br/> Trước người có cái nhìn soi mói như máy ra đa thì có thể làm chuyện vụng trộm này sao? Dù thế nào đi nữa anh vẫn làm không được, đã như vậy, nên nghĩ tìm biện pháp đem cô Dịch Đình này đi xử lý, tựu xem như là mình phải mất chút công sức, tìm trong hội Liệt Diễm có người nào thích hợp, lập tức mời đến xem mắt.
"Cô gần đây nhàm chán quá đến nỗi xuân buồn thu đau, không thích hợp cũng không lợi để ta có thể tâm tình, không thể làm gì khác hơn là tự mình ra ngoài thử vận khí một chút, nói không chừng thật có thể gặp được trùm háo sắc." Dịch Đình vung tay, vân đạm phong khinh nói, từ từ hướng hai người đi tới.
"Đáng tiếc vừa ra tới liền gặp người này, thật đáng thương." Lâm Hựu Lật chỉ chỉ Tây Môn Dật nói, hôm nay cô ra cửa quên nhìn Hoàng Lịch (kiểu như Lịch Vạn Niên của Việt Nam, xem ngày tốt ngày xấu, thời tiết), cư nhiên ngay tại chỗ vắng vẻ này gặp Tây Môn Dật, thiếu chút nữa bị ăn đậu hũ, thật may là Dịch Đình xuất hiện.
Mặc dù tin tưởng Y Hi Nhi nhưng phần lớn đều là những người không đáng tin cậy, tỷ như Đinh Tiểu Vũ, nhưng là cũng có một số ít như Cố Nhã Thuần là đáng tin, Dịch Đình miễn cưỡng cũng coi là người bình thường.
"Tỷ tỷ nếu ghét bỏ thì có thể tặng tôi được rồi, tôi chính là ai đến cũng không cự tuyệt." Dịch Đình không một chút ngượng ngùng nói, Tây Môn Dật cũng hay nói giỡn, bao nhiêu cô gái ước có thể lên giường của anh ta, Lâm Hựu Lật là người ngu sao? Cư nhiên thoái thác?
"Tặng? Không phải của tôi, sao tặng, cô đừng lôi kéo tôi vào, nếu như các người muốn nói chuyện phiếm thì cảm phiền ở phía trước 100m quẹo trái có một vườn hoa nhỏ, chớ ảnh hưởng tôi tại nơi này luyện yoga." Lâm Hựu Lật không chịu nổi nói, hôm nay cô thật vất vả mới ra ngoài tìm được một chỗ yên tĩnh mà thư thái tập yoga , không muốn bị quấy rầy quá lâu.
"Đừng vô tình như vậy, dù gì em cũng đã từng thương tôi." Tây Môn Dật không biết xấu hổ mà tiến lên.
Rất đáng tiếc, Lâm Hựu Lật hoàn toàn không thấy, trực tiếp một cái tát đẩy gương mặt tuấn dật của Tây Môn Dật ra, cô thật không hiểu, tại sao Tây Môn Dật ở trước mặt cô giống như vô lại, rõ ràng khi ở trước mặt người khác vẫn còn rất có khí phách, hơn nữa dáng vẻ cao cao tại thượng, vậy mà trong chốc lát người liền thay đổi, là một người đây sao?
"Cút!" Lâm Hựu Lật tự mình đi tới bên cạnh.
Tây Môn Dật vội vã muốn theo sau, lại bị Dịch Đình ngăn cản.
Tây Môn Dật vốn không muốn để ý tới Dịch Đình, nói thật nếu không phải bởi vì Y Hi Nhi, anh căn bản sẽ không nhìn Dịch Đình lấy một cái, mặc dù cô là một cô gái xinh đẹp, nhưng trái tim của anh không thích nên cái gì cũng đều không thích, nhiều nhất cô chỉ là một vật phẩm xinh đẹp để triển lãm mà thôi.
Dịch Đình hướng về phía Tây Môn Dật nháy mắt mấy cái, ý tứ muốn Tây Môn Dật cùng cô đi, muốn nói chuyện riêng.
Tây Môn Dật vốn là không để ý tới, nhưng Dịch Đình cũng rất kiên trì, hơn nữa rất có nghị lực, mặc dù Tây Môn Dật ra vẻ bực mình, không kiên nhẫn nhưng vẻ mặt vẫn rất có kích tình làm mặt quỷ.
Đáng tiếc, Tây Môn Dật vẫn như cũ không có ý theo cô.
Dịch Đình nóng nảy, mẹ kiếp, lão nương là một cô gái hoạt sắc sinh hương (xinh đẹp linh hoạt) ở trước mắt anh ta mà anh ta không thèm nhìn một cái, có ý tứ gì chứ? Vì vậy. .. . . Cái này làm cô muốn đứt gân não liền bỏ mũ hướng về phía Tây Môn Dật giơ giơ lên.
Tây Môn Dật lúc này bình thản theo Dịch Đình rời đi.
Lâm Hựu Lật nhìn hai người rời đi, trong lòng có dự cảm xấu, nhất là Dịch Đình, vị bằng hữu quái dị của Y Hi Nhi khiến cho cô cảm giác không chân thật.
Quả nhiên, đến buổi tối, khi màn đêm buông xuống, một bóng dáng lén lút bò vào phòng của Lâm Hựu Lật, nửa giờ sau, truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, mang theo một chút đè nén rống giận: "Dịch Đình, cái người lường gạt này!"
Núp ở phía dưới gian phòng của Lâm Hựu Lật trong vườn hoa nhỏ chuẩn bị xem kịch vui, người nào đó, lặng lẽ lui, lúc này trong lòng cô có chút phẳng lặng, kinh ngạc xem ra người coi kịch không chỉ có mình cô, có cảm giác tìm được chiến hữu, "Thật con mẹ nó thoải mái!" Dịch Đình nói xong, cười híp mắt như chính mình trở lại thời trẻ thơ bên trong thành bảo.
Thời gian trôi mau, chớp mắt một cái đã đến hội nghị phân chia thế lực nhật kỳ Trung Đông.
Đối với mọi người mà nói, ngày nay quá nhanh, Vũ Văn Bác không hy vọng Y Hi Nhi mạo hiểm đi, hận không thể ngày này chưa tới, Đoan Mộc Thác càng thêm cảm thấy thời gian rất nhanh, anh đang ở Nga một mặt ứng phó với Lam Lăng Thiên, mặt khác còn phải vì Y Hi Nhi làm cửa hàng, còn có một người cũng cảm thấy thời gian quá nhanh.
Người đó chính là Tây Môn Dật.
Kể từ một tuần lễ trước sau khi Dịch Đình kéo anh đi bàn bạc một âm mưu, hơn nữa tại không thể thực hiện được vào đêm khuya, không thể làm gì khác hơn là đi trước đến một tòa thành tìm người tính sổ sau, từ lúc đó Tây Môn Dật và Dịch Đình trở thành hảo bằng hữu, lý do chỉ có mình anh biết, nhưng tất cả mọi người đều biết Tây Môn Dật chợt trở nên cảnh xuân đầy mặt, mà quan hệ của anh và Dịch Đình càng thêm mật thiết, khiến người không biết còn tưởng rằng người Tây Môn Dật xem trọng là Dịch Đình.
Y Hi Nhi vô tâm chú ý động thái biến hóa của Dịch Đình, lại phát hiện cô nàng đang thực hiện một cái “bẫy” có vẻ là cách làm rất xưa, hơn nữa còn điên cuồng hứng thú với ước hẹn, cả người trở nên thần bí.
Một ngày này, Y Hi Nhi đi theo Vũ Văn Bác đi tới Trung Đông, hội nghị tiến hành nhưng Y Hi Nhi không được tham dự, cho nên chỉ có thể chờ ở bên ngoài, có người chuyên phục vụ cô.
Cùng đi còn có Đoan Mộc Triển và Tây Môn Dật, Trung Đông là thế giới hắc ám nhiều máu tanh nhất, huống chi toàn bộ giới hắc đạo đều tập trung ở đây, không cẩn thận sẽ dẫn tới họa sát thân, cho nên mỗi bang phái đều dẫn theo đội ngũ chiến đấu tinh anh nhất tham gia hội nghị lần này.
Phòng khách quý bên trong ngăn nắp trống trải .
Đây là một gian phòng lớn diện tích khoảng ba trăm mét vuông, bên trong trang hoàng đơn giản, lấy hai màu trắng đen làm chủ đạo, làm cho người ta có cảm giác lạnh lẽo mà mạnh mẽ.
Điều khiến Y Hi Nhi cảm thấy thêm lạnh chính là bên trong căn phòng rộng lớn này tổng cộng chỉ có tám người, trong đó có một nửa trong số đó là cô biết, nhưng cô phải làm bộ như không biết, điều này làm cô bị kích động nhưng đành áp chế lại, cố gắng khắc chế máu nóng đang dâng trào trong mình.
Hội nghị Trung Đông chia làm chủ hội nghị cùng thuộc hạ hội nghị, tất cả Hắc lão đại cùng đi họp, các thuộc hạ đi cùng toàn bộ để vũ khí dưới cờ ở cùng một phòng họp chờ, nói là chờ, thật ra thì nói một cách thẳng thắn là lo lắng trong quá trình diễn ra hội nghị có người tạo phản.
"Sao? Tự cho mình được chủ nhà Lam Lăng Thiên tân sủng, mà có thể kêu ngạo như vậy sao? Ngươi là cái thá gì? Lăng Thiên sớm muộn sẽ đem ngươi xử lý, đến lúc đó ngươi nhất định sẽ chết, tôi xem còn ai che chở ngươi." Một cô gái người Mỹ cao lớn da trắng bỗng nhiên nói lớn.
Y Hi Nhi hoảng hốt, cộng thêm Anh ngữ của bản thân cũng không lưu loát, cho nên không hoàn toàn nghe rõ, nhưng ngược lại cô thấy rất rõ, cô gái người Mĩ ngạo mạn này hoàn toàn là hướng về phía Cố Nhã Thuần.
Không chút nghĩ ngợi, ly rượu trong tay Y Hi Nhi trực tiếp ném tới mặt nữ nhân kia.
"Con mẹ nó cô cắn người linh tinh cũng không nhìn một chút đối tượng là ai ? Cố đại nhân là người cô có thể chọc sao?" Y Hi Nhi ba chân bốn cẳng vọt tới trước mặt cô gái người Mĩ, chỉ tiếc nói là Trung văn, đối phương hoàn toàn không biết cô đang kêu gào cái gì.
Dừng lại không kêu gào bằng tiếng Trung, Y Hi Nhi len lén rời ánh mắt nhìn xem phản ứng của Cố Nhã Thuần, phát hiện Cố Nhã Thuần không lộ vẻ xúc động, Y Hi Nhi lập tức toàn thân dâng trào, cho tới nay, chỉ cần Cố Nhã Thuần không phản đối liền cổ vũ cô có thể tiếp tục, không có cái gì khống chế được, Cố Nhã Thuần tuyệt không cho cô cơ hội gây chuyện thị phi, điều đó cũng lý giải tại sao khi cô mở miệng cũng không nói tiếng Anh, mà lại nói tiếng Trung, chỉ là phòng ngừa xảy ra sự cố, cô vẫn phải tiếp tục kêu gào bằng thứ tiếng Trung, không thể hại Cố Nhã Thuần.
Y Hi Nhi tự động đứng lên phía trước Cố Nhã Thuần, hoàn toàn là bộ dạng của một gà mẹ che chở gà con, lúc này đương nhiên là phải giúp đỡ Cố Nhã Thuần, cô còn muốn lấy công chuộc tội, hi vọng sau này Cố Nhã Thuần có thể bỏ qua lỗi của mình.
Y Hi Nhi giúp đỡ Cố Nhã Thuần, ở một bên Đinh Tiểu Vũ tự nhiên cũng là giúp đỡ người quen, tự động đứng cạnh Cố Nhã Thuần phía sau lưng của Y Hi Nhi, làm hậu thuẫn cho các cô.
Tám người thân cận bên trong cũng chỉ có ba người họ là người Châu Á, năm người khác đều là người phương Tây, lại thêm liên quan với giới hắc đạo, tự động tạo thành một vòng.
Y Hi Nhi nhìn đối phương sau lưng xuất hiện ba người ngoại quốc cao lớn như nhau, lập tức khí thế liền giảm xuống, dù sao chiều cao chênh lệch ở nơi nào, khí thế chênh lệch cũng ở đó, người ta vốn là hắc đạo, giết người đánh nhau giống như ăn cơm, sát khí trên người đã sớm vô hình hiển hiện ra, cuộc sống trong bầu không khí hòa bình của Y Hi Nhi vô luận như thế nào cũng đã bị loại khí thế này lấn áp.
"Cô tính làm gì đó? Đừng tưởng rằng ỷ có hội Liệt Diễm mà có thể phách lối, chẳng qua là nhặt được Con Rối mới mà thôi." Cô gái người Mĩ khinh bỉ nhìn Y Hi Nhi, cô từ nhỏ chưa từng bị uất ức như vậy, dĩ nhiên tức giận.
"Ta không giống ngươi là đồ, rất xin lỗi ta là người." Y Hi Nhi chậm rãi dùng Anh văn trả lời một câu, càng thêm chọc cho đám kia ngoại quốc nàng trên mặt lúc trắng lúc xanh.
"Được rồi, lui về phía sau!" Cố Nhã Thuần nhàn nhạt nói một câu, thuận tay cầm cổ tay Y Hi Nhi kéo về phía sau một chút, mình tiến lên phía trước.
"Ngả Mễ tiểu thư cô rất tốt, tôi vô tâm ngạo khí, nếu như tôi có cái gì chọc cô không vui tôi cảm thấy thực xin lỗi, bây giờ là lúc quan trọng, tin tưởng các vị đương gia ở bên trong hội nghị cũng không hi vọng chúng ta ở chỗ này huyên náo, cô nói có đúng không?" Cố Nhã Thuần vừa mở miệng chính là một chuỗi tiếng Anh dài lưu loát, trên mặt còn mỉm cười.
"Hừ, cô cho rằng nói như vậy tôi sẽ bỏ qua cho cô sao? Bất luận thế lực Trung Đông phân chia như thế nào, cha ta Johny Dell địa vị ở trong hắc đạo vĩnh viễn đều không thể nào dao động, mà cô. . . . . . Hừ hừ, chờ xem, đến lúc đó tôi nhất định để cho cô quỳ gối khóc trước mặt của tôi cầu xin tha thứ ." Ngả Mễ phách lối nói qua.
Ai cũng biết lão Johnny Dell đối với ái nữ này rất sủng ái, chỉ tiếc cô Ngả Mễ này không biết thích gì ở Lam Lăng Thiên, đáng tiếc Lam Lăng Thiên là một hoa tâm đại củ cải, cả ngày cô lưu luyến ở đây nhưng lại không quan tâm tới, chỉ coi Ngả Mễ là muội muội mà đối đãi.
Ngả Mễ từ nhỏ quen được nuông chiều, nên phàm là nữ nhân bên cạnh Lam Lăng Thiên, toàn bộ đều coi là cái đinh trong mắt, hận không thể rút gân lột da giải hận.
"Mẹ kiếp! Cố đại nhân tính tình thật tốt, cũng không giống như tác phong của cô, coi mình là đại nhân vật, cô . . . . ." Y Hi Nhi mờ mịt chỉ vào Ngả Mễ nói, Cố Nhã Thuần lúc nào thì nói chuyện nhún nhường như vậy? Cô thế nào cho tới bây giờ cũng không biết?
Y Hi Nhi không có lễ phép chỉ về phía Ngả Mễ khiến cô rất tức giận, liền đưa tay hung hăng đẩy tay Y Hi Nhi ra, cô từ nhỏ đến lớn thật chưa từng thấy qua người nào đối với mình vô lễ như vậy, mặc dù nghe không hiểu Y Hi Nhi đang nói cái gì, nhưng trong giọng nói Ngả Mễ vẫn hiểu ý t