của một bộ trưởng dù trời có sập cũng vẫn chống đỡ nổi, cho dù núi Thái Sơn có đổ ngồi trước mặt cũng không biến sắc, trấn tĩnh tự nhiên, lúc nào cũng bận rộn. Nhưng dù sao, anh cũng chỉ là con người, cũng có lúc mệt, có lúc yếu ớt. Giờ đây, một gương mặt khác của anh xuất hiện trước mặt chị, khiến cho chị không thể kiên cường quyết liệt như trước.
Anh nhắm mắt lại, thì thào: “Tuy rằng không thể giống như vợ chồng bình thường, nhưng ít nhất cũng nên tốt hơn hiện tại, anh nguyện ý thay đổi. Anh vẫn còn nhớ rõ vợ anh là ai. Cho nên, mạo muội hỏi em một câu, em vẫn hi vọng giống như trước đây, hai người ở riêng, quanh năm suốt tháng không chút tin tức sao?”
Chị ngồi xuống, thản nhiên nói: “Trước kia chẳng phải vẫn sống như vậy sao? Mười năm có thể, hai mươi năm, ba mươi năm tự nhiên cũng có thể.”
Vệ An thở dài, “Trước kia anh cũng cho là như vậy, cho là không sao, đã sớm không có hy vọng. Nhưng khi con người ta qua một độ tuổi nào đó, không còn kiên cường như thời trẻ, suy nghĩ cũng đã thay đổi. Anh chỉ hỏi em một câu, em vẫn chấp nhận thay đổi không? Chỉ cần hạ quyết tâm, anh nghĩ có thể đi thêm được vài bước.”
Chị mờ mịt nhìn ngọn đèn bàn, đèn bàn kiểu cổ tỏa ra ánh sáng nhu hòa, giống như an ủi tâm hồn mệt mỏi, nhưng chị lại không nhìn rõ mọi thứ trước mặt. Anh thừa nhận anh mệt mỏi, thực ra chị có khác gì? Cuộc sống hôn nhân như vậy, thùng rỗng kêu to, lại không thể nào lạnh lùng, cũng không thể nào làm người ta vui vẻ được.
Chị thở dài, không phản bác, không khí thế ép người như mọi khi, chỉ hỏi: “Vậy anh muốn đi thế nào? Có phải đi thêm vài bước như vậy, làm cả thiên hạ đều biết, rồi lưỡng bại câu thương [56]?” Lúc trẻ không phải chưa từng thử qua, nhưng lần này không giống như lúc trước, bảo chị phải làm sao đây?
Vệ An thấy chị có vẻ xuôi theo, tâm lý thả lỏng, nói: “Không đâu, những chuyện trước kia hãy để nó ngủ yên trong quá khức. Có lẽ nhất định phải trải qua một quãng thời gian như vậy, mới có thể bắt đầu một lần nữa. Chúng ta cũng không cần làm gì cả, chỉ cần học thói quen ở bên cạnh nhau cũng đã là cải thiện lớn nhất rồi.”
Đêm đó Vệ An ngủ lại ở nhà Trần Lệ Vân, tuy rằng chị ngủ ở phòng khác. Nhưng những ngày kế tiếp, mặc dù kháng nghị chuyện anh tiếp tục đến ở, nhưng cũng không lạnh lùng cự tuyệt.
Nếu tâm tư đã quá mệt mỏi, có một người làm bạn bên cạnh thật tốt
Chu Dạ theo Vệ Khanh về nhà, cả đường rầu rĩ không vui, cảm thấy dễ dàng cho anh quá. Dỗ vài câu là xong, chẳng phải sau này càng làm càn sao? Càng nghĩ càng uất ức, đẩy cửa bước vào, sắc mặt càng kém. Vệ Khanh cầm chìa khóa, đặt vào trong lòng bàn tay cô, nói: “Về dù có tức giận thế nào, cũng không thể như vậy nhé. Không thể tùy tiện quăng nhà —— “
Chu Dạ vất chìa khóa lên sofa, nổi giận đùng đùng nói: “Anh nghĩ rằng tôi đi theo anh về, thì thiên hạ thái bình à? Chúng ta thù cũ hận mới tính luôn một thể. Không phải anh nói người biết sai và sửa lỗi có thể được tha thứ sao? Tôi muốn xem anh biết sai thế nào, muốn sửa lỗi thế nào đây!”
Vệ Khanh thấy cô miệng hùm gan sứa, trong lòng thắt lại, hoảng hốt nói: “Bà xã, sau này anh sẽ cố gắng biểu hiện thật tốt, sẽ giữ khoảng cách với toàn bộ phụ nữ trong vòng ba thước, chắc chắn không bao giờ để xảy ra chuyện như vậy…”
Chu Dạ không để ý tới lời hứa của hắn, ngông nghênh đi tới thư phòng, bị trượt chân một cái, suýt nữa ngã sấp xuống, Vệ Khanh vội kêu cẩn thận. Cô ‘a’ một tiếng, chật vật đứng vững, vỗ vỗ ngực, thở phào một cái, rồi theo bản năng quay đầu nhìn hắn một cái. Vệ Khanh vội nói: “Sao rồi, có đau ở đâu không?”
Cô xoa xoa mũi, vô cùng xấu hổ, trong lòng vừa bực mình vừa buồn cười, hắng giọng, cố ý phụng phịu nói: “Đừng nghĩ cợt nhả, nói năng ngọt xớt là cho qua! Trước kia quá dễ dàng cho anh, thế nên mới liên tục gây ra chuyện thị phi, anh nói muốn thử thách tình yêu của anh thế nào cũng được, chỉ cần tha thứ cho anh phải không? Lần này không cho anh một bài học thì anh không nhớ kỹ được! Người ta nói thương cho roi cho vọt, đòn đau nhớ đời! Anh an phận chưa được vài ngày, cái đuôi đã vểnh lên, tôi thấy anh không tự giác sửa lỗi…” nói cả một tràng dài, thấy hắn cười như không cười, không nói lời nào, căn bản là không lo lắng gì, trợn mắt nghiêm trang nói: “Nghiêm túc, nghiêm túc đi, đang nói chuyện chính sự với anh đấy!”
Vệ Khanh vội vàng gật đầu, “Tuân lệnh, bà xã đại nhân, vi thần chăm chú lắng nghe!” Nói xong còn khom lưng một cái, giống như rất ngoan ngoãn nghe lời. Chu Dạ vừa tức vừa buồn cười, nhìn hắn lưu manh như vậy, không có cách nào khác, suy nghĩ mãi, ánh mắt vừa chuyển, chạy tới cầm miếng bàn chải chà quần áo đi ra, đắc ý nhìn hắn, ngón tay chà xát, đánh tách một cái.
Vệ Khanh cảm giác mây đen vây quanh đỉnh đầu, cười làm lành nói: “Bà xã, em định làm gì vậy?” Chu Dạ cầm cây thước dạy học trên tay, đi qua đi lại trong phòng khách, vỗ tay nói: “Chuyện Tiết Tư và Ân tổng kia, tuy rằng ghi hận trong lòng, buồn bực khó tiêu, nhưng bản thân rộng lòng khoan dung, nói chuyện cũ đã qua sẽ bỏ qua, bỏ đi! Chu Dạ tôi cũng không phải là loại người tính toán chi li. Nhưng anh lại thêm một lần nữa không coi tôi ra gì, có nhịn cũng không thể nhịn mãi được! Chúng ta tỉ mỉ tính toán chuyện bức ảnh và chuyện đứa bé!”
Đi dạo vòng quanh hắn một vòng, cong miệng cười nói: “Không phải anh gọi tôi là bà xã đại nhân sao? Điêu dân to gan, nhìn thấy khâm sai đại nhân, còn không mau quỳ xuống!” Quăng cái bàn chải cứng xuống trước mặt hắn.
Vệ Khanh nghe xong thiếu chút nữa ngã đập đầu xuống đất, lắp bắp nói: “Bà xã ——, em nói gì cơ?” Quỳ xuống? Có ý gì? Hắn vẫn không kịp hiểu. Chu Dạ nhíu mày, nói: “Đã làm sai thì phải nhận trừng phạt, bản đại nhân phạt ngươi quỳ lên bàn chải, phục hay không phục?” Nói xong dùng mũi chân đá đá cái bàn chải, không phải khâm sai đại thần a, giống như nữ thổ phỉ vậy.
Hắn kêu khổ không ngớt, còn hỏi lại, “Bà xã, ý em là muốn anh quỳ lên cái bàn chải này?” Này —— này ——, này —— còn ra thể thống gì! Nghĩ thầm, đánh chết cũng không thể quỳ, người xưa đã nói kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục! Cho dù là bà xã đại nhân, trên đầu còn có trời cao, sao có thể làm loạn như vậy? Chẳng may truyền ra ngoài, đừng nói người khác cười rụng răng hàm, về sau còn mặt mũi dám nhìn ai? Động một chút đã thăng đường thẩm vấn, , hắn làm sao có thể yên ổn sống dưới trướng khâm sai đại thần chứ, không thể để việc này diễn ra thành tiền lệ được.
Trước kia thần tử nhìn thấy hoàng đế đã không cần quỳ xuống, chỉ cần đứng trả lời là được. Nhưng từ khi mở tiền lệ, không quỳ là quy vào tội khi quân phạm thượng. Nhưng cũng không dám kêu gào phía sau lưng Chu Dạ, đành phải “không bạo lực, không hợp tác”, coi như cô giận mà ăn nói hàm hồ, giả câm giả điếc, không để ý tới.
Chu Dạ thở phì phì chỉ vào mũi hắn nói: “Vệ Khanh, anh giỏi lắm! Không phục phải không? Để tôi nói rõ ràng cho anh, cho anh biết vì sao anh phải quỳ! Để anh khỏi nói tôi cố tình gây sự, cố ý hành hình.” Cô xắn tay áo, ngồi xuống sofa, còn cố ý rót chén nước uống cho nhuận họng, chén nước làm bằng gỗ, cộp cộp gõ vài cái, cũng có vài phần cảm giác thăng đường xử án.
Vệ Khanh thấy dáng vẻ cô như vậy, giống hệt cọp mẹ (ish: nói thẳng ra là đồ cọp cái, bức xúc lắm rồi), nhưng chỉ dám oán thầm, cười làm lành nói: “Bà xã, em phạt anh cái gì cũng không, chẳng hạn như rửa rau, rửa bát? Sao có thể phạt quỳ chứ, cũng không phải trẻ con ba tuổi, này còn ra thể thống gì? Hì hì, em cũng mệt mỏi rồi, có đau lưng không? Anh xoa cho em nha…” nói xong, sấn tới.
Chu Dạ chớp mắt, hừ lạnh: “Chạm đã… còn chưa nói xong đâu, quỳ xong rồi hiếu kính cũng chưa muộn. Anh nói anh và người đàn bà kia không có gì, ôm hôn là ngoài ý muốn, xét biểu hiện hai ngày gần đây, tôi tin anh.” Vệ Khanh vui sướng hài lòng nói: “Không sao, anh cũng không dám đòi hỏi nhiều hơn!” thiếu chút nữa cảm động rơi nước mắt.
Sắc mặt Chu Dạ biến đổi, lộ ra uy nghiêm khâm sai đại nhân: “Nhưng chuyện nghiêm trọng như vậy, anh lại muốn che lấp cho qua! Cho rằng tôi không biết, thì coi như không có chuyện gì xảy ra phải không? Tôi hỏi anh, nếu không phải lên báo, anh có thành thật nói cho tôi biết hay không?”
Vệ Khanh nghẹn lời, ấp úng nói: “Bà xã —— không phải nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện sao, anh không muốn nói làm em suy nghĩ, nói cũng chỉ khiến em thêm tức giận …”
Chu Dạ đập cái thước vào vai hắn, liên tục mấy cái, làm hắn sợ hãi muốn bỏ trốn, nhưng nghĩ cô thật sự muốn dùng hình tra tấn, lại im lặng! Cô tức giận nói: “Anh còn dám nói dối, không biết hối cải. Rõ ràng là có tật giật mình, âm thầm hưởng thụ, anh nói dối như hát hay! Còn không quỳ xuống cho tôi!”
Vệ Khanh ngạt thở, vội nói: “Bà xã, anh vẫn luôn ân hận về chuyện đó, vẫn cứ băn khoăn không biết có nên nói cho em hay không, nhưng sợ em giận, cho nên…”
Chu Dạ hất đầu nói: “Yên tâm tôi cũng không làm khó anh, chỉ muốn anh quỳ xuống mà thôi, quỳ xuống trước mặt đại nhân, cũng không phải là chuyện mất mặt gì! Thảo dân nhìn thấy khâm sai đại thần, bên đường còn phải quỳ xuống đấy, nhanh chút, nhanh chút a! Bằng không khép anh vào tội khi quân phạm thượn!” Nhìn đi, nhìn đi, đàn ông trên đời này đều thế cả! Không làm vậy sao có thể nhớ được bài học! Nhất định phải bắt hắn khắc sâu trong trí nhớ, để mỗi lần nhớ tới, không dám tái phạm. Cô chỉ chỉ vào bàn chải giặt quần áo, thần thái như là đang ban thưởng ngồi.
Đương nhiên Vệ Khanh không chịu quỳ, làm gì cũng không được, thản nhiên kéo ghế dựa ngồi xuống, cợt nhả nói: “Ngồi hay quỳ cũng giống nhau. Hì hì…” dù là chuyện riêng tư, bắt quỳ xuống, cũng đã thái quá.
Hắn có thái độ không chịu hợp tác, làm cô không biết hạ đài thế nào, vì thế trợn mắt nói: “Anh là đồ không có lương tâm, cả ngày ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm còn chưa tính, còn lừa tôi mang thai. Anh nói đi, vì sao tôi lại có thai? Mỗi lần đều dặn anh dùng biện pháp, anh lại lén lút giở trò sau lưng…” nước mắt lã chã rơi, khóc rấm rứt, vừa khóc vừa trách mắng Vệ Khanh hư hỏng, càng nói càng khóc nhiều, đau lòng vô cùng.
Khóc nhiều khiến Vệ Khanh áy náy không thôi, cười gượng nói: “Anh đâu có rảnh rỗi như vậy, đương nhiên chuyện mang thai là vì tránh thai thất bại, chứng minh rằng chúng ta trúng thưởng, sớm sinh con trai…”
Chu Dạ đứng bật dậy, nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào nói: “Tôi chỉ hỏi anh một câu, anh quỳ hay không quỳ?” Vệ Khanh khó xử nhìn cô, mặc dù không nói gì, vẻ mặt không muốn, nhưng trong lòng đã dao động.
Chu Dạ qua loa lau nước mắt, nói: “Chìa tay ra, chìa tay ra, nếu không chịu quỳ thì đánh nát tay anh, ai bảo anh không nghe lời!” Vút, vút, vút, cô quơ roi trong không khí, ra vẻ vô cùng đau đớn, hận rèn sắt không thành thép.
Cô hạ quyết tăm một khóc, hai náo loạn, ba đòi thắt cô, ép buộc hắn không thể không quỳ xuống nhận sai lầm. Muốn sau này hắn nhớ cho rõ, trong lòng sợ hãi, không dám tái phạm, cho dù có muốn nghĩ cũng không có gan làm!
Vệ Khanh dở khóc dở cười, định làm gì thế này, coi hắn như trẻ con ba tuổi mà dạy bảo à? Thấy cô khóc tới mức đỏ sọng mắt, trong lòng mềm nhũn, chần chừ nghĩ, dù sao cũng không phải chưa từng quỳ, giữa hai vợ chồng thì cũng chiều chuộng một chút, có ai chê cười đâu? Vì thế hạ quyết tâm, gật đầu đồng ý, nói: “Được rồi… nhưng mà sổ sách có thể coi như tính toán xong rồi chứ?” Phải dụ dỗ cô trước, sau đó sẽ đi qua.