“Em.......Mượn rượu để thêm can đảm mà thôi......” Úc Tử Duyệt cúi đầu, đỏ mặt nói.
“Thật sự chỉ như vậy? Úc Tử Duyệt, đừng suy nghĩ lung tung, anh sẽ chung thủy với cuộc hôn nhân này!” Lăng Bắc Hàn nhìn cô, kiên định nói từng chữ từng câu.
Úc Tử Duyệt cảm động gật đầu, cũng hy vọng anh sẽ kiên định như vậy, sẽ không bởi vì bất kỳ lý do gì mà dao động......
Người của Úc Gia vẫn nhiệt tình như vậy, sáng sớm đã ở cửa chờ hai người Lăng Bắc Hàn, đây cũng là lần đầu tiên Lăng Bắc Hàn tới Úc Gia sau lần lại mặt. Hôm nay mặc dù anh không mặc quân trang, nhưng vẫn nổi bật xuất chúng khí chất bất phàm.
Thấy dáng vẻ hai người Úc Tử Duyệt cùng Lăng Bắc Hàn ân ái như vậy, vợ chồng Úc Gia trong lòng an tâm không ít.
“Ăn ít thịt thôi, hôm qua em mới bị tiêu chảy!” trên bàn cơm, thấy Úc Tử Duyệt gắp sườn, Lăng Bắc Hàn vội vàng ngăn lại, quan tâm nói với cô.
“Tiêu chảy? Duyệt Duyệt, có phải lại ăn mấy món không sạch sẽ đúng không?” Mạt Hề nghe nói con gái bị tiêu chảy, vội vàng đau lòng hỏi, gắp rau dưa cho cô.
Úc Tử Duyệt đỏ mặt, trợn mắt nhìn Lăng Bắc Hàn, “Đã tốt rồi mà! Anh khẩn trương quá đấy! Mẹ làm sườn xào chua ngọt sao có thể không ăn đây?” Úc Tử Duyệt nhìn đĩa sườn hồng hồng mà thèm, màu sắc rực rỡ, lại con rắc vừng hấp dẫn.
“Dĩ nhiên không thể ăn! Cẩn thận lại tái phát! Bắc Hàn, Duyệt Duyệt ăn linh tinh, chẳng kiêng kị gì cả, cũng may còn có con cẩn thận trông nom!” Tô Mạt Hề chặt đứt ý muốn ăn sườn của Úc Tử Duyệt, cũng không quên tán dương Lăng Bắc Hàn cẩn thận quan tâm Úc Tử Duyệt.
“Mẹ thiên vị!” Úc Tử Duyệt tức giận nói, gắp một đũa rau lên miệng, ngoài miệng mặc dù nói như vậy, nhưng trong lòng lại cảm động, vì người nhà cô đều thích Lăng Bắc Hàn khiến cô cảm thấy vui vẻ.
“Mẹ thiên vị là đúng, ai bảo em cứ tùy hứng như vậy......” lúc này, Úc Tử Mặc ngồi bên cạnh đả kích cô, hiển nhiên là đùa giỡn, lại chọc đúng nỗi đau của Úc Tử Duyệt.
“Em.......Lăng Bắc Hàn, anh thích em bốc đồng như vậy, phải không?” Úc Tử Duyệt đang muốn phát giận, kịp thời dừng lại, gắp miếng sườn cho Lăng Bắc Hàn, dịu dàng hỏi anh, rất muốn tranh luận trước mặt anh trai!
“Khụ......” Lăng Bắc Hàn thiếu chút nữa bởi vì lời của cô mà nghẹn cơm, anh ngẩng đầu lên, nhìn cô nở nụ cười, sau đó gật đầu một cái. Anh vốn là người trầm tính, trước mặt nhiều người như vậy, để anh nói thích cô, ca ngợi cô, thật đúng là không quen.
Úc Tử Duyệt hài lòng nhìn phản ứng của anh, hả hê liếc nhìn Úc Tử Mặc.
“Bắc Hàn a, vẫn là câu kia, nếu như Duyệt Duyệt có chỗ không đúng, con cũng bao dung một chút, đứa trẻ này từ nhỏ đến lớn, không quen......”Úc Trạch Hạo lúc này cũng mở miệng nói với Lăng Bắc Hàn.
Mặc dù Úc Gia bọn họ có tiền có quyền, nhưng không hề kiêu căng ngạo mạn, giúp người không kể thân quen, con gái của họ trời sinh tính tình hoạt bát, có chút trẻ con, bướng bỉnh nghịch ngợm, những điều này bọn họ đều hiểu.
“Cha, cha nói quá rồi, Duyệt Duyệt cô ấy rất tốt! Thật như vậy!” Lăng Bắc Hàn nhìn Úc Trạch Hạo, lời này là lời xuất phát từ nội tâm, chân thành mà tha thiết, làm Úc Tử Duyệt đỏ mặt, cúi đầu, càng không ngừng bới cơm trong bát.
Lời nói của Lăng Bắc Hàn khiến mọi người trong nhà cũng yên tâm. Trong bữa cơm tràn đầy tiếng nói tiếng cười, tán gẫu đủ chuyện, quan tâm nhất vẫn là chuyện vết thương của Lăng Bắc Hàn, nhưng thấy anh đã phục hồi như cũ, bọn họ cũng đều yên tâm.
“Bắc Hàn a...... có ý định chuyển đến quân khu thủ đô hay không? Trước từng nghe cha con nói qua, như vậy vợ chồng hai đứa có thể thường xuyên gặp nhau rồi, công việc của con cũng không nguy hiểm nữa….”
Sau khi ăn xong, người một nhà ngồi bên sofa, ăn trái cây, tán gẫu.
Úc Trạch Hạo hỏi như vậy khiến Lăng Bắc Hàn khẽ nhíu mày, trong lòng Úc Tử Duyệt mừng rỡ, cô đương nhiên hy vọng Lăng Bắc Hàn được điều đến quân khu.
“Cha, doanh trại cần con, hơn nữa, là một quân nhân, cho dù công việc rất nguy hiểm, cũng là trách nhiệm của con! Cha mẹ yên tâm, con sẽ cố gắng chăm sóc cho Duyệt Duyệt thật tốt...... có mọi người mới có tiểu gia!” Lăng Bắc Hàn dĩ nhiên hiểu ý của Úc Trạch Hạo, khôn khéo nói.
Úc Tử Duyệt trong lòng mặc dù có chút khó chịu, nhưng vẫn mở miệng cười: “Cha! Tư tưởng của cha thật ích kỷ nha, cha nên học tập Lăng Bắc Hàn nhà con một chút đi! Còn nữa, con cũng không phải là trẻ con, tự con có thể chăm sóc mình thật tốt!” Vì không muốn để cho cha mẹ lo lắng, Úc Tử Duyệt khéo léo nói.
Đạo lý này cô hiểu, nhưng thật sự phải hy sinh khiến lòng cô vẫn không thể thản nhiên.
Cũng không tránh khỏi khổ sở trong lòng: Lăng Bắc Hàn, vì em, anh có thể giống như lúc đầu vì Hạ tử Sơ mà bỏ qua sự nghiệp? Nhưng chỉ là thoáng qua, cô cảm thấy suy nghĩ này thật ích kỷ….
“Ai nha, Duyệt Duyệt, không tệ, tư tưởng giác ngộ cao a!” lúc này, Úc Tử Mặc giơ ngón cái về phía em gái, khích lệ nói.
“Đương nhiên! Em là quân tẩu đó!” Úc Tử Duyệt hất cằm, kiêu ngạo mà nói, nhưng cũng len lén xấu hổ liếc nhìn Lăng Bắc Hàn.
Lăng Bắc Hàn cưng chiều vuốt ve đầu cô, hy vọng cô thật sự giác ngộ. Nhưng vẫn cảm thấy mình khiến cô chịu uất ức.
“Oa.......Hay.......Thật mạnh bạo a.......Chị Huyên Huyên........Em…. em không dám nhìn nữa......” hai cô gái nhỏ trốn trong phòng của Úc Tử Duyệt, nằm trên giường xem một bộ phim hết sực bạo tình. Úc Tử Duyệt lấy tay che mặt lại, hai mắt xuyên qua khe hở nhìn màn hình, đỏ mặt nói.
Trong lỗ tai mỗi người đều cắm một cái tai nghe.
“Vậy thì mau tắt đi. Ai cho em mở ra! Nếu để cho anh em biết chị xem phim này, nhất định sẽ….” Lệ Huyên Huyên đỏ mặt thẹn thùng nói, đôi mắt kia thỉnh thoảng liếc nhìn về phía màn hình máy tính.
“Meo meo của nữ chính thật to…. Thật sexy a!” Úc Tử Duyệt lại kích động hô lên, chính là không tắt được máy tính, “Chị Huyên Huyên, chị mau nhìn xem!”
“Duyệt Duyệt! Em nói nhỏ thôi!” Lệ Huyên Huyên nhìn về phía cửa phòng, nhỏ giọng quát.
Ngay sau đó Úc Tử Duyệt kéo chăn, che kín hai người, sau đó, núp trong chăn xem tiếp.
“Chị Huyên Huyên, em phát hiện ra em cực kỳ thích thân thể phụ nữ…..” Úc Tử Duyệt nhìn bộ ngực to lớn của diễn viên nữ, có tình nói, còn kéo cổ áo, nhìn meo meo của mình, vừa ngắm meo meo của Huyên Huyên.
“Của chị cũng lớn hơn của em!” cô bất mãn nói.
“Hắc hắc.......Để ông xã em làm cái đó nhiều một chút…. Là... là tốt rồi.” Lệ Huyên Huyên đỏ mặt, thẹn thùng nói.
Úc Tử Duyệt chớp mắt nhìn lệ Huyên Huyên, “Có thật không? Chị cũng được anh em làm cho lớn? Em nhớ trước kia của chị cũng không khác của em nhiều lắm!” Úc Tử Duyệt thầm nói.
“Duyệt Duyệt em...... không phải!” Lệ Huyên Huyên đỏ mặt nói, thò đầu ra khỏi chăn, thở dốc, nhưng hai mắt lại thấy được một đôi dép quen thuộc, cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên, sau đó đối mặt với gương mặt đen xì của Úc Tử Mặc, trên mặt Lệ Huyên Huyên lập tức hiên lên một nét hoảng sợ.
“Duyệt Duyệt...... cô ấy ...... cô ấy rủ em xem ...... a......” Lệ Huyên Huyên còn chưa nói hết, đã bị Úc Tử Mặc bá đạp lôi lên, sau đó cô gái nhỏ bị anh ôm ra khỏi phòng của Úc Tử Duyệt.
“Chị Huyên Huyên, thật không tốt! Rõ ràng chính chị cũng muốn xem....”
Úc Tử Duyệt từ trong chăn chui ra, thở hổn hển kháng nghị, ngẩng đầu lên thì thấy gương mặt tuấn tú xanh mét của Lăng Bắc Hàn! Trong lòng Úc Tử Duyệt bỗng chốc hồi hộp, đưa tay định đóng laptop lại, nhưng Lăng Bắc Hàn nhanh tay hơn cô, giữ cổ tay cô ngăn chặn hành động của cô, ngồi xuống mép giường, chuyển laptop qua........
“Không phải, chị Huyên Huyên rủ em xem.... Em mới.... mới xem......” Úc Tử Duyệt vội vàng lo sợ giải thích.