Long bước vào, đứng ở cửa, tay bê một chậu nước nóng. Anh đặt chậu nước nóng xuống phía dưới chân tôi, cười nói: “Mùa đông ngâm nước nóng một chút thì sẽ dễ ngủ hơn”.
Tôi mở to mắt, gắng gượng để kìm nén giọt nước mắt.
Anh tháo tất cho tôi, từ từ đặt chân tôi vào trong chậu. Ký ức giống như một đoàn tàu hoả lao xộc đến, dường như lại trở về quãng thời gian đó. Khi ở cũng ông xã, chân hai người ngâm vào trong chậu, anh giẫm tôi, tôi giẫm anh. Nước bắn tung toé khắp sàn, chúng tôi vui vẻ cười vang, như thể con tim chìm vào mật ngọt
Tôi không thể nào kìm nén thêm nữa, mặt nóng bừng, nước mắt úa ra khỏi khoang mắt.
Tần Tử Long lo lắng đứng bậy dậy!
Tôi lắc đầu, mặt đầm đìa nước mắt, nhưng cố gắng kìm lại, không để mình khóc thành tiếng.
Anh càng cuống hơn, thò tay vào chậu nước: “Có phải là làm bỏng em không?”.
Tôi không nói gì. Những chuyện cũ như mới vừa xảy ra đó đã là cho tôi bị bỏng. Tôi không muốn nghĩ thêm nữa nhưng lại không thể nào khống chế được.
Tình cảm suốt mười năm qua, thật không thể ngờ lại đi đến bước này,
Tôi hận anh! Chỉ mong rằng mình chưa bao giờ quen biết con người đó. Tần Tử Long đột nhiên ôm chặt tôi, nụ hôn nồng ấm đã tiến sát về phía tôi. Tôi cố tình né tránh anh, anh dùng hai tay đờ lấy khuôn mặt tôi, từ từ, khẽ khàng hôn lên môi tôi, vô cùng thận trọng, như đạt được vật báu.
Ánh mắt anh rực cháy, nhưng khuôn mặt lại xót xa: “Xin em đừng khóc vì anh ta nữa”. Tôi nắm chặt áo anh, giống như người chết đuối, vô cùng tuyệt vọng. Nước mắt tôi tuôn rơi lã chả, giọng run rẩy: “Em cũng không muốn, em thật sự không muốn…”. Tôi vùi đầu vào ngực anh, nước mắt không tài nào ngừng lại được. Tôi nghẹn ngào: “Xin anh hãy ôm chặt lấy em! Xin anh… Em sợ lắm, lúc nào cũng sợ…”.
Anh ôm chặt lấy tôi, đột nhiên trào nước mắt: “Được, anh sẽ ôm em thật chặt!”.
Tôi vẫn cảm thấy buồn, nước mắt cứ thế tuôn rơi, khóc đến nỗi mệt rã rời.
Trong khoảnh khắc ấy, có thể thực sự đã quên được ông xã.
Bởi vì trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì, không thể ghi nhớ được gì.
Tôi thực sự đang dần dần lãng quên… ít nhất là đêm nay xin hãy để cho em quên anh.
Những chậu hoa thật lớn, nở rộ khắp vườn hoa. Bể bơi trong vắt nhìn thấy đáy, không có lấy một gợn sóng lăn tăn.
Mấy hôm liền trời âm u, hôm nay bất ngờ lại có nắng.
Tôi đi dạo trong vườn hoa xong vừa quay lại phòng khách thì nghe thấy Tần Tử Long đang nói chuyện điện thoại.
“Anh Khoa, được được, ừ, tôi biết rồi”. Anh nhìn xung quanh, rồi lại hạ giọng nói: “Vậy lát nữa tôi đến”. Anh vừa mới tắt máy liền nhìn thấy tôi, anh giật thót, kinh ngạt hỏi: “Em đến từ bao giờ vậy?”.
Tôi mỉm cười: “Vừa mới đến, sao vậy?”. Tôi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: “Anh nói chuyện điện thoại với ai vậy, sao mà căng thẳng thế?”. Trán anh toát mồ hôi, vội vàng nói: “Không có gì, chỉ là…”. Dường như ý thức được mình đã lỡ lời, vội vàng giải thích: “Trò chuyện với mấy người cấp dưới. Họ hỏi anh chuyện nhà đất”.
Tôi “ồ” một tiếng, nhưng trong lòng lại thấy căng thẳng, lẽ nào Tần Tử Long biết được bí mật của ông xã? Tần Tử Long vội vàng lấy áo khoác để ghế sofa khoác vào: “Anh ra ngoài có chút việc”. Tôi gật đầu: “Vậy em cũng không làm phiền anh nữa, tiện thể anh đưa em về nhà được không?”.
Anh khẽ chau mày, nhúc nhích môi, nghỉ hồi lâu mới ấp úng khuyên nhủ tôi: “Bây giờ em về nhà e rằng không tiện lắm”. Tôi chau mày, chằm chằm nhìn anh, không lên tiếng. Anh tỏ ra bất lực, đành nói: “Vậy được, anh đưa em về”. Trên đường đi Tần Tử Long dường như lòng đầy tâm sự. Tôi vẫn im lặng.
Đột nhiên anh dừng xe lại bên đường, anh nhìn tôi với vẻ khó xử: “Hay là bây giờ đừng về, mấy hôm nữa hẵng về được không?”.
Tôi không chút lay động: “Đưa em về”. Điện thoại chợt vang lên. Tôi nghe máy, là Lý Tử gọi đến. Giọng của cô vô cùng sốt sắng: “Diệp Tử, sao cậu lại bán căn hộ đi vậy?”.
Tôi giật thót, vội hỏi ngay: “Bán khi nào?”.
Cô nói: “Mình không biết, vừa đến nhà cậu, ai ngờ không có ai. Người hàng xóm nói là ông xã cậu bán rồi”. Tôi nhìn Tần Tử Long, hỏi từng tiếng: “Anh ấy đang ở đâu?”. Anh cúi đầu, không dám nhìn tôi, đã biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: “Ai cơ?”.
Tôi nghiến răng, nói ra hai chứ đó một cách khó khăn: “Anh Khoa!”.
Tay Tần Tử Long khẽ run rẩy, nắm chặt vô lăng, cuối cùng thở dài: “Em đừng trách anh ấy”. Tôi hét lên: “Tần Tử Long”. Nước mắt gần như cùng lúc rơi xuống: “Anh ta dựa vào đâu mà bán nhà của em chứ?”.
Anh nói: “Nếu em thích, tôi có thể cho em một căn hộ đẹp hơn, to hơn”.
Tôi nghẹn ngào, mắt ầng ậc n: “Không giấu nhau”. Đó là nhà của tôi, là nơi để tôi trở về, bây giờ ông xã lại lén bán nó đi mất rồi. Rốt cuộc anh muốn như thế nào? Lẽ nào ly hôn vẫn còn chưa đủ sao? Bây giờ anh còn muốn lấy tiền để đưa thêm cho người đàn bà đó sao? Tôi lớn tiếng hỏi: “Anh ấy đang ở đâu?”.
“Em cứ mặc kệ anh ấy!”,
“Anh nói đi!”. Tôi gào lên, nước mắt như mưa: “Tại sao anh ấy lại đối xử với em như vậy, chẳng phải là nói chết cũng phải chết cho rõ ràng sao? Thế mà giờ đây anh lại giúp anh ấy lừa dối em”.
Anh chợt quành xe lại, lái trở lại con đường cũ. Tôi ra sức đập mạnh cánh cửa xe nhưng anh không thèm để ý đến tôi, vẫn lái xe quay trở lại. Tôi không có cánh nào khác đành phải hét lên với anh: “Tần Tử Long, đưa em về!”.
Anh chợt dừng xe lại bên đường gục đầu xuống vô lăng, cánh tay che khuôn mặt, chỉ có đôi vai đang run lên. Tôi khẽ đập nhẹ vào vai anh, anh ngẩng đầu lên nhìn tôi: “Anh thích em!”. Giọng anh vang lên như sấm rền: “Anh thật sự thích em!”.
Tôi vô cùng bình thản, “Tần Tử Long, đưa em về!”. Tôi ngẩng đầu nhìn kính chiếu hậu, chợt phát hiện ánh mắt tôi cũng đang run rẩy.
Tôi đang sợ hãi, đang lo sợ.
Lời tỏ tình như vậy, tôi không còn sức lục nào để đón nhận.
Anh ngã người về phía sau, ngẩng đầu, giọng nói cũng run rẩy: “Anh yêu em, yêu em một cách khốn khổ. Nỗi đau đớn này không hề ít hơn em đâu”.
Tôi tảng lờ, bỏ ngoài tai, hạ thấp giọng: “Hãy
Khoé mắt anh trào nước mắt: “Em nói em yêu anh ấy mười năm, vậy còn anh thì sao? Bắt đầu từ khi còn đi học cho đến nay, cũng đã mười năm. Anh ở bên cạnh em mười năm, không thể nói gì, cũng không thể bày tỏ điều gì. Chỉ cần tiếp cận em, em liền né tránh. Em né tránh tất cả mọi đàn ông trên đời, nhưng chỉ mình anh ấy, người đàn ông đã có lỗi với em thì em lại luôn nhớ mong, em luôn yêu thương sâu sắc. Lý do là gì vậy?”.
Anh đấm tay xuống vô lăng, mím chặt môi, đột nhiên nói: “Để anh yêu em, có được không?”.
Tôi bất lực ôm chặt lấy mình, nhìn anh, nước mắt lại một lần nữa trào ra. Thì ra người con gái mà anh nói đến là tôi. Anh yêu tôi, thậm chí ba năm trước vì việc tôi kết hôn mà đã làm mất bà xã. Căn nguyên nỗi đau khổ của anh hoàn toàn là vì tôi.
Anh cố gắng kìm nén giọt nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: “Nếu như em không đồng ý, vậy thì kiếp sau… kiếp sau anh cũng vẫn muốn được ở bên em”. Lồng ngực tôi như thể bị thứ gì đó đè nén, không thể nào thở nổi. Anh lại chậm rãi nói: “Anh có thể thuỷ chung với em suốt đời, có thể cùng em sống đến đầu bạc răng long. Nếu như em đồng ý đón nhận anh, anh có thể mời luật sư để ký hợp đồng. Giả sử một ngày nào đó anh từ bỏ em hay là đối xử không tốt với em, em có thể lấy đi toàn bộ gia sản của anh, đuổi anh tay trắng ra khỏi nhà”. Anh dừng lại, bổ sung thêm: “Anh cũng không so đo con em là con của ai. Anh sẽ coi nó như chính con đẻ của mình, sẽ cho nó tất cả mọi thứ tốt nhất trên đời”.
Tôi ngẩn người hồi lâu, mắt ầng ậc nước: “Em muốn về nhà!”.
Anh im lặng, một lúc sau cuối cùng cũng khởi động xe, lái xe về hướng nhà tôi. Mọi thứ bên ngoài cửa sổ liên tục lướt qua. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cuối cùng dừng lại ở bãi đổ xe quen thuộc.
Tôi xuống xe, tất cả mọi thứ ở đây quen thuộc đến độ khiến người taBãi đổ xe yên tĩnh, khu vui chơi giải trí huyên náo và cả toà cao ốc dù có nhắm mắt tôi cũng có thể đi xuyên qua.
Tôi ấn nút cầu thang máy, tay lạnh sắp run lên, cầu thang máy cứ di chuyển lên mỗi tần là dường như không khí từ từ loãng ra khiến ta khó thở! Khi đến được tầng lầu quen thuộc tôi càng thấy lo sợ hơn. Ở trước cửa nhà có mấy người đang đứng, đang chuyển đồ, tôi vội vàng lao đến giơ tay chặn bọn họ: “Không được chuyển!”. Từng món đồ ở đây tôi đều không thể lìa xa.
Anh đã không cần tôi nữa cũng không sao, tôi vẫn còn có nhà. Nhưng giờ đây ngay cả nhà tôi cũng không còn nữa.
Tất cả những thứ tôi dựa vào, tất cả đều sầm sập đổ xuống. Tôi đã không có chồng, thực sự không thể không có nhà được. Những người này chỉ là những người khuân vắc đồ phổ thông, họ nhìn tôi vẻ xin lỗi, chỉ nói: “Chủ nhà bảo chuyển!”.
Tôi vẫn ngoan cố chặn họ lại: “Tôi không cho phép các anh chuyển!”. Họ lộ ra nét mặt khó xử: “Phiền chị đừng cản trở chúng tôi làm việc, chúng tôi cũng chỉ là làm việc lấy tiền thôi”. Tần Tử Long chợt rút ra mấy tờ một trăm tệ đưa cho họ. Họ mở to mắt nhìn chằm chằm, có vẻ như khômg biết xử trí ra sao, mặt Tần Tử Long lạnh lùng: “Tôi nghĩ số tiền này chắc đủ rồi”.
Họ nhận lấy tiền hớn hở gật đầy: “Đủ rồi, đủ rồi”. Tôi đi qua bọn họ, bước vào trong phòng, nhìn những đồ đạc trong nhà đã bị đổ nghiêng vẹo, trái tim như bị bót nghẹt. Anh có thể không quan tâm đến tôi, có thể không quan tâm đến đứa bé, nhưng giờ đây cả nhà anh cũng không cần nữa. Tôi cắn chặt răng, không thể kìm nén thêm được nữa, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Tay tôi nắm chặt ghế sofa, lòng đau như cắt.
Sao anh có thể đối xử với tôi như vậy được chứ?
Tần Tử Long bước đến, đỡ tôi, khuyên nhủ: “Em đừng như vậy, hãy nghĩ thoáng ra một chút, có thể anh ấy có khó khắn gì về kinh tế”. Tôi cố gắng mỉm cười, nước mắt đầm đìa khắp mặt: “Em vẫn luôn tưởng rằng anh ấy có điều gì khó nói, có điều gì đau khổ không thể nói ra được, điều đau khổ của anh ấy chẳng qua cũng chỉ vì những thứ này thôi”. Tôi lau nước mắt nghẹn ngào nói: “Anh hãy giúp em tìm anh ấy, em muốn ly hôn với anh ấy”.
“Anh nghĩ…”. Anh ấp úng: “Tìm anh ấy không khó, nhưng việc ly hôn…”.
Tôi gắng gượng mỉm cười: “Chẳng phải các anh nói chuyện điện thoại sao? Bây giờ gọi cho anh ấy đến, bọn em đi làm thủ tục ly hôn ngay lập tức”.
Anh sa sầm măt, sắc mặt vô cùng nặng nề: “Anh xin lỗi!”.
“Anh không có lỗi với em”. Tôi gắng gượng giữ cho mình trấn tĩnh, anh nhìn tôi, ánh mắt ảm đạm dường như có điều gì muốn nói, khẽ động đậy môi nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng. Anh chợt cầm di động lên, ấn một dãy số, nói vào trong điện thoại: “Hãy giúp tôi điều tra xem Phạm Tuấn Khoa đã bán căn hộ cho ai?”. Anh ngừng lại, lại nhìn tôi một cái: “Giúp tôi mua lại căn nhà, bất luận giá cả thế nào”.
Tôi giật mình buột miệng: “Rốt cuộc anh ấy đã xảy ra chuyện gì vậy?”. Ngay cả Tần Tử Long cũng biết, nhưng anh vẫn cử giấu tôi, Tần Tử Long nhìn tôi khẽ nhíu mày: “Hôm qua anh ấy gọi điện thoại nhờ anh chăm sóc em, nói tạm thời đừng để em quay lại, anh tưởng rằng anh ấy đang ở cùng Tiểu Nhã không muốn em quay lại nhìn thấy sẽ đau lòng”. Anh tiếp tục nói, “Anh thực sự không biết anh ấy bán căn hộ”.