của Như Sênh cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười hiếm thấy, giọng nói ôn hòa hiếm có: “Cô không sao chứ?”.
- “Không, không sao”. Khinh Vãn ôm mũi, tuy đau đến chảy nước mắt, nhưng cô vẫn kiên cường chịu đựng. Trời ơi, không phải bị va mà mắt cô bị hoa chứ? Cô đang nhìn thấy khóe miệng của Như Sênh cong lên, anh ấy đang cười sao? Cười cô sao? Khinh Vãn không hề thấy buồn mà trái lại còn rất vui, nếu được nhìn thấy nụ cười đẹp đẽ của anh thêm nữa thì cô cũng cam tâm bị đụng mũi thêm vài lần. U Vương từng vì một nụ cười của Bao Tự mà phóng hỏa đốt phong đài, vậy thì cô cũng tình nguyện bị va mũi để đổi lấy nụ cười của Như Sênh.
- “Phạm Như Sênh, anh đang cười đấy à?”. Có lẽ bị nụ cười của anh mê hoặc nên cô không kìm được cất tiếng hỏi anh.
Phạm Như Sênh ngẩn ra một lúc, nụ cười vụt tắt, đã sớm biết đầu cô gái này hơi có vấn đề, anh trợn mắt nhìn cô rồi quay đầu định bước đi.
Khinh Vãn tự biết mình đã nói sai, vội vàng đuổi theo: “Xin lỗi, xin lỗi, em không cố ý hỏi như vậy, anh đừng giận nhé!”.
Như Sênh không thèm để ý đến cô, chân rảo bước nhanh hơn, chỉ mong có thể đưa cô đi thật mau. Khó khăn lắm Mạt Lạc mới đến chơi một chuyến, Như Tiêu lại đi cùng mẹ đến nhà thờ làm lễ, anh không muốn để cô ấy ở nhà một mình.
Khinh Vãn không biết trong lòng Như Sênh đang nghĩ gì, nhanh chân theo bước, ngẩng đầu lên nhìn anh, cười tự nhiên hết mức có thể: “Anh đừng giận, em kể truyện cười cho anh nghe nhé?”.
…
Thấy anh không nói gì, cô cho rằng Như Sênh đã đồng ý. Trong lòng thầm mừng rỡ vì trước đây mình đã từng nghe rất nhiều truyện cười, mở miệng là có thể kể liền một tràng: “Một con voi hỏi lạc đà: Sao đôi gò bồng đảo của cô em lại mọc ở trên lưng? Lạc đà gắt: Anh chết quách đi cho rồi! Tôi không thèm nói chuyện với cái đồ có “cái ấy” mọc trên mặt! Con rắn ở cạnh nghe được cuộc đối thoại giữa voi và lạc đà thì lăn ra cười hềnh hệch. Voi quay sang mắng rắn: Cười cái con khỉ! Mặt của mày còn dài hơn cả “cái ấy”, đồ không có tư chất!”.
Câu chuyện cười của cô vừa kết thúc, Như Sênh đột nhiên dừng chân, lần này cô không hề phòng bị gì, đụng một cái thật mạnh và chiếc mũi lại lãnh tội, đau đến mức đổ cả máu, cô vừa ôm mũi vừa liếc mắt nhìn, nhưng chẳng hề thấy nụ cười thứ hai xuất hiện trên gương mặt Như Sênh. Vẻ mặt anh vô cùng khó chịu: “Tống Khinh Vãn, rốt cuộc cô có phải là con gái không, truyện cười như thế mà cũng có thể kể được!”.
Cô ngẩn ra nhìn anh, chẳng biết là mình đã làm sai điều gì.
Như Sênh mím chặt môi không nói gì nữa, Khinh Vãn cũng chẳng còn có tâm trạng nào nữa, chỉ biết cúi đầu cun cút theo sau anh. Trước mặt anh, cô nói gì, làm gì cũng sai cả.
Hai người im lặng đi được một đoạn thì đến trạm xe buýt.
Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu, buồn buồn nói: “Anh đưa em đến đây là tốt rồi, em có thể tự về… cảm ơn anh đã tiễn!”.
Phạm Như Sênh nhìn cô một cái, không nói gì. Trạm xe này vừa là bến cuối cũng vừa là bến đầu, chỉ cần ngồi lên xe là về đến nhà, anh lách lên xe trước, Khinh Vãn vốn cho rằng anh muốn tiếp tục tiễn cô, không ngờ anh chỉ lên để trả hai tệ tiền xe, sau đó liền xuống ngay.
Cô nhìn anh, cũng chẳng biết phải nói gì, theo kinh nghiệm xương máu thì cứ im miệng lại tốt hơn.
- “Cảm ơn anh, em về nhé…”, cô cười với anh rồi quay mình lên xe. Xe vắng khách, cô tìm một chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ, khi nhìn qua cửa sổ ra bên ngoài, thấy mênh mênh mang mang, dường như hình bóng đó đã biến mất hoàn toàn như thể chưa bao giờ đứng ở đó.
Xe buýt bắt đầu lăn bánh, cô nhìn thấy Phạm Như Sênh đang chạy những bước nhỏ trên đường, chiếc áo trắng của anh hiện rất rõ trong màn đêm đen kịt, gió đêm vẫn thổi làm những sợi tóc trên trán anh rối bung, mắt anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng hơi cong cong. Đây là lần thứ hai cô nhìn thấy anh cười, dường như ở phía trước có điều gì đó mà anh mong đợi. Chỉ là xe buýt không cho cô nhiều thời gian, cảnh vật càng lúc càng lùi xa và hình bóng anh càng ngày càng nhỏ lại.
Cảnh vật trước mắt Khinh Vãn trở nên mờ mờ vì tấm kính cửa bị hoen nước, nó cũng giống như sự kiên trì mông lung không điểm đến của cô, muốn kiên trì không phải dễ, nhưng nghĩ đến việc từ bỏ hình như lại càng khó hơn.
Khi Khinh Vãn về đến ký túc, trong phòng chỉ có hai người, Tô Nghệ và Từ Phân đang mỗi người một máy tính, Trần Kiều Kiều hẹn hò với bạn trai còn chưa về.
Cô cúi đầu thất thần đi vào, suốt đường về tâm trạng của cô luôn u uất buồn bã.
Tô Nghệ đang xem Tiếu ngạo giang hồ đúng đoạn mùi mẫn, thấy cô đi vào liền gọi đến cùng xem. Khinh Vãn biết cô ấy thích nhất là nhân vật Lệnh Hồ Xung và thường vui vẻ nhận xét trước mặt cô về những nét đáng yêu trong tính cách của Lệnh Hồ Xung, đó là nhân vật đỉnh nhất dưới ngòi bút của Kim Dung, anh ta phóng túng hơn Dương Quá, phong thái hơn Vi Tiểu Bảo và khoáng đạt hơn Kiều Phong.
Cảm tình của Khinh Vãn với nhân vật Lệnh Hồ Xung rất bình thường, nếu so ra cô thích Dương Quá hơn rất nhiều.
Lôi chiếc ghế đến cạnh Tô Nghệ cùng xem, đúng đoạn Lệnh Hồ Xung bị trọng thương được Nhậm Doanh Doanh đến cứu, anh nói: “Vãn bối vốn là người chẳng có tiếng tăm tốt đẹp gì, quan tâm đến người ta bàn tán ra vào mà làm gì? Bà bà, người đối với vãn bối tốt như thế, Lệnh Hồ Xung đâu phải kẻ không biết tốt xấu. Giờ người bị trọng thương, nếu vãn bối bỏ mặc người mà đi, liệu có còn là con người không? Bà bà, người tốt với vãn bối như vậy, trên thế gian này nào có ai thương vãn bối như thế...”.
Tô Nghệ sụt sịt, kéo cánh tay cô nói rằng: “Đời này, tớ nhất định sẽ lấy một người đàn ông như Lệnh Hồ Xung, đúng là thần tượng của tớ mà”.
Khinh Vãn đáp lại: “Tìm chồng nhất định không được tìm theo mẫu thần tượng, bởi vì quá yêu thích, quá sùng bái, cho nên mỗi lần nói đều phải cẩn thận không lại sợ anh ta không vui lòng, hôn nhân như vậy chắc chắn là không hạnh phúc, chi bằng mãi mãi giữ lòng sùng bái ở trong tim, như vậy là tốt nhất!”.
Lời nói của cô làm Tô Nghệ ngẩn ra một lúc, cô quay lại tròn mắt nhìn Khinh Vãn, trong lòng thầm đoán không biết hôm nay cô nàng này lại bị đả kích gì đây? Mà người có thể biến cô thành ra như thế này thì ngoài Phạm Như Sênh ra không thể tìm được người thứ hai.
Tô Nghệ không ngừng an ủi Khinh Vãn, những lời tốt đẹp cũng đã nói hết, là cô không chịu nghe lời, cứ nhất định để người khác ức hiếp mình, còn Tô Nghệ thì đâu phải là vị thần hộ mệnh của cô.
- “Theo cậu nói, có phải định ngày mai xin thôi việc không? Tớ cứ ngỡ cậu đang làm việc rất vui vẻ ở nhà hàng cơ đấy!”.
Khinh Vãn lặng lẽ nhìn cô, miệng mếu máo: “Tiểu Nghệ, mình thế là xong rồi!”. Giọng điệu hết sức thảm hại: “Tớ đúng là loại người rõ ràng biết phía trước là tường, nếu đâm vào là chết, nhưng vẫn cố tình đâm vào mà không chịu dừng lại! Tiểu Nghệ, mình đã trúng độc của Phạm Như Sênh mất rồi, cho dù biết anh ấy đã có người yêu nhưng mình vẫn không thể buông tay được!”.
- “Cậu nói Phạm Như Sênh đã có người yêu?”. Sao có thể? Tin động trời như thế mà cô lại không biết sao?
Khinh Vãn buồn rầu nói: “Hôm nay mình đã gặp cô ấy. Cái cách Như Sênh nhìn cô ấy giống hệt với cách mà tớ nhìn anh, kiểu đó… kiểu đó tớ không thể tả lại được, nhưng tớ biết đó là thể hiện sự thương yêu!”.
Tô Nghệ vẫn không tin: “Núi Băng Lớn đã có người yêu? Vậy cô gái đó là Núi Băng thứ hai sao? không thì làm sao có thể chịu được tên bạn trai Núi Băng Lớn đó”.
Khinh Vãn lắc đầu: “Cô ấy không lạnh lùng chút nào, ngược lại còn rất nhiệt tình và vui vẻ”.
- “Vậy chẳng phải là đối nghịch với Núi Băng Lớn hay sao?”, “Núi Băng” là biệt hiệu Tô Nghệ đặt cho Phạm Như Sênh. Theo quan điểm của cô ấy, trong trường hợp đã gây hấn với một ai đó mà lại không thể báo thù được, cách tốt nhất chính là đặt cho anh ta một biệt danh rồi trù ẻo sau lưng. Cô đã mấy lần nằm mơ thấy Phạm Như Sênh, lúc đó cô niệm chú “Núi Băng, Núi Băng” lập tức anh ta bị hóa thành núi băng, lại còn bị vác trả về Nam Cực, đó mới là chỗ dành cho anh ta: “Cô ấy tên là gì? Học trường bọn mình à? Cao bao nhiêu? Ba vòng ra sao?...”.
Khinh Vãn trừng mắt nhìn cô: “Tiểu Nghệ, hiện giờ tớ không có tâm trạng để đùa đâu!”.
- “Ai đùa với nhà cậu!”. Tô Nghệ nói rất rành rọt: “Những điều tớ hỏi đều là những vấn đề rất bình thường mà, khi gặp tình địch, đương nhiên phải tìm hiểu về cô ta, cậu chưa từng nghe câu: “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng” hay sao”.
- “Không nói chuyện này nữa!”, Khinh Vãn dẩu môi: “Chỉ là tớ đoán thế, chừng nào chưa nghe chính miệng Phạm Như Sênh thừa nhận, tớ sẽ coi như chẳng biết chuyện gì cả!”.
- “…”.
- “Tớ biết cậu sẽ nói, tự mình đa tình, tự làm tự chịu, nhưng tớ thực sự rất thích anh ấy, trước giờ chưa từng có người nào lôi cuốn tớ như anh ấy. Cậu đã từng có cảm giác ấy chưa? Chính là cảm giác mỗi buổi tối đều nhớ về người ấy. Mỗi ngày, khi lên lớp đều ngóng ra cửa sổ mong bóng người ấy xuất hiện. Hàng ngày, cố tình xuống nhà ăn thật muộn, chỉ vì nghĩ anh có thói quen ăn tối rất muộn. Rồi mong ngóng đến hai ngày nghỉ cuối tuần, ngay đêm thứ sáu hôm trước tớ đã không tài nào ngủ được, lúc đó đều nghĩ không biết ngày mai có thể nói được vài câu với người ấy không, hoặc là mai mình có thể đến sớm hơn một chút để được ở một mình cùng anh vài phút. Tiểu Nghệ, tớ thật sự yêu anh ấy, đến việc nhìn theo bóng dáng anh ấy cũng là xa xỉ đối với mình. Nếu như tớ thôi việc, sợ rằng sẽ chẳng còn cơ hội nào để gặp anh ấy nữa!”.
Tô Nghệ yên lặng lắng nghe cô dốc bầu tâm sự, trong lòng thầm than, con gái nhiều lúc cũng thật là kỳ lạ, cứ cố chấp như vậy dù có thể khiến bản thân đầy thương tích, cô thở than nói: “Đột nhiên mình nhớ đến một câu nói: Gặp Dương Quá một lần sẽ lầm lỡ cả đời người. Khinh Vãn, thích một người, có thật phải trở nên thấp hèn như vậy không?… Dương Quá tốt như vậy, bao nhiêu cô gái si mê anh ta, nhưng anh ta chỉ yêu có mình Tiểu Long Nữ, cho nên mình càng thích Lệnh Hồ Xung hơn, anh ấy yêu tiểu sư muội, nhưng cũng yêu cả Nhậm Doanh Doanh nữa!”.
Lệnh Hồ Xung ư? Khinh Vãn nhếch khóe môi, sao có thể so Phạm Như Sênh với Lệnh Hồ Xung được? Nhưng cô nghĩ, Lệnh Hồ Xung tuy không lạnh lùng như Phạm Như Sênh, nhưng ngay từ đầu người anh yêu là tiểu sư muội, nhưng rốt cuộc tiểu sư muội lại không yêu anh, cuối cùng chẳng phải là đã se duyên kết tóc với Nhậm đại tiểu thư ở Mai Trang sao? Đột nhiên Khinh Vãn rất thích câu slogan của thương hiệu Lý Ninh0: “Tất cả đều có thể xảy ra”. Vì đã nỗ lực rất nhiều nên cuối cùng Nhậm đại tiểu thư cũng có được tình yêu của mình. Khinh Vãn không phải là người tin vào số mệnh, nếu cố gắng như vậy mà không thể đến gần Phạm Như Sênh, thì anh chắc chắn có trái tim dưới âm độ. Cùng lắm thì mỗi ngày cô đều ôm túi sưởi để làm ấm cho chính mình. Chẳng ai biết rằng, khi một người trở nên ngớ ngẩn thì cần phải dùng loại thuốc gì, bởi vì họ tự có phương trình được mất của riêng mình.
…
Lại một ngày thứ bảy nữa, thời tiết hôm nay rất đẹp. Khinh Vãn lại có một ngày bận rộn như thường lệ ở nhà hàng, tuy vẫn chẳng có cơ hội nói chuyện với Phạm Như Sênh, nhưng chỉ cần được cùng anh đứng dưới một mái nhà thì không khí cũng mãi giữ được sự tươi mới.
Buổi tối, dưới sự lôi kéo không khoan nhượng của Tô Nghệ, hai ngư