Nhận xong giải thưởng nữ chính xuất sắc nhất là đến lúc trao giải thưởng nam chính xuất sắc nhất.
Mặc dù Tư Không Cảnh diễn vai nam chính bộ phim ‘Thanh Sắc’, nhưng không thông báo lên cho ban tổ chức, thậm chí giải đạo diễn xuất sắc nhất cũng không thông báo.
Lúc ở nhà ranh rỗi, Phong Hạ có tò mỏ hỏi anh, nhưng anh chỉ trả lời không có những giải thưởng này cũng không sao cả.
Vừa rồi, lúc nói như vậy trước mặt mọi người, cô vẫn có chút lo lắng và xấu hổ, một lòng muốn nhanh chóng về nhà với anh, mà cũng rất muốn biết phản ứng của anh, sau khi xuống sân khấu, cô lập tức cấm cúp bước nhanh về chỗ ngồi của mình.
Đi được nửa đường thi cô đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình.
Vừa nhìn, cô lập tức mừng rỡ. “Tổng giám đốc Vương.”
Vương Kha từng là phó tổng giám đốc công ty đầu tiên khi cô gia nhập làng giải trí, bà cười ra hiệu với cô, ý bảo cô đi cửa hông.
Cô suy nghĩ một chút, lập tức khom lưng đi đến cửa hông.
Đi một lát, cửa hông lập tức được mở ra, Vương Kha kéo theo một người đàn ông trung niên anh tuấn đi ra.
“Phong Hạ, giới thiệu một chút, đây là chồng tôi.” Khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng của Vương Kha nở nụ cười dịu dàng. “Chúc mừng cô giành được giải thưởng.”
“Cảm ơn tổng giám đốc Vương.” Cô nhìn người đã giúp cô lúc cô gặp khó khăn này, trong lòng vẫn luôn tồn tại lòng biết ơn không xiết.
“Có cảm thấy mỗi lần chúng ta gặp nhau, đều vào một sự kiện quan trọng trong cuộc sống của cô không?”Vương Kha cười nhìn cô. “Nhất là ban đầu, khi cô còn là người mới, tình yêu suýt chút nữa được đưa ra ánh sáng; lại đến bốn năm trước, cô nhận được giải Golden Melody Awards thì trong lòng cô lại tồn tại cảm giác mất mát.”
Cô cười khẽ gật đầu.
Đúng là như thế, Vương Kha giống như là một khán giả tốt nhất, chứng kiến quá trình lốt xác trong sáu năm nay của cô.
Vương Kha nhìn cô, lại nhìn chồng mình, trong giọng nói hàm chứa nụ cười. “Còn nhớ chuyện tôi nói trong buổi trao giải Golden Melody Awards rằng lần sau tôi sẽ cho cô gặp chồng mình không?”
“Tôi nhớ.” Cô ngần hiểu cười, nhìn chống của Vương Kha. “Đây chỉ là chuyện cũ còn sót lại thôi.”
Vương Kha từng nói chuyện cũ của bà cũng tương tự như cô, chắc cũng từng trải qua cuộc sống ngọt ngào, chia lìa, khổ sở, tuyệt vọng, cuối cùng vòng một vòng, lại trở về cuộc sống hạnh phúc ban đầu.
Bạn đang đọc truyện: Đã Lâu Không Gặp tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM). Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
“Tốt lắm, không làm phiền cô nữa.” Ánh mắt Vương Kha đột nhiên nhìn về phía sau lưng cô, cười càng đậm.
Cô phát hiện ánh mắt của Vương Kha, nhẹ nhàng xoay người.
Chỉ thấy cách đó không xa, Tư Không Cảnh đang đứng sau lưng cô, cười nhẹ nhìn cô.
“Vào lúc tổ chức hôn lễ, nhớ mời tôi.” Vương Kha ở sau lưng cô nói.
“Nhất định.” Cô tạm biệt hai vợ chồng Vương Kha, giống như cô vợ nhỏ chạy về phía Tư Không Cảnh.
Từng bước rút ngắn khoảng cách, cô có thể nhìn thấy sự dịu dàng sâu trong đáy mắt anh.
Đợi cô đi tới trước mặt mình, anh tự tay ôm cô vào trong ngực, áp lên cái trán nhỏ của cô. “về nhà.”
…
Trên đường về nhà, cô đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại xa lạ.
Nhận nghe mấy giây, cô cầm điện thoại di động kinh ngạc nhìn anh.
“Ai vậy?” Anh đánh tay lái, nhìn cô hỏi.
“Mẹ anh.” Cô dùng khẩu hình nói, trên mặt có một tia lo lắng.
Anh cho cô một ánh mắt trấn an, ý bảo cô nghe tiếp.
“Tiểu Hạ.”” Đầu bên kia tiếp tục truyền đến giọng nói của Mẹ Tư Không Cảnh. “Bác và ba Tiểu Cảnh vừa xem buổi lễ trao giải.”
“Vâng…” Cô lo lắng hơn.
“Chúc mừng con giành được giải thưởng.” Giọng nói của Mẹ Tư Không ôn hòa hơn lúc gặp mặt một chút. “Cũng cảm ơn con.”
Cô không biết trả lời thế nào, ngón tay không ngừng cấu xé ống quần của mình.
Bên kia tiếp tục nói. “Cuối tuần này, bác và ba Tiểu Cảnh sẽ đến thành phố S, con có nguyện ý dẫn bọn ta đi chơi một chút không?”
Cô ngẩn ra, lập tức gật đầu. “Được ạ, bác gái, không thành vấn đề.”
Cúp điện thoại, cô nhẹ thở một hơi, mới phát hiện trên gò má vẫn còn treo nụ cười.
“Em cười cái gì?” Lấy điện thoại di động của cô đặt ở một bên. “Em chưa bao giờ nghĩ rằng mẹ anh sẽ gọi điện thoại cho em… khiến em lo lắng chết mất.”
“Vừa rồi, khi em nói chuyện về anh trước mặt mọi người, cũng không thấy em lo lắng như vậy.” Anh nhỏ giọng trêu chọc cô. “Để anh suy nghĩ một chút… Tư Không Cảnh, đây là phong cách tỏ tình lãng mạn của Phong Hạ?”
Lời mình thổ lộ với anh trước mặt mọi người bị anh bâng quơ nói lại, bên má cô đỏ lên, quay đầu đi chỗ khác không thèm để ý đến anh.
“Mẹ anh vừa nói gì với em?” Anh đưa tay tới, nhẹ nhàng cầm tay cô.
“Nói rằng cuối tuần này, họ sẽ đến thành phố S, muốn em dẫn họ đi chơi xung quanh một chút.” Thật ra thì đáy lòng cô rất vui vẻ vì có thể kéo gần khoảng cách với ba mẹ anh.
Anh không lên tiếng, chỉ cầm tay cô chặt hơn một chút. “Cảm ơn em, Hạ Hạ.”
Cảm ơn em làm tất cả vì anh.
**
Sau khi dùng mấy ngày cuối tuần đưa ba mẹ Tư Không Cảnh dọ chơi thành phố S một vòng, cô lại tiếp tục chuẩn bị cho việc phát hành album mới.
Album chuẩn bị đến hồi cuối, bước chân của màu hạ cũng dần đi xa.
Ra khỏi phòng thu âm, bụng cô kêu vang, lặng lẽ vào phòng tìm anh.
Anh mang tai nghe kiểm tra ca khúc của cô, bởi vì quá chuyên chú, không phát hiện cô đi vào.
“Tư Không…” Cô ôm lấy cổ anh từ phía sau, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt anh, làm nũng.
Anh cười một tiếng, lấy tai nghe xuống, lôi cô ngồi lên đùi. “Viết xong rồi?”
“Ừ, anh nghe qua chưa? Cảm thấy được không?” Cô hỏi.
“Chín bài trước đã nghe qua, bài thứ mười thì chưa.” Anh sờ tóc cô. “Nghe qua mấy bài, rất tốt.”
Cô vui vẻ không thôi, ôm chặt lấy cổ anh, cười tủm tỉm. “Vậy chúng ta nhanh về nhà đi, em rất đói…”
Anh ôm cô lên, sau khi đứng dậy thì đặt cô xuống, cúi đầu nhìn cô. “Trước khi về nhà chúng ta đến một chỗ.”
Anh thần thần bí bí, từ từ đến cuối cũng không nói với cô muốn đến đâu, cho xe dừng lại trước một biệt thự cách chợ trung tâm không xa, anh mới cởi dây an toàn giúp cô. “Đến rồi.”
Con đường này được gọi là con đường đẹp nhất thành phố S, vài chục năm trước, đây là khu nhà giàu nổi danh nhất thành phố, cũng là những người có quyền thế mới vào đây ở được.
Cô đi theo anh đến một ngồi biệt thự màu trắng, anh lấy chìa khóa ra mở cửa.
Tim cô dập thình thịch, chờ anh mở đèn lớn trong phòng, cô lập tức phát ra tiếng ra than kinh ngạc.
Biệt thự tổng cộng có ba tầng, cô nhìn tỉ mĩ mỗi gian phòng, mà anh đi theo sau, cười nhìn cô.
Đi đến tầng cao nhất, ở cuối hành lang chỉ có một gian phòng, cô đẩy căn phòng ra, lập tức nhìn thấy thành phố yên tĩnh trong bóng đêm qua cửa sổ sát đất.
Cô đi đến cạnh cửa sổ sát đất, đứng trước nó, anh ôm lấy cô từ sau lưng, nhỏ giọng nói. “Có thích không?”
“Vâng…” Trong lòng cô là cảm giác khó nói rõ thành lời, đáy mắt phản chiếu ánh sáng chạy dài của thành phố.
“ngôi biệt thự này, lúc anh vừa trở về đã mua nó, vị trí này rất yên tĩnh, giao thông bốn phía cũng rất thuận tiện, bệnh viện, trường học, siêu thị… về sau có con, cũng sẽ không phiền phức.
Anh từ từ nói. “Hạ Hạ, sinh nhật vui vẻ.”
Đáy mắt cô run lên, nhẹ nhàng cong môi.
Mấy ngày làm việc liên tiếp, đến chính cô cũng thiếu chút nữa quên mất ngày quan trọng này.
Hôm nay là sinh nhật hai mươi bảy tuổi của cô, anh tặng cho cô một ngôi nhà.
“Chờ hai tháng nữa, sai khi kết thúc đợt quảng bá album, chúng ta sẽ dời đến đây.” Anh xoay cô lại, nhìn cô, cười nhẹ nói. “Sau này, có thể ở đây cả đời, cũng phải cả đời đối diện với anh, có phải rất nhàm chán không?”
Cô đưa tay ôm lấy anh, tựa đầu lên ngực anh. “Tư Không Cảnh, đây là lời cầu hôn của anh sao?”
Anh khẽ cười, lồng ngực rung động. “Nếu em thích, cái này là cách cầu hôn thứ hai của Tư Không Cảnh.”
Cô ngẩng đầu lên từ trong ngực anh, hài hước cười. “Người xưa có câu, quá tam ba bận, hai lần trước anh cầu hôn đều không theo lẽ thường, lần thứ ba cầu hôn mà không chuẩn bị gì, đến lúc đó anh khóc một mình đi.”
Đáy mắt anh phản chiếu nụ cười của cô, cúi đầu hôn lên môi cô. “Được.”
…
Ngàn tiếng hô, vạn tiếng gọi, Phong Hạ chuẩn bị album trong vòng một năm, tháng mười có thể tái xuất.
Album được đặt tên là ‘BACK’, đơn giản, rõ ràng - trở về.
Bài ca chủ đề đầu tiên đã đánh bất các bài hát mới trên bảng xếp hạng, hơn nữa tình hình tiêu thụ đĩa nhạc trên thị trường cũng rất thành công, số lượng album đặt trước đã lên đến sáu con số.
Cuốn album này, là tâm huyết của cô, cũng là thế giới anh chân thành chế tạo cho cô.
Mà trong buổi họp báo với truyền thông và người hâm mộ, ngoài những câu hỏi về cuốn album lần này thì chính là ngày kết hôn của cô và Tư Không Cảnh.
Lần trước anh có nói, hai người đã chuyển nhà, cuộc sống sinh hoạt hoàn toàn giống với những cặp vợ chồng bình thường.
Mặc dù cô cực kỳ hài lòng cuộc sống hiện tại, nhưng có điểm khiến lòng cô hơi nghi ngờ, điều quan trọng nhất nhất, rốt cuộc là đến khi nào anh mới hoàn thành.
Phong Trác Luân đối với chuyện này, tự nhiên có kín đáo phê bình, lúc cô và Tư Không Cảnh về nhà cô, thừa dịp Tư Không Cảnh vào bếp giúp đỡ Dung Tư Hàm, người ba vô lương tâm đã bắt cô lại, bất mãn hỏi. “Tên nhóc chết tiệt đó đang làm cái gì vậy? Trói con gái của ba lại, còn không có một giấy chứng nhận hợp pháp? Cẩn thận ba kiện nó tôi ở chung phi pháp!”
Cô rất bất đắc dĩ, trận an để ba có thể thuận lòng. “Ba kiện anh ấy ở chung phi pháp, không phải cũng kiện luôn con sao?”
Phong Trác Luân nhíu mày. “Cho nó một kỳ hạn, cuối năm nó còn không tổ chức hôn lễ với con, ba sẽ không gả con cho nó nữa!”
“Thuận theo tự nhiên thôi.” Cô rót cho ông ly trà. “Ở chung một chỗ đã lâu như vậy, đây chỉ là vấn đề hình thức.”
“Nhưng ba muốn bồng cháu…” Phong Trác Luân than thở, nhỏ giọng oán trách. “Thôi, con vui là được rồi.”
Khóe môi cô hơi giương lên. “Đúng rồi, ba, con sắp mở một show diễn, con tặng ba vé VIP, đến lúc đó ba và mẹ phải đến đó.”
“Ừ.” Phong Trác Luân gật đầu, giọng nói lại vô cùng kiêu ngạo. “Đúng rồi, con cũng tặng cho ba mẹ nó hai vé.”
Cô nhìn nụ cười khó nhận ra trên mặt Phong Trác Luân, không nhịn được tựa lên đầu vai ông. “Cảm ơn ba.”
Từ lúc mới bắt đầu, hai bên luôn lạnh lùng, càng về sau, ba mẹ anh càng thể hiện sự yêu thích với cô, cô biết Phong Trác Luân cũng nhìn thấy.
Giờ phút này, cuối cùng cô cũng có thể tự nói với mình, dù cho hiện tại rời khỏi ba mẹ, cô vẫn có thể có cuộc sống hạnh phúc như vậy.
**
Buổi biểu diễn được cử hành ở thành phố S.
Không đến mười giờ, tất cả vé đã được bán sạch.
Trong phòng hóa trang, Phong Hạ đã chuẩn bị mọi thứ ổn thỏa, Tưởng Nghi ở bên cạnh cũng vỗ tay. “Hoàn Mỹ.”
Cô đứng dậy, quay một vòng trước gương, lại đưa tay chỉnh lại cổ áo của mình một chút. “Cũng hai năm không tổ chức show diễn rồi, mình cảm thấy hơi lo lắng.”
“Lo cái gì?” Tưởng Nghi vẫn dùng cách cú an ủi cô. “Cậu phải nghĩ như vậy, nếu như cậu tế sập mũi trên sân khấu, chỉ cần Tư Không Cảnh không