. Vệ Khanh xoa đầu cô: “Còn đi gì nữa? Xuất mã đi.” Trần Lệ Vân cũng không nói gì, nhìn hai người bọn họ, anh một lời tôi một câu đưa ra chủ ý loạn xa. Về sau, dưới sự chỉ điểm của Vệ Khanh, cuối cùng Chu Dạ cũng thắng được hai ván, vỗ tay rất đắc ý.
Vệ Khanh nhíu mày: “Cái này gọi là vợ chồng đồng lòng, có phúc cùng hưởng.” Chu Dạ cười đánh hắn, mắng hắn nói bừa. Trần Lệ Vân tức giận nói; “Cô chú thắng không quân tử.” Vệ Khanh cười: “Thắng thì vẫn là thắng, đánh trận có ai quản chị thắng thế nào đâu, không phải người xưa vẫn nói phải liều lĩnh mới giành được thắng lợi à?” Trần Lệ Vân nói thẳng là hắn già mồm át lẽ phải. Chu Dạ ồn ào: “Chị dâu, chị đánh cho anh ấy hoa rơi tan tác, không còn mảnh giáp đi.” Vệ Khanh lườm cô: “Này… khuỷu tay em hướng vào phía nào thế? Vừa rồi là anh giúp ai?”
Chu Dạ cười tủm tỉm: “Em giúp chị dâu, hì hì…” Trần Lệ Vân không phục, hai bên xếp quân, triển khai trận thế, giằng co chiến trường. Vệ An xuống lầu, thấy phòng khách ồn ào như vậy, cũng đứng ở một bên xem. Nhìn thấy Chu Dạ và Vệ Khanh châu đầu ghé tai thương lượng, mà Trần Lệ Vân thì vùi đầu suy nghĩ, rõ ràng bị vây vào thế hạ phong, tức giận nói: “Gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ, hai đứa ỷ đông hiếp ít, không phải anh hùng hảo hán.” Ngồi xuống bên cạnh Trần Lệ Vân: “Đừng đi pháo, phải qua sông trước, sát nhập doanh trại đối phương, vây Ngụy cứu Triệu.”
Trần Lệ Vân suy nghĩ một lát, đúng là nước cờ Vệ An đưa ra rất hay, vì thế hòa nhau một ván. Chu Dạ căng thẳng nói: “Đại ca xuất mã, nặng như núi Thái Sơn. Vệ Khanh, cả ngày anh chỉ giỏi khoác lác, vào thời khắc quan trọng, đừng làm em mất mặt đấy nhé.” Vệ Khanh xắn tay áo, hùng hổ nói: “Tiểu thư xinh đẹp, xin hãy để tôi vì người mà chiến đấu.” Hôn hôn tay Chu Dạ, giống như một kỵ sĩ, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang ngồi xuống. Hiện giờ Chu Dạ toàn tâm toàn ý hướng về hắn, nói: “Anh phải thắng đấy nhé, thua là bị phạt.”
Vệ An nghe hai người bọn họ nói chuyện, nhịn cười, chỉ vào Vệ Khanh nói: “Anh cược là chú thua, để xem chú chịu phạt thế nào.” Dáng vẻ đã dự đoán trước. Ngay cả Trần Lệ Vân cũng buồn cười, muốn nhìn Vệ Khanh chịu phạt, vì thế ngồi một bên xem cơ. Cô không giống Chu Dạ, xem là xem, không nói một lời.
Vệ An vốn giỏi bày mưu nghĩ kế, chỉ huy chiến thắng không biết bao nhiêu lần, đương nhiên Vệ Khanh không phải đối thủ của anh, đau khổ chống đỡ nửa tiếng, lộ vẻ sầu thảm vì sắp bại trận. Trần Lệ Vân buột miệng nói: “Cô chú lấy hai đánh một, cuối cùng còn quân lính tan rã, đúng là rất mất mặt!” Chu Dạ thở dài: “Hu hu… không có cách nào khác, ai bảo anh hai đau lòng thay chị dâu, nửa đường giết sạch, đây đúng là anh hùng cứu mỹ nhân nha!”
Cô trêu chọc như vậy, khiến Vệ An và Trần Lệ Vân đều xấu hổ. Chu Dạ biết thời thế, vội nói: “Vệ Khanh, đi lên lầu, anh thua thảm như vậy, chưa tính sổ với anh đâu!” Vệ Khanh hiểu ý, đi theo cô lên lầu, để phòng khách lại cho hai người kia.
Lập tức yên tĩnh trở lại, cũng không biết nói gì cho tốt, giật mình ngồi đó, cảm thấy ngượng ngùng. Trần Lệ Vân ngồi thẳng lưng, nhưng ánh mắt lại nhìn xuống đất, giống như lo lắng. Một lát sau, phản ứng lại, ngồi đây làm gì chứ, chỉ lên lầu, đứng dậy muốn đi. Vệ An xếp bàn cờ xong, nói: “Đêm dài đằng đẵng, gió lạnh, nếu không bận gì thì chúng ta chơi một ván.”
Trần lệ Vân quay đầu, thấy ánh mắt lạnh nhạt của anh, trong ánh mắt ấy chỉ có hình ảnh phản chiếu của mình, không hiểu vì sao lại nhớ về thời còn trẻ, lần đầu tiên nhìn thấy anh, dường như cũng giống thế này, khi đó vẫn còn ở trong trường, mọi người đều còn trẻ, so với Chu Dạ bây giờ còn nhỏ hơn, cả ngày huấn luyện, người đầy vết thương, vừa kêu khổ thấu trời, vừa vui cười đùa giỡn. Nhưng chớp mắt một cái, nhiều năm trôi qua, như nước chảy vô tình. Giống như bạn bè trước kia, không có lý do gì từ chối, vì thế gật đầu nói ‘được.’ Bạn đang đọc truyện tại: WWW. 77F1.XTGEM.COM .VN
Hơn mười năm qua, đây là lần đầu tiên hai người hòa thuận, mặt đối mặt ngồi cùng một chỗ. Theo tuổi tác tăng lên, tâm tình đã có thay đổi. Thời trẻ cố chấp, theo thời gian trôi qua, cũng chậm rãi nhạt đi.
Chu Dạ ở trên lầu ngó xuống, che miệng cười trộm, cảm khái nói: “Anh nói xem, nếu anh hai và chị dâu có thể hòa bình như vậy, thật tốt biết bao.” Vệ Khanh gật đầu: “Nóng vội không ăn được đậu hũ, việc gì cũng phải từ từ.” Khoảng cách giữa hai người bọn họ vẫn rất lớn, không phải một sớm một chiều mà xóa bỏ được. Quả nhiên, hai người chơi cờ xong, ai về phòng nấy. Không lâu sau, Trần Lệ Vân thay quần áo, rời đi. Đi theo sau là Vệ An nhận được điện thoại khẩn, vội tới văn phòng, đêm đó dùng máy bay riêng đi châu Âu.
Chu Dạ vẫn xấu hổ, sợ cha mẹ Vệ Khanh chê cười, đòi một mình ngủ ở phòng dành cho khách. Vệ Khanh trái phải dụ dỗ không có kết quả, đành phải nói: “Anh cũng ngủ ở phòng khách.” Chu Dạ vội đẩy hắn: “Đi về phòng, đi về phòng, danh bất chính ngôn bất thuận, để cha mẹ nhìn thấy, xấu hổ lắm.” Vệ Khanh xấu xa nói: “Em nghĩ cha mẹ không biết à? Mẹ đã là lão hồ ly thành tinh, còn không nhìn ra dấu vết để lại sao?”
Chu Dạ đỏ mặt, xấu hổ không thôi: “Hứ, nói bậy bạ gì chứ! Nếu không đi thì em đi.” Dưới sự dạy bảo của mẹ, cô vẫn muốn giữ đêm đầu tiên cho tân hôn, nhưng đạo hạnh quá thấp, bị hắc sơn lão yêu Vệ Khanh thu phục, trước tiên đòi quyền lợi chồng vợ. Vì chuyện đó mà cô vẫn canh cánh trong lòng.
Vệ Khanh ôm cô cười: “Đầu tháng mười mẹ đã hỏi anh, bao giờ chúng ta mới kết hôn, là cái lần mà chúng ta…” Mặt Chu Dạ đỏ bừng, lần đó Vệ Khanh động chân động tay với cô, Vệ mẫu hỏi đã tìm được đồ chưa, đẩy cửa bước vào tự mình lấy. Lúc đó cổ áo của Chu Dạ đã bị kéo tuột tới vai, tim sắp nhảy ra ngoài. May mắn Vệ Khanh tỉnh táo, nhanh tay lẹ mắt lấy gối che cho cô, trong miệng lầm bầm: “Mẹ, đang tìm gì thế, vào cũng không gõ cửa.” Vệ mẫu cũng biết ý, không biến sắc mặt, nói: “Ừm… vậy các con cứ tìm đi nhé, chậm rãi tìm cũng được.”
Lần ấy Chu Dạ rất muốn tìm cái lỗ nào chui xuống đất, vĩnh viễn không cần ngoi lên.
Hai người đang cười đùa, cô ngáp một cái, muốn ngủ. Vệ Khanh hôn cô một cái, đành phải rời đi. Vừa nằm trên giường, nhận được một cuộc điện thoại: “Ninh Phi? Đã muộn thế này, có việc gì sao?” Ninh Phi lẩm bẩm không rõ, nói: “Vì sao chị không đến? Chỉ một tối mà thôi, chẳng lẽ khó khăn như vậy sao?” Chu Dạ hoàn toàn tỉnh ngủ: “Em uống rượu à? Vì sao lại uống rượu?” Còn uống nhiều như vậy, nói không rõ ràng.
Ninh Phi mơ màng, đặt chén rượu xuống: “Vì sao chị không đến? Vì sao không đến? Đến nói với tôi một câu cũng được…từ xưa tới nay, tôi luôn chỉ có một mình, mẹ cũng bỏ tôi đi, không còn quay về nữa! Tôi không muốn một mình, chỉ một buổi tối mà thôi… huhu…” tiếng nói mơ hồ, giống như đang khóc thút thít. Cậu ta đau khổ kiềm nén, giữ im lặng, nhưng rồi lại sụp đổ. Không phá vỡ im lặng, mà là diệt vong trong im lặng.
Ninh Phi vẫn rất lý trí, lý trí biết hắn muốn làm cái gì, thậm chí lý trí tới mức nhìn chính mình trầm luân. Nhưng đôi khi đau lòng khiến người ta ngạt thở, giống như giờ phút này.
Chu Dạ hoảng hốt, cô đã gửi tin nhắn cho cậu ta, cô không đi, không ngờ cậu ta vẫn kiên trì như vậy. Đã nửa đêm rồi, rốt cuộc cậu ta đã chờ bao lâu? Sẽ không phải từ trưa đều ở phòng vẽ tranh chứ? Vội hỏi: “Bây giờ em đang ở đâu? Ở bên ngoài sao?” Cậu ta lắc đầu: “Không, phòng vẽ tranh… tôi nói rồi, chị không đến, tôi vẫn chờ đợi!”
Chu Dạ vội vàng thay quần áo: “Em chờ chị một lát, chị sẽ tới ngay, được chứ? Hứa với chị, đừng uống rượu nữa, chị không thích nhìn em say.” Ninh Phi không trả lời, cúp máy.
Cô vội vàng đánh thức Vệ Khanh: “Mau đưa em về trường.” Vệ Khanh ôm cô ngã xuống giường: “Nửa đêm rồi, vừa lạnh vừa mệt, về trường làm gì? Cho dù có chuyện gì, cũng không đến lượt em lo. Nào, đang lúc chồng em nóng trong người, giúp em sưởi ấm luôn…”
Cô cuống lên: “Vệ Khanh, mau đứng dậy, anh không đưa em về, em sẽ tự về. Ninh Phi vừa gọi điện thoại tới, nghe giọng, đã uống không ít rượu, rất đáng ngại, hi vọng không xảy ra chuyện gì.” Vệ Khanh vừa nghe, vội ngồi dậy, nhíu mày nói: “Sao cậu ta cứ liên tục gọi điện thoại cho em thế? Trước đây vẫn thế à?” Ngày nào cũng như vậy, chuyện này nghiêm trọng đây!
Cô kéo hắn đi ra ngoài, giải thích qua: “Hôm nay cậu ta tìm em cả ngày, nói chuyện rất quái lạ, anh cũng biết đấy, lâu rồi bọn em không nói chuyện với nhau. Cậu ta nói năm mới, khởi đầu mới, muốn mời em đi ra ngoài ăn mừng, đương nhiên em không đồng ý, còn nói phải về nhà ăn cơm. Sau đó cậu ta nói ở phòng vẽ tranh chờ em, không gặp không về… em đã nói là không đi rồi. Không ngờ… vẫn là… haizz…” thở dài.
Vệ Khanh khởi động xe, nhíu mày, thằng nhóc này thực sự rất cô chấp, đến lúc này vẫn còn cố chấp như vậy. Nếu tiếp tục dây dưa không dứt như vậy, khi nào mới tỉnh táo lại? Bỗng nhiên hắn thấy mệt mỏi, không cần nhìn cố chấp, không phải mọi người đều nói trên đời này không có việc gì khó, chỉ sợ người không có quyết tâm sao? Cho dù lòng dạ vững chắc như kiềng ba chân, thì Chu Dạ vẫn chỉ là con người mà thôi! Huống hồ Ninh Phi không chỉ có tâm, còn có tuổi trẻ đẹp trai quá đáng, hơn nữa mối tình cuồng dại, đúng là uy hiếp lớn nhất với hắn.
Chu Dạ lo lắng, nên cả đường đi không nói chuyện. Xe còn chưa kịp ngừng, đã đẩy cửa xe, nhìn Vệ Khanh nói: “Em nghĩ em đi một mình thì tốt hơn, em sợ cậu ấy thấy anh… cảm xúc sẽ kích động.” Vệ Khanh suy nghĩ một lúc lâu sau, gật đầu nói: “Ừ, em đi đi, anh tin em.”
Ngay cả chào hỏi cũng không kịp, Chu Dạ chạy tới giảng đường khoa Mỹ thuật tạo hình, trong nháy mắt thân ảnh biến mất trong bóng đêm.
Vệ Khanh mở cửa xe đi xuống, gió rét ập tới, hắn cũng không thấy lạnh, ngược lại hít thật sâu một hơi, mượn cơn lạnh này xoa dịu nỗi lo trong lòng. Xung quanh yên tĩnh, bốn phía chỉ có tiếng gió rít, khoảng không đen tối, khiến người ta sợ hãi. Hắn thở dài, rút một điếu thuốc yên lặng hút. Trong lúc vô ý ngẩng đầu, trăng khuyết cuối tháng, trong trẻo mà lạnh lùng giữa không trung, mơ hồ mà tiêu điều, lạnh lẽo.
Nguyệt tự loan loan chiếu cửu châu, kỷ gia hoan lạc, kỷ gia sầu. (lời bài hát ‘Nguyệt nhân loan loan chiếu cửu châu’)
[36]: nguyên văn là : “Thập hữu cửu nhân kham bạch nhãn, bách vô nhất dụng thị thư sinh”, nghĩa là trong mười người thì có chin người chịu được ánh mắt kinh bạc của đời, còn trong trăm người thì người vô dụng nhất là thư sinh.