não nói: “Chu Thị, em cũng sắp tốt nghiệp đại học, vì sao mới mười chín tuổi!” Giờ phút này lại ngại tuổi cô còn quá trẻ!
Chu Dạ ngẩng đầu nói: “Em mới mười chín tuổi, thì làm sao, làm sao, anh ngại gì?” Dáng vẻ kia đúng là làm cho người khác đố kỵ! Vệ Khanh giận, cắn vào má cô một cái. Cô lau nước miếng, lại dùng khuỷu tay đánh hắn, Vệ Khanh để mặc cô đánh, thỉnh thoảng lại hôn trộm cô một cái, hai người hi hi ha ha, nháo thành một khối. Chu Dạ thở ra hỏi: “Năm mới cũng qua rồi, đốt pháo cũng xong rồi, bao giờ anh về nhà?” Có lẽ hắn bận rất nhiều việc.
Vệ Khanh thở dài, “Mùng ba Tết phải về công ty, còn phải đi chúc tết họ hàng, e rằng ngày mai anh phải đi rồi.” Cô gật đầu, hỏi: “Anh lái xe về sao?” Hắn lắc đầu: “Đi một mình buồn lắm. Xe cứ để tạm ở đây, tới lúc đó sai người đến lấy, ngày mai anh đi máy bay về.” Đúng là người có tiền! Một chiếc xe Benz, nói ném liền ném. Lại hỏi Chu Dạ khi nào về trường, cô nói: “Còn lâu lắm, ít nhất cũng phải hết rằm tháng giêng em mới đi.” Vệ Khanh nghĩ ngày mai phải đi, bàn tay xấu xa lại lung tung sờ soạng.
Kéo Chu Dạ đi vào phòng cô, vừa hôn vừa cắn. Giờ đây Chu Dạ bị hắn hôn thành thói quen, nghĩ là đêm ba mươi, cũng không khó khăn, còn đáp lại hắn. Chậm rãi, dục hỏa lại bùng lên, đã muốn cởi quần áo trên người Chu Dạ. Cô cảm nhận được nơi đó của hắn đã cứng rắn, đỏ mặt nói: “Vệ Khanh , đừng…” Vệ Khanh đáng thương rầu rĩ nói: “Chu Dạ, anh khó chịu lắm.” Đúng là không thể nhịn được nữa. Cuối cùng, Chu Dạ bị hắn mè nheo, không còn cách nào khác, đỏ mặt dùng tay giúp hắn giải quyết. Đầu hắn dựa vào vai cô, vẫn thấy chưa đủ. Chu Dạ thấp giọng quát: “Lưu manh!”
Vệ Khanh cười hì hì, ôm cô nói: “Anh lưu manh thế nào?” Bàn tay lại thò vào trong ngực cô, khiêu khích. Cả người Chu Dạ khô nóng, vội vàng bò xuống giường, dỗi không để ý tới hắn. Vệ Khanh ôm cô, thở dài: “Chu Dạ, hôm nay là đêm ba mươi, chúng ta, ừm…” cúi đầu hôn loạn. Chu Dạ biết tâm tư hắn xấu xa, quay đầu cố ý hỏi: “Vệ Khanh, anh có muốn uống dấm chua cho nhuận giọng, giúp tiêu hóa tốt không?”
Vệ Khanh phản xạ có điều kiện, nhìn cô cười khổ, nói: “Chu Dạ, em đối xử nhẫn tâm với anh vậy sao? Anh thân mật với em, em không có chút cảm giác nào sao?” Chu Dạ khó xử, nếu nói không có cảm giác thì sẽ làm tổn thương tâm hắn, nhưng nếu tiếp tục thì sẽ thế nào? Lập thức hôn hắn, xem như an ủi, cũng không nhìn hắn, đi ra ngoài bưng đĩa hoa quả trên bàn vào, nói: “Ăn cam đi, cam ngọt Nam Phong chính cống đấy, rất ngọt. Ăn một quả, cả năm đều ngọt ngào.”
Vệ Khanh muốn cô, đúng là phải nghĩ cách, tránh nặng tìm nhẹ, tứ lạng bạt thiên cân, vô chiêu đối có chiêu, xem ra chính mình còn phải tăng thêm chút sức lực. Chu Dạ bóc vỏ sạch sẽ mới đưa cho hắn, “Nếm thử xem, ngọt không?” Vệ Khanh há miệng, giữ tay cô, kiên quyết dùng miệng đút cam cho cô ăn. Chu Dạ đỏ mặt, muốn nhổ ra, hắn đe dọa: “Ăn đi, bằng không anh sẽ đút cho em ăn hết cả đĩa cam này.”
Chu Dạ trong lòng thầm mắng hắn hạ lưu , vẫn ngoan ngoãn nuốt xuống, cô cũng không muốn bị hắn hôn, hôn… hôn cả một năm! Từ cuối năm trước tới đầu năm sau, cũng không tính là một năm sao? Chu Dạ kiên quyết không ngủ chung với hắn, đi về thư phòng. Nhưng tâm tư Vệ Khanh thật xấu, nửa đêm chạy vào thư phòng, hôn cô tới trời nghiêng đất lở, sau đó cười tủm tỉm: “Báo bối, năm mới vui vẻ. Mau dậy đi!” Chu Dạ còn đang mơ mơ màng màng , hỏi: “Mấy giờ rồi?”
Vệ Khanh nhún vai, “Vừa qua mười hai giờ.” Lại bổ sung một câu “Chúng ta vừa nhiệt tình hôn nhau lúc giao thừa đấy. Có muốn một lần nữa không?” Chu Dạ ôm chăn không nói gì, xoay người đứng lên, “Đốt pháo đi, đốt pháo đi!” Chỗ cô có thói quen mở cửa đón xuân, đốt một phong pháo, xem như chào đón năm mới.
Pháo đuổi năm cũ, gió xuân ấm áp tràn vào. Tất cả mọi cánh cửa đều đồng thời mở cửa, đem năm mới vào thay năm cũ.
Vệ Khanh cười: “Năm mới ngọt ngào như mật.” Ôm cô, rồi lại hôn môi. Chu Dạ ngáp một cái, nói: “Sao anh lại tích cực như vậy, mới sáng sớm đã mở cửa đón hoa xuân sao?” Vệ Khanh kéo cô cùng ngã xuống giường, mặt dày nói: “Quá đáng, chỉ biết ngủ thôi, thật lạnh lùng mà. Yên tâm, anh chỉ ôm em một cái, a! Chu Dạ, phải ngoan ngoãn,… biết không?” Lại quấn quýt không buông.
Chu Dạ đúng là hết cách với hắn, ép người quá đáng nha! Để đạt được mục đích, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Vừa lạnh vừa buồn ngủ, không còn hơi sức dây dưa với hắn, nói: “Mau ngủ, mau ngủ đi! Sáng sớm ngày mai còn phải dậy nữa.” Không chiều ý hắn, thật đúng là không yên! Vệ Khanh ôm cô, mãn nguyện đi ngủ.
Bởi vì buổi tối giằng co, đến sáng tỉnh dậy đã thấy muộn. Vừa mở mắt, mới phát giác mình đang ở trong phòng Vệ Khanh, thầm kêu không xong rồi, chẳng may để cha nhìn thấy, còn không biết sẽ nghĩ thế nào! Quay đầu nhìn lại, cũng không thấy Vệ Khanh đâu, hắn dậy thật sớm.
Cầm cái gối, mặc áo ngủ, lén lút mở cửa. Nhìn thấy phòng khách không có người, chạy nhanh trở về. Không nghĩ càng nhanh càng vội, “rầm” một tiếng đụng ở cái ghế, đau buốt tận óc! Tiếng động khiến cho cha cô từ trong bếp nhô đầu ra nói: “Thi Thi, con chậm một chút, cẩn thận ngã! Đụng có đau không?” Chu Dạ nghĩ rằng xong rồi, vừa rồi cha nhất định thấy cô đi ra từ trong phòng Vệ Khanh
Đỏ mặt nói không có việc gì, Vệ Khanh cố tình đi lại gần, nói: “Có thật không sao không? Để anh xem xem.” Dìu Chu Dạ trở về phòng hắn, cô giãy dụa không chịu bước vào, giờ phút này mặt mũi không biết giấu vào đâu. Hắn còn nói: “Anh xem có bị thương hay không? Anh thấy trong ngăn kéo của em có thuốc mỡ.” Kiên quyết ép cô đi vào.
Chu Dạ thấy hắn thật đáng giận! Căn bản là hắn cố ý! Cố ý kéo cô vào ngủ cùng, cố ý làm cho cha cô hiểu nhầm hai người có gì đó… đúng là xấu xa! Chu Dạ giận mà không phát tác ra được, dùng sức đẩy hắn ra, tức giận nói: “Anh tránh ra! Không cần anh lo!” Thất cả là tại hắn, là tại hắn! Bây giờ mặt mũi nào đi ra ngoài gặp cha cơ chứ? Đối mặt với người lớn, da mặt Chu Dạ vẫn rất mỏng.
Vệ Khanh biết rõ còn cố hỏi: “Làm sao vậy? Đầu năm mới sao đã phát hảo rồi?” Ngồi xổm xuống bôi thuốc cho cô. Chu Dạ giật lấy, nổi giận đùng đùng nói: “Anh đi mau, đi mau, về sau không cho phép tới nhà em nữa.” Ra sức ép hắn đi thu dọn hành lý. Vệ Khanh vừa tức vừa buồn cười, biết cô đang giận cái gì, trong lòng xấu xa nghĩ. Chu Dạ này muốn mọi cái đều mơ hồ sao?
Cho tới trưa hắn dỗ cô: “Chu Dạ, Chu Dạ, giờ anh phải đi rồi, em nói gì với anh đi.” Chu Dạ đâu chịu để ý đến hắn, vẫn chưa hết giận. Hai người còn đang náo loạn, thì Lý Minh Thành tới cửa chúc tết, nói: “Thi Thi, đây là kẹo mẹ ta tự làm, đây là mấy món thịt quay, còn có cả lạp xường và cá, nói cho ngươi mang lên trường ăn.” Chu Dạ rất thích mấy món này, vui vẻ nhận lấy.
Lý Minh Thành đã nghe nói Chu Dạ dẫn bạn trai về cùng, cố ý đến xem, cười chào hỏi, “Xin chào.” Chỉ do tò mò. Vệ Khanh trong lòng khinh thường, tình địch gặp mặt, hết sức ngứa mắt, không thể buông tha. Ở ngoài mặt lại cực khách sáo, phong độ nhẹ nhàng, lại bắt tay, rồi mời ngồi, quả thực coi chính mình trở thành chủ nhà. Khi Lý Minh Thành vừa nhìn thấy hắn liền cảm thấy có chút quen quen, nhưng cũng không để ý, tới lúc biết hắn tên là Vệ Khanh, không nhịn được lặng lẽ quan sát.
Chu Dạ thấy nhà có khách, không thể nổi giận, giúp hắn thu dọn quần áo, cầm theo một túi nói: “Đây là đồ ăn cho anh, trên đường ăn tạm. Em sẽ không đưa anh ra sân bay.” Vẫn còn tức giận. Vệ Khanh nhìn thấy Lý Minh Thành tới đây, vẫn lo lắng không yên, đi tới trước mặt cha cô nói: “Chu Dạ, em đưa anh ra sân bay đi.” Trong lòng là cố tình ngăn cách cô và Lý Minh Thành.
Cha cô gật đầu phụ họa: “Thi Thi, đừng làm chậm trễ chuyến bay, đi nhanh về nhanh.” Chu Dạ đành phải gật đầu, nói với Lý Minh Thành: “Ta đi ra ngoài một chút, ngươi cứ ngồi nói chuyện với cha ta một lát.”
Trước khi lên máy bay Vệ Khanh còn dỗ cô: “Chu Dạ ngoan, đừng giận nữa. Phải ngoan ngoãn nha, lúc anh không ở đây, phải nghe lời, không được làm loạn.” Lại ôm, lại hôn. Chu Dạ bị hắn làm phiền, vội nói: “Em biết rồi, biết rồi, máy bay sắp cất cánh rồi đó! Anh còn không mau đi.” Đúng là không có cách nào với hắn cả, nghĩ muốn giận mà cũng không giận nổi.
Chẳng lẽ thích một người là như thế này sao? Vừa tức vừa giận, lại không thể trốn tránh? Lúc Chu Dạ trở về, Lý Minh Thành vẫn còn chưa đi, đang ngồi chơi cờ với cha cô. Đang chơi vui vẻ, cha cô giữ hắn ở lại ăn cơm, hắn cũng không khách sáo, liền lập tức đồng ý. Năm mới, cũng không ăn nhiều. Ăn qua loa vài miếng, có người kêu cha cô đi đánh bài. Lý Minh Thành giúp cô thu dọn bát đĩa, nói: “Thi Thi, ngươi sao lại quen biết Vệ Khanh tiên sinh vậy?”
Chu Dạ hỏi hắn làm sao vậy. Hắn do dự một chút, nói: “Vệ tiên sinh này có phải là tổng tài trẻ tuổi của tập đoàn ‘Vân Mã’?” Cô gật đầu, không nghĩ tới Vệ Khanh nổi tiếng như vậy, ngay cả Lý Minh Thành cũng biết hắn. Lý Minh Thành giật mình, nói: “Thật sự là anh ta sao?” Hắn từng nhìn thấy ảnh chụp Vệ Khanh qua những bức ảnh về những doanh nhân nổi tiếng, Vệ Khanh từng là thạc sĩ quản lý doanh nghiệp ở Thanh Hoa. Bên cạnh lại có bạn học biết rất rõ về hắn, mỗi khi nói tới hắn, lại vô cùng hâm mộ.
Chu Dạ nhún vai, “Đúng thì sao? Không phải cũng chỉ có một cái mũi, hai con mắt à?” Lý Minh Thành hỏi: “Thi Thi, tình cảm giữa ngươi và anh ta tốt lắm sao?” Cô cười, “Ngươi không cần lo lắng, hắn dù có nhiều tiền, cũng chỉ là người. Tư tưởng có chút xấu xa, nhưng cũng không phải người xấu.” Lý Minh Thành lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Thi Thi, ngươi có biết hoàn cảnh gia đình nhà anh ta thế nào không?”
Chu Dạ lắc đầu, “Chúng ta còn không có tiến triển đến bước ấy. Ngươi yên tâm, ta biết giữ chừng mực .” Cô mới mười chín tuổi, nghĩ tới chuyện đó làm gì? Lý Minh Thành trầm ngâm một lúc lâu, nói: “Lấy thân phận và địa vị của anh ta, tới nơi này, không thể nói là không có tâm ý.” Vốn không muốn nói gì, nếu hai người bọn họ thích nhau, cũng không có lý do gì chia cách.
Ngay cả hắn cũng hiểu tình yêu là thế nào, nhưng vẫn không nhịn được nhắc nhở: “Thi Thi, cha Vệ Khanh là đại tướng, Bộ trưởng bộ quốc phòng, anh trai Vệ An là quan chức chính phủ cao cấp. Nếu ngươi và anh ta thật sự muốn ở bên nhau, chỉ sợ có áp lực, ngươi nên chuẩn bị tâm lý trước.”
Chu Dạ đã sớm dự đoán được gia thế Vệ Khanh không đơn giản, nhưng cũng chưa từng nghĩ lại hiển hách như vậy. Vừa nghe, liền thấy giật mình.
Một lát sau, cũng có phản ứng, cười nói: “Ngươi suy nghĩ nhiều quá, chúng ta chỉ mới hẹn hò mà thôi, chưa bao giờ nói tới chuyện này.” Tuy nói như vậy, trong lòng lại chua xót . Cô vẫn còn trẻ, vẫn chưa nghĩ tới tương lai lâu dài. Nhưng mà địa vị xã hội chênh lệch lớn như vậy, vẫn làm cho cô đau lòng không thôi. Lúc này cô và Vệ Khanh, sáng nay có rượu sáng nay say, ngày may ưu đến ngày mai sầu. Vốn cũng chỉ là yêu đương, cho nên, chỉ có thể quan tâm hiện tại.
Ngay cả khi cô còn ít tuổi cũng chưa nghĩ tới, nhưng vẫn có chút cảm giác nao nao.