Từ sau đêm vũ hội đó, Ninh Phi không còn chủ động đi tìm Chu Dạ. Thỉnh thoảng hai người chạm mặt trên đường, Chu Dạ vẫn nhiệt tình chào hỏi, tỏ vẻ vẫn như trước đây. Ninh Phi luôn lẳng lặng nhìn cô, không lên tiếng, nhiều lắm thì gật đầu chào, ánh mắt không tránh khỏi u buồn, thiếu niên mười tám tuổi, càng trầm mặc hơn so với trước kia, cả ngày không nói lời nào. Cô hơi xấu hổ, nhưng thấy dường như cậu ta không để ý, nghĩ rằng rốt cuộc việc này cũng trôi qua.
Qua lễ Noel, nhanh chóng sang năm mới. Thời tiết rét lạnh, nhưng vẫn chưa có tuyết rơi, không khí khô ráo, giống như nước không đủ vậy. Mặt trời sáng chói, chan hòa chiếu lên người, gió vẫn như trước phần phật thổi, tóc dài tung bay toán loạn, cọ vào mặt rất khó chịu. Lại thêm một mùa đông nữa trôi qua, tóc mái của cô đã sắp che kín mắt. Trước tết Nguyên đán một ngày, không ngờ lại nhận được điện thoại của Ninh Phi, thản nhiên nói muốn gặp cô, giọng điệu rất bình tĩnh. Nhưng sự bình tĩnh này lại là cô thấy lo lắng, vội vàng tìm cớ từ chối.
Ngày hôm sau, cô vẫn ở trong thư viện cho hết thời gian. Có người quen nhìn thấy cô, giật mình hỏi: “Chu Dạ, bạn ở chỗ này à, bên ngoài có người tìm bạn sắp điên rồi kìa!” Cô hoảng hốt, vội vàng hỏi ai tìm cô. Người nọ lắc đầu: “Không biết, vì mình gặp vài người hỏi có thấy bạn ở đâu không, khắp nơi tìm bạn, không biết đã xảy ra chuyện gì.” Chu Dạ chạy ra ngoài, qua chỗ tủ đồ lấy túi xách, mở điện thoại ra, thấy hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ, có của Ninh Phi và các bạn học khác.
Cô nghĩ nghĩ, rồi gọi cho Lục Đan trước. Lục Đan nghe máy, kêu ầm lên: “Bạn đi đâu vậy? Gọi điện thoại cũng không nghe!” Cô vội hỏi có chuyện gì. Lục Đan nói: “Cả ngày hôm nay Ninh Phi tìm bạn, gọi điện mấy lần hỏi mình xem bạn đang ở đâu, không biết có việc gì gấp, bạn mau về đi, bây giờ cậu ta vẫn còn đứng chờ dưới lầu kia kìa. Trời lạnh như vậy, mình nhìn cũng thấy đau lòng thay, bên ngoài gió lớn lắm đó!”
Chu Dạ vội vàng chạy về kí túc, từ phía xa thấy hắn đút tay vào túi quần, dựa vào thân cây, cũng không đội mũ, không đeo khăn quàng cổ, ánh mắt mờ mịt nhìn xa xa, giống như không biết lạnh là gì. Cô liên tục trách mắng: “Sao lại đứng ở bên ngoài? Có đợi thì cũng phải đi vào bên trong chứ?” Kéo cậu ta đi vào phòng tiếp khách, lại hỏi cậu ta có lạnh hay không.
Cậu ta lắc đầu, để cô đỡ cậu ta ngồi xuống. Phía sau có máy sưởi, không khí khô ráo ấm áp. Chu Dạ cắn môi nhìn cậu ta, nhẹ giọng nói: “Còn nói không lạnh sao, mặt lạnh như đá rồi.” Vừa đau lòng, lại bất đắc dĩ hỏi: “Tìm chị có việc gì sao?” Huy động nhiều người như vậy, làm náo loạn hết cả lên, mọi người đều biết. Lại giải thích: “Chị ở trong thư viện, không mang điện thoại bên người, là có người nói cho chị nên chị mới biết em tìm chị.”
Cậu ta gật đầu: “Có việc.” Cô trầm ngâm chờ, hỏi có chuyện gì. Cậu ta nhìn cô, gằn từng tiếng. “Chu Dạ, tôi rất nhớ chị.” Thanh âm trầm thấp, mơ hồ run rẩy, là cố gắng kiềm chế sợ hãi và khát vọng. Sợ hãi vì cô, khát vọng cũng vì cô. Cậu ta vẫn hoàn toàn tỉnh táo, biết rõ cô có người trong lòng, muốn kết hôn, nhưng vẫn không thể điều khiển nỗi trái tim, chỉ có thể trầm luân. Thậm chí cậu ta còn không dám đưa ra yêu cầu.
Cô vỗ vai cậu ta: “Ninh Phi, đừng như vậy, em chỉ là nhất thời bị chị cuốn hút thôi, một thời gian nữa sẽ ổn. Đừng vì vậy mà làm ảnh hưởng tới cuộc sống, bỏ bê học tập. Đây là điều mà chị không muốn nhất. Chị hi vọng em luôn vui vẻ, có thể lớn tiếng đùa giỡn, giống như một thiếu niên bình thường. Đáng tiếc chị không thể giúp em, lại còn khiến em đau khổ như vậy, xin lỗi em. Chính vì thế, chị luôn cảm thấy lo lắng.” Nhìn cậu ta, thật lòng nói: “Ninh Phi, chị vẫn luôn lo lắng cho em.” Trong ánh mắt tràn đầy lo âu, lo lắng cậu ta còn trẻ tuổi dễ xúc động, dễ có suy nghĩ cực đoan.
Ánh mắt trong suốt của cậu ta nhìn cô, sắc mặt tái nhợt, thấp giọng nói: “Để cho chị lo lắng, là tôi không đúng, nhưng tôi lại thấy vui. Yên tâm, tôi sẽ không làm tổn thương chính mình. Trước kia, khi cha mẹ tôi ly hôn tôi đã từng làm, sau đó lại cảm thấy ngu ngốc, nên sẽ không làm lại một lần nữa. Tôi phải tự mình cố gắng, như thế mới có thể tiếp tục yêu chị, đúng không?” Cậu ta bộc lộ toàn bộ cảm xúc chân thật của mình.
Chu Dạ cảm động, nhưng cô nói: “Chị cũng rất quý em, giống như người thân trong gia đình vậy.” Trong nháy mắt, Ninh Phi suy sụp tinh thần, rồi rất nhanh khôi phục lại, nhìn cô nói: “Được, cho dù như vậy, tôi cũng cảm thấy thỏa mãn rồi.” Cậu ta sợ cô coi cậu ta như người xa lạ. Mỉm cười nói: “Một năm mới, một ngày mới, một khởi đầu mới, mọi nơi đều háo hức đón chào, chúng ta cũng đi ra ngoài chơi có được không? Nếu vừa rồi không phải chị dỗ tôi mà nói như vậy, thì cùng đi đi.” Trong lời nói có ý ép buộc. Hôm nay cậu ta đã hạ quyết tâm rất lớn.
Chu Dạ khó xử nhìn cậu ta. “Ninh Phi, lần này chị không nói dối em, thật sự không đi được. Tối nay chị có việc rồi, phải đi ngay.” Cậu ta bất động ngồi đó, cậu ta đã nghe quá nhiều lý do như vậy. Chu Dạ thấy cậu ta không tin, thở dài, đúng là giống câu chuyện “sói đến đây, sói đến đây” quá, nói: “Tối nay, chị muốn đến nhà Vệ Khanh ăn cơm. Mọi người đều đã đến, chị không thể vắng mặt.” Cứ tới ngày nghỉ lễ, cô lại trở về Vệ gia ăn chung bữa cơm gia đình.
Ninh Phi đứng dậy, nhìn cô nói: “Tôi ở phòng vẽ tranh chờ chị, vẫn chờ, chờ tới khi nào chị tới,” Cô nóng nảy nói: “Ninh Phi, chị nói thật, hàng năm cứ tới ngày này chị đều tới nhà anh ấy ăn cơm.” Cậu ta không nói lời nào, cũng không nhìn cô, đẩy cửa rời đi, bên ngoài gió lạnh thấu xương, tiết trời u ám ập đến.
Chu Dạ không biết cậu ta có tin lời giải thích của cô hay không, nghĩ nghĩ, gửi cho cậu ta một tin nhắn, nói buổi tối cô không về trường, không tới phòng vẽ tranh được, bảo cậu ta đừng đi.
Chạng vạng tối, Vệ Khanh tới đón cô, tặng cho cô một bó hoa hồng lớn. Chu Dạ kinh ngạc và mừng rỡ không thôi, kìm lòng không được hôn hắn, cười hỏi: “Sao lại tặng hoa cho em? Ngay cả Valentine cũng không có!” Liên tục khen hoa đẹp. Vệ Khanh cười: “Ai bảo không có? Người ta đã chuẩn bị hết rồi, ai bảo em cứ kiên quyết đòi tới quán bar! Sớm biết em thích hoa như vậy, trước kia sẽ mỗi ngày đều tặng, sẽ không phải chịu khổ nhiều như vậy.” Cô làm mặt quỷ trêu hắn: “Đúng vậy, biện pháp tốt như thế, sao trước kia anh không nghĩ tới? Không phải anh luôn biết lấy lòng phụ nữ sao?”
Vệ Khanh thở dài: “Cứ nghĩ em không giống người thường, ai biết được em cũng không ngoại lệ… hiện giờ Tây Tây tiểu thư có hài lòng không nhỉ?” Chu Dạ làm ra vẻ rộng rãi nói: “Ừm, đây, cầm đi.” Sau đó đưa cho hắn một đồng tiền xu. Vệ Khanh cười: “Niềm vui của em chỉ đáng giá một đồng xu thôi sao?” Cô lắc đầu: “Tâm tư của em không cần tiền, toàn bộ tặng không cho anh đấy.” Đặt tay lên trước ngực hắn.
Vệ Khanh dịu dàng hôn cô, giống như một người rất đứng đắn. Gần đây hai người hay cãi nhau, lâu lắm rồi mới có cảm giác ngọt ngafp như vậy. Bỗng nhiên Chu Dạ nói: “Vệ Khanh, thỉnh thoảng em rất hỗn, nhưng cũng bởi vì em quá để ý, cho nên, anh phải đối tốt với em một chút.” Vệ Khanh cọ cọ mũi cô: “Đương nhiên.”
Hai người nắm tay đi vào, ở cửa gặp Vệ An trở về, cười trêu ghẹo: “Từ khi nào hai đứa có hành động buồn nôn như vậy? Trẻ con ba tuổi về nhà, còn dắt tay nhau nữa.” Da mặt Vệ Khanh dày như vậy mà cũng có chút đỏ, thật xấu hổ. Chu Dạ vội chạy tới, cầm tay Vệ An, lấy lòng nói: “Anh hai không tức giận chứ?” Vệ An cười to, xoa đầu cô: “Chỉ có em là tinh quái như vậy!”
Vệ mẫu đi ra đón: “Chưa thấy người đã thấy tiếng rồi, có chuyện gì mà vui vẻ như vậy?” Cười tủm tỉm. Vệ An cười: “Mẹ hỏi Thi Thi á.” Vệ mẫu cười nói: “Thi Thi, con về chơi, mọi người đều rất vui.” Dường như hôm nay tâm tình Vệ An rất tốt, lại còn đùa: “Vệ Khanh, còn không mau cưới vào cửa, cẩn thận bị người khác hớt tay trên!” Chu Dạ cắt ngang: “Anh hai, anh bắt nạt em! Em đi mách chị dâu!” Nói tới Trần Lệ Vân, Vệ An có chút buồn phiền: “Gần đây cô ấy rất bận, không biết hôm nay có về không nữa.” Cô vội nói: “Chắc chắn sẽ về, không cần phải nói.”
Tới tận lúc ăn cơm, Trần Lệ Vân vẫn chưa trở về, điện thoại cũng không liên lạch được, hỏi sĩ quan phụ tá luôn túc trực bên cạnh cô cũng không biết. Cảm xúc của mọi người đều bị ảnh hưởng, Chu Dạ cố gắng nói chuyện giảng dạy trong trường. Nói khoa mỹ thuật tạo hình các cô, có một bạn học, cứ đọc được một nửa quyển sách, đột nhiên lại cảm thán, bách vô nhất dụng thị thư sinh [36]; đời trai là tạo dựng sự nghiệp, rong ruổi chiến trường, vì thế xếp bút nghiên theo nghiệp binh đao. Cả trường đều chấn động, khoa Mỹ thuật tạo hình chưa từng có một người khí phách như vậy, mở một buổi tiệc tiễn đưa cậu ta, ngay cả hiệu trưởng cũng tham dự.
Vệ lão đại tướng nghe xong, nói: “Bạn nhỏ này xếp bút nghiên theo nghiệp binh đao, vì nước phục vụ, rất đáng khen ngợi. Đã là đàn ông, nên đi nghĩa vụ vài năm, rèn luyện ý chí, chỉ có ăn qua cơm quân đội, mới có tư cách tự xưng là đàn ông.” Trỏ đũa về phía Vệ Khanh: “Cha vẫn còn muốn đưa nó đi vào quân ngũ vài năm…” Vệ Khanh vội nói: “Không phải năm đó anh hai đã nghe theo lời cha rồi sao? Con làm kinh tế kiến thiết cũng giống như vì tổ quốc nhân dân mà cống hiến đó thôi.”
Vệ mẫu vội chuyển đề tài: “Đều đã là chuyện thời trẻ, có nói nữa thì có được ích gì. Ăn cơm, ăn cơm nào…” năm đó Vệ An đi học ở trường quân sự, mỗi lần trở về, toàn thân tím bầm, thương tích đầy mình. Vệ mẫu đau lòng rơi nước mắt, sau đó sống chết cũng không chịu cho Vệ Khanh đi. Thực ra Vệ Khanh cũng không chịu thua kém, thi đỗ Thanh Hoa, học xong bằng thạc sĩ kinh tế, đương nhiên không cần tham gia quân ngũ.
Vừa ăn cơm xong, Trần Lệ Vân trở về, liên tục nói: “Bị tắc đường, về muộn.” Vệ An nhìn cô, hỏi: “Em tự về à?” Cô trực tiếp lái xe về, không nhìn thấy sĩ quan phụ tá. Cô gật đầu: “Em bảo bọn họ về hết rồi.” Chu Dạ vội hỏi cô ăn cơm chưa, muốn vào bếp hâm thức ăn. Cô nói: “Buổi tối chị ăn cơm với thủ trưởng rồi, không cần nữa.”
Chu Dạ lại rót cho cô chén trà, vẫn dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Trần Lệ Vân mặc quân trang, tư thế hiên ngang oai hùng, dáng người cao gầy, hâm mộ thật, nghe nói Trần Lệ Vân là cao thủ bắn súng, chưa trượt bao giờ, cả ngày quấn quýt bên cạnh cô, vừa kính trọng vừa bội phục. Mặc dù Trần Lệ Vân rất kiên cường kiên nghị, nhưng bị Chu Dạ coi như anh hùng mà sùng bái, trong lòng lại rất thoải mãn, đối xử với Chu Dạ rất dịu dàng. Cho nên trong toàn bộ Vệ gia, lại thân thiết nhất với Chu Dạ.
Mọi người nói chuyện phiếm vài câu, vẫn còn sớm, Vệ lão đại tướng đi ra ngoài tìm mấy ông bạn già, Vệ mẫu thì kiên trì ngồi xem phim nhiều tập phát sóng lúc tám giờ tối. Gần đây Chu Dạ mới học cờ vua, rất hứng thú, lôi kéo Trần Lệ Vân chơi cờ, vì Vệ Khanh thường khinh thường cô luôn thua. Mặc dù Trần Lệ Vân không phải cao thủ, nhưng vẫn mạnh hơn so với người mới chơi như Chu Dạ, dễ dàng thắng. Hơn nữa, cô đánh cờ rất lưu loát, bước đi rồi không hối hận. Chu Dạ liên tiếp đi sai, thất bại thảm hại.
Vệ Khanh ngồi cạnh cảm thấy rất mất mặt, vì thế khoa chân múa tay: “ Ngốc thế, không phải người ta thường nói đi một bước tính ba bước sao? Em đi bước này, dâng mỡ vào miệng mèo, bị người ta ăn mất quần rồi kìa!” Chu Dạ hoàn toàn mất đi chủ kiến, liên tục hỏi: “Có nên đi quân này không?” Toát mồ hôi