gắp rau cho Dung Tư Hàm và Phong Trác Luân, Phong Trác Luân ăn vài miếng, lại sâu kín mở miệng. “Đột nhiên tôi nhớ tới, mấy ngày trước, tôi nghe được một chuyện rất thú vị.”
Tất cả mọi người nhìn vè phía ông, Phong Hạ nhìn chằm chằm ba mình, trong lòng mơ hồ dâng lên một dự cảm xấu.
“Hình như là nói một gia đình, vì ba mẹ bên nhà nam rất tin vào tướng mệnh và bát tự, ép con trái mình chia tay với bạn gái, cuối cùng vợ chồng son bị bức đến hết cách, liên tục cãi nhau, sau đó đứa bé trong bụng cô gái đó cũng mất.”
Phong Trác Luân uống một hớp trà, nói một cách chân tình. “Tôi vẫn nghe nói ba mẹ Tiểu Cảnh thuộc phần tử trí thức cao cấp, giáo sư đại học, chắc chắn sẽ không tin mấy cái mê tín dị đoan này, Phong Hạ nhà chúng tôi nhất định phải tốt hơn cô bé kia rất nhiều… đúng không?”
Phong Hạ đã không thể cứu vãn, buồn bã nhìn Tư Không Cảnh ngồi ở một bên.
Lại thấy Tư Không Cảnh vẫn bình tĩnh, nghe Phong Trác Luân châm chọc như vậy, khóe miệng lại hiện lên nụ cười mơ hồ.
Ba Tư Không nói. “Vâng, mặc dù phong thủy cúng có đạo lý chính xác, nhưng vẫn nên dùng hiện thực trong cuộc sống làm chuẩn.”
Phong Trác Luân uống xong một hớp trà, chỉ giương mắt.
“Đúng rồi, tôi có nghe Tiểu Cảnh nói, hau người muốn xây một đại học nghiên cứu ở thành phố S.” Dung Tư Hàm khẽ cười. “Tuy tôi ở tòa án, nhưng cũng có một số giao thiếp với người trên chính phủ, về vấn đề chia đất nếu như hai người có cần, có thể tùy lúc nói với tôi.”
Ba mẹ Tư Không liếc nhìn nhau. Mẹ Tư Không suy nghĩ một chút, nâng cốc với Phong Trác Luân và Dung Tư Hàm. “Vậy thì làm phiền, cảm ơn hai người.”
Tư Không Cảnh bình tĩnh giơ cốc. “Bác trai, bác gái, con cũng cảm ơn hai người đã giao Hạ Hạ cho con, nếu như cô ấy và nhà Tư Không, ba mẹ con và con, nhất định sẽ đối xử với cô ấy như người nhà mình.
“Đúng không, ba mẹ?” Anh dừng một chút, nhìn về phía ba mẹ mình.
Phong Hạ ở một bên đã trợn mắt líu lưỡi.
Ba mẹ cô liên thủ với Tư Không Cảnh, thật quá đáng sợ…
…
Sau đó, cho đến khi kết thúc, không khí trên bàn ăn cũng coi như là hòa hợp, trưởng bối hai nhà tôn trọng nhau như khách, Phong Trác Luân cũng không có thêm điều gì khó chịu.
Lúc kết thúc, Dung Tư hàm biểu hiện muốn ba mẹ Tư Không Cảnh có thể trở lại thành phố S chơi, lập tức về nhà với Phong Trác Luân, Tư Không cảnh và Phong Hạ lái xe đưa ba mẹ anh về khách sạn.
“Bác Trai, bác gái, ba con là như vậy, nếu như lời nói của ông ấy khiến hai người không thoải mái, hai người cũng không nên để ý.” Tư Không Cảnh đi xuống nhà để xe dưới đất, cô đứng ở cửa chờ, khẽ nói lời xin lỗi với ba mẹ Tư Không Cảnh.
Mẹ Tư Không nghe xong, nhìn cô. “Chút lời nói này của ba mẹ con, thực ra về tình thì có thể vỏ qua. Năm đó, bọn ta đối với con, đúng là có chút khắc nghiệt.”
Cô ngẩn ra, ngẩng đầu lên.
“Mấy năm nay, bác có nghĩ qua, năm năm này Tiểu Cảnh không có về nhà, cũng rất ít khi gọi về, nguyên nhân là gì.” Khuôn mặt của mẹ Tư Không mang theo một chút cười khổ. “Tư nhỏ bọn ta luôn hi vọng vào nó, nó cũng không nguyện ý làm những điều đó cho bọn ta, nhưng bây giờ nghĩ lại, mỗi lần nó tự chọn một con đường, luôn có thể đi rất tốt.”
“Năm năm trước, vì thân phận và một số nhân tố khác, bọn ta cự tuyệt con, hi vọng nó và con tách nhau ra, nhưng nó lại dùng năm năm cách xa này để tỏ rõ ý định của mình, bọn ta không có cách nào làm như không thấy.”
Mẹ anh thở dài, đưa tay vỗ bả vai cô, giọng nói nhẹ nhàng. “Bọn ta già rồi, ba mẹ con cũng đau lòng rất nhiều vì con, bọn ta cũng hi vọng Tiểu Cảnh có thể vui vẻ.”
Cô có thể cảm thấy, trong giọng nói của mẹ anh, hàm chứa một tia thoải mái và bao dung.
Đáng thương lòng ba mẹ trong thiên hạ, dù cho cố chấp , phản đối kịch liệt, nhưng sau đó đều nghĩ đến, đây nếu là người con gái trong lòng con trai mình, cũng chỉ có thể tiếp nhận.
“Bác và ba Tư Không, cũng sẽ thử hiểu rõ con hơn một chút, gần đây bọn ta thường đến thành phố S khai giảng hội nghiên cứu.” Mẹ Tư Không cười. “Bọn ta cũng coi là lạc hâu hơn ba mẹ con rồi, cũng nên thay đổi suy nghĩ một chút.”
Đáy lòng cô cảm kích hồi lâu, cũng cười. “Nhất định con và Tư Không sẽ ở bên cạnh bác trai bác gái, con cũng muốn cho hai người biết con có thể làm thật tốt vì anh ấy.”
…
Sau khi đưa ba mẹ Tư Không Cảnh về, hai người lái xe đến căn hộ của Tư Không Cảnh.
Trở về căn hộ, cô lười biếng nằm trên ghế salon, để anh xoa bóp bả vai mình. “Cửa ải này, coi như qua sao? Có phải quá nhanh không…”
Cô cảm giác có chút thiếu hụt cảm giác chân thật, dù sai ba mẹ anh từng khiến cô cảm giác mình không vào được nhà anh, nhưng trong bữa ăn hôm nay, trời đất lại giống như bị đảo lộn.
Thủ pháp của anh thành thạo, khiến cô vô cùng thoải mái. “Không vui, dù sao ba mẹ anh cũng là Học sĩ, luôn đối diện với môi trường bảo thủ, sao có thể địch nổi ba em?”
“Mẹ em và anh trở giúp cũng không kém?” Cô liếc mắt, bỗng nhiên nghiêng người, nhìn vào mắt anh. “Tư Không, thật ra thì… em cảm thấy, mẹ anh không giống tưởng tượng trước kia của em.”
Anh nhìn cô, ý báo cô nói tiếp.
“Cho nên, hôm nay, sau khi gặp lại, em nghĩ đến năm năm nay anh chưa từng về nhà, cảm thấy áy náy với họ…” Cô đảo mắt,khẽ thở dài. “Ba mẹ anh lớn tuổi, bất kể thế nào cũng hi vọng được nhìn thấy con của mình.”
Anh nhìn gương mặt mang theo cảm giác tội lỗi của cô, véo mũi cô. “Anh hiểu ý của em, nhưng không có phần bất hiếu này, có thể hiện tại cũng không nhanh chóng được hai người họ đồng ý nhanh như vậy, mà phần bất hiếu này, anh sẽ dùng những người tiếp đó đền lại, hoặc là…”
“Cũng có thể để cho con trai của chúng ta đền bù.” Anh nhẹ nhàng nhíu mày. “Em biết không, không có trưởng bối nào không thích đời thứ ba.”
Cô tự nhiên biết anh đang an ủi mình, trong nháy mắt lại dâng lên một chút buồn bã, đưa tay ôm lấy hông anh, lẳng lặng nhìn anh.
Anh đột nhiên cúi đầu, nói nhỏ vào tai cô. “Anh đi tắm trước, sau đó em đi tắm, thế nào?”
Nhỏ giọng nói vào tai, mà ý trong mắt anh, cô đã sớm thấy rõ, gương mặt đỏ lên, yếu ớt đáp một tiếng.
…
Sau khi anh tắm xong, nằm trên giường xem tivi hồi lâu, cửa phòng tắm mới được mở ra.
Đưa tay lấy hộp điều khiển tivi, anh nghiêng đầu, lơ đãng nhìn cô, tầm mắt lại bị cố định.
Mặt của co càng thêm đỏ, đi lên một bước, có gắng kéo chiếc váy ngắn cũn xuống một chút.
“Em mua lúc nào vậy?” Lúc cô đi đến mép giường, anh tự tay lôi cô lên, để cho cô ngồi ở bụng mình.
Cô nhìn vào ánh mắt rực lửa của anh,dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe trả lời. “Thừa dịp em dọn hành lý, Niếp Lâm đã lén nhét vào…”
Chưa bao giờ Tư Không Cảnh lại có thể cảm kích người bạn tốt- Niếp Lâm, của mình như vậy.
Anh nhìn cô mặc chiếc váy ren màu đen và chiếc áo mỏng manh hấp dẫn, khàn giọng nói. “Anh rất thích.”
Thích đến mức hận không thể nuốt cô vào bụng, ăn sạch cô từ trong ra ngoài mười mấy lần.
Cô không dám nhìn anh, cảm thấy cả người anh ngồi dậy, tay đặt lên áo ngực mình, gần như là dùng cách xé rách, kéo áo ngực cô vừa mặc vào xuống.
“Hôm nay, quá muộn để em có thể lùi bước…” Anh hôn lên phần tuyết trắng của cô, nói.
Môi cô không nén được, phát ra tiếng thở dốc.
Anh vẫn tiếp tục hôn, vừa đưa tay nhẹ nhàng xoa. “Hơn nữa, có thể em sẽ bị thương.”
Cô đã vì lời nói và động tác của anh mà động tình, mông hướng về sau, chuyển đến vị trí cứng rắn nóng bỏng của anh, run tay, cởi quần lót của anh xuống.
Anh vui vẻ khi thấy như vậy, sau khi để lại một loạt vết màu hồng mập mờ trên tuyết trắng của cô, giơ tay vuốt ve mông cô.
Ngón giữa cảm giác rất mất hồn, một tay anh thăm dò vào chiếc quần chữ T giữa hai chân cô, tỉ mỉ đi xuống, trêu đùa nơi đó của cô, còn có tư tưởng xấu đẩy vào bên trong.
Hôm nay, đáy lòng cô hạ quyết tâm phải hấp dẫn anh, hơn nữa còn hạ quyết tâm phải chủ động, thấy mình bị anh trêu đùa thành như vậy, cô đưa tay giữ tay anh lại.
Anh giương mắt nhìn cô, cô lại cắn răng, nâng cao mông mình, nhắm lên nơi to lớn dựng đứng của anh.
Hô hấp anh chậm lại, đôi mắt hồng lên nhìn cô đưa tay vạch phần ướt át của mình, ngồi lên cứng rắn của anh.
Chỉ tiến vào một chút, thân thể cô lập tức run lên, nhỏ giọng muốn đầu hàng. “Quá lớn rồi…”
Mặc dù cô chưa từng có người đàn ông khác, nhưng cũng không đòi hỏi anh phải như vậy.
Hôm nay, tự mình làm, cô mới thật sự nghi ngờ, mỗi làn anh vào toàn bộ…
Nhưng anh lại không giúp cô, cứ nhìn cô như vậy, trên trán, gân xanh lại không ngừng nhảy.
Cô bị anh nhìn mà mặt đỏ tim đập, một tay đặt lên bụng anh, có gắng ngồi xuống chút nữa.
Từng chút, từng chút, vất vả lắm mới vào được một nửa, cả người cô đã run lên.
“Đây là phục vụ một nửa?” Cuối cùng anh cũng đưa tay ôm lấy hông cô, giọng nói khàn khàn vô cùng hấp dẫn. “Đến lượt anh rồi hả?”
Cô mở miệng thở dốc, đôi mắt mờ mịt nhìn anh.
Đôi mắt anh nhảy lên, đột nhiên dùng sức ấn người cô xuống.
Trong nháy mắt, toàn bộ của cô bị anh lấp đầy, không có chút khe hở, anh sảng khoái thở dài, cô lại không chịu nổi, kêu đau.
Anh giữ lấy cái mông tuyết trắng mềm mại của cô, kéo cô về phía mình, đi vào từng chút một, không chút lưu tình, bởi vì không gian rất yên tĩnh, nên tiếng va chạm thân thể trong phòng ngủ phát ra rất rõ ràng, gần như là quanh quẩn khắp phòng.
Từ sau khi anh trở lại, mỗi lần đều như sói như hổ, nhưng lần này lại càng thêm thô bạo, cô mới bị mấy lần đã không được, nhưng anh vẫn giơ cao eo khỏe, đẩy lên trên đỉnh, khiến bụng cô cũng phát đau.
Chạy nước rút cự ly ngắn, tốc độ rất nhanh, hơn nữa cứng rắn của anh ra vào còn ma sát với quần chữ T, khiến cho khoái cảm lấp đầy gia tăng mấy phần.
“Tư Không… Tư Không, đừng…” Lúc này cô mới thấy hối hận vì những gì mình đã làm, nước mắt rơi lả chả, hôn môi anh lấy lòng. “Em đau…”
Trong đôi mắt thâm thúy của anh chỉ có một ngọn lửa, há mồm cắn môi cô, không cho cô nói chuyện, thả chậm tốc độ, bắt đầu tiến lui có nhịp.
Toàn bộ vào toàn bộ ra, là tầng hành hạ sâu nhất, lại chọc cho thủy triều trong cơ thể cô ra càng nhiều, còn tỏa ra khắp giường.
Nơi bị ma sát của cô hơi sưng lên, muốn anh cởi quần chữ T của mình xuống, nhưng vì không thể nói được mà hốc mắt đỏ lên.
Hình như lúc này anh cố thể đọc được suy nghĩ của cô, cuối cùng cũng dừng lại, ôm lấy cô lật người, đè xuống giường, nhanh chóng cởi quần chữ của cô.
“Hạ Hạ…” Anh vận sức chờ phát động, cúi người áp lên thân thể cô, nghiêm túc nhìn vào mắt cô. “Chúng ta có bảo bảo, được không?”
Vì anh đối xử thô bạo mà cô không còn hơi sức, đầu óc ong ong, ngay cả anh hỏi gì cũng không nghe rõ.
“Anh vừa hỏi…” Anh cúi đầu hôn lên mắt cô. “Chúng ta có con đi?”
Lần này cuối cùng cô cũng nghe rõ.
Cho dù vào thời điểm hoan ái, cô cũng có thể cảm nhận được lúc anh nói những lời này.
Vô cùng chân thành, hơn nữa còn rất chuyên chú.
Anh nghiêm túc, muốn cô sinh con cho anh.
“Tư Không…” Anh chờ một hồi, cô mới mở đôi mắt ướt nhẹp nhìn anh. “Em… Bảo bảo…”
Anh nhìn cô hồi lâu, ánh mắt rũ xuống, lại cúi đầu hôn lên môi cô.
Cô giơ tay ôm lấy vai anh, giống như không muốn để anh rời đi, dùng sức ôm.