Giọng nói trầm thấp, giống như một lời nói mê dịu dàng.
Nước mắt cô rơi càng nhiều, cổ họng cũng trở nên nghẹn ngào.
Lúc ở một mình, quả thật rất cô độc.
Lúc nhớ nhung một người là lúc cô đơn nhất.
Cho nên, cô có thể cảm nhận được cảm giác của anh.
Năm năm này, cô ở trong nước, dù là cực khổ, ít nhất còn có người nhà, có bạn tốt ở bên cạnh, cho cô sức mạnh chống đỡ qua năm năm năm này.
Nhưng cô không dám tưởng tượng, năm năm này, anh ở Mĩ, trừ một người bạn là Niếp Lâm ra, cuộc sống anh chỉ có một mình, nên rất cô đơn? Anh phải dùng bao nhiêu tâm lực để chống đỡ, vào lúc nhớ cô lại không quấy rầy đến cuộc sống của cô, vì cô tạo nên một đế quốc mà có thể thực hiện được mọi nguyện vọng của cô.
Nhất định anh cũng sẽ sợ, cũng sẽ tuyệt vọng.
Anh nghe đến một lời hát quen thuộc, sẽ muốn gặp cô; anh cầm điện thoại, lại chậm chạp không dám gọi cho cô; noel hàng năm, anh trở về, xa xa nhìn cô, sau đó lập tức xoay người rời đi.
Trong mắt cô, người không gì không làm được, gần như là hoàn mĩ, năm năm sau, anh tự đẩy mình xuống ngang với cô, thậm chí buông xuống tất cả.
Hơn nữa không oán, cũng không hối hận.
“Hạ Hạ, lúc đứng ở phía sau anh, có gì không tốt?”
Anh nhẹ nâng tay, từ từ vuốt mái tóc dài của cô. “Người phụ nữ của anh đã xuất sắc như vậy, phải cho anh một chút cơ hội, để anh có thể thể hiện được chút tự ái và năng lực của đàn ông… bất kể là phương diện nào, đúng không?”
Nói xong lời cuối cùng, anh có ý dùng giọng nói ái muội và trêu chọc.
Cô nghe được thì bật cười, hơi thả anh ra, chỉ vào gương mặt anh, cũng không nói gì, chỉ là khuôn mặt tràn ngập nước mắt đã hiện một nụ cười.
Đây nhất định là một mặt cô không muốn người khác thấy nhất, chẳng những không có trang điểm, không rực rỡ, không có sự kiên cường vô địch không thắng nổi, lại thêm hỗn hợp nước mắt nước mũi, còn cười đến nhe răng trợn mắt.
Nhưng đây là trước mặt người đàn ông cô yêu nhất, hơn nữa còn là người luôn bao dung tất cả của cô.
Hai người cứ nhìn nhau như vậy, anh vẫn thản nhiên cười, lại không ngừng lấy tay lau nước mắt cho cô.
Một lát sau, anh thu tay lại, che miệng ho nhẹ. “Phải nói thế nào?”
“Hả?” Cô nhìn anh.
“Loại không khí này, phải nói ba chữ nào?” Nụ cười bên khóe miệng anh càng đậm.
Cô sửng sốt, cặp mắt trong suốt, nhìn anh, giọng nói như đang làm nũng. “Tư Không Cảnh, trước tiên anh phải hỏi đối phương có muốn hay không chứ?”
“Tắm chứ?” Anh dừng một chút. “Hay là đi ngủ?”
Không nghe được lời như dự đoán, cô không kịp phản ứng, hồi lâu sau mới há miệng. “Anh…”
Nhìn cô lộ ra vẻ mặt mờ mịt đáng yêu, tâm tình của anh rất tốt, vẻ mặt luôn bình tĩnh, không có nhiều biểu cảm lắm, giờ đây đều tràn ngập nét cười, tiến lên hôn lên môi cô. “Hửm? Đây không phải lời em muốn nghe? Vậy em muốn nghe lời nào?”
Nhất định là anh cố ý…
Cô tức giận lườm anh, rõ ràng anh biết trong loại không khí này, nếu không phải ba từ mà các cô gái thích, thì chính là ba lời thề ước.
Huống hồ, hôm qua, lúc ở Florence, cô đã nói ba từ này với anh, dù sao sáu năm trước anh đã từng nói qua, trở lại Florence, thân phận của cô là vợ sắp cưới của anh.
Ý nghĩ của anh, xem ra vĩnh viễn cô đều không đoán ra…
Cô có chút giống như đưa đám, mím môi muốn nói gì đó, đột nhiên, điện thoại ở tủ đầu giường vang lên.
Anh tự tay lấy di động đưa cho cô, cô cúi đầu nhìn tên hiển thị, nhìn anh nói. “Là ba em.”
Vẻ mặt của anh lập tức trở nên hết sức quỷ dị.
Cô thú vị thưởng thức vẻ mặt anh. “Hiện tại em mới phát hiện ra, thỉa quan hệ của anh và ba em, là yêu nhau lắm căn nhau đau đó,…”
Trong nháy mắt, vẻ mặt anh trở nên quỷ dị hơn.
Cô cười híp mắt nhận điện thoại, còn cố ý mở loa.
“Hạ Hạ.” Đầu bên kia truyền đến giọng nói lười biếng của Phong Trác Luân. “Hai ngày này con chơi thế nào?”
Cô ho nhẹ, trả lời. “Vô cùng tốt, bây giờ bọn con đang ở Mĩ.”
Bởi vì vừa khóc nên giọng nói của cô hơi khàn, lỗ tai Phong Trác Luân quả nhiên vô cùng nhạy bén, cách điện thoại cũng có thể nghe ra, lập tức hỏi. “Con khóc hả?”
Cô giương mắt nhìn biểu cảm đặc sắc trên mặt Tư Không Cảnh, dừng cười, trả lời chắc chắn. “Vâng.”
Tên nhóc khốn khiếp đó, có cần ba sử dụng thủ đoạn Phó Chính làm với con rể áp dụng lên nó không?” Phong Trác Luân đề cao âm điệu. “Đưa di động cho nó!”
Cô lập tức đặt điện thoại di động vào tay Tư Không Cảnh, lăn lên giường, che chăn cười.
Nếu như anh và ba cô có thể ‘hiểu nhau mà không cần nói’ như vậy, nhất định cô phải báo có lỗi vừa rồi của anh.
Tư Không Cảnh bất đắc dĩ nhìn bóng dáng cười đến phát run của cô trong chăn, đặt điện thoại di động lên tai. “Bác trai.”
“Bác trai cái đầu cậu!” Phong Trác Luân không chút nhẹ nhàng. “Vào tuần trăng mật, cậu lại dám làm con bé khóc? Cậu làm ăn như vậy, còn không bằng một nửa trí thông minh của tôi? Ngu ngốc!”
Tư Không Cảnh cụp mắt, bình tĩnh tiếp lời. “Vâng, cảm ơn bác trai đã dạy bảo!”
Đường đường là Thiên Vương lại bị ba vợ tương lại chỉ vào mũi mắng ngu ngốc, vẻ mặt lại còn ôn hòa nhận lời dạy bảo, Phong Hạ ở một bên nghe được, cười đến mức cả người cũng không đứng thẳng nổi.
“Dạy dỗ cái gì? Florence, nước Mĩ,… chỗ nào cậu cũng không hành động được gì? Nhớ năm đó, vào ngày hẹn hò đầu tiên của tôi và mẹ vợ cậu, ba vợ cậu đãchuẩn bị một bữa tối lãng mạn không ai so sánh được trên chiếc du thuyền trống không, không chỉ khiến mẹ vợ cậu vui vẻ, còn với mẹ vợ cậu…”
“Phong Trác Luân!” Đầu kìa điện thoại di động lập tức truyền đến âm thanh tức giận của Dung Tư Hàm. “Ông đang nói bậy bạ gì đó!”
Phong Trác Luân lập tức đè nén tiếng rên đau khổ, quả nhiên là bị ngược đãi thân thể.
“Tôi vừa mời nói… cái gì?” Phong Trác Luân bị vợ ngược xong, mới phát hiện lời nói vừa rồi của mình không đúng lắm, sâu kín chất vấn Tư Không Cảnh.
“Bác nói” Trên mặt Tư Không Cảnh là tia cười không thể nhận ra. “”Thân là ba vợ tôi đây không những khiến mẹ vợ cậu vui vẻ, mở cờ trong bụng.”
Phong Trác Luân đều dùng hết sức lực kêu đánh giết anh, nhưng nhất thời sơ suất, trong lúc nói chuyện với nhau thừa nhận thân phận của anh.
Đây cũng không thể trách anh, thừa thắng xông lên thôi.
“Ba vợ, xin hỏi, người còn lời dạy bảo nào khác nữa, để con rể có thể khiến con gái người vui vẻ như mở cờ trong bụng không?” Anh nói rõ ràng từng câu từng chữ.
Lúc này, từ trong chăn, Phong Hạ lộ ra nửa khuôn mặt, ánh mắt phức tạp nhìn anh, lắc đầu.
Cô vốn cho rằng hệ ngôn ngữ ‘đùa bỡn’ công kích của ba mình đã đạt đến đỉnh cao.
Lại không nghĩ đến, người đàn ông này là nhân tài ẩn mình, tiềm tàng, là tàng lòng ngọa hổ điển hình…
Phong Trác Luân bị con rể tương lai bắt lấy cơ hội, nhất thời tức giận không nói được lời nào.
“Ba vợ.” Tư Không Cảnh tiếp tục nói. “Con cảm thấy có một việc rất phù hợp với lời dạy bảo của người, nhưng cần người trợ giúp.”
“Có thể…” Giọng nói của Phong Trác Luân đột nhiên thay đổi. “Vậy thì cầu xin tôi đi!”
Sau khi Tư Không Cảnh nghe xong, mí mắt khẽ nhảy lên, nhưng ai biết thế cục đột nhiên xoay chuyển như vậy, Phong Trác Luân luôn kiêu ngạo đã bị năm chữ này kết thúc, ngay sau đó là một tiếng kêu đau đớn.
“Tiểu Cảnh, con có việc gì cần chúng ta giúp sao?” Trong tiếng kêu rên của Phong Trác Luân, Dung Tư Hàm quả quyết thay thế ông chồng làm hư việc còn nhiều hơn thành công của mình.
“Bác gái, là như vậy.” Trong lòng anh thở dài, lịch sự trả lời. “Tuần sau, con và Hạ Hạ sẽ về nước, xin hỏi, bác trai và bác gái có thể về trước một chút không? Bởi vì con muốn cho hai người và ba mẹ con, cùng với con và Hạ Hạ, hai nhà cùng ăn với nhau một bữa cơm.”
“Thời gian và địa điểm con đã sắp xếp tốt, bác gái có thể yên tâm.”
“Được.” Dung Tư Hàm quả quyết đồng ý. “Bác sẽ mua vé máy bay.”
Chỉ trong nửa phút đã quyết định xong một chuyện lớn, Phong Hạ ở một bên nhìn toàn bộ quá trình, không nhịn được cảm thán trong lòng.
Thứ nhất, trước mẹ cô, ba cô vẫn yếu ớt như ngày nào…
Thứ hai, huyết mạch tương liên, trước quyết định của Tư Không Cảnh, cô cũng không có lực đáp trả…
Thứ ba, cậu con rể này và mẹ vợ, quả nhiên tồn tại vì nhau…
…
Tiếp theo, hai người lượn ở Mĩ một vòng, Tư Không Cảnh đưa cô đến trường đại học của anh đi dạo một chút, sau đó lại mang cô đến ráp chiếu phim của Los Angeles và một số nơi vui chơi, thời gian còn lại, hai người ở trong căn hộ của anh, trải qua thế giới hai người ngọt ngào.
Lần du lịch này của hai người, hoàn toàn công khai, cho nên sau khi lặng lẽ về nước, cô phát hiện tất cả giới truyền thông, báo chí, gần như đều bị tin tức về tuần trang mật của hai người phủ kín.
“Tư Không.” Cô lướt qua vài chục vạn bình luận trong microbloging một chút, nhìn Tư Không Cảnh đang gọt táo cho mình. “Anh nói xem, chúng ta có nên thanh minh cái gì không?”?
Dù sao bây giờ chính thức hợp lại, sau này vẫn ở chung với nhau, trong lòng cô cũng rất rõ, qua nhiều năm như vậy, người hâm mộ vẫn luôn kính trọng và yêu thích hai người, cô cảm giác nên nói với mọi người một tiếng.
Anh gọt hết quả táo, bình tĩnh cắt thành từng miếng nhỏ. “Nếu như em nguyện ý, mấy tháng sau em có thể ôm bảo bảo cho bọn chó săn chụp, đó là lời thanh minh tốt nhất.”
“Em hỏi anh rất nghiêm túc, được không…” Cô đặt cằm lên vai anh, bất đắc dĩ bĩu môi.
Anh đứt từng miếng táo cho cô. “Anh cũng trả lời rất nghiêm túc.”
Mặt cô đỏ lên, nhỏ giọng lầm bầm mấy câu, lại thở dài.
Anh để cho cô nằm trên chân mình, vuốt tóc rơi trên mặt cô. “Thật ra những chuyện này, thuận theo tự nhiên là tốt rồi.”
“Vâng.” Cô gật đầu. “Chẳng qua, em còn rất lo lắng, bởi vì tối mai phải gặp mặt ba mẹ anh…”
Cô chưa từng quên, bữa ăn tối lúng túng vào sáu năm trước.
Sợ cái gì, anh cúi đầu nhìn cô, nhếch môi. “Nếu như em chưa yên tâm, vậy thì có ba em ở đó, em sẽ phải yên tâm hơn chứ?”
Cô cười ‘hì hì’, ôm hông anh.
**
Tư Không Cảnh sắp xếp bữa ăn tối ở một nhà hàng Trung Quốc truyền thống, sáu giờ ba mươi phút tối, người hai nhà tề tụ, ngồi vào bàn ăn.
Phong Hạ gặp lại ba mẹ Tư Không Cảnh, ít nhiều cũng có lo lắng, huống hồ Tư Không Cảnh còn cố ý sắp xếp cho cô ngồi bên cạnh mẹ anh.
Cô thật biết điều gọi người trước, sau đó châm trà cho ba mẹ anh.
“Tiểu Hạ.” May mắn, hình như thái độ của mẹ anh thay đổi không ít, vẻ mặt có thể coi là dịu dàng nhìn cô. “Đã lâu không gặp, mấy năm nay con có khỏe không?”
Cô vừa định mở miệng trả lời, giọng nói của Phong Trác Luân ở bên kia lập tức vang lên. “Hạ Hạ nhà tôi rất tốt, mấy năm nay ăn rất ngon, mỗi ngày đều có người theo đuổi… Chỉ là không biết con bé bị trúng cái gì, nó hờ hững với tất cả bọn họ.”
Lần đầu tiên gặp mặt đã nói như vậy, còn so sánh Tư Không Cảnh như ác ma, sắc mắt của ba mạ Tư Không lập tức cứng ngắc.
Phục vụ đúng lúc đẩy cửa mang thức ăn vào, bày xong tất cả món ăn, Phong Hạ thở dài, đứng dậy gắp thức ăn vào trong bát ba mẹ Tư Không Cảnh, muốn làm dịu đi bầu không khí này.