y ăn. Có một cô gái nhỏ rất đáng yêu ngăn bọn họ lại, đỏ mặt lắp bắp nói: “Bạn Ninh, … cái này… mong bạn nhận lấy…” vừa nhìn đã biết là thư tình, phong thư màu hòng nhạt, dùng lụa tết thành nơ bướm, nhìn rất cầu kỳ, hiển nhiên là tốn không ít tâm tư. Không ngờ lên tới đại học còn có người đưa thư tình nha!
Cô gái kia khi nói chuyện thì mặt đã đỏ lên, có lẽ đã bỏ ra toàn bộ dũng khí mới dám làm thế. Trên tay Ninh Phi vẫn bưng khay ăn, không hề cử động, cũng không biểu hiện gì, đối với mấy chuyện này đã tập mãi thành quen. Mà cô gái kia xấu hổ, chân tay luống cuống, đứng ở nơi đó, đầu ngón tay đã hơi run rẩy.
Chu Dạ nhìn ánh mắt cậu ta thờ ơ, đẩy đẩy cậu ta, liếc mắt một cái, ý bảo cậu ta đừng có im lặng không nói gì như thế. Nhìn thấy cô gái kia căng thẳng, cúi mặt như sắp khóc, vội vàng nhận lấy, cười nói: “Yên tâm, chị sẽ giúp em đưa cho cậu ta.” Cô gái kia mới nhẹ nhàng thở ra, cảm kích nói: “Cám ơn học tỷ.” Đỏ mặt rời đi.
Ninh Phi từ phía sau mở miệng nói: “Thật xin lỗi, tôi đã có bạn gái rồi.” Cô gái kia quay đầu nhìn cậu ta, vô cùng kinh ngạc, sắc mặt tái nhợt, luống cuống gật đầu, nhanh chóng chạy đi. Chu Dạ giật mình: “Em có bạn gái sao? Sao chị không biết, nếu có cơ hội cũng muốn gặp một lần.”
Ninh Phi gật đầu: “Đúng vậy, có rồi.” Kéo cô đi xuống dưới: “Đi thôi, sau khi ăn nên đi bộ một lát, rất có ích cho sức khỏe.” Chu Dạ nhìn bức thư tình trên tay, hỏi: “Vậy làm sao bây giờ? Trả lại cho người ta ư?” Ninh Phi hỏi lại cô: “Chị đã nhận thì nên làm gì?” Cô nghĩ nghĩ: “Cô gái đó rất đáng yêu.” Tiện tay nhét vào trong túi áo cậu ta.
Đi ngang qua sân thể dục, Chu Dạ nhìn thấy một đám người đang chơi bóng, quay sang hỏi: “Em có hay chơi bóng không?” Ninh Phi nhíu mày, hỏi làm sao. Cô cười: “Ăn cơm xong, nên vận động một chút, chúng ta chơi bóng rổ đi. Cho em xem, chị chỉ cần ba bước có thể cho bóng vào rổ, lần nào cũng trúng.” Chạy tới phòng dụng cụ mượn bóng, lúc trở về dẫn theo vài bạn nữ. Ninh Phi cũng không nói gì, cùng chơi với các cô. Nhưng trước mặt người ngoài, cũng không nói nhiều.
Mấy cô gái hi hi ha ha ném bóng vào rổ, cười hỏi cô vì sao lại quen Ninh Phi. Chu Dạ đắc ý nói: “Thấy em trai chị có đẹp trai không? Nếu mấy em có ý gì, trước tiên phải hiếu kính với chị trước.” Mọi người cười mắng cô xấu xa, nô đùa ầm ĩ.
Chu Dạ ở bên ngoài thổi phồng khoa trương là thế, đến lúc đứng vào sân, mười lần thì tới chín lần không trúng, khiến mọi người cười nhạo không thôi. Cô không cam lòng, kéo Ninh Phi qua: “Nào, lại đây, bộc lộ tài năng đi, đừng để chị mất mặt.” Ninh Phi ngoan ngoãn đứng ra bên ngoài, cầm bóng biểu diễn, khiến mấy nữ sinh thét chói tai, sau đó tiêu sái tung người, người ta kia mới là chính tông ba bước ném bóng vào rổ, một phát trúng luôn, biểu diễn đẹp mắt. Đám người vây xem vỗ tay kêu lớn: “Đẹp lắm, làm lại một lần nữa đi.”
Bên cạnh có một cô gái nhỏ si mê nói: “Làm sao bây giờ, ngay cả lúc chơi bóng rổ, Ninh Phi cũng đẹp trai như vậy, là thần tượng hoàn mỹ trong lòng mình.” Chu Dạ đứng cạnh nghe thấy, buồn cười, nhảy dựng lên kêu lớn: “Đẹp lắm, làm lại lần nữa đi.” Ninh Phi thấy cô vỗ tay, cười cười với cô, phi thân nhảy lên, quả bóng ngoan ngoãn chui lọt vào trong rổ, khiến cho phần đông các cô gái vỗ tay hoan hô.
Chu Dạ chống thắt lưng cười, từ xa giơ ngón tay cái lên với cậu ta. Có một nam sinh không phục, đi tới đấu với cậu ta, cậu ta không phải loại người háo thắng, lần này lại tiếp nhận khiêu chiến, thản nhiên không sợ. Chu Dạ đi lên khán đài ngồi xem, đi theo mọi người ồn ào bàn tán, một tiếng chuông dồn dập vang lên, nhìn thấy hiển thị tên người gọi, hừ lạnh một tiếng.
Nhưng cuối cùng vẫn nghe máy, tức giận nói: “Tôi tưởng anh tan biến luôn trong không khí rồi.” Giận dữ nhiều ngày như vậy, vẫn không thể nào buông xuống. Tốt xấu gì cũng phỉa có biện pháp giải quyết. Vệ Khanh mở đầu chính là: “Anh đang ở trong bệnh viện.”
Chu Dạ sợ hãi: “Đã xảy ra chuyện gì? Sao lại ở trong bệnh viện?” Thái độ biến chuyển hẳn. Khóe miệng Vệ Khanh nhếch lên ý cười, giọng nói vẫn không nóng không lạnh: “Đương nhiên là bị bệnh thì mới nằm viện. Em đúng là nhẫn tâm, nhiều ngày như vậy, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có, cũng không quan tâm tới sống chết của chồng em.” Điển hình của loại người đã được tiện nghi còn khoe mẽ.
Giờ phút này, cô đâu còn tâm tư cùng hắn so đo, liên tục hỏi: “Đang ở bệnh viện nào? Có nghiêm trọng hay không? Em tới thăm anh. Sao anh lại vào viện? Khi nào…” Vừa nghe thấy ở bệnh viện, liền nghĩ ngay tới tai nạn xe cộ hoặc là bị bệnh nan y gì đó, giống như trong phim Hàn…
Trên đường đi vô cùng áy náy, nếu sớm biết sẽ cúi đầu nhận lỗi, không so đo với hắn. Kinh hoàng nghĩ, chẳng may thật xảy ra chuyện gì, bảo cô phải làm sao đây? Thật không dám tưởng tượng. Chiến tranh lạnh nặng nề cứ như vậy mà tan thành mây khói. Ngay cả chào hỏi cũng không kịp, cứ như vậy vội vã rời đi.
Ninh Phi quay đầu không nhìn thấy cô, cứ quanh quẩn bên khán đài tìm. Đến khi có người nói cho hắn, Chu Dạ có việc, về trước, hắn mới đeo túi sách, lẳng lặng ra về.
Vệ Khanh mấy ngày qua cũng không khá hơn tí nào. Đêm đó nghe thấy cô nói với người khác là hắn quấy rầy cô, nổi giận, thiếu chút nữa là thổ huyết. Không cho cô một bài học, đúng là không biết trời cao đất rộng là gì, vì thế hạ quyết tâm, lạnh lùng với cô, dùng nó khiển trách cô. Tâm tình không tốt, cả ngày hầm hầm vác mặt tới công ty, dọa nhân viên dưới quyền nơm nớp lo sợ. Mọi người đều đã biết trợ lý kia chính là vị hôn thê của hắn, nghe nói bị khách bắt nạt, có lẽ sắc mặt ông chủ cũng khó chịu. Vì thế làm việc thật cẩn thận, so với bình thường còn cần cù chăm chỉ gấp đôi.
Qua vài ngày sau, chuyện công ty đã xử lý xong xuôi, hắn lại rảnh rỗi, lại bắt đầu động não. Nghĩ tới tính tình Chu Dạ, vô duyên vô vớ bị tát một cái, tức giận như vậy, cũng là chuyện bình thường. Đang nghĩ cách làm thế nào để dỗ dành cô, nhưng lại cảm thấy mất mặt. Ngày đó cô cùng Ninh Phi ra ngoài uống rượu lêu lổng, hắn còn chưa tính toán với cô đâu, lại còn từ chuyện sinh sự gây ra phong ba “quấy rầy”, khiến hắn càng thêm gan lỳ với cô, xem ai cúi đầu trước. Lòng tự tôn của đàn ông không thể bỏ qua được!
Cứ như vậy mười ngày qua, cô lại không hề có động tĩnh, hắn lại hoảng hốt. Cái cô nàng Chu Dạ kia, có tiếng là không tim không phổi, thích mềm không thích cứng. Muốn cô chủ động cúi đầu, vô cùng khó khăn, chỉ sợ phải nghĩ cách tiếp. Trong khoảng thời gian này, lại vừa đúng lúc có dịch cảm cúm, hắn không cẩn thận bị lây. Bị ho vài ngày không khỏi, bác sĩ đề nghị mau chóng nhập viện. Hắn nhướng mày, nảy ra ý hai, vì thế gọi điện cho Chu Dạ, vừa vặn lấy cớ bị ốm để hòa giải.
Âm thầm nói trong lòng, hắn đúng là bị váng đầu, mới có thể không tức giận với cô.
Quả nhiên, Chu Dạ vội vàng đi tới bệnh viện, lại nghe nói hắn chỉ bị cảm cúm bình thường, sắc mặt lạnh lẽo, nói: “Nếu không phải đại sự chết người gì, tôi về.” Hại cô lo lắng, đúng là mất mặt. Quan tâm quá sẽ loạn, quan tâm quá sẽ loạn, hừ, cô chính là rất quan tâm!
Vệ Khanh làm sao dễ dàng để cho cô đi, vội nói: “Mấy ngày nay anh bị ốm, cổ họng vừa đau vừa ngứa, cũng không có ai chăm sóc, ngay cả cơm cũng không được ăn ngon. Em đã mang hoa quả tới đây, giúp anh rửa đi, anh muốn ăn, cổ họng đang đau lắm.” Nói xong ho một tiếng, ho thật, không phải giả vờ. Lời nói rất đáng thương, tuổi thanh niên bi tham, người ngoài không biết, còn tưởng cô ngược đãi hắn.
Chu Dạ mười ngày qua không gặp hắn, thấy hắn gầy đi nhiều, râu không cạo, sắc mặt không tốt, hơi vàng, môi tái, hình dạng rất tiều tụy. Làm sao nỡ quyết tâm cứng rắn nữa? Nghe hắn nói đau họng, nghĩ cam là loại quả mát, giảm nhiệt, vì thế dùng dao gọt cam. Hắn ăn cam xong, còn nói đói bụng.
Cô nhìn đồng hồ, tức giận nói: “Mới ba giờ chiều, anh đã đói bụng là thế nào?” Hắn đáng thương nói: “Từ tối qua tới giờ anh chưa được hạt cơm nào vào bụng, vừa mới truyền nước, tinh thần tốt một chút, mới muốn ăn chút gì đó.” Chu Dạ nghe xong, trong lòng mềm lại, nói: “Anh đợi một lát, em ra ngoài mua cho anh.”
Truyền nước xong, y tá tới rút kim, nói hắn có thể ra viện. Chuyện gia đình còn chưa giải quyết xong, sao có thể đi chứ. Vì thế yêu cầu người ta truyền cho hắn một chai nữa. Chu Dạ quay lại, nói: “Đang ốm, nên ăn nhẹ. Em mua cho anh ít cháo gà, anh ăn một ít đi.” Múc ra bát.
Vệ Khanh nói: “Tay phải anh đang cắm kim, ăn không tiện…” ánh mắt nhìn cô, không nói. Cô đành ngồi trước giường, đút cho hắn ăn, vẫn không nói không cười, khuôn mặt trầm tĩnh. Vệ Khanh cũng không dám nói như lung tung, sợ chọc giận cô, sắc mặt mà biến đổi, coi chừng uổng phí công sức. Cô gái nhỏ này, trở mặt còn nhanh hơn lật sách. Trong lúc nhất thời, trong phòng bệnh chỉ tiếng ăn cháo, rất im lặng. Không nghĩ một lúc sau, một ít cháo bắn vào mặt hắn, hắn “á” một tiếng. Cô vội buông bát, quay ra tìm không thấy giấy ăn, vì thế lấy tay lau giúp hắn.
Vệ Khanh nghiêng mặt, nhân cơ hội hôn lên tay cô, thở dài: “Chu Dạ, anh ốm thành như vậy, em còn muốn giận tới bao giờ? Chờ anh chết có phải không?” Cô cứng người lại, cúi đầu không nói gì, rút tay lại. Vệ Khanh thấy thế, tay trái vương lên, kéo cô vào trong lòng, ở bên tai cô thì thầm: “Nói gì đi, tiểu yêu tinh, còn giận nữa không?” Trên mặt cười dài.
Chu Dạ không đẩy ra, cũng không giận dỗi nữa, hầm hừ nói: “Em bị người ta đánh, anh nói xem chuyện này nên làm thế nào?” Tay Vệ Khanh xoa xoa lưng cô, nói: “Vậy em nói xem? Cũng không thể bảo anh đi đánh người ta một cái đấy chứ?” Cô ngẩng đầu lườm hắn. “Em nghĩ thế đấy.” Ngày đêm cô đều muốn tát cho ả đàn bà kia một cái, nhưng đó chỉ là giấc mơ, nếu giâc mơ ấy có thể thành sự thật…. Ánh mắt cô bắt đầu sáng lên…
Hắn vội nói: “Người ta đi rồi, anh biết tìm người thế nào? Chu Dạ… đây không phải là em làm khó anh sao? Chuyện cũng qua rồi, chúng ta không so đo với người ta nữa…”
Chu Dạ trừng mắt hắn, nổi giận đùng đùng: “Hòa thượng chạy được, nhưng miếu không chạy được. Đầu sỏ gây chuyện không phải người khác, mà là anh!” Chẳng lẽ cô phải chịu oan ức thế à? Hừ! Kéo cổ áo hắn ra, hung hăng cắn xuống xương quai xanh của hắn.
Vệ Khanh kêu thảm một tiếng, trên đầu vai phải mờ mờ tia máu. Hắn hút một ngụm khí lạnh, nói: “Em đúng là ra tay tàn nhẫn! Coi anh là kẻ thù không đội trời chung à?”
Chu Dạ xoa xoa đôi môi đỏ, đúng là có vài phần giống nữ quỷ hút máu, mắt sáng lên nói: “Biết đau sao? ‘Đau’ thì mới chừa được. Đừng tưởng chỉ cắn thế này là xong, chuyện này em không để cho anh yên đâu.”
Thà rằng đắc tội với tiểu nhân, không thể đắc tội với phụ nữ.