Y Hi Nhi nhìn xuống thấy mình cách mặt đất ngày càng cao, lại bị một tay của Tiệp Khắc xách lên cao, nếu không cẩn thận liền rớt xuống, sợ đến mức tay chân quào loạn, cuối cùng ôm bắp đùi của Tiệp Khắc cũng không buông tay.
Đến đỉnh núi, Y Hi Nhi nhìn thấy mọi người đều được trang bị gì đó, ngang hông của mỗi người đều được đeo môt thanh sắt, Y Hi Nhi dĩ nhiên cũng có một cây trên người, không nhịn được lui về phía sau, Y Hi Nhi có chút sợ, mặt gấu đen tột cùng muốn làm gì?
"Tôi nghe nói biểu hiện của cô không tốt, điều này làm cho tôi rất mất hứng, cô biết không?" Tiệp Khắc thanh âm khàn khàn, mang theo một loại lực xuyên thấu, đó là một năng lực, thanh âm của một người dù có khàn cũng sẽ không như vậy, giống như âm thanh được phát ra của người đi trong sa mạc nửa tháng mà không có nước uống, hơn nữa, còn là thanh âm tràn đầy tràn đầy sức mạnh.
"Vậy anh khai trừ tôi không phải sẽ tốt sao?" Y Hi Nhi đứng thẳng tắp, dáng vẻ bất cần nói.
"Khai trừ? Không, tôi sẽ không làm như vậy, tôi không tin không dạy được học sinh cá biệt, chỉ có không đủ lòng dạ ác độc. Lão sư, hiện tại tôi được điều tới giúp Tiểu Lục." Tiệp Khắc cười, nụ cười trên khuôn mặt ngăm đen nhìn rất đẹp, có điều hàm răng quá trăng, nên thành ra khó coi, chí ít trong mắt Y Hi Nhi thấy là khó coi .
"Anh có ý gì?" Y Hi Nhi nói xong, lại lùi một bước.
Tiệp Khắc không nói gì, chợt đưa cánh tay dài ra, một phát bắt được Y Hi Nhi, cười nhạt, sau đó một tay ném Y Hi Nhi ra ngoài.
Vẫn còn ở chân núi đang cố gắng bò lên trên các học viên bỗng nhiên có cảm giác trên đỉnh đầu một mảnh mây đen, ngay sau đó truyền đến thanh âm nữ cao vút: "A a a. . . . . . Mặt gấu đen con mẹ nó anh không phải là người, tôi nguyền rủa anh cả đời không có nữ nhân!"
Bị ném xuống chân núi, Y Hi Nhi bị dọa sợ đến nỗi thiếu chút nữa có lẽ đi gặp phật rồi, sau khi thích ứng được cảm giác không trọng lực, lúc này cổ họng mới hét lên rầm rầm, trong lòng thuận tiện “hỏi thăm” cả nhà Tiệp Khắc.
Một cái ném này, nếu so với trò chơi Nhảy Bungee* còn đáng sợ gấp mấy lần, đầu tiên là độ cao, hơn hai trăm thước, nhảy Bungee đều quảng cáo độ cao thật cao, bởi vì nhảy Bungee không thể nào đem một người thả vào gần sát trên mặt nước , mà Y Hi Nhi cũng là chỉ ở gần sát trên mặt đất mười phân mới dừng lại, tiếp theo là độ nguy hiểm, nhảy Bungee trên người được thắt một dây co giãn an toàn chắc chắn, mà trên người cô được buộc bởi một dây lò xo nhỏ dài.
Từ trên cao rớt xuống tốc độ cực nhanh, trước sau không tới một phút, nhìn mình còn cách mặt đất gần trong gang tấc, Y Hi Nhi cảm giác hô hấp lúc này có thể mang đất bùn hít vào hết trong phổi, những học viên khác lập tức cũng trợn tròn mắt, không nghĩ cô nhóc không sợ chết vừa tới nơi này cư nhiên từ trên trơi rơi xuống.
Mới vừa điều chỉnh xong hô hấp, Y Hi Nhi lại bị kéo đi lên, tốc độ kéo lên mặc dù rất nhanh, nhưng cũng không bằng lúc hạ xuống, cho nên Y Hi Nhi lúc trong không trung liền suy tính vừa đi lên liền trực tiếp đánh mặt gấu đen một quyền, phải đánh anh ta đến mức mẹ anh ta nhìn mù mắt cũng không nhận ra con.
------ lời ngoài mặt ------
Y Hi Nhi đáng thương. . . . . .
* Nhảy Bungee là hoạt động nhảy từ một điểm cố định trên cao từ 31 đến 183 m, chân người nhảy được giữ bằng một sợi dây co giãn. Cảm giác chỉ kéo dài vài giây nhưng lượng hóc môn endorphin trong cơ thể tiết ra đủ mạnh để bạn có cảm giác cực kỳ phấn khích. Những chấn thương nhỏ như bị bầm do dây ma sát với chân chỉ là chuyện nhỏ, bởi không ít trường hợp đã tử vong vì trò chơi này