i họ đến con ngõ nhỏ mà mỗi ngày Phạm Như Sênh phải đi qua để về nhà. Trời mùa đông tối rất nhanh, hai cô tìm thấy một chỗ kín đáo để ẩn nấp, Tô Nghệ bên cạnh lẳng lặng duỗi chân, còn Khinh Vãn cứ chớp chớp liên tục hàng lông mi cong vút, khuôn mặt nhỏ bé của cô nhăn lại như một chiếc bánh bao: “Tiểu Nghệ, bọn mình làm thế này có được không? Nếu như Phạm Như Sênh phát hiện ra, nhất định sẽ nổi giận cho xem!”.
- “Hắn ta không giận mới lạ chứ!”, Tô Nghệ nói chẳng lấy gì làm vui vẻ cho lắm: “Nếu không làm như thế này, chúng ta làm sao có thể điều tra được rốt cuộc cô gái đó là ai? Theo nguồn tin mà tớ nhận được, tuyệt đối không phải là sinh viên trường mình”.
- “Nhưng…”.
- “Cậu đừng nói “nhưng” nữa đi, chúng ta đã chọn chỗ trốn kín đáo nhất, Phạm Như Sênh đâu phải là thần thánh mà có thể nhìn thấy được. Huống hồ, với bản tính kiêu ngạo đó, anh ta sẽ chẳng để ý đến người qua đường đâu. Cậu đừng lo lắng nữa!”.
Khinh Vãn im lặng một hồi không nói gì, Tô Nghệ cho rằng cô vẫn còn lo lắng điều gì, định mở miệng nói thì nghe thấy tiếng Khinh Vãn thì thào: “Tiểu Nghệ, cậu tốt với mình thật đấy!”.
Tô Nghệ ngẩn ra, không ngờ cô ấy lại nói câu này, một người sôi nổi như cô cũng thấy hơi ngại ngùng, cô bật cười: “Tất nhiên rồi, chẳng nhẽ bạn tốt lại là giả ư!”.
Xem ra thời gian vẫn còn khá sớm, muốn xua đi cái giá lạnh của mùa đông, Tô Nghệ liền tìm một chủ đề “buôn bán”: “Cậu biết không? Bọn con trai ở trong trường đều đang cá cược đấy, họ cược xem cậu và Phạm Như Sênh cuối cùng có thể thành đôi không ấy mà”.
Khinh Vãn tròn xoe mắt nhìn Tô Nghệ đầy vẻ nghi ngờ: “Bọn con trai bình thường đâu thích để ý những chuyện không đâu. Nhưng cũng chẳng trách được bọn họ, một kẻ là thiên tài, một kẻ là hoa khôi của trường đại học H, rồi lại dệt thành giai thoại “giai nhân theo đuổi tài tử”, sao có thể không hấp dẫn được. Môi trường đại học vốn dĩ rất nhạt nhẽo, chuyện như thế này đều trở thành đề tài nóng hổi cho những buổi “trà dư tửu hậu” đấy!”.
- “Tớ cũng chẳng muốn như vậy!”. Khinh Vãn cúi đầu nói đầy ảo não: “Tớ trước giờ chưa từng thích người nào, chỉ biết làm theo cách ngốc nghếch này thôi!”.
- “Lẽ nào cậu chưa từng nghĩ, nếu như cuối cùng cậu vẫn không thành công thì sẽ ra sao? Đã một năm rồi mà mối quan hệ giữa hai người vẫn chẳng tiến triển gì. Lẽ nào cả bốn năm đại học cậu đều sẽ hoài công theo đuổi hắn ta sao?”.
Nghe bạn nói vậy, Khinh Vãn mới phát hiện mình chưa từng nghĩ đến điều này. Trong thâm tâm cô, được cùng Phạm Như Sênh làm việc trong nhà hàng, được nhìn thấy hình bóng anh đã trở thành một thói quen, như một điều tất nhiên, không thể thiếu vắng. Trước giờ cô chưa từng nghĩ, nếu cuối cùng anh vẫn không mảy may chú ý đến thì cô sẽ ra sao?
- “Chết rồi!”, đang lúc cô ngẩn ngơ suy nghĩ thì Tô Nghệ kêu lên một tiếng.
- “Sao vậy?”.
- “Mình đau bụng quá, đau muốn chết đây này, sao lại đau vào đúng lúc này cơ chứ”. Cô rên rỉ nói: “Mình thấy Phạm Như Sênh cũng chẳng về sớm như thế này đâu, mình đi vệ sinh trước đã, cậu ở đây đợi nhé!”.
Nói liền một mạch, cũng chẳng đợi phản ứng của người khác, đôi chân Tô Nghệ chạy còn nhanh hơn cả thỏ.
Khinh Vãn nhìn theo sau cô mà không nhịn được cười, đồng thời cũng thật ngưỡng mộ bạn mình, giá như tính cách của cô như Tô Nghệ thì có phải tốt hơn bao nhiêu không? Nếu vậy thì có lẽ cô đã không phải buồn bã đến thế này. Đổi lại nếu là Tô Nghệ, khi gặp người mình thích thì có lẽ cô ấy sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều?
Nhưng cô không biết rằng, đứng trước mặt người mình yêu quý, mỗi người đều trở thành một kẻ chết nhát.
Phía trước có tiếng bước chân trên mặt đường và tiếng loạt soạt của túi nhựa vọng đến. Khinh Vãn định thần trở lại, nhìn về phía phát ra âm thanh. Một người phụ nữ khom khom lưng, tay trái cầm mấy thếp giấy bản, tay phải đang khó nhọc kéo một bịch nhựa rất to, không biết bên trong chứa những thứ gì. Bà mặc một chiếc áo đầy mảnh vá, vì lưng gù nên nhìn bà như một trái bóng lớn. Người phụ nữ đó có gương mặt rất hiền lành, gợi cảm giác vô cùng thân thiết.
Động tác của bà có vẻ rất khó khăn, có lẽ vì tay bị xơ cứng nên rất yếu, bịch túi nhựa nặng nề đó bị kéo lê trên mặt đất, nhưng không biết từ đâu bỗng xuất hiện một bóng người, nhanh thoăn thoắt giật lấy túi nhựa và kéo đi mất. Người phụ nữ kinh hoàng, vội vàng quay mình đuổi theo, miệng còn hô hoán: “Á… đồ côn đồ, đứng lại!”.
Bóng người đó chạy rất nhanh, vừa chạy vừa nói: “Bà già, bà mau chết đi, nhặt được bằng này rác bán cũng chẳng mấy tiền, chi bằng cho tôi thì hơn…”. Nói xong cái bóng đó rẽ vào khúc cua và biến mất.
Người phụ nữ đó lảo đảo rồi ngã vật xuống đất, miệng thở hổn hển, bà gần như đã kiệt sức. Động tác của bà càng lúc càng chậm chạp hơn, cả một ngày trời, khó khăn lắm mới lượm được ngần ấy, thế mà lại bị người khác cướp mất.
Bà ngồi bệt xuống đất thở gấp, lúc nãy chạy quá nhanh, chân bị sái rất đau, bà phải nhanh chóng trở về nếu không Như Sênh biết được lại lo lắng.
Trong lúc bà cố gắng đứng lên thì được một người dịu dàng đỡ dậy.
- “Dì à, dì có sao không?”.
Khinh Vãn nhẹ nhàng hỏi, sự việc lúc nãy cô đã tận mắt chứng kiến, con người bây giờ thật là! Càng ngày càng quá đáng, sao lại có thể đối xử một cách thô bạo như vậy với một người phụ nữ?
Người phụ nữ đó đứng dậy, vừa thở dốc vừa cảm ơn: “Cháu gái, cảm ơn cháu nhiều!”. Bà cố ý rút bàn tay chai sạn của mình lại và đứng cách Khinh Vãn một đoạn, bình thường mọi người đều không muốn đứng quá gần một bà già như vậy, hơn nữa bà lại vừa từ bãi rác về, làm bẩn quần áo của người khác thật không tốt chút nào.
Khinh Vãn không phát hiện ra điều đó, cô cười ngọt ngào: “Dì à, nhà dì ở đâu? Cháu đưa dì về nhé!”.
Người phụ nữ xua xua tay: “Không cần, không cần đâu, dì chỉ cần đi vài bước nữa là đến nhà. Cháu gái mau về nhà đi nhé, tối thế này rồi, một mình ở ngoài không an toàn đâu!”.
- “Không sao đâu, dì à, dì yên tâm, cô ấy có cháu bảo vệ rồi!”. Một giọng nói sang sảng vọng tới, hai người cùng quay đầu lại, Tô Nghệ đã đứng ở sau từ lúc nào.
Tô Nghệ chạy lại, rất nhiệt tình đỡ người phụ nữ đó, cười nói: “Dì à, để chúng cháu đưa dì về nhé! Khi học mẫu giáo, các thầy cô vẫn dạy chúng cháu phải kính già yêu trẻ. Dì không thể phá tan ấn tượng sâu sắc trong đầu của chúng cháu về các thầy cô giáo được!”.
Người phụ nữ đó ngẩn ra một lúc rồi bật cười: “Con bé này thật khéo ăn nói quá!”.
Tô Nghệ cũng cười rất vui vẻ giống như “cá gặp nước” vậy: “Dì cũng cho rằng cháu nói phải không ạ? Vậy thì không nên từ chối ý tốt của chúng cháu nhé!”.
- “Được, được rồi!”, có vẻ bà cũng không miễn cưỡng nữa, mỉm cười thân thiết: “Chỉ cần các cháu không chê cái thân tàn này là được rồi!”.
- “Sao bọn cháu dám chê?”. Khinh Vãn đi sang bên cạnh bà: “Dì rất giống người lớn trong nhà của chúng cháu. Dì này, chúng ta đi nhanh thôi, trời rất lạnh, cháu thấy tay dì đã lạnh như băng rồi đây này!”.
Bà cũng chẳng từ chối nữa, có lẽ đây là lần đầu tiên gặp được những người tốt bụng và nhiệt tình như vậy, huống hồ chân của bà lại vừa bị sái nên chỉ cười và để mặc cho hai cô gái đỡ mình đi.
Ba người chuẩn bị cất bước, thì có tiếng gọi: “Mẹ!”.