Vệ Khanh nhìn theo bóng dáng cô rời đi, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, cô ấy còn không biết sống chết dám cự tuyệt! Nửa ngày mới có phản ứng lại: “Cái gì? Xuất ngoại?” Nói như vậy, nghĩa là Trương Suất phải đi! Hôm nay hắn ăn dấm chua kia chẳng phải vô ích rồi sao? Nhưng nhớ tới buổi tối Chu Dạ nhu thuận, mềm mại như vậy, nhíu mày, coi như cũng đáng giá!
Nghĩ về Trương Suất giống như giặc ngoại xâm, cứ như vậy tự rút lui, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Nói thật, hắn ước gì Trương Suất kia vĩnh viễn không cần trở về, tuổi trẻ của cậu ta so với hắn mà nói là mối lo ngại lớn nhất. Như vậy thì, vấn đề lớn nhất hiện nay chính là chuyện ra mắt rồi, đầu óc lại bận suy nghĩ làm thế nào thuyết phục được Chu Dạ tới gặp cha mẹ hắn. Hắn cảm giác được Chu Dạ không thực sự muốn như vậy, nếu muốn thuyết phục cô, e rằng còn phải tốn một phen tâm tư.
Tắm rửa xong đi ra, không ngờ Chu Dạ lại chủ động gọi điện thoại tới, hỏi hắn ngủ chưa, có thể nói chuyện chút không, thái độ rất ân cần. Hắn hừ một tiếng, cô cũng rất thức thời, kiến phong sử đà [16], thấy hướng gió không đúng, vội vàng nói chuyện mềm nhẹ, đúng là hắn chẳng có biện pháp nào với cô cả. Thở dài, hỏi: “Về đến trường chưa? Trên đường không bị cơ động tóm đấy chứ?” Chu Dạ nghĩ mà sợ, nói: “Lúc đi qua đường vành đai thành phố, thấy cơ động đang xử lý một tai nạn, sợ quá, sợ họ chặn em lại. Không dám tiếp tục lái xe, ngày mai anh tới trường lấy được không?”
Vệ Khanh nói: “Nếu em thật sự muốn lái xe, vậy đi học bằng lái cũng tốt, không thì anh giúp em lấy một cái.” Chu Dạ thấp giọng nói: “Em không nghĩ đi thi bằng lái, em chỉ muốn đi tiễn Trương Suất… tuần sau…” Hắn không nhiều lời, lập tức cắt ngang: “Không được!” Không chút nể mặt, không thương lượng.
Chu Dạ chuyển sang chính sách dụ dỗ, nhõng nhẽo nói: “Cậu ấy sang Italy học vẽ, không biết khi nào mới có thể trở về. Bạn học với nhau bốn năm, không đi tiễn sao được, anh thấy có đúng hông? Vệ Khanh, em biết anh tốt nhất mà, anh cho em đi được không? Em với cậu ấy chỉ là bạn bè mà thôi, anh cho em đi…” cố tình dài giọng, mê hoặc lòng người.
Cô rất ít khi làm nũng với hắn, Vệ Khanh liền không chịu nổi: “Hôm nay vẫn còn chưa nói đủ sao?” Khẩu khí vẫn còn cứng rắn, nhưng thực ra đã mềm đi rất nhiều. Cô liền không ngừng cố gắng: “Vệ Khanh, em nói thật mà, Trương Suất nói, cậu ấy thích em, nhưng phải đi, cho nên hi vọng em tới tiễn cậu ấy. Cho tới nay, cậu ấy đều rất tốt với em, em chỉ giống như bạn bè đi tiễn cậu ấy, không được sao?”
Cô thành thật như vậy, hắn cũng không thể từ chối. Đành phải hờn dỗi nói: “Đi thì có thể, nhưng anh có một điều kiện…anh đi cùng em.” Hắn muốn đi theo giám sát. Đàn ông có một chút tâm tư thôi cũng rất đáng sợ rồi. Đương nhiên Chu Dạ không muốn, nói: “Anh và Trương Suất đâu có thân quen, đi tới nói chuyện lại không thoải mái.”
Cô đúng là được một tấc lại muốn tiến một thước. Vệ Khanh ngáp một cái, lười biếng nói: “Chu Dạ, anh nói cho em biết, nếu em không cho anh đi cùng ra sân bay thì em phải tới nhà anh ăn một bữa cơm.” Chu Dạ im lặng, cuối cùng không thể không nhượng bộ, ủ rũ nói: “Được rồi, chúng ta cùng ra sân bay.”
Chu Dạ nhìn người đến người đi ở sân bay, chậm chạp không xuống xe, chần chừ nói: “Vệ Khanh, anh ở trong xe chờ em có được không?” Lắc lắc cánh tay hắn, chớp chớp mắt. Nhưng lần này Vệ Khanh không mềm lòng, nhún vai nói: “Nếu không xuống xe, quay về cũng tốt.” Hắn thì chẳng có gì bất tiện cả.
Chu Dạ bất đắc dĩ đi theo hắn xuống xe, ánh mắt nhìn ngó xung quanh. Trương Suất đang cầm một hộp giấy lớn ngồi đằng kia, bên cạnh còn có mấy bạn học, mọi người đang nói chuyện. Chu Dạ vội chạy tới chào hỏi. Vệ Khanh mỉm cười bắt tay: “Trương cục trưởng, Trương phu nhân.” Vô cùng thành thục, ổn trọng, bộ dáng sự nghiệp thành đạt.
Trương cục trưởng không nghĩ hắn sẽ tới, sửng sốt một chút, vội nói: “Vệ tiên sinh, xin chào, xin chào.” Nói xong đưa mắt nhìn Chu Dạ. Vệ Khanh vội giải thích: “Chu Dạ và Trương công tử là bạn học, tôi đưa cô ấy tới đây.” Trương cục trưởng gật đầu, không nói gì. Trương phu nhân lại không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, nhìn Chu Dạ cười hỏi Vệ Khanh: “Như vậy, vị tiểu thư xinh đẹp này là bạn gái của Vệ thiếu sao?” Trước mặt công chúng, không tránh được tai mắt là điều đương nhiên.
Vệ Khanh lại cười lắc đầu, tiếp theo bật ra ra một câu kinh người, “Là vị hôn thê của tôi.”
Chẳng những mọi người sững sờ, ngay cả Chu Dạ cũng trợn to mắt nhìn hắn, giống như sợ hãi. Người có phản ứng đầu tiên là Trương cục trưởng, vội cười nói: “Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng Vệ thiếu, Vệ lão tiên sinh chắc rất vui vẻ.” Trương phu nhân thân thiết lôi kéo Chu Dạ khen cô xinh đẹp.
Chu Dạ ngơ ngác, không kịp phản ứng. Một vài bạn học cùng lứa tuổi giật mình đi tới cười rộ: “Chu Dạ, không thể tưởng tượng được bạn đã đính hôn, lại còn là một rể kim quy nha! Hâm mộ chết đi được! Bạn thật xấu tính, không chịu tiết lộ thông tin, giấu kín quá nha…” Đều oán giận trêu chọc.
Chỉ có Trương Suất không nói gì. Chu Dạ nhìn ánh mắt cô đơn, bi thương của hắn, có chút khổ sở. Mặc dù cô cũng bất mãn khi Vệ Khanh giới thiệu như vậy, nhưng cũng không thể giống như lần trước, bốc đồng nói: “Tôi không phải là vị hôn thê của anh” làm mất mặt nhau trước mặt mọi người
Trương Suất đi tới phía trước, đưa hộp giấy cho cô. Chu Dạ nhìn nhìn, hỏi: “Đây là cái gì?” Trương Suất mở ra: “Đây là những bản phác họa mình đã vẽ từ nhỏ tới lớn, bây giờ tặng cho bạn.”
Chu Dạ cảm động, cô biết những bức phác họa này có ý nghĩa với người họa như thế nào. Cầm lấy một bản trên cùng, mở ra nhìn thấy, góc dưới bên phải lại viết tên mình, cô ngây ngẩn cả người: “Đây là tranh của mình mà? Nhưng mà mình lại không nhớ ra vẽ khi nào?” Vẽ một đống hoa quả, hiển nhiên là tiện tay mà vẽ. Nhìn thời gian, đúng là hai năm trước.
Trương Suất cười: “Bạn làm rơi, nhưng mình không trả lại cho bạn.” Nhưng vẫn lặng lẽ giữ gìn tới bây giờ. Hóa ra hắn có tình cảm với cô từ rất lâu nhưng lại lặng lẽ che giấu. Chu Dạ rất xúc động, ngón tay lướt nhẹ trên bản vẽ, cười cười: “Trương Suất, mình sẽ nhớ bạn.” Nàng sẽ nhớ kỹ người bạn đẹp trai ôn hòa này của mình.
Trương Suất vươn tay, Chu Dạ để mặc cho hắn ôm mình, cười tươi rạng rỡ. Trương Suất nhìn Vệ Khanh đứng phía xa, thở dài nói: “Chu Dạ, chúc bạn hạnh phúc.” Cô gật đầu: “Ừ, bạn cũng phải như vậy nhé.” Hy vọng mọi người đều giống nhau, luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc. Mọi người đều tiến tới ôm, lưu luyến không rời.
Trước khi đi, Trương Suất vỗ vai Chu Dạ, nói: “Mình sẽ trở về thăm bạn.” Cố tình liếc mắt về phía Vệ Khanh, làm như khiêu khích. Cô gật đầu: “Ừ, tới lúc đó gọi điện cho mình nha, mình sẽ giúp bạn mở tiệc tẩy trần.” Cũng không để ý sắc mặt Vệ Khanh.
Từ nay về sau, mỗi người ở một nửa trái đất. Tương kiến thời nan biệt diệc nan, đông phong vô lực bách hoa tàn [17]. Cô đứng ở đó, nhìn biển người mờ mịt, nơi đây mỗi ngày không biết diễn ra bao nhiêu cảnh chia ly thăng trầm.
Vệ Khanh che trước mặt cô, bất mãn nói: “Mọi người đi rồi, em còn nhìn cái gì?” Trong lòng cô khó nén thương cảm, cảm xúc hụt hẫng, cũng không nói gì, ôm hộp giấy đi về. Vệ Khanh chỉ vào hộp, tức giận nói: “Đây là gì?” Tên nhóc Trương Suất kia đưa cái này cho cô, không biết là có ý gì. Nhưng mọi người đi rồi, hắn cũng không thèm so đo, chẳng qua hắn khó chịu khi nghe thấy cô nói câu kia. Nghĩ thầm, đến lúc đó phải nghĩ cách thay số điện thoại của cô mới được.
Đạo cao một thước, ma cao một trượng.
Ra sân bay, Vệ Lhanh hỏi: “Khi nào thì tới nhà anh?” Chu Dạ co người lại, cũng không biết trả lời thế nào, bỗng nhiên nhớ ra, chất vấn: “Vệ Khanh, vì sao vừa rồi anh lại nói em là vị hôn thê của anh? Anh quá đáng!” Bắt đầu cùng hắn quyết toán sổ sách.
Vệ Khanh nhìn không chớp mắt, nhíu mày nói: “Dù sao đây cũng là chuyện sớm hay muộn.” Nhìn dáng vẻ chắc chắn của hắn, Chu Dạ ngứa mắt nổi giận: “Ai nói thế? Ai nói em là vị hôn thê của anh! Anh cứ nằm mơ đi!”
Vệ Khanh quay đầu nhìn cô, sắc mặt không tốt , “Chu Dạ, em nói rõ xem, ý em là gì?” Tính tình Chu Dạ chẳng thay đổi gì cả, hắn cũng chẳng nói gì sai, lại nói lung tung, mỗi lần đều như vậy, làm hắn tức chết rồi!
Hừ lạnh một câu “Em không phải vị hôn thê của anh!” Cô nghĩ đến ba từ “vị hôn thê” biểu hiện ý nghĩa thế nào, còn có chút hoảng sợ, suy nghĩ của cô nhiều lắm cũng chỉ dừng lại ở giai đoạn bạn gái.
Lời nói này làm đau lòng Vệ Khanh: “Chu Dạ, em không muốn ở cùng một chỗ với anh phải không? Em chỉ nghĩ muốn chơi bời một chút sao?” Vệ Khanh cùng nhiều cô gái chơi bời như vậy, đến hôm nay là hắn tự làm tự chịu. Hắn bi ai mà nhớ tới một câu, báo ứng khó chịu.
Chu Dạ quay đầu đi, không nhìn hắn, nổi giận đùng đùng ném một câu: “Không phải!” Nhưng thật ra rõ ràng vang dội, giống như con người cô, đúng là đúng, sai là sai. Lời phủ nhận này làm dịu đi không khí, cô cự tuyệt hắn vô số lần, nhưng chưa bao giờ hắn thích cô nói “không” như lúc này, tâm tình chuyển biến, hỏi: “Vậy em có ý gì?” Dịu dàng đi rất nhiều, tuy cùng là một câu, nhưng khác hoàn toàn ngữ khí chất vấn khi nãy.
Chu Dạ rầu rĩ nói: “Em không thích anh nói như vậy trước mặt người ngoài, em vẫn chưa phải là vị hôn thê của anh, em chỉ là bạn gái anh.” Cô hiểu rất rõ chênh lệch giữa hai người. Vệ Khanh lại không cảm thấy gì, nói: “Chu Dạ, lập thức sẽ như vậy thôi.” Cô lắc đầu: “Không, em không cần.” Cô lại từ chối.
Vệ Khanh thấy cô lại dỗi, lạnh lùng không để ý tới người khác, đành phải nói: “Được rồi, về vấn đề này chờ gặp cha mẹ anh xong nói sau.” Hắn cố ý ở nói như vậy trước mặt Trương Suất, đúng là có chút tâm kế, nhưng cũng không phải là hắn nói đùa. Không ngờ cô phản ứng dữ dội như vậy, ghét bỏ, đành phải tạm gác lại. Hắn phát hiện, muốn đối phó với Chu Dạ, phương pháp tốt nhất chính là kiên nhẫn, dần dần tới cuối cùng, cô cũng sẽ phải đầu hàng thôi. Không thể không thừa nhận, về phương diện nghị lực kiên nhẫn, Chu Dạ không thể nào bằng hắn được.
Vệ Khanh rẽ trái, Chu Dạ phát hiện ra, “Anh đi đâu vậy? Đi nhầm đường rồi.” Trường cô phải đi thẳng mới đúng. Vệ Khanh bình tĩnh nói: “Tới nhà anh, chỉ là ăn một bữa cơm, không có gì to tát cả.” chờ cô gật đầu đồng ý, không biết phải chờ tới ngày tháng năm nào! Tốt nhất tự quyết mà thôi.
Mồ hôi đầy đầu, Chu Dạ liên tục nói: “Vệ Khanh, em không đi, em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý tốt.” Vệ Khanh nhíu mày: “Còn phải chuẩn bị tâm lý gì, ăn một bữa cơm mà thôi, em còn muốn nhịn đói từ ba ngày trước sao?” Chu Dạ kinh hoảng nhìn hắn: “Vệ Khanh, em muốn về trường…” Hắn nhìn về phía trước: “Ăn cơm xong, anh đưa em về.”
Cô nhìn thấy tình hình trước mắt không thể thay đổi, bỗng nhiên lấy tay ấn bụng nói: “Vệ Khanh, em đau bụng.” Bởi vì căng thẳng, sắc mặt trắng bệch, bụng có chút hơi đau. Vệ Khanh thấy cô như vậy, mặc dù hoài nghi cô giả bệnh, nhưng lại nhớ mấy ngày nay đúng kỳ của cô, liền nói: “Đi, anh đưa em tới bệnh viện khám.” Thật ra hắn rất cẩn thận, biết rõ chu kỳ sinh lý của Chu Dạ, sau đó hạn chế cô ăn cay ăn đồ lạnh.
Chu dạ chỉ hy vọng kéo dài thời gian, nhưng Vệ Khanh tìm người quen, cũng không xếp hàng, trực tiếp đi vào, khám xong, nhận đơn thuốc rồi đi ra. Vệ Khanh cầm thuốc nói: “Nhớ kỹ nhé, sau n