em, con cậu ta đã biết chạy rồi đấy.” Hắn cứ càu nhàu mãi, đúng là buồn bực. Cô đẩy hắn: “Học tỷ nói rất hối hận, không nên kết hôn sớm như vậy. Có con rồi, những kế hoạch, lý tưởng, khát vọng trước kia, muốn làm chuyện gì cũng bị quấy rầy. Vệ Khanh, em không muốn kết hôn sớm như vậy…”
Hắn hung hăng véo má cô, nói: “Từ khi anh quen em tới giờ, em chỉ biết nói không. Không muốn tiền của anh, không muốn đi ra ngoài ăn cơm, không muốn hẹn hò, không muốn làm bạn gái anh, không muốn đính hôn, khong muốn kết hôn… khi nào mới có thể ngoan ngoãn gật đầu, nói tiếng đồng ý đây?” Cảm thán một tiếng. Càng không muốn, thì càng không thể tự kiềm chế.
Cô oan ức nói: “Anh chỉ nhớ những lúc em từ chối, bỏi vì anh quên nhiều lúc em rất mềm mại đáng yêu nha! Ví dụ như bây giờ…” cô hôn cằm hắn, tiện thể bôi cả kem lên.
Một chút oán thán của Vệ Khanh biến mất không còn một mảnh, thân thiết cọ cọ vào mũi cô nói: “Èm chờ đấy, sẽ có lúc để em nói muốn.”
Tháng mười, tiết trời cuối thu thoải mái, bầu trời quang đãng như vừa được tẩy rửa, đúng vào dịp diễn ra đại hội thể dục thể thao. Chu Dạ đem lại vẻ vang cho khoa, phát huy phong trào của đảng viên đi đầu, dũng cảm tham gia cuộc thi chạy tám trăm mét nữ. Thực ra, cô là đảng viên dự bị, vì chưa phải là chính thức, cho nên càng thêm tích cực.
Đang ở dưới sân khởi động, Ninh Phi chạy tới tìm cô, nói chạy cuối cùng cũng không sao, quan trọng là có tham dự mà thôi, không cần quá cố gắng. Hắn sợ cô tới lúc cuối không chịu nổi, chỉ cần là nữ sinh, nghe chạy tám trăm mét, không thể không biến sắc. Cô vội nói: “Không sao, không phải chỉ có tám trăm mét à, không chết được đâu, thực ra chị có thể cố gắng, chạy nhanh như thỏ ấy. Nếu đã tham gia, sẽ dùng toàn lực ứng phó.” Ninh Phi khiến cô phải chú ý, cậu ta cũng đăng ký tham gia, cần phải đi chuẩn bị.
Đứng ở hàng đầu, nhìn trái phải xung quanh, mấy nữ sinh khác dường như không có tinh thần gì cả, ủ rũ nhìn đường băng dưới chân. Nghiên cứu sinh các cô vốn không có hứng thú gì với đại hội thể dục thể thao. Nếu không phải Chu Dạ hưởng ứng kêu gọi, đi đầu hô hào, cũng sẽ không tham gia chạy tám trăm mét chết tiệt này. Chu Dạ còn chạy đi hiến 200cc máu nữa.
Thở hồng hộc chạy đi, mạng nhỏ dường như mất một nửa, xếp vị trí thứ ba, bình thường, có thể miễn cương tham gia vào vòng chung kết. Cô thầm kêu khổ, gì chứ, còn phải chạy nữa à? Sớm biết thế này thì đã nghe lời Ninh Phi chạy cuối cùng là tốt rồi. Đang nghĩ có nên bỏ quyền thi đấu hay không, dù sao đại hội thể dục thể thao chỉ cần có ý tham gia là được. Lại nghe cổ động viên trên khán đài không ngừng hò reo: “Chu Dạ, cố lên! Chu Dạ, cố lên!” Trong lòng cô lại nóng lên, kiên trì chạy tiếp. Có lẽ vì gần đây hiến quá nhiều máu, sau khi chạy tiếp bị váng đầu hoa mắt, cố chấp chạy tới điểm cuối cùng, chân mềm nhũn, ngã xuống.
Ninh Phi luôn luôn chạy theo bên ngoài, thấy không ổn, vội vàng xông lên đỡ cô. Giáo sư thấy sắc mặt cô trắng bệch, mặt không chút máu, vội nói: “Nhanh đưa lên phòng y tế, nhanh đưa lên phòng y tế!” Vài bạn học vội vàng chạy theo đưa cô vào phòng y tế. Khám một hồi, cô mới tỉnh dậy. Bác sĩ nói cô thiếu máu, chú ý dinh dưỡng, chỉ cần nghỉ ngơi là khỏe, còn truyền cho cô một chai đường glucoza. Cô gật đầu, ngoan ngoãn nằm xuống giường.
Thấy Ninh Phi không đi, nói: “Em không đi tham gia thi đấu à?” Hắn nói không, mua dưa hấu ướp lạnh, còn có cả dứa, đều là hoa quả cô thích ăn. Sợ cô ở một mình buồn chán, ngồi bên cạnh nói chuyện phiếm với cô, những bạn học khác vì còn có việc, đều quay về sân vận động.
Hai người nói chuyện câu được câu không, ánh mặt trời ngày thu sáng ngời như trong gương, từ trên trời trút xuống đất, khiến người khác tâm tình thư thái. Chu Dạ nói đùa: “Ninh Phi, em đẹp như vậy, có nên coi em như một cô gái không nhỉ?” Ninh Phi nghe xong, nhíu mày, đột nhiên xoay ngang ôm lấy cô, dễ dàng bế cô lên hỏi; “Chị cảm thấy tôi giống cô gái sao?” Đột nhiên bị bế lên giữa không trung, Chu Dạ sợ hãi kêu một tiếng, vội nói: “Không giống, không giống, em mau thả chị ra.” Đúng là bị dọa.
Vỗ ngực nói: “Hóa ra em khỏe như vậy. Vừa rồi chỉ đùa một chút thôi, đâu có nói thật, làm gì mà giận ác thế.” Nói hắn giống con gái, có gì đáng tức giận chứ? Ninh Phi hơn nửa ngày mới nói: “Chu Dạ, tôi là đàn ông.” Chu Dạ nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, cố nín cười, gật đầu nói: “Từ hành động vừa rồi của em, chị hoàn toàn có thể tin tưởng được.”
Chai nước nhanh chóng truyền hết, nghe thấy radio bên ngoài tuyên bố đại hội thể dục thể thao buổi sáng chấm dứt, một lúc sau, rất nhiều bạn học tiến vào thăm cô. Lục Đan đi tới nói: “Chu Dạ, mình cầm đồ cho bạn. Vừa nãy bạn trai của bạn gọi điện thoại, mình nói cho anh ta biết bạn bị ngất, anh ta nói sẽ lập tức đến ngay.” Chu Dạ cảm ơn cô, nhận áo khoác và đồ dùng.
Rút kim ra, tinh thần đã tốt lên rất nhiều, mọi người đều tự giải tán ra về. Chu Dạ vặn thắt lưng, nói: “Đúng là sinh long hoạt hổ.” Khoa chân múa tay một lúc nói: “Tay đánh nam sơn mãnh hổ, chân đá bắc hải giao long.” Đại hội thể dục thể thao để lại hậu quả. Ninh Phi kêu lớn: “Cẩn thận!”
Còn chưa nói xong, Chu Dạ đi xuống cầu thang, chân bước vào khoảng không. Ninh Phi nhanh tay lẹ mắt đỡ cô, còn liên tục hỏi cô có bị thương hay không. Cô lắc đầu, “Không sao, không sao, ngồi một chút, tới chỗ đối diện kia ngồi đi.” Lại tự mình chế giễu: “Biết cái gì gọi là đắc ý vênh váo chưa? Cứ nhìn chị thì biết.” Đúng là họa đơn vô chí.
Bỗng nhiên, đối diện có một nam sinh lớn giọng gọi: “Ninh Phi, bạn chạy đi đây vậy? Sáng nay phải thi nhảy xa, sao không tham gia?” Ninh Phi dừng một chút, nhìn Chu Dạ, sau đó làm như không có việc gì nói: “Mình tưởng một giờ ba mươi chiều mới thi.” Nam sinh kia đi tới, cầm thời gian biểu trên tay, nó: “Bạn nhìn thời gian đi, rõ ràng là mười giờ ba mươi sáng bắt đầu, buổi chiều là môn đẩy ta. Mọi người đi tìm bạn khắp nơi, không thấy bạn đâu, còn tưởng xảy ra chuyện gì.” Ninh Phi xin lỗi, nam sinh kia nói thêm vài câu rồi rời đi.
Chu Dạ nhìn hắn, nghi ngờ hỏi: “Sao em lại có thể nhớ nhầm thời gian? Trên radio có thông báo mà.” Hắn tránh ánh mắt cô, nói: “Tôi không nghe qua radio, chị nghe được sao?” Lúc đó bọn họ đã ở trong phòng y tế, đâu có chú ý tới. Vì thế Chu Dạ không nói, ngồi trên ghế, vén ống quần lên, bị sưng một chút.
Ninh Phi ngồi xuống bên cạnh, cẩn thận quan sát, nói băng bó một chút sẽ khá hơn. Cô vội nói không sao, không sao, bị trật chân mà thôi, ngồi một lát là được. Ninh Phi nhanh chóng đứng dậy: “Chị cứ ngồi đây đi, tôi đi tới quầy tạp hóa mua urgo, trở về giúp chị băng bó vết thương, dán vào sẽ nhanh chóng hết sưng.”
Hắn vừa đi, có một bạn học quen biết đi tới, cười nói: “Chu Dạ, giúp mình một chút, đưa cái này cho em trai đẹp trai siêu cấp vũ trụ của bạn nhé. Mình cũng chịu sự ủy thác của người khác, giúp đỡ thôi. Ai bảo mình ăn của người ta một miếng, lại phải trả nợ nè.” Mọi người đều biết quan hệ giữa Ninh Phi và Chu Dạ không giống bình thường, lúc đầu cũng có người nghi ngờ. Nhưng vì Chu Dạ cả ngày cường điệu rằng đó là em cô, mọi người đều coi đó là quan hệ ruột thịt thân thích, vả lại cô đã có một vị hôn phu là kim cương vương lão ngũ, cho nên cũng không nghi ngờ nữa.
Chu Dạ cười mắng: “Bạn cho rằng trên đời này chuyện gì cũng dễ dàng à? Bạn được người ta mua chuộc, còn mình thì lại không công nhận đồ hộ cậu ta, cũng hơi quá đáng nhé!” Cô gái kia cười: “Được rồi, được rồi, lần sau sẽ mời bạn đi ăn. Dù sao đồ cũng đưa tới rồi, mình đi đây.” Nhanh như chớp rời đi.
Chu Dạ nhìn hộp quà trong tay, lắc đầu thở dài, giấy gói màu xanh nhạt, bao bọc cẩn thận, tay nghề khéo léo, còn có sợi lụa buộc nơ, rất nổi bật, vô cùng tinh xảo. Không biết lại là cô sinh viên ngây thơ nào thầm mến cậu ta nữa đây? Ở bên trên có gài một tờ giấy nhỏ, trong lúc vô tình cô nhìn thấy, bên trên viết: “Ninh Phi! Chúc sinh nhật vui vẻ, sau đó là ngày tháng, kí tên.
Cô vô tình đặt bên cạnh. Chỉ một lát sau, Ninh Phi quay lại, thấy hộp quà kia, nhíu mày, không có ý cầm lên, vẫn là Chu Dạ đặt vào tay cậu ta, nói: “Ít nhất thì cũng là tâm ý của người ta, sao có thể giẫm đạp lên như vậy.” Đứng dậy, khập khiễng đi về phía trước.
Bỗng nhiên Ninh Phi nói: “Tôi cõng chị đi.” Ngồi xuống, đưa lưng về phía cô. Chu Dạ vội nói không muốn, không muốn. Hắn nói: “Tôi thấy chị đi đứng khó khăn, tôi đi cùng cũng khó chịu, thà cõng chị còn hơn, bớt việc.” Hắn nói như vậy, cô đành trèo lên lưng hắn.
Đúng lúc đi qua sân vận động, nhìn thấy Vệ Khanh chạy tới, thấy Ninh Phi, đầu tiên là nhíu mày. Cô kêu to: “Vệ Khanh, Vệ Khanh, anh mau tới đây, em đau chân lắm, rất đau…” Giãy dụa nhảy xuống, chạy vào trong lòng Vệ Khanh. Vệ Khanh hỏi cô bị thương ở đâu, làm sao lại bị ngất, giọng hơi trách cứ, nhưng rất đau lòng.
Ninh Phi đứng ở bên cạnh nhìn bọn họ, không nói gì. Thiếu niên trẻ như vậy, nhưng tâm sự sâu như đáy biển.
Vệ Khanh khách sáo cảm ơn cậu ta, trong mắt có chứa địch ý. Cậu ta cũng không coi vào mắt, chỉ nhắc Chu Dạ nhớ thay băng, cười cười với cô, vẫy tay rời đi.
Vệ Khanh không vui, nhưng cũng không nói gì với Chu Dạ. Đây là chuyện của hai người đàn ông, không liên quan tới cô. Chỉ cần nhìn thấy cô cố gắng chạy về phía hắn, thì toàn bộ ghen tuông đã sớm biến mất dưới ánh mặt trời.
Tối hôm đó, Chu Dạ bỗng nhớ ra một chuyện, sinh nhật của cậu ta, không phải là hôm Valentine sao? Cậu ta mới thi xong kì thi chuyên ngành vào khoa nghệ thuật, hai người còn cùng đi xem phi,, sao giờ lại đổi thành tháng mười?