Chu Dạ thấy hắn, vội vàng lau nước mắt, hỏi: “Sao anh lại tới đây?” Giọng khàn khàn, có một chút nghẹn ngào. Vệ Khanh thở dài, dúi tay cô vào trong ngực, nhẹ giọng hỏi: “Có lạnh lắm không?” Cô gật đầu: “Lạnh!” Giọng nói lại đậm chút ảm đạm, khiến cho trong lòng Vệ Khanh chua xót đau lòng.
Hắn ôm chặt cô trước ngực, dùng áo khoác lớn trùm lên người cô, vuốt tóc, dịu dàng nói: “Như vậy sẽ không lạnh nữa.” Cô “ừ” một tiếng, vươn tay ôm hắn. Vệ Khanh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn cô, đầu lưỡi ấm áp chạm vào đôi mắt không chịu rời đi, giống như muốn hòa tan cô vào trong lòng.
Tay Chu Dạ chạm vào làn da ấm áp bên eo hắn, đầu ngón tay run run, rồi chậm rãi tiến vào trong. Cô nghe thấy tiếng thở của hai người, còn có tiếng tim đập, dần dần hòa làm một. Giờ phút này, đau lòng yếu ớt, vùi sâu vào trong ngực hắn tìm kiếm sự ấm áp, nguyện mãi mãi không tỉnh dậy, không phải lo lắng về tương lai mờ mịt phía sau nữa.
Vệ Khanh hôn mãi, giống như trút giận, cắn không nhẹ vào môi cô. Cô thở nhẹ, liếm liếm môi dưới, xước da, bất mãn nhìn hắn, chất vấn: “Sao lại cắn em? Cắn ở đây, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào? Anh bảo em làm sao ra ngoài gặp mọi người?” Dấu vết rõ ràng như vậy, vừa thấy sẽ thắc mắc.
Hóa ra cô lo lắng chuyện này, Vệ Khanh dở khóc dở cười, hừ lạnh: “Cắn em thì làm sao? Vẫn còn chưa cho em một bài học đâu. Để em ngoan ngoãn, phạt cái thân không nghe lời. Nói đi, sao lại thế này?” Hắn cũng không phải người rộng rãi không để ý, sao có thể cho phép gã khác dẫm lên đầu hắn được.
Chu Dạ không khách khí đá hắn một cái, sợ hắn trả thù, vội vàng chui ra, “Anh lại nói lăng nhăng gì thế? Chỉ giỏi nghĩ lung tung, em có làm sao đâu!” Nói xong rầu rĩ đi về, Vệ Khanh vội đuổi theo nói: “Vậy vì sao em khóc, thằng nhóc kia lại làm em đau lòng sao? Để anh dạy cho hắn một bài học.” Ngay cả người của hắn mà cũng dám bắt nạt, đúng là không muốn sống nữa rồi.
Chu Dạ biết hắn khó tránh khỏi bất mãn, giải thích: “Không liên quan tới hắn, là tự em thấy đau lòng thôi. Người ta có thể vì bạn gái mà không chịu đi du học! Anh nhìn anh xem, suốt ngày chỉ biết bắt nạt em.” Nói xong, nhìn hắn chằm chằm.
Vệ Khanh cũng vội giải thích: “Anh đâu có bắt nạt em, thích em còn không hết nữa là.” Khóe môi Chu Dạ cong lên, hỏi: “Vậy vừa nãy có chuyện gì?” Vệ Khanh nghẹn họng, một lúc sau, nổi giận đùng đùng nói: “Ai bảo em vì gã khác mà khóc! Em nói xem anh có thể không tức giận sao?”
Chu Dạ vung tay, “hừ “một tiếng, nói: “Em đâu có! Anh đừng nói lung tung. Em thấy người ta thương bạn gái quá nên hâm mộ thôi. Giống như anh, có bao nhiêu hồng nhan tri kỷ, cứ nghĩ tới lại khiến người ta khó chịu. Anh còn dám nói em nữa à, em không thèm tính toán với anh là may lắm rồi đấy.”
Vệ Khanh biết bây giờ cô nhóc này ngang ngược, không phân rõ phải trái trắng đen. Rõ ràng là cô đuối lý trước, vốn định nói chuyện một chút, rồi khiến cô quên chuyện này đi, ngờ đâu tới cuối cùng lại khiến cô quay đầu trả đũa. Lập tức giơ tay đầu hàng: “Được rồi, được rồi, việc này anh sẽ không truy cứu nữa. Nhưng từ nay về sau, em đừng có qua lại với hắn nữa, em phải nhớ rằng, em là bạn gái của anh, ngôn ngữ cử chỉ phải chú ý chút.”
Chu Dạ không kiên nhẫn nói: “Anh nói hươu nói vượn cái gì! Anh mới là người phải chú ý ấy!” Vệ Khanh buồn bực, từ phía sau bước lới ôm lưng cô, cằm dựa trên đỉnh đầu cô, buồn bã nói: “Chu Dạ, anh không thích em ở cùng một chỗ với Lý Minh Thành. Nhìn em vì cậu ta mà khóc, trong lòng rất đau, vừa giận vừa không có cách nào cả. Anh nghĩ là anh ghen rồi.” Thật mất mặt, một người đàn ông trưởng thành cũng bắt chước phụ nữ ăn dấm chua.
Chu Dạ lẳng lặng đứng im dưới tàng cây, rồi xoay người hôn hắn, thấp giọng nói: “Em xin lỗi, em cũng không biết mình có còn thích hắn hay không, nhưng nhìn thấy hắn vì chị ấy mà chống đối với người nhà, có chút cảm khái. Hắn thích học tỷ như vậy, em hy vọng bọn học sau này có thể ở bên nhau.” Ôm cổ hắn, nhẹ nhàng cắn cắn vào cằm hắn: “Em xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa, lần này là lần cuối cùng.” Cô tin rằng, giờ phút này cô thật lòng chúc phúc cho Lý Minh Thành và Trương Nhiễm Du có thể bên nhau mãi mãi.
Vệ Khanh không tin hỏi lại: “Thật sự?” Chu Dạ gật đầu, trịnh trọng nói: “Thật sự.” Cô giống như một người đi trong mộng ảo bấy lâu phá kén chui ra, quá trình có chút đau khổ, nhưng cuối cùng vẫn tỉnh táo trở lại. Mà người kéo cô tỉnh giấc chính là người trước mắt này. Cô tựa vào trước ngực hắn, đột nhiên nói: “Vệ Khanh, em thích anh.”
Vệ Khanh run nhẹ, tim đập thình thịch, giống như muốn bay ra. Nhịn không được, mỉm cười nói: “Thích anh thế nào?” Chu Dạ nghĩ nghĩ, lắc đầu: “Vẫn chưa nghĩ ra. Trước kia rất ghét anh, nhưng bây giờ mỗi ngày lại thích anh hơn một chút.” Lâu ngày sinh tình đáng sợ nha, một khi thành thói quen, thì dù cho ý chí mãnh liệt tới đâu cũng bị ăn mòn.
Vệ Khanh bất mãn, nói: “Làm sao có thể không biết chứ? Anh tuổi trẻ tài cao, khôi ngô tuấn tú, phong độ xuất chúng, lại ôn nhu săn sóc… sao em lại không nghĩ ra chứ?” Thật sự có chút không cam lòng.
Chu Dạ hừ lạnh, “Mèo khen mèo dài đuôi! Hoa hoa công tử, người đầy mùi tiền, háo sắc suốt ngày quấn quýt, đáng đánh đòn… còn dám ăn nói bừa bãi, sao vẫn chưa bị sét đánh trúng đầu chứ?” Vệ Khanh càng nghe càng giận, đợi cô nói xong, mặt dày đáp lại: “Người ta vẫn nói, long xứng long, phượng xứng phượng, ba ba xứng đậu xanh ——nếu anh kém như vậy, sao em có thể thích anh chứ?” Nheo nheo mắt, ngón tay vuốt ve môi cô.
Chu Dạ bị hắn liên tục chặn họng, thẹn quá hóa giân, huých hắn một cái: “Ai thích anh! Tự mình đa tình!” Nổi giận đùng đùng đi về phía trước. Nghĩ thầm, hắn đúng là vương bát đản, về sau cũng không dám nói xấu hắn nữa .
Vệ Khanh đắc ý không thôi, rất hãnh diện! Vừa do dự vừa hỏi: “Rốt cuộc thích anh bao nhiêu, nói một câu thôi! Nói một câu, nói một câu ——“ Chu Dạ không để ý tới hắn, Vệ Khanh càng quấn quít lấy cô không buông, ép cô trả lời bằng được. Cô vừa xấu hổ vừa cuống, đúng là lỡ lời một câu trở thành hận muôn đời, nhìn vẻ mặt của hắn, có lẽ vênh tới tận trời rồi.
Tới lúc cô múc nước rửa mặt, Vệ Khanh còn đi theo bên cạnh cô vô cớ gây rối, nhịn cười ý nói: “Tại em cũng không hỏi anh vấn đề này, công bằng chút đi, rốt cuộc là thích anh bao nhiêu? Hử…” âm cuối kéo dại, lại lừa lại dỗ. Chu Dạ nhớ lại buổi tối hôm đó, lại nhìn lên trời có rất nhiều sao, hắn từng nói: “Thích tới mức nguyện ý chăm sóc em cả đời.” Trong nháy mắt cảm thấy có dòng nước ấm áp len vào tim, lau mặt nói: “Thích anh giống như thích sao trên trời.”
Nói xong lời này, lập tức cảm thấy buồn nôn, ném khăn mặt cho hắn, lầm bầm nói: “Rửa mặt đi! Lên cơn thần kinh gì không biết!” Vệ Khanh cũng không cảm thấy thế nào là lãng mạn và buồn nôn, suy nghĩ nửa ngày mới loáng thoáng hiểu được, ý của Chu Dạ như vậy có phải rất thích hắn đúng không? Thích tới mức có thể so sánh với sao trên trời, chẳn có tí logic nào cả. Hắn buồn bực, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Đàn ông đúng là loại động vật ngu ngốc.
Chiều ba mươi, Chu Dạ sắp sếp câu đối, treo đèn lồng. Mọi năm đều là cha cô đảm nhiệm, lần này Vệ Khanh xung phong nhận việc. Cha cô thức thời đi ra ngoài đánh bài, để hai người bọn họ một chỗ. Chu Dạ lấy câu đối, đẩy cửa đi ra, chỉ huy nói: “Cái này dán trên cửa, cách nhau một khoảng, nhưng đừng có dán ngược.” Vệ Khanh nhìn nửa ngày hỏi: “Vậy ‘Hai chữ bình an nặng ngàn lượng’ là vế trên hay vế dưới? Dán bên trái hay bên phải?” Hắn đã bao giờ làm việc này đâu! Ở nhà hắn là đại thiếu gia nha.
Chu Dạ mắng: “Đã không biết làm lại còn nhận! Sớm biết thế này bảo cha làm cho xong.” Vệ Khanh bất mãn nói thầm: “Quá đáng, làm gì mà nặng lời vậy, em không dịu dàng một chút được sao, chẳng qua anh có lòng tốt thôi mà.” Cô ngừng lại, nghĩ hắn lần đầu tiên làm việc này, cũng là làm khó hắn , dịu dàng nói: “Được rồi, kẻ hèn này giúp anh là được.” Lấy bàn chải và hồ dán, náo loạn nửa ngày cuối cùng cũng dán được câu đối cân bằng đẹp đẽ.
Chu Dạ cắm một cành ngải xanh trươc cửa, hàng năm tiết Đoan ngọ, mọi người nơi này cũng có tập tục treo ngải. Ngắm nghía một chút, nhảy dựng lên nói: “Anh làm cái gì vậy? Không biết chữ Phúc là phải để trong nhà sao?” Vẻ mặt Vệ Khanh mờ mịt hỏi lại: “Vậy à? Đây là tập tục ở đây sao?” Chu Dạ không nói gì, lườm hắn nói: “Anh có nhìn thấy nhà ai dán chữ Phúc trước cửa không?”
Vệ Khanh có chút xấu hổ, ôm cô nói: “Anh không để ý, cũng không có ai nói cho anh biết. Nhà anh mỗi dịp tết, đều quay quần ăn cơm, sau đó mọi người đi chơi. Giờ đó trên tivi thường chiếu chương trình bắn pháo hoa, lúc đó còn thấy háo hức.” Thấy Chu Dạ thật giỏi, cái gì cũng biết, lại cúi xuống hôn cô.
Chu Dạ biết những kẻ có tiền cũng không vui vẻ gì, có chút đồng cảm với hắn, liền bảo: “Đợi tới lúc đó chúng ta cũng đi ra ngoài ngắm pháo hoa, đi chơi cho vui vẻ.” Chu Dạ nghĩ hắn quen giao thừa ăn bánh trẻo, cố ý nấu một mâm bánh trẻo. Đèn lồng đỏ treo ở phòng khách rất bắt mắt, nhìn thấy thật thỏa mãn. Đốt pháo, ăn cơm tất niên, chờ cho tới đêm, nhìn xuống dưới lầu lại gặp một đám trẻ con ở trong trường ôm pháo bông đốt bừng bừng, kéo tay Vệ Khanh nói: “Chúng ta cũng đi chơi.”
Hai người cầm một túi pháo hoa và pháo bông đi xuống dưới, mấy nhóc tì nhìn thấy cô liền chào: “Chị.”, đối với Vệ Khanh lại rất ngoan ngoãn nói: “Cháu chào chú.” Vệ Khanh buồn bực, nhỏ giọng nói thầm: “Vì sao không gọi là anh chứ? Hoặc gọi cô ấy là cô cũng được.” Nói cái gì chứ! Mấy đứa trẻ này thật đáng đánh đòn.
Chu Dạ nghe thấy, cười to, “Cỡ anh có thể làm cha mấy em ấy rồi, còn muốn trẻ lại sao? Xấu hổ quá đi thôi.” Vệ Khanh lườm cô, nhất thời nổi giận, xấu xa véo nhẹ vào lưng cô một chút. Đồng thời châm lửa đốt mấy cây pháo bông, nhịn mấy nhóc tì ngồi trên mặt đất nói: “Anh cho em chơi này.” Còn dạy bọn trẻ cách dẫn lửa. Trẻ con dễ dàng bị lừa nha, vừa cao hứng liền đi theo đuôi Vệ Khanh, còn theo lời hắn nói: “Cảm ơn anh.” Vệ Khanh nghe xong, tâm tình vui sướng, đắc ý nhìn Chu Dạ. Cô thấp giọng mắng hắn vô sỉ, ngay cả trẻ con cũng dùng thủ đoạn.
Hai người chơi đùa với đám trẻ con, vui vẻ vô cùng. Nói thật, chất lượng pháo hoa không được tốt cho lắm, đầu tiên tóe khói xanh đỏ xám, rồi bay vèo lên giữa không trung, chả có tiếng vang nào cả, nhưng đám trẻ lại bảo đốt tiếp, kêu rất vui. Vệ Khanh ôm cô, đột nhiên hỏi: “Haizz… Chu Dạ, em nói xem tương lai chúng ta có con hay không?”
Chu Dạ nhảy dựng lên, cô chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này, chính cô vẫn còn chưa trưởng thành. Vỗ vỗ đầu hắn, nói: “Đầu bị hỏng rồi sao? Nghĩ đi đâu vậy?” Vệ Khanh ôm cô nói: “Chu Dạ, anh ở cạnh em, càng ngày càng cảm thấy giống một gia đình, rất thoải mái.”
Chu Dạ nhéo hắn một cái, nói: “Là em hầu hạ anh thoải mái đi!” Gã đàn ông này làm khách cũng sướng quá đi, uông trà là hai tay cô dâng, ăn cơm là do cô mời, ngay cả thay đồ cũng là do cô giặt, đãi ngộ không khác cha cô, thảo nào mà hắn nói thoải mái! Vệ sau còn muốn cô như vậy á, khó đấy.
Mấy ngày nay Vệ Khanh rất dễ chịu, bưng trà rót nước, hỏi han ân cần, là người đàn ông hoàng kim độc thân lại có tiền, cũng không thể thư thái như vậy, cười nói: “Nếu thế thì anh lấy em về nhà nhé.” Chu Dạ “phi” một tiếng, “Lại nằm mơ à! Lấy về để hầu hạ anh á, đừng có mơ!” Ngay cả khi Vệ Khanh có ý niệm này trong đầu, cũng lập tức đánh mất, ảo