Vệ Khanh “rầm” một tiếng, mở cửa xe xuống dưới, cũng không thèm nhìn Ninh Phi, thẳng tay kéo Chu Dạ trong tay cậu ta ra. Vỗ mặt cô nói: “Sao lại uống say như vậy?” Giọng lạnh lùng rõ ràng không vui. Không ngờ cô lại đi cùng một gã trai ra ngoài uống rượu, còn lêu lổng tới rạng sáng mới về.
Chu Dạ mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy hắn, cố gắng đứng vững, đẩy hắn ra: “Buông ra… tôi không muốn gặp lại anh…” Vệ Khanh tức giận, cô còn dám không biết sống chết giận dỗi hắn nữa! Bóp chặt cằm cô: “Nhìn rõ ràng chứ, anh là ai?” Chu Dạ trợn mắt: “Tôi còn chưa say chết! Đi đi, đi đi, dù sao tôi cũng tùy hứng làm bậy, cố tình gây sự, anh còn tới làm gì?”
Vệ Khanh cười khổ, giờ vẫn còn hận sao. “Theo anh về.” Có chuyện gì thì về nói, đóng cửa lại thích náo loạn thế nào cũng được, kéo cô về xe. Chu Dạ hết đá lại đánh. “Không, tôi không cần… anh buông ra, anh buông ra…” náo loạn ầm ĩ, Ninh Phi đi lên, tóm lấy Chu Dạ, đối mặt với Vệ Khanh, trong mắt không hề có một tia sợ hãi. “Anh không thể ép buộc cô ấy.” Ý chỉ trích nồng đậm.
Vệ Khanh căm giận nhìn cậu ta, nhưng không thể so đo với một thằng nhóc, khách sáo nói: “Cảm ơn em đã đưa vị hôn thê của tôi về.” Nhắc nhở mối quan hệ giữa hắn và Chu Dạ, đồng thời cũng nhắc cậu ta giữ tự trọng. Ninh Phi thờ ơ, một lúc sau nói: “Không sao, chúng tôi rất thân thiết.”
Suýt nữa Vệ Khanh bị nội thương vì tức giận, đừng nghĩ cậu ta lớn không ra lớn, nhỏ không ra nhỏ, không ngờ lời nói lại sắc bén như vậy, không động tĩnh đâm hắn một đao. Dừng một chút nói: “Nghe Chu Dạ thường nhắc tới em, nói rất thích cậu em trai này. Tôi cũng hiểu được.” Ninh Phi cười nhạo: “Phải không? Hy vọng như thế.” Vệ Khanh không thể không nhìn cậu ta bằng ánh mắt khác, thằng nhóc này cũng rất lợi hại.
Không để ý tới cậu ta, ôm Chu Dạ nói: “Hôm nay là anh không đúng, theo anh về được không? Kí túc của em đóng cửa rồi.” Xoa xoa hai má cô, hơi thở ấm áp, trong miệng vẫn còn ngào ngạt hương rượu. Hắn nghĩ thầm, không thể nào tức giận, không thể để người khác thừa cơ xen vào. Bạo loạn trong nhà không thể tăng lên thành loạn ngoại xâm được.
Nếu Chu Dạ chịu ngoan ngoãn theo hắn trở về đã không còn là Chu Dạ. “Đi về cùng anh sao? Dựa vào cái gì? Bằng việc tôi ăn một cái tát sao…” vốn đang định nói tiếp, lại nhìn thấy Ninh Phi đứng bên cạnh, vụt tắt, ở ngoài miệng, miễn cưỡng tươi cười: “Ninh Phi, cảm ơn em đã đi cùng, còn đưa chị về. Lần khác nhất định sẽ mời em ăn cơm.”
Ninh Phi thản nhiên nói không sao, là chuyện bạn bè tốt nên làm. Nhìn vào mắt Vệ Khanh, còn nói: “Chị nghỉ ngơi cho khỏe, đừng quên mời tôi ăn cơm. Tôi đi đây, nếu có việc gì thì gọi điện cho tôi.” Cô gật đầu: “Ừ, em mau về đi, trên đường cẩn thân.” Nhìn cậu ta xoay người đi lên taxi, mới chầm chập đi về kí túc, bước chân lảo đảo.
Vệ Khanh đi theo phía sau nói: “Chu Dạ, chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc.” Chu Dạ dùng lực đập đập vào cánh cửa kính của kí túc, không kiên nhẫn nói: “Đêm nay tôi giận dữ đủ rồi, không muốn nói chuyện. Có việc gì ngày mai nói sau, hiện giờ tôi muốn ngủ.” Nhìn thấy hắn, lại nhớ tới bộ dáng thờ ơ lúc tối, lạnh lùng bạc bẽo, tâm lại lạnh toát, càng thêm đau đớn. Ngày trước nói lời ngon tiếng ngọt, hóa ra kết quả lại như thế này đây.
Quản lý kí túc đi ra mở cửa, thấy cô uống say khướt, nhíu mày hỏi: “Sinh viên này, sao muộn thế này mới về?” Còn hầm hầm nhìn Vệ Khanh.
Chu Dạ nhanh chóng chạy tới ôm bà: “Cô ơi, cô… người này quấy rối em.” Lạnh lùng nhìn hắn, giọng nói khó chịu. Nếu không phải hắn suốt ngày quấy rầy cô, hôm nay cô có đau lòng khổ sở như thế này không? Nếu hắn trêu chọc cô, vì sao lại để người khác tùy ý tát cô một cái, ngay cả một câu an ủi cũng không có?
Nếu không phải hắn cứ quấn quýt bên cô không buông, có lẽ cô sẽ tìm được một bạn trai bằng tuổi, khi xếp hàng mua cơm, sẽ vì cô mà đầu mướt mồ hôi; khi cô có xích mích với bạn học, sẽ nổi giận đùng đùng bênh vực cô; khi cô đau lòng khổ sở, sẽ ở bên cạnh cô, cả đêm dỗ dành cô vui vẻ… Sẽ không có vấn đề hôn nhân nan giải, không có áp lực nối dõi tông đường! Hơn nữa, ít nhất trong lòng người đó sẽ chỉ có mình cô, không phải loại người lăng nhăng. Tình yêu đơn giản như vậy, thích hợp với một người còn là sinh viên như cô, có gì không tốt chứ? Ở chung một chỗ với Vệ Khanh, cô cảm thấy mệt mỏi quá.
Vệ Khanh hoảng sợ, không thể tưởng tượng được cô lại như vậy, giật mình nhìn cô, nói: “Chu Dạ… em…” điên rồi có phải không?
Quản lý kí túc kéo Chu Dạ ra phía sau lưng, đề phòng nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Tiên sinh, xin anh hãy giữ tự trọng. Nếu anh không đi, tôi sẽ báo bảo vệ nhà trường.” Vệ Khanh giận dữ, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Chu Dạ, thấy cô không có dấu hiệu giải thích, đành quay đầu rời đi.
Nhưng ngay cả Chu Dạ cũng không được sống yên ổn. Quảng lý đưa cô về văn phòng làm công tác giáo dục tư tưởng. “Nhà trường có quy định, sau mười hai giờ đêm không thể ra ngoài, sao em lại không tuân thủ. Đêm hôm khuya khoắt, một cô gái trẻ ở bên ngoài có rất nhiều nguy hiểm, em lại còn uống say như vậy, có phải là hành vi của một sinh viên hay không? Con gái thì phải giữ cho mình trong sạch, có tự tôn, tự trọng, em nói nếu để cha mẹ em biết, sẽ đau lòng thế nào…”
Chu Dạ không ngừng nói “vâng”, liên tục gật đầu, cũng hứa về sau không dám vi phạm nữa, nhất định sẽ tuân thủ quy định của nhà trường. Nhưng cho dù có như vậy, vẫn chưa được thả ra. Quản lý nói: “Hành vi này rất nghiêm trọng, lẽ ra nhất định phải thông báo phê bình. Nhìn thấy em có thái độ nhận sai thành khẩn, viết một bản kiểm điểm, sau đó quay lại nộp cho tôi. Được rồi, đi về ngủ đi. Em nhìn lại mình xem, người đầy mùi rượu, nửa đêm trở về, sẽ gây ảnh hưởng xấu tới bạn học…”
Cuối cùng Chu Dạ cũng đã biết cái gì gọi là tự mình chuốc vạ vào thân, đúng là đối xử với cô như con sâu làm rầu nồi canh. Đã nói thả cho cô về nghỉ ngơi, nhưng vẫn còn lải nhải mắng mỏ tới hơn nửa tiếng. Từ đó về sau, Chu Dạ chỉ cần nhìn thấy quản lý kí túc, hình thành phản xạ có điều kiện, lập tức đi đường khác, thật sự rất sợ bà ta.
Ngủ được một giấc, tinh thần tốt lên rất nhiều, nhưng vẫn chưa nguôi giận. Cứ nghĩ tới vô duyên vô cớ ăn một cái tát, cả người giận tới mức không thể kiềm chế. Đương nhiên, không hề tới “Vân Mã” đi làm, dù sao cũng sắp khai giảng. Vì thế, giữa ngày hè chói chang, kê cao gối nằm ngủ trên giường, xem phim “Vượt ngục” nổi tiếng một thời, xem mà say như điếu đổ, vỗ tay tán thưởng, đầy vẻ ngưỡng mộ. Gặp ai cũng nói nam chính trong phim đúng là đẹp trai, thông minh, chỉ nhìn thôi cũng thấy tuyệt lắm rồi. So với Vệ Khanh, còn tốt hơn nghìn lần, vạn lần!
Vệ Khanh cũng không gọi điện thoại tới, vì thế hai người rơi vào tình thế chiến tranh lạnh. Chu Dạ nhìn ảnh chụp hắn, hầm hầm nói: “Vệ Khanh, anh biến đi, cả đời này đừng có xuất hiện nữa.” Lại tủi thân, lại đau lòng, rốt cuộc là cô đã trêu ai, chọc ai? Ăn một cái tát không tính, bây giờ còn cãi nhau thành như vậy, giống như tất cả đều là lỗi của cô. Vô cùng thất vọng về Vệ Khanh.
Chớp mắt đã sang học kỳ mới, Chu Dạ vẫn buồn bực không vui. Ninh Phi đạt ước muốn, trở thành tân sinh viên khoa mỹ thuật tạo hình trường cô, thật trùng hợp, vào đúng lớp cô ngày cưa, lớp 804, là sư đệ của cô. Cậu ta vừa xuất hiện, đã gây chấn động trong trường, rất nhanh chóng có tiếng tăm trong khoa mỹ thuật tạo hình. Ngay cả các nữ sinh khoa khác cũng đều biết tới danh tiếng lừng lẫy của cậu ta.
Ngày khai giảng đầu tiên, có một cô bạn tới gần hỏi cậu ta đã có bạn gái hay chưa, sắc mặt cậu ta không chút thay đổi, nhìn cô gái, không nói một câu đã xoay người rời đi. Bởi vì không hay nói chuyện, lại luôn một mình, thích ngồi ở cửa sổ, nhìn về phía sân thể dục phía xa, đối diện đó chính là tòa nhà kí túc dành cho nữ nghiên cứu sinh. Vì thế mọi người đều đồn đại, Ninh Phi lớp 804, là một mỹ thiếu niên, trên người có khí chất u buồn quý tộc, làm người ta đau đớn đến ngạt thở.
Ninh Phi quan sát thời gian, đoán tới giờ Chu Dạ nên đi ra ăn cơm, vì thế đứng ở phòng triển lãm tranh của khoa mỹ thuật tạo hình, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía thang máy. Mọi người nối đuôi nhau đi ra, Chu Dạ cũng đi ra theo, đứng một bên vỗ vỗ bụi trên quần áo. Vừa rồi bị sợi dây quấn quanh cuộn giấy bám vào người, cả người dính đầy tro bụi.
Ninh Phi đưa khăn ướt cho cô. Cô ngẩng đầu, có chút ngạc nhiên, cười nói: “Ninh Phi! Thật trùng hợp, sao em lại ở đây?” Cầm lấy lau lau tay. Giảng đường dạy các sinh viên chưa tốt nghiệp không ở cạnh đây. Ninh Phi khẽ cười: “Tôi đi xem chị vẽ.” Chỉ vào phòng triển lãm. Chu Dạ đắc ý: “Chị ở trường là người rất nổi tiếng, em không biết sao?” Nói xong cười, hỏi cậu ta có muốn đi ăn cơm cùng không. Gãi đúng chỗ ngứa.
Hai người ngồi trong canteen, khiến cho mọi người chú ý. Chu Dạ trêu ghẹo: “Ninh Phi, xem ra em còn nổi tiếng hơn chị. Chưa bao giờ chị bị nhiều người ngó nhìn thế đâu.” Ninh Phi cười nhạo, không trả lời, chỉ hỏi cô muốn ăn gì. Chu Dạ ngó nghiêng nhìn: “Đúng là thời gian ăn cơm, đông người quá. Đang muốn ăn thịt nướng, nhưng thôi, bỏ qua đi, ăn mỳ là được rồi, còn nhanh chóng làm việc.” Thấy mọi người xếp hàng mua thịt nướng, cô không còn thích thú nữa.
Ninh Phi bê bát mỳ đặt trước mặt cô, còn nói: “Chị ăn trước đi, tôi đi xếp hàng.” Chu Dạ gọi cậu ta lại: “Vậy còn em, em không ăn à?” Còn chưa nói xong, cậu ta đã tiến vào đội ngũ xếp hàng thật dài. Nhưng chẳng bao lâu đã trở lại, Chu Dạ giật mình: “Sao lại nhanh như vậy?”
Cậu ta nói có nhờ một bạn học đứng xếp chỗ trước, giúp cậu ta mua. Cô lắc đầu cười, đẹp trai đúng là có lợi, cười hỏi: “Là bạn nữ sao?” Ninh Phi nhìn cô, lắc đầu nói không phải. Không biết vì sao, ánh mắt cậu ta thỉnh thoảng lại liếc qua, khiến da đầu cô khẽ run, nói thầm: “Ừ… không phải, vậy thì không phải.” Sao lại nhìn cô như vậy, giống như cô đã nói sai ấy.
Ninh Phi đi lấy đồ ăn, có hai nữ sinh xô đẩy lại đây, hai người nhìn xuống, trong đó một cô gái hắng giọng hỏi: “Xin hỏi, cô là bạn gái của Ninh Phi sao? Chúng tôi cũng không có ý gì, chỉ tò mò muốn hỏi một câu, nếu không tiện nói, cũng không sao.”
Chu Dạ cười khổ, cùng cậu ta ăn bữa cơm mà cũng lắm phiền phức như vậy, nhíu mày hỏi: “Các bạn là sinh viên mơi sao?” Nếu không, sẽ không thể không biết cô. Hai cô gái gật đầu, chờ mong nhìn cô. Cô cười, nói: “Nếu muốn biết như vậy, vì sao không đi hỏi Ninh Phi?” Một cô gái chân thành thẳng thắn nói: “Chúng tôi không dám đi hỏi Ninh Phi, cho nên mới tới hỏi cô thôi. Cô cũng không phải không biết, Ninh Phi không thích nói chuyện.”
Lúc đầu cô gặp cậu ta, cũng có cảm giác này, cảm thấy cậu ta đúng là một tên nhóc lầm lỳ, nhưng bên cạnh lâu ngày, cảm thấy rất tốt. Xem ra, cậu ta không có thói quen nói chuyện với tất cả mọi người.
Bên cạnh có người nghe thấy, cười: “Chu Dạ, bạn nên lấy ra uy phong đàn chị dọa các em ấy, sau này sẽ không ai dám tìm bạn hỏi mấy cái chuyện bát quái nhàm chán này nữa.” Hai cô gái kia mới biết cô là học tỷ nổi danh trong trường, liền im lặng, ngoan ngoãn rút lui. Người nọ cũng tò mò, cười hỏi: “Sao bạn lại quen với sinh viên năm nhất thế? Danh tiếng của tên nhóc Ninh Phi này rất lớn nha, công nhận là rất đẹp trai.” Cô cười: “Lúc trước cậu ta ôn thi đại học, mình mới quen mà.” Người nọ nhún vai, ý nói đã hiểu.