiếp, thật đúng là nghe lời, có phải về sau cũng sẽ không nhìn lại anh một lần hay không? Nghĩ đến đây, không khỏi tức giận: “Đúng rồi, còn có một việc muốn tuyên bố với mọi người, ngày mùng 7 tháng 7 hôm đó, cũng là ngày tôi cùng với Hiểu Hiểu lập gia đình!”
Salsa chợt ngửa đầu, lập gia đình? Anh muốn kết hôn sao? Cô dâu là La Hiểu Hiểu sao?
La Hiểu Hiểu lần nữa được yêu mà sợ, nhưng ngạc nhiên, cầu hôn không phải nên hỏi trước cô sao? Tại sao.......
“Khâu Hạo Vũ, anh kết hôn hay không có liên quan gì đến chúng ta? Anh đừng quá đáng, anh biết rõ Salsa.....” Ma Tử kích động lật bàn trước, là tới thị uy sao? Còn ngại bị thương không đủ sâu? Quá khi dễ người rồi.
Lộ Băng nhanh chóng kéo cô bạn đang nổi giận ngồi xuống, trách móc: “Câm miệng!” Không thấy nhiều người đã chú ý tới nơi này sao? Về sau Salsa làm sao làm người.
Salsa cũng không sao cả, đột nhiên phát hiện mình thật giống như trưởng thành, đứng dậy nhe răng vui vẻ cười nói: “Như vậy chúc mừng!” Bưng ly rượu lên bắt chước Trình Thất, phóng khoáng uống hết, sau khi lau khô nước mắt, xoay người đi ra ngoài.
“Thế nào? Salsa tiểu thư mất hứng?” Khâu Hạo Vũ không hề buông tha cô, đi vòng qua chặn đường lại, tròng mắt nhìn xuống bộ dáng cô gái rõ ràng hoa lê đẫm mưa lại gượng cười, trong lòng truyền đến từng trận co rút đau đớn, đã như vậy còn yêu sao? Châm chọc nói: “Biết tại sao tôi không chọn cô không?”
Chương 74: Cô ấy chỉ là một đứa bé 2 (chưa beta)
Cô gái bất lực lắc đầu, cô chỉ muốn tránh né, tại sao muốn cản trở cô? Cô nên làm gì? Hai mắt đẫm lệ nhìn về bốn phía, phát hiện tất cả mọi người đang dùng một loại ánh mắt quái dị nhìn cô, mà người thích nhất lại đang khoe khoang giống như ôm một cô gái khác chứng tỏ với cô, thật ra không cần thiết như vậy, cô vẫn biết mình không tốt, không xứng đôi.
Khâu Hạo Vũ cao ngạo xoa cánh môi La Hiểu Hiểu cười tà: "Bởi cô là người không thành thật!" Tại sao không nói cho anh bí mật của cô? Chẳng lẽ sợ anh bắt cô giao cho những nhà khoa học làm thí nghiệm sao? Cứ không tin tưởng anh ?
"Ô ô ô tôi không có. . . . . ." Salsa không còn hơi sức lắc đầu.
"Không nói cũng không quan hệ gì, dù sao tôi cũng không có hứng thú biết, được rồi, tất cả giải tán đi, Hiểu Hiểu, chúng ta đi!" Rất thất vọng lôi kéo La Hiểu Hiểu dẫn đầu đi ra cửa chính.
"Chúng ta đi đâu?" La Hiểu Hiểu cố ý nói lớn tiếng khiêu khích, ánh mắt khinh bỉ nhìn về phía Salsa.
"Đi nhà tôi !"
Salsa lui lại mấy bước, người không thành thật, cho dù khi còn bé, người nhà cũng không nói cô như vậy, thật ra không phải cô không thành thực, mà cô không hiểu đến tột cùng những người này muốn cái gì, vẫn phủ nhận mình không ngốc, theo kịp nhịp với người chung quanh, thì ra đã cách nhiề