Lúc này Nước Mĩ là mười một giờ trưa, Lục Khải Chính một tay chống gậy, một tay rủ xuống đứng ở bên cửa sổ, tay phải cầm điện thoại di động. Nửa tháng trị liệu, theo dõi, các khả năng hoạt động của anh dường như đã khôi phục. Chưa tới hai ngày, có thể quay lại Trung Quốc.
Giờ phút này, nghe điện thoại của Lăng Bắc Hàn, sắc mặt của anh cứng đờ, "Tôi phải làm sao làm mới đúng?” Lục Khải Chính mơ màng hỏi.
"Sao lại hỏi như thế? Có phải lại xảy ra chuyện gì hay không? Bọn họ ép buộc cậu?” Vốn thái độ của Lục Khải Chính rất rõ ràng, không biết hiện tại tại sao có thể thành như vậy.... Trực giác Lăng Bắc Hàn cho biết, khẳng định là Lục Khải Chính đang có nỗi khổ tâm.
"Lão lăng, không sao, cứ như vậy đi, chờ con trai cậu ra đời, tôi cũng đã khỏi bệnh, khi đó cha nuôi nhất định phải trình diện!” Lục Khải Chính cười nói, giọng nói ra vẻ không đứng đắn, rồi sau đó cúp điện thoại.
Anh mở ra xem tin nhắn của Nhan Tịch gởi tới, trái tim lại như bị lăng trì: Lục Khải Chính, anh đừng tìm tôi! Chớ quấy rầy tôi! Nhớ tới anh tôi lại nhớ tới chuyện đó!
Hơi vểnh mặt lên, nhắm mắt lại, một cái tay Lục Khải Chính nắm thật chặt điện thoại di động, trái tim đau đớn....
Nhan Tịch không ngờ, tình huống cẩu huyết như vậy trong tiểu thuyết cũng có thật trong hiện thực. cô cho là một cô gái danh môn giống như Lăng Bắc Sam, tính tình với cá tính cũng không khác mấy so với Úc Tử Duyệt, lại không nghĩ rằng, cô ta cũng biết làm một chút chuyện đáng khinh bỉ như vậy.
Ngày ấy, Lăng Bắc Sam đi cùng với mẹ của Lục Khải Chính, Chu Tú Lan, hai người tìm được chỗ ở công ty hiện tại của Nhan Tịch.
Chu Tú Lan và cô ta không khác biệt lắm với những phu nhân rộng rãi trong phim truyền hình, lời nói cử chỉ, rất có tu dưỡng, xem ra mặt mũi cũng hiền lành. Chỉ là nói tới nói lui cũng toàn những câu nói có gai.
"Khải Chính nhà chúng ta là một đứa bé mạnh mẽ rất có tinh thần trách nhiệm. Nhan Tiểu Thư, nếu như gần đây Khải Chính có liên lạc, có nói với cô những lời nói yêu thương, đó nhất định là bởi vì áy náy. Dù sao, vì nó phá án, làm liên lụy tới cô...."
Ngồi ở đối diện một phu nhân quyền quý, tay trái nâng ly đĩa cà phê, tay phải bưng chén cà phê, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, lại đem ly đặt ở trong đĩa, sau đó, để xuống. Động tác ưu nhã thong dong, Lăng Bắc Sam ngồi một bên xem ra càng thêm có khí chất cao nhã, cầm cái muỗng nhẹ nhàng khuấy động ly Cappuccino.
Lời nói của Chu Tú Lan làm Nhan Tịch thấy căng thẳng trong lòng, khóe miệng nhàn nhạt ung dung cười, mái tóc ngắn ngang trán, trong đôi mắt sáng ngời cũng nhuộm một nụ cười nhạt nhòa, "A.... Bà Lục, bà suy nghĩ quá nhiều, anh ta không hề liên lạc với tôi.” Nhan Tịch cười nói, cô cảm ơn vì ngày hôm qua mình mới cắt tóc ngắn, tạo cho bản thân một chút tự tin, để có thể đối diện với cặp mẹ chồng nàng dâu trước mặt, thản nhiên như
Vậy.
Nghe nói Lục Khải Chính không có liên lạc với cô ta, Lăng Bắc Sanh hơi kinh ngạc. Lúc này, Chu Tú Lan cũng mở miệng: “Tôi nói có Nhan biết, nếu không có vụ án này, Khải Chính và Bắc Sam đã sớm thành vợ chồng rồi! Cũng may hiện tại Khải Chính còn mạng trở về, chúng tôi không hy vọng hôn sự giữa chúng bó bị gián đoạn. . .”
Nhan Tịch vừa cười một tiếng, khóe miệng mang theo giễu cợt, “Bà Lục, cô Lăng, hai người nói những thứ này không hề có chút quan hệ nào với tôi! Tôi và Lục Khải Chính đã không còn bất kỳ quan hệ gì, nên sẽ càng không đi tìm anh ta!” nói cho cùng, bọn họ chính là sợ cô phá hư hôn lễ của Lăng Bắc Sam và Lục Khải Chính thôi!
“cô không phải đi tìm anh ấy, nhưng anh ấy sẽ vì áy náy mà tìm tới cô. . .”
Lúc này Lăng Bắc Sam nói ra những lời trái lương tâm, cô biết rõ ràng Lục Khải Chính thích Nhan Tịch, nhưng vẫn nói là áy náy. cô nên vì chính mình tranh thủ một lần, cô tin tưởng, chỉ cần Lục Khải Chính cho cô cơ hội, anh nhất định sẽ yêu mình.
“Vây hai người nói với tôi có ích lợi gì? Các người nên đi khuyên Lục Khải Chính, để anh ta chớ áy náy, chớ tự trách chứ!” Nhan Tịch cười giễu cợt nói, bởi vì kích động, giọng nói có chút khàn khàn. Toàn thân cũng không khống chế được khẽ run, cô đã trốn rất xa rồi, còn phải làm như thế nào nữa? cô đã xem như là bị chó cắn một cái rồi, tự nhận xui xẻo, họ còn muốn như thế nào nữa?
Lăng Bắc Sam còn muốn nói gì đó, nhưng Chu Tú Lan đã duỗi tay nhẹ nhàng vỗ vỗ ống tay áo của cô ta: “Chúng tôi chỉ không hy vọng Khải Chính vì áy náy mà tới tìm cô, sau đó cho cô hy vọng. . .”
“Bà yên tâm, bản thân tôi đã tuyệt vọng!” Nhan Tịch kiên định nói từng chữ từng câu, lúc này, chỉ thấy Chu Tú Lan lại mở túi xách ra, “Còn phải cho tôi khoản bồi thường nữa đúng không? Cất lại đi, đừng làm cho tôi coi thường hai người hơn!” Nhan Tịch giễu cợt nói xong, đã đứng dậy. . .
“cô. . .” Lăng Bắc Sam muốn nói gì đó nhưng Nhan Tịch đã rời đi, còn đi tính tiền.
Sau này Lục Khải Chính có liên lạc với cô, kể từ lần đầu tiên nhận điện thoại của anh, sau khi nói câu đó, cô liền không thèm nhận điện thoại của anh nữa, thậm chí còn đổi số điện thoại di động, anh gọi vô số cuộc điện thoại, cô chỉ gửi cho anh một tin nhắn.
Cây gậy kia đâu chỉ đả thương cô, mà còn đâm vào lòng anh đau đớn!
“Lục Khải Chính! Thời gian con bị truy nã, người nhà họ Lục chúng ta bị liên lụy ra sao con biết không? Người nhà họ Lăng, Bắc Sam đối với chúng ta như thế nào? hiện tại con lại báo đáp người ta như vậy hả? Con nên thông minh một chút! Cái cô Nhan Tích đó, có điểm nào vượt qua Bắc Sam? Gia đình càng không được!” Sau khi đi tìm Nhan Tịch, Chu Tú Lan lại chạy tới nước Mỹ giáo huấn Lục Khải Chính.
. . . . .
Mang thai đúng bảy tháng, Úc Tử Duyệt đi siêu âm. Hôm nay album được đưa tới, lúc này, cô đang lôi kéo bà cụ lật xem album ảnh.
“Bà nội, đẹp chứ? Mặt của con qua mập, sớm biết như vậy bảo thợ chụp ảnh sửa hình gầy một chút!” Úc Tử Duyệt nhìn khuôn mặt tròn trĩnh cảu mình trong album liền nói với bà cụ. hiện tại cô có cảm giác mình mập hơn rất nhiều.
“không mập! Mập cái gì mà mập? Lúc mang thai Bắc Hàn mẹ con còn mập hơn!” Bà cụ nhỏ giọng nói. Trong hình, Úc Tử Duyệt bụng bự hoàn toàn lộ ra, trên bụng vẽ một đôi mắt to, rốn là lỗ mũi, còn có một cái miệng mỉm cười.
cô cười hạnh phúc.
Lật một tờ nữa, còn có Tiếu Dĩnh chụp ảnh chung, “Sao lại có Tiễu Dĩnh trong đây hả?”Bà cụ ghen ghen nói.
“Phụt. . . Bà nội, bà ăn dấm chua mẹ con à, chờ con mang thai đến tuần ba mươi hai con và bà cùng đi chụp ảnh có được không?” Úc Tử Duyệt cười nói với bà cụ, bà cụ thật đúng là đáng yêu!
“Bà không được! đi mà lôi kéo Bắc Hàn!” Bà cụ quệt mồm nói.
“Bà nội! Anh ấy dời ngày nghỉ ra sau rồi, chờ lúc con sinh mới có thể trở về!” Úc Tử Duyệt săn sóc nói.
“Chắc do công việc! Nha đầu Duyệt Duyệt, nói cho bà nội biết, trong lòng con có phải rất uất ức không?” Bà cụ cũng cảm giác được hiện tại Úc Tử Duyệt rất ít khi nhắc tới Lăng Bắc Hàn, ngược lại mỗi ngày dáng vẻ cũng rất vui vẻ, hơn nữa cũng không tâm sự gì.
“không có mà! Bà nội nghĩ gì thế? Con uất ức cái gì cơ chứ?” Úc Tử Duyệt kinh ngạc trả lời, tay nhỏ bé không ngừng vuốt ve bụng mình.
“không uất ức, vậy sao thái độ của con với Lăng Bắc Hàn không giống như trước?” Bà cụ oán trách nói.
“Nào có! hiện tại con thông cảm hơn với công việc của anh ấy!” Úc Tử Duyệt liếc mắt nói, khó khăn đứng dậy, nâng cao cái bụng bự di chuyển khỏi phòng khách.
“Bà thấy chính cháu đã thay đổi! cũng đừng học mẹ con! Cuối cùng yêu con trai hơn cả yêu chồng!” Bà cụ lại dạy dỗ.
“. . .” Úc Tử Duyệt không nói nhìn bà cụ.
Lúc tối, Úc Tử Duyệt lấy file ảnh trong điện thoại, gởi hết qua cho Lăng Bắc Hàn. Thấy những tấm hình này, có thể anh sẽ rất vui vẻ ?
Trong lòng vẫn luôn không thể không nghĩ đến anh, nhưng vì anh an tâm làm việc, cô cũng không biểu đạt ra ngoài.
Từng tấm hình cô nâng bụng bự, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc đập vào mi mắt, Lăng Bắc Hàn nhìn những tấm hình kia, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm....
Trong hình, xem ra tinh thần của cô vẫn phấn chấn như vậy, ngọt ngào động lòng người.
Xem hết hình xong, anh đem từng tấm hình lưu vào thẻ nhớ điện thoại, nhìn đồng hồ, gọi điện thoại cho cô....
"Alo.... thấy hình được chưa?” Úc Tử Duyệt dịu dàng hỏi, khóe miệng tràn đầy nụ cười hạnh phúc.
"Thấy rồi, hình như em gầy đi....” Lăng Bắc Hàn cố ý không nói đến con trai, nói với cô.
"nói bậy! rõ ràng em mập ra, lộ cả cằm đôi ra kìa!” Úc Tử Duyệt bất mãn kháng nghị nói, anh ấy muốn cô thành quả banh hay sao mà còn chê cô gầy?
"Đẹp mắt!” Lăng Bắc Hàn cứng đờ nói, nghe tiếng cười của cô, tâm tình tốt lên rất nhiều, "Nếu không anh về thăm em hai ngày. Nhé....” trong lòng nghĩ chắc cô khó chịu! Lần trước gặp cô cũng giống như không gặp, không thể giải tỏa hết nỗi nhớ bốn tháng qua, ngược lại trong lòng càng bị thương nhiều hơn.
Qua một hai tháng không thấy cô, cảm giác thật xa cách…
"A.... tùy anh...."
"không vui khi anh trở về sao?” Lời của cô làm anh đau, lòng chua xót hỏi ngược lại.
"Em...em nào có! Anh phải xin nghỉ hai ngày trở lại, nếu như không về được, em cũng hiểu biết rõ anh rất bận....” Úc Tử Duyệt tức giận nói, thật không biết mình nói thế nào mới chính xác!
"Úc Tử Duyệt, em thay đổi, em thật sự thay đổi rồi!” Lăng Bắc Hàn bất mãn phát giận nói, giọng trầm thấp mang theo oán giận. Trước kia cô ước gì anh về nhà, hiện tại. . .
“Vậy rốt cuộc anh muốn em như thế nào?” Úc Tử Duyệt tức giận hỏi ngược lại.
“Anh không có tư cách yêu cầu em! Cúp!” Lăng Bắc Hàn trầm giọng nói, ngay sau đó cúp điện thoại!
Úc Tử Duyệt không ngờ anh sẽ cúp điện thoại trước, kinh ngạc nhìn màn ảnh di động ngẩn người. Tên đàn ông xấu xa này, lại tức giận. . .
“Bảo bảo, khi con trưởng thành, ngàn vạn lần không được học theo như vậy! Nếu không nhất định sẽ không tìm được vợ đâu. . .”Úc Tử Duyệt oán trách nói với con trai, “nói lời này không phải tự mình đánh vào mặt mình sao? Mình cũng không biết làm sao lại thua trong tay anh nữa. . .” Úc Tử Duyệt tự nhủ thầm.
Trong đầu hiện lên từng hình ảnh cô ở bên cạnh Lăng Bắc Hàn. . .
Khuôn mặt nặng nề, luôn luôn không biểu cảm. cô thích bộ dạng nổi trận lôi đình của anh khi bị cô kích thích, thích trêu chọc anh, thích anh bởi vì mình mà mất khống chế. . .
Trong lòng Lăng Bắc Hàn tràn đầy chua xót nằm ở giường, cảm giác giống như bị cô từ bỏ làm anh thất vọng!
đang muốn đứng dậy đi ra ngoài chạy bộ thì điện thoại di động lại vang lên, anh không ngời Úc Tử Duyệt gọi tới, còn gọi cho anh làm gì?
“Chuyện gì?” tức giận mở miệng.
“Anh tức giận cái gì à?” Úc Tử Duyệt cũng không còn tức giận nói, ngược lại nhẫn nại, “Em đây bụng bự tám tháng cũng không tức giận, anh tức giận cái gì? Chẳng lẽ đại di mụ của anh tới hả?” cô trêu chọc anh ở trong điện thoại.
Nghe giọng nói khác thường của cô, trong lòng đang đau khổ lại trở nên thoải mái rát nhiều, “Úc Tử Duyệt, trước kia em có nói, người bình thường em sẽ không tùy tiện làm nũng!”Lăng Bắc Hàn chua chua nói.
Lời nói của anh làm tim cô căng thẳng, mũi Úc Tử Duyệt cay xè, “Vậy bây giờ anh là hai loại người sao. . .?” đùa giỡn nói.
“Em. . .!” Lăng Bắc Hàn trầm thấp rống, “Nghiêm túc một chút. Nghiêm chỉnh mả nói trước đây anh đã nói với em, anh thích con người hoạt bát, nhiệt tình của em!” Lăng Bắc Hàn lại nói.