? Em còn chưa có kinh nghiệm, rất sợ…” Vệ Khanh đáp cho có lệ, nhưng tay thì không hề nghiêm túc, thân thể thanh xuân mềm mại của cô lại bốc cháy một ngọn lửa lớn. Chu Dạ thở hổn hển, cố gắng giữ tay hắn lại nói: “Em không mang thuốc theo, anh có mang bao…” hắn không chịu tránh thai, nên cô đành phải thường xuyên uống thuốc.
Vệ Khanh nghe thấy ba từ “thuốc tránh thai”, sắc mặt không vui, nghĩ thầm: không mang đi là tốt nhất. Chu Dạ cũng không để yên, đứng dậy nói; “Làm việc cả ngày, không mệt sao? Tắm một cái rồi nghỉ ngơi thôi.” Giúp hắn đi vào phòng tắm. Cô buồn bực nghĩ, tuy tuổi hắn không còn trẻ, nhưng đối với những thương nhân thành công mà nói, mới ngoài ba mươi tuổi đã đạt thành tựu, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tinh lực dồi dào, vì sao lại muốn có con sớm như vậy?
Đang lúc miên man suy nghĩ, từ bên trong Vệ Khanh gọi lớn: “Tây Tây, Tây Tây..” cô vội chạy vào, gõ cửa hỏi làm sao? Hắn nói: “Em vào đây một chút…” đều đã là vợ chồng, cô cũng không kiêng dè, trực tiếp đẩy cửa vào. Vệ Khanh nói: “Em nhìn sau lưng anh có bị đỏ không, ngứa quá, em gãi giúp anh đi.”
Chu Dạ lại gần: “Có hơi đỏ, có phải bị con gì cắn không?” Nghe hắn kêu ngứa, nhẹ nhàng xoa hai ba cái, nói: “Tốt nhất đừng có gãi, lát nữa ra em bôi thuốc cho.”
Vệ Khanh dùng lực một chút, kéo cô úp xuống ngực, làn nước ấm áp dán vào người cô. Cô hoảng hốt kêu lên: “Anh làm ướt đồ em rồi!” Vệ Khanh dã man xé toạc áo cô ra, đẩy cô đứng trước gương. Trong nháy mắt, Chu Dạ bị dục vọng mênh mông mãnh liệt phá vỡ lý trí, cứ như thế, không kịp đề phòng, căn bản là không còn đường sống, thở gấp nói: “Đừng làm trong này…” lời chưa nói hết đã bị hắn nuốt vào trong bụng.
Hắn xấu xa nói: “Được, không làm ở đây.” Ôm cô đi vào bồn tắm lớn, đặt cô ngồi lên trên. Toàn thân cô vì dục vọng mà co rút, hơi ngượng ngùng kèm theo lo lắng. “Chờ một chút, anh đeo bao …” Vệ Khanh không kiên nhẫn, thẳng tay ấn cô ngồi xuống, động tác dứt khoát. Cô không kịp ngăn cản, trong phòng chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc hổn hển. Thậm chí cô còn chưa kịp điều chỉnh tư thế, đã cùng hắn tới cao trào. Hắn vẫn thấy chưa đủ, ôm cô đặt lên bồn rửa tay, tùy ý thâm nhập. Trong gương phản chiếu hình ảnh triền miên giữa hai người, vô cùng kích thích.
Tắm rửa xong xuôi, đã là một tiếng đồng hồ sau, cô mềm như nước, không còn sức lực. Vệ Khanh ôm cô đi ra, biểu hiện vô cùng thỏa mãn. Chu Dạ đẩy hắn ra, từ từ nhắm mắt lại: “Cùng nhau tắm uyên ương, có phải rất thoải mái không?” Cuối cùng thì hôm nay hắn cũng thực hiện được. Lẩm nhẩm tính toán, hôm nay đúng kỳ nguy hiểm, ngày mai nhất định phải nhớ uống thuốc mới được.
Hôm sau, Vệ Khanh cầm thuốc đi vào. Cô ngạc nhiên, hỏi vì sao hắn lại mua thuốc tránh thai cho cô. Hắn tức giận nói: “Anh không mua, em cũng không mua chắc?” Cô làm mặt quỷ, ngoan ngoãn nuốt vào. Cô còn nói: “Từ lần sau, đừng có uống thuốc tránh thai lung tung nữa, không tốt cho cơ thể. Anh sẽ dùng biện pháp tránh thai.”
Về sau, mỗi khi hai người thân mật, hắn đều mang áo mưa. Cô cũng biết uống thuốc tránh thai linh tinh gì đó không tốt, có tác dụng phụ rất lớn, vì thế hoàn toàn tin tưởng hắn, không có uoonggs nữa.
Vài ngày sau, Vệ Khanh đi công tác ở Thượng Hải. Hoàn thành xong việc, hắn liền vội vã trở về. Buổi sáng hôm ấy trời mưa phùn, mưa bụi lất phất, những tán lá vàng nhạt phấp phới đón gió, khiến người ta cảm thấy mệt mỏi.
Chu Dạ nằm lỳ trên giường, không muốn đứng lên. Vệ Khanh lay cô dậy: “Mèo con lười biếng, không dậy là muộn học bây giờ.” Cô mơ màng ậm ừ vài tiếng, nói không đi, cuộn tròn trong chăn, tiếp tục vào mộng đẹp.
Hắn rửa mặt xong, thấy cô vẫn còn ngủ, bịt mũi cô nói: “Mặt trời lên tới ngọn tre rồi.” Cô xoay người, lẩm bẩm: “Trời đang mưa, ngủ là hợp nhất, không có mặt trời.” Vệ Khanh ôm cô, thấy cô nhắm mắt không chịu tỉnh, hôn môi cô, yêu chiều nói: “Muốn ngủ thì ăn sáng xong ngủ tiếp.” Thật không hiểu tới bao giờ cô mới sửa thói quen lười ăn sáng nữa. Cô lắc đầu, gần đây hay mệt mỏi, cảm giác ngủ bao nhiêu cũng không đủ, có lẽ vì đang là mùa xuân.
Vệ Khanh lắc đầu thở dài, cầm chén cháo đi vào, đỡ cô ngồi dậy: “Ngoan… há miệng ra…” Chu Dạ giống như một đứa trẻ mới sinh, theo bản năng nuốt vào. Vệ Khanh đắp chăn cho cô, nói: “Anh đi làm, em ngủ thêm lát nữa rồi dậy. Trưa anh gọi về mà vẫn còn đang ngủ, thì tối về sẽ đánh đòn.” Cô không kiễn nhẫn, bịt tai lại. Từ khi kết hôn xong, cảm giác tự do ngủ thẳng tới hai, ba giờ chiều như hồi ở kí túc đã không còn nữa.
Ngủ tới mười giờ, Chu Dạ ngáp ngắn ngáp dài đứng dậy, không hiểu vì sao, gần đây tinh thần rất mệt mỏi. Nếu không đi học, có lẽ sẽ bị giáo sư phê bình mất. Cô cầm đồ ăn Vệ Khanh chuẩn bị sẵn ở trên bàn, vừa đi vừa ăn, nghĩ thầm, gần đây cô rất lười, chỉ ăn và ngủ, thảo nào Vệ Khanh toàn cười mắng cô là heo. Cô xiết chặt hai tay, hạ quyết tâm, từ ngày mai sẽ ngủ sớm dậy sớm, sẽ chăm chỉ học tập, mỗi ngày đều tới phòng vẽ tranh.
Tới lóp, thấy mọi người là lạ, giống như đang lén lút quan sát cô. Buổi trưa xuống canteen ăn cơm, một mình cô ngồi một góc, nghe có người ở phía sau nói: “Không biết có phải chồng cô ấy khong, có thể là không phải mà, thoạt nhìn không giống người như vậy. Tình cảm cô ấy và chồng rất tốt, làm sao có thể xảy ra chuyện này?” Lại nghe người khác nói: “Ha ha, cho dù ảnh chụp không rõ ràng lắm, nhưng chẳng lẽ viết tên sai sao? Chồng cô ấy vừa đẹp trai vừa có tiền, có xảy ra chuyện này cũng là bình thường thôi, đàn ông làm gì có ai không lăng nhăng…” lúc đầu cô không thèm để ý, không biết bọn họ lại buôn chuyện về ai nữa.
Một lát sau, nghe thấy một người thở dài: “Vừa mới kết hôn, đã xảy ra chuyện như vậy, Chu Dạ thật đáng thương.” Người kia nói: “Cho nên mới nói đại thiếu gia có tiền, hoa hoa công tử đều không đáng tin! Đã kết hôn rồi, còn lăng nhăng với người phụ nữ khác, Chu Dạ mà biết, không biết sẽ đau lòng thế nào.” Cô biến sắc, hóa ra người đàn ông mà bọn họ đang nói chính là chồng cô – Vệ Khanh!
Cô cố gắng trấn tĩnh đi ra, mất hồn mất vía đi về lớp, một đám người vây xung quanh một chiếc laptop nhìn ngó, ríu rít bình luân, thấy cô, tất cả mọi người đều im lặng, tìm cớ rời đi. Cô liếc mắt một cái, trên trang web ghi rõ là ảnh chụp Vệ Khanh và một nữ ngôi sao truyền hình hôn môi, tiêu đề màu đỏ ghê người. Trong cơn giận dữ, cô nhìn chằm chằm máy tính, hận không thể đâm thủng người trước mắt.
Lục Đan thấy sắc mặt cô thay đổi, quan tâm hỏi: “Chu Dạ, bạn có khỏe không? Đừng tin mấy cái tin lá cải mà cánh phóng viên giải trí đưa tin, bọn họ vì muốn người đọc chú ý, cái gì chẳng nói được. Sống cũng có thể nói là chết! Chẳng qua Vệ Khanh lọt vào tầm ngắm của bọn họ mà thôi. Cái cô diễn viên này suốt ngày gây scandal, chẳng qua cố ý nổi bật, bám vào đàn ông thôi, bạn đừng để ý.” Chu Dạ tức giận, tay run rẩy, môi run run, nửa ngày không nói ra lời. Đây không phải tát cho cô một bạt tai trước mặt mọi người sao?
Lục Đan kéo cô ra ngoài, khuyên giải: “Đây chỉ là trường hợp xã giao lễ nghi thôi, có lệ mà thôi. Chẳng qua bị đám phóng viên cố ý phóng đại, viết khó coi, đừng tức giận chuyện không đáng. Báo lá cải, có bao nhiêu phần trăm là thật chứ? Báo chí vì muốn thu hút người đọc, chuyện gì cũng có thể xảy ra, qua vài ngày nữa sẽ chẳng còn ai nhớ…”
Trong lòng Chu Dạ, sóng to gió lớn, bề ngoài lại lắc đầu nói: “Yên tâm, mình không sao, hi, nói thật đấy, không phải chỉ là một tấm ảnh chụp thôi sao, cũng không biết là thật hay giả, có lẽ là do người khác rắp tâm bất lương, cố ý ghép tranh không chừng. Bây giờ trên mạng, chuyện thật thật giả giả cũng khó nói lắm…” không đợi nói dứt câu, vội vàng rời đi.
Cô còn nhớ rõ trước mặt bạn học phải làm bộ như không biết việc gì xảy ra, giữ mặt mũi cho hắn! Có lẽ có người đồng tình, hoặc thương hại, hoặc xấu xa chờ cô đau lòng, cô sẽ không để họ được toại nguyện!
Đi qua hành lang, cô còn nghe thấy một bạn học nói: “Ôi! Cái gì? Chồng Chu Dạ hôn người khác á?” Dường như tất cả mọi người đều nói về chuyện này. Rốt cuộc cô không chịu nổi nữa, tức sùi bọt mép, nổi trận lôi đình, hầm hầm đi về nhà. Giờ bảo cô ở lại trường thế nào được? Toàn bộ mọi người đều biết chuyện chồng cô trước mặt đông đảo phóng viên hôn người khác. Ngay cả bước chân ra khỏi cửa cô cũng không dám đi, sợ mọi người chỉ trỏ, cô không thể nào đứng dậy nổi.
Lời đàm tiếu của thiên hạ thật đáng sợ. Mà điều khiến trái tim cô băng giá là, Vệ Khanh không hề đả động gì tới chuyện này, dù chỉ một câu!
[48]: “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” :có 3 điều bất hiếu với cha mẹ, trong đó không có con là điều nặng nhất.