ông hồ đồ tới mức lấy sinh mạng của chính mình ra đùa giỡn.” Không hề nhìn hắn, giơ tay đón taxi, rất nhanh rời đi.
Đêm nay đúng là ác mộng! Cô hi vọng tỉnh lại sẽ không còn Vệ Khanh, cô sẽ lại trở về Chu Dạ ngày xưa, tự tin, ngang ngược, chưa bao giờ phải lo được lo mất, khóc lóc ưu phiền.
Lái xe hỏi cô đi đâu, cô vẫn ngơ ngẩn không nói chuyện. Hung hăng đấm xuống đệm ghế một cái, vì sao cô phải đau lòng, rơi nước mắt? Phì! Hắn không xứng! Tức giận khó tiêu. Thấy ngoài đường có một quán Internet, tùy tiện tìm một chỗ dừng lại, đâm đầu đi vào, định bụng chơi cả đêm.
Đang lúc chơi game đùa giỡn với mấy người trên mạng hăng say, điện thoại vang lên, không muốn nghe, vừa mới nhấc lên, nhìn mới biết không phải hắn mà là Ninh Phi, lười biếng nhấc máy, không có tâm tình nói chuyện. Ninh Phi nghe thấy bên cạnh cô có tiếng ầm ĩ, hỏi cô đang ở đâu, cô thuận miệng nói đang ở ngoài quán nét chơi game.
Ngay lập tức cậu ta phát hiện cô không bình thường, hỏi: “Sao lại không vui như vậy? Xảy ra chuyện gì sao?” Bình thường cậu ta gọi điện cho cô, nếu không phải ở công ty thì sẽ ở kí túc, chưa bao giờ muộn như vậy mà vẫn còn ở ngoài đường, không chịu trở về. Chu Dạ cũng không nói dối. “Chỉ không vui thôi.” Tâm tình không vui, ai cũng nhìn ra cả.
Ninh Phi cũng không hỏi, vội nói: “Được, không vui thì không vui. Chơi game cũng chẳng thú vị gì, không bằng chúng ta đi hát kara đi, chơi cả đêm được không?” Cậu ta rất thông minh, biết Chu Dạ không muốn nói, liền không đề cập tới.
Chu Dạ hào hứng, rống to là có lợi cho việc giải tỏa cảm xúc, tốt hơn nhiều so với việc ngồi một mình chơi game. Nói: “Hai chúng ta thôi sao? Em gọi vài người nữa đi cùng đi.” Ninh Phi đồng ý, biết cô muốn nhộn nhịp, nói sẽ mang chục người tới. Lúc Chu Dạ tới Ninh Phi đã cùng với mấy cặp nam nữ khác đứng chờ ở cửa. Thuê một phòng lớn, gọi một đống đồ ăn, còn có cả rượu và nước, đầy ắp một bàn.
Mọi người bắt đầu ca hát. Đều là thiếu niên mười mấy tuổi, quậy tới vô pháp vô thiên, chọn toàn những bài nhạc sôi động, vừa hát vừa nhảy, vừa hú vừa hét, ăn uống lung tung ném khắp nơi, căn phòng giống như trải qua một trận bão vậy, quậy tới mức không còn nhìn ra hình thù nữa. Trong hoàn cảnh như vậy, Chu Dạ sao có thể buồn bực được nữa, đầu ong ong sắp hôn mê, quát: “Ninh Phi, ầm ỹ quá, chị ăn không vào!” Xem ra cô khác biệt hoàn toàn với đám nhỏ này. Đây không phải là hát hò, đây là so xem giọng ai to hơn, khỏe hơn. Cô vẫn còn trẻ, nhưng không thể chịu được sự tra tấn lỗ tai như vậy.
Ầm ỹ khiến Ninh Phi không nghe được rõ, sán lại gần hỏi làm sao vậy. Chu Dạ không có cách nào khác, hét to vào tai cậu ta: “Chị phải về, các em cứ chơi đi.” Nhức óc như vậy, tim cô cũng không chịu nổi nữa. Ninh Phi hất đầu lên, môi cô lướt qua má cậu ta, mềm mại thanh khiết, trong khung cảnh mờ tối như thế, khiến cho tim cậu khẽ run lên.
Không có cách nào nói chuyện, hai người đi ra ngoài hành lang. Ninh Phi hỏi: “Vì sao phải đi? Không phải muốn náo nhiệt sao?” Cô khụ khụ mấy tiếng, khàn giọng nói: “Không được, không chịu nổi kích thích như vậy.” Ninh Phi nhíu mày: “Vậy chị trở về làm gì? Có vui vẻ lên chút nào không? Ở lại đi, để bọn họ chơi chán, chúng ta uống rượu, ăn gì đó.”
Chu Dạ do dự một lát, đúng vậy, trở về làm gì, không phải sẽ tiếp tục đau lòng sao? Cô cảm thấy hai má nóng lên, theo bản năng đưa tay lên xoa xoa, đâu chỉ đau ở mặt, dường như ngực giấu sau lớp áo, lớp chăn vẫn bị kim đâm xuyên qua. Cô vì hắn, ngay cả tát cũng phải chịu. Nhưng hắn thì sao, lại để mặc cô ở trong góc khuất lặng lẽ rơi lệ. Cô từng toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn, tin tưởng tới mức giao chính mình cho hắn, không lưu lại đường sống! Giờ phút này, hắn lại khiến cô thất vọng, hoàn toàn thất vọng…
Ninh Phi thấy cô không nói gì, kéo cô ngồi xuống, bảo mấy người kia giảm âm lượng xuống. Có người đưa micro cho cậu ta, cậu ta nhận lấy, hỏi cô: “Chị không hát à?” Cô nhìn ngọn đèn mờ ảo, một lúc lâu sau hồi phục tinh thần, ảm đạm lắc đầu. “Không, cổ họng đau lắm rồi.” Tâm tình chán nản, có phải say sẽ giải được hết sầu? Ninh Phi bỏ micro xuống: “Chúng ta chơi oẳn tù tì đi.” Hai người ngồi một góc, bắt đầu xòe tay chơi oẳn tù tì. Cậu ta dạy Chu Dạ cách chơi, người nào thua không chỉ bị phạt rượu, mà còn phải trả lời câu hỏi của người thắng.
Lúc đầu, cậu ta thua liên tục, Chu Dạ rất vui vẻ, còn khoe khoang mình thông minh vốn sẵn tính trời, nhanh như vậy đã học được, liên tục ép cậu ta uống rượu, tâm tình vui lên rất nhiều. Ninh Phi cười nhìn cô, liên tục uống ba chén mà không nhăn mặt. Chu Dạ nghĩ nửa ngày, hỏi cậu ta toàn những câu không có gì mới lạ, hỏi bao nhiêu tuổi, trước kia học trường gì, có nghĩ tới tương lai muốn làm gì không, Ninh Phi ngoan ngoãn trả lời.
Đến một lúc sau, Chu Dạ thua dần, tính hiếu thắng nổi lên, không chịu bỏ qua, lôi kéo cậu ta: “Chơi tiếp, chơi tiếp… chị không tin không thắng được em! Mất mặt quá!” Lưỡi cuộn lại, nói không rõ. Ninh Phi hỏi chuyện trong nhà cô, biết cô chỉ còn cha, lại hỏi trước kia có từng hẹn hò với bạn trai nào chưa, vì sao lại ở bên Vệ Khanh, vì sao lại đính hôn. Trên cơ bản, những điều muốn biết đều đã biết, chi tiết thăm dò, ngay cả Lý Minh Thành và Trương Suất đều kể hết cho cậu ta.
Chu Dạ ảo não nói: “Ninh Phi, em chơi xấu, sao chỉ có chị thua?” Ninh Phi nhìn cô uống nhiều rượu, sắc mặt ửng hồng, nghĩ nghĩ nói: “Rượu tôi thay chị uống, nhưng mà phải trả lời thành thật đấy nhé.” Chu Dạ đẩy cậu ta ra: “Không cần… chị có thể tự uống…” Cầm chén lên, ngửa đầu uống cạn, cộp một cái xuống bàn, nằm vật xuống sofa, híp mắt nói: “Em muốn hỏi cái gì? Ưm…” không biết vì sao, sau khi cãi lộn, khóe mắt lại ẩn ận lệ.
Ninh Phi thấy cô nằm xuống, đi tới đỡ cô, giữ vai cô nói: “Vì sao không vui, tối nay đã xảy ra chuyện gì?” Chu Dạ uống say tới mơ hồ, nghe cậu ta hỏi như vậy, lại càng đau lòng, nức nở nói: “Ninh Phi… chị bị người ta đánh… huh u, thế nhưng anh ta lại còn bắt chị xin lỗi!”
Ánh mắt Ninh Phi lạnh lùng, ôm thắt lưng cô, hỏi: “Đánh ở đâu? Có đau lắm không?” Cô gật đầu: “Đau, đau ở đây…” nói xong, chỉ chỉ ngực mình. Ninh Phi im lặng hồi lâu, lại hỏi cô cụ thể đã xảy ra chuyện gì. Cô bắt đầu mắng mỏ Vệ Khanh xấu xa, nói hắn mắng cô tùy tiện gây chuyện, nói hắn thấy cô bị người khác đánh, còn ép cô xin lỗi người ta, nói hắn không còn kiên nhẫn với cô… Tủi thân, khóc nghẹn ngào thành tiếng, khóc nức nở không thôi.
Ninh Phi quả quyết nói: “Rời xa hắn đi, chia tay!” Cậu ta không có thiện cảm với Vệ Khanh, hiện tại càng ghét hơn. Chu Dạ “oa” một tiếng: “Nhưng mà chị rất yêu hắn..” cho nên tim mới đau như vậy, cảm thấy hắn không thể tha thứ. Ninh Phi trầm mặc, một lúc lâu sau mới nói: “Đi thôi, tôi đưa chị về.” Cô cần nghỉ ngơi. Chu Dạ gật đầu, qua quýt lau nước mắt, dựa vào vai cậu ta đi ra.
Vừa ra tới cửa, nghe thấy tiếng điện thoại vang lên. Từ trong túi xách lôi ra, thấy vô số cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là Vệ Khanh gọi. Vừa rồi ở trong phòng kara, không nghe thấy gì. Cô không định nghe, nhưng thấy nhiều cuộc gọi nhỡ như vậy, cũng hoảng hốt.
Vưa nhấc máy, đã nghe thấy Vệ Khanh rống lên: “Em đi đâu vậy? Sao lại không nghe điện thoại? Vẫn cứ tùy tiện như vậy, giận dỗi rồi chơi trò mất tích, không biết sẽ làm người khác lo lắng hay sao? Tức giận thì có thể giải quyết vấn đề à? Em bao nhiêu tuổi rồi? Đừng có trẻ con mãi như vậy…”
Vệ Khanh nhìn cô ngay cả chào hỏi cũng không nói, cứ nghênh ngang rời đi, nên rất giận. Nghĩ rằng nên dạy cho cô một bài học, để nhớ đời! Nếu không cứ vô kỷ luật như vậy, coi trời bằng vung rồi sẽ thành cái dạng gì? Đều là do hắn qua cưng chiều cô, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, muốn thế nào được cái đó, không chịu nổi một chút oan ức!
Trở lại tiệc rượu, tiếp tục xã giao, cười nói đã khiến chư vị chê cười, chuyện trò vui vẻ, thủ đoạn khéo léo đưa đẩy. Mọi người rất nhanh bỏ qua, đều đùa giỡn nói hôm nay Chu tiểu thư đúng là bị oan, Vệ tổng nên an ủi cho tốt. Rượu quá ba lượt, ngoài mặt Vệ Khanh trấn tĩnh tự nhiễn, bình tĩnh, chờ khi bị chọc ghẹo quá nhiều lại bắt đầu lo lắng, đứng ngồi không yên. Còn không biết cô tức giận thế nào, theo tính tình cô, chỉ sợ gặp chuyện không may.
Lấy cớ có việc về trước, trên đường gọi điện thoại cho cô cũng không có người nghe máy. Biết tính cô, vì thế gọi tới kí túc, Lục Đan nói cô vẫn chưa trở về, hắn càng lo lắng hơn. Theo hướng xe cô đi lúc đó, chính là trở về trường, tại sao nửa đêm rồi còn đi đâu?
Tìm cũng không biết đi tìm ở đâu, mới phát hiện hóa ra mình vẫn chưa biết nhiều về cô. Không biết bạn của cô là ai, không biết tình hình trong trường cô, không biết lúc cô tức giận sẽ làm gì. Đành phải ra sức gọi điện thoại cho cô. Chu Dạ này, đúng là một khắc cũng không để người ta sống yên ổn! Chờ tới khi kết nối liên lạc được, cơn tức đã “phụt” một cái, bùng nổ, hầm hầm mắng lớn.
Chu Dạ đang tức giận, sao chịu để hắn mắng như vậy, rượu tỉnh hơn phân nửa, sắc mặt thay đổi, lạnh lùng nói: “Ai cần anh lo? Ai là trẻ con? Sao tôi lại là trẻ con? Rốt cuộc tôi đã ngây thơ làm chuyện gì không thể tha thứ nổi? Không cần anh so sánh tôi với trẻ con, so với đám bạn cùng lứa tuổi tôi đều trưởng thành hơn rất nhiều, biết cuộc sống cũng không dễ dàng gì. Tôi không nghe máy thì làm sao? Chẳng lẽ tôi không có tự do cá nhân à? Tôi tức giận không thể đi ra ngoài giải sầu hay sao? Tôi cũng cần có thời gian yên lặng suy nghĩ. Vệ Khanh, anh đừng có đề cao bản thân quá như vậy!” Không đợi hắn nói chuyện, lập tức tắt máy.
Bọn họ chưa từng cãi nhau to như vậy, Chu Dạ nổi giận mà Vệ Khanh tức không ít. Cô đứng ngoài hành lang ngây ngốc một lúc, mới giật mình nhớ ra Ninh Phi còn đứng bên cạnh, vội nói: “Không sao, chị tự về được mà.” Ninh Phi kiên quyết: “Không sao, không phiền gì đâu. Dù sao chị cũng uống rượu, phải đưa chị về mới đúng.” Đỡ cô lên xe, hỏi cô có cảm thấy không thoải mái hay không, đúng là một cậu trai chăm sóc cẩn thận.
Vệ Khanh nghe một chuỗi lời của Chu Dạ, chấn động không nhỏ. Trong tiềm thức, hắn vẫn luôn coi cô như một cô gái nhỏ, cả đời bao bọc, nghĩ tới những lúc cô cáu kỉnh, giận dỗi lại dễ dàng tha thứ cho cô, dỗ cô, nhưng lại chưa bao giờ nhìn thẳng vào vấn đề, vì sao cô lại giận. Lần này cũng giống như vậy, cho rằng cô chưa đủ trưởng thành, ở trước mặt mọi người gây gổ với người ta. Nhưng nếu cẩn thận suy nghĩ, có lẽ chuyện gì cũng có nguyên nhân. Hôm nay, cô ghen tuông, lo lắng cho hắn. Mà hắn lại chưa hỏi qua, vì sao cô lại cảm thấy bất an lo lắng.
Có lẽ trong lúc này, bọn họ nên suy nghĩ cẩn thân, tiến thêm một bước hiểu biết về nhau.
Trong lúc hắn đang trầm tư suy nghĩ, thì tình cảnh trước mắt lại khiến hắn phát cuồng. Một chiếc taxi dừng xuống bên cạnh, đầu tiên là một cậu con trai đi xuống, diện mạo không tầm thường, hắn tùy tiện nhìn qua, chỉ cảm thấy có chút quen quen. Lại nhìn tiếp, ánh mắt liền bốc hoa, Chu Dạ đi xuống, mềm mại ngã vào trong vòng tay cậu trai kia, bước chân lảo đảo, còn vươn tay ôm thắt lưng cậu ta, để giữ thăng bằng, xem ra say không nhẹ.