Vừa xuống xe, liền đi thẳng tới sân trượt tuyết. Đám bạn bè của Vệ Khanh chờ lâu đã không còn kiên nhẫn, nhìn thấy hắn đưa bạn gái tới đây, cười ầm ĩ: “Vệ thiếu, cuối cùng cũng đưa bạn gái tới, không phụ sự mong đợi của mọi người. Vất vả, vất vả rồi, chúng tôi còn tưởng cậu không tới chứ…” đều chào hỏi qua Chu Dạ, thái độ rất nhiệt tình. Chu Dạ nghe họ nói, trong lòng khó xử, lại không thể thất lễ như lần trước, khiến mọi người chê cười, đành phải gật đầu cười cho qua chuyện. Nghĩ thầm, oan này nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.
Vệ Khanh vội nói: “Được rồi, mọi người đừng nói nữa, vào cả đi thôi.” Thấy cô không nổi giận, được một tấc lại muốn tiến một thước, dám ngang nhiên ôm lấy Chu Dạ đi thẳng. Chu Dạ ậm ừ, cũng không dám giãy dụa phản kháng… đương nhiên là không tránh được.
Mọi người chia trang bị xong, Vệ Khanh hỏi cô trước kia đã từng trượt tuyết chưa, Chu Dạ lắc đầu. Vệ Khanh bảo: “Không sao, cũng không khác trượt băng là mấy đâu, chỉ cần giữ thăng bằng là được ròi.” Có người cười, nói: “Vệ thiếu, anh không hướng dẫn cẩn thận, chẳng may bị ngã, lại đau lòng đó.” Mọi người đều cười rộ lên, tất cả đều nhìn ra Vệ Khanh rất quan tâm cô bạn gái nhỏ này.
Vệ Khanh hướng dẫn cô đi những bước cơ bản, vì là cuối tuần, nên khá nhiều khách. Dạy cô một vài động tác chủ yếu, bảo cô thực hành thử xem. Chu Dạ giữ thăng bằng khá ổn, nhưng vì là người mới học, trong lòng khó tránh khỏi hồi hộp, nhìn thấy những người ở xa, muốn dừng lại nhưng chưa nắm được trọng điểm, đành phải quăng người sang bên cạnh, ngã lộn nhào, nhìn thẳng lên trời. Vệ Khanh nhìn thấy chạy tới gần, thay cô phủi tuyết trên người, cười nói: “Nếu muốn học trượt tuyết, đầu tiên phải không sợ ngã.” Chu Dạ giúp hắn đứng lên, hào hứng nói: “Tôi không sợ ngã.” Đại khái chỉ vì một câu nói này, chỉ một lúc đã ngã không biết bao nhiêu lần. Có một lần trực tiếp lăn thẳng theo đường trượt, đâm phải một người khách khác.
Vệ Khanh luôn luôn có mặt phía sau cô, sợ cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thấy lần này cô ngã đau như vậy, vội hỏi: “Có đau không?” Nhìn thời gian đã không còn sớm, đề nghị: “Nếu không, chúng ta về khách sạn nghỉ trước nhé?” Chu Dạ mệt mỏi, trán đầy mồ hôi, nhưng vẫn còn rất hưng phấn, kéo kéo tay hắn, nói: “Mọi người cũng chưa về mà, chơi thêm lúc nữa được không? Anh dẫn tôi tới khu trung cấp đi, nơi này chơi chán rồi.”
Vệ Khanh cười mắng cô còn chưa học xong sơ cấp đã đòi lên trung cấp. Chu Dạ giống như trẻ con, quấn lấy hắn mè nheo: “Không sao mà, không phải cũng thấy tôi trượt được nhiều đó thôi? Đi thôi, đi thôi.” Cứ vậy kéo Vệ Khanh đi. Vẻ mặt vui vẻ, trên mặt tràn đầy mồ hôi, nhưng vẫn phấn khích khoa chân múa tay, hiển nhiên là hôm nay chơi rất vui.
Vệ Khanh sao có thể từ chối cô, vươn tay vuốt gọn những sợi tóc lòa xòa trước trán, vẻ mặt cưng chiều, còn lấy khăn tay ra lau mồ hôi cho cô. Chu Dạ chơi rất thoải mái, đối với động tác thân mật này của hắn cũng không phản kháng, còn đem ván trượt và gậy chống ném cho hắn, chạy đi thật xa, thấy hắn không theo kịp, lại ngoắc tay: “Nhanh nào.” Sốt ruột giục hắn. Vệ Khanh thấy cô đi trên tuyết nhẹ nhàng, chiếc áo hồng nổi bật trên nền tuyết trắng, mái tóc ngắn đen mượt, lộ ra làn da mịn màng trắng hồng, còn có đôi môi đỏ thở ra những luồng khí trắng, cô vui vẻ như thế, không vướng bụi trần.
Tuổi trẻ thật sung mãn.
Ánh mặt trời chiếu lên người Chu Dạ, tinh thần phấn chấn, vô cùng xinh đẹp, khiến hắn không thể nhìn gần. Giữa đám tuyết trắng trong trời đất, hình ảnh trước mắt khiến người ta không thể rời mắt, giờ phút này hắn như bị mê hoặc, nghĩ rằng, hắn nguyện ý đối xử tốt với cô, cứ như thế cưng chiều cô, khiến cho cô luôn luôn vui vẻ.
Hắn hướng dẫn Chu Dạ những kỹ năng rẽ ngang, quẹo khúc cua, Chu Dạ thử đi tránh những chướng ngại vật, lại có người từ đâu vượt qua, dọa cô thét chói tai, vội hướng sang bên cạnh tránh, đáng tiếc những kỹ năng cô học chưa thành thạo, muốn hướng sang bên này nhưng người lại ngã sang bên kia, cuối cùng “phịch” một tiếng, ngã thẳng xuống tuyết.
Vệ Khanh đuổi kịp cô, cô lại ghé vào người hắn cười ha ha, chỉ về phía trước nói: “Nhìn đi, nhìn đi, người kia ngã còn đau hơn tôi nữa, trên mặt toàn là tuyết. Ha ha ha…” Vệ Khanh lắc đầu, cô còn không biết xấu hổ mà đi cười nhạo người khác, chính cô cũng có hơn gì đâu, từ chiều tơi giờ ngã gần trăm lượt, càng ngã càng hăng, đúng là người không sợ ngã mà. Chu Dạ mệt, không đứng dậy được, Vệ Khanh kéo cô: “Mau đứng dậy, trên người toàn là tuyết, cẩn thận kẻo cảm lạnh.” Chu Dạ không để ý tới, cứ ngồi bệt xuống dưới đất, há miệng thở dốc.
Vệ Khanh cũng mệt mỏi, tim hắn lúc nào cũng treo lơ lửng, sợ cô gặp chuyện không máy, còn có thể không mệt sao. Cô cũng quá mãnh liệt, cái gì cũng không sợ, còn dám lao thẳng về phía trước, dọa hắn đi phía sau mà run thay. Cũng ngồi xuống, vừa giúp cô chỉnh lại cổ áo, vừa nói: “Sao trong quần áo toàn là tuyết thế này, lát nữa bị cảm thì sao đây.”
Chu Dạ bỗng nhiên cảm thấy hắn chăm sóc mình thật dịu dàng, cả chiều cứ phải đuổi theo cô, cô va phải người khác, hắn lại ở phía sau xin lỗi, cũng không trói buộc cô. Bởi vì hắn như vậy, cho nên bản thân mới dám làm càn, không hề lo lắng, thoải mái vui đùa. Nhìn hắn đem tuyết bám trên cổ áo phủi đi, trong lòng có chút cảm động, quay đầu cười, chân thành nói: “Vệ Khanh, hôm nay rất cảm ơn anh, anh vẫn cùng tôi chơi loạn như vậy. Vốn tâm tình tôi không tốt, nhưng bây giờ thực sự rất vui vẻ.” Vệ Khanh nhất thời dừng tay, lại sửa lại thắt lưng cho cô, thuận thế kéo cô vào trong lòng, áp mặt vào cổ cô, du côn nói: “Thật sự cám ơn anh sao? Vậy cho anh hôn một cái đi.”
Chu Dạ bội phục hắn, đồ tiểu nhân, nhân cơ hội đòi chiếm tiện nghi, trong lòng thầm mắng hắn sắc tâm không thay đổi. Còn chưa kịp phản bác, Vệ Khanh đã hôn nhẹ lên má cô một cái. Chu Dạ trừng mắt nhìn hắn trong chốc lát, nản lòng nói: “Được rồi, hôn cũng hôn rồi, coi như cảm ơn xong.” Nói xong, ra sức lau mặt, đứng dậy đi tiếp.
Vệ Khanh thấy cô không tức giận, đây chính là một tiến bộ lớn, càng thêm dũng cảm, kéo tay cô: “Lau cái gì mà lau, đâu có nước miếng đâu. Nếu không, hôn lại lần nữa…” Chu Dạ “hừ” lạnh một tiếng, mắng. “Anh còn không biết xấu hổ!…” đẩy hắn ra chạy đi. Hắn ở phía sau cười trộm không thôi.
Mọi người tập hợp xong, đi tới khách sạn phụ cận thay đồ. Chu Dạ thấy hắn cầm một chìa khóa trong tay, liền hỏi: “Sao chỉ có một phòng?” Vệ Khanh nhún vai: “Thuê phòng là do bọn họ, bọn họ chỉ đưa cho anh một chìa khóa mà thôi.” Chu Dạ chần chừ, nói: “Hay là anh thuê thêm một phòng nữa được không?”
Vệ Khanh góp ý với cô: “Đây là mùa trượt tuyết, đây là khách sạn gần nhất, có phòng nghỉ là tốt rồi, em còn xa xỉ hơn cả anh.” Chu Dạ rầu rĩ nói: “Nhưng tôi không nghĩ chung phòng với anh, những người khác nói gì thì sao?” Vệ Khanh nhịn cười nói: “Người khác nói gì chứ? Em là bạn gái của anh, chung một phòng là danh chính ngôn thuận. Em nhìn mọi người mà xem, bọn họ cũng giống chúng ta cả thôi.” Hai người họ mà thuê hai phòng, sau này hắn làm sao đối mặt với bạn bè chứ, về sau khỏi ngẩng đầu lên mất.
Chu Dạ dỗi nói: “Ai là bạn gái của anh chứ, đừng nói linh tinh.” Một bước tiến vào thang máy. Vệ Khanh vội vàng đi theo, nói: “Chu Dạ, em không thể như lần trước làm mất mặt anh được.” Chu Dạ không để ý tới hắn, hắn vội ôm cô nói: “Được rồi, anh sẽ không thế nữa, em ngủ giường, anh ngủ sofa được không?”
Chu Dạ nghi ngờ nhìn hắn một cái, đẩy tay hắn ra, một lúc lâu sau, vui vẻ gật đầu, nói rất nhanh. “Được.” Vệ Khanh thiếu chút nữa té xỉu, cảm giác từ nãy tới giờ cô chỉ chờ câu nói này của mình.
Hai người tắm rửa sạch sẽ, đi theo mọi người xuống tầng dưới ăn tối. Những người này bàn tới bàn lui, nói mùa đông nên đi ăn thịt nướng, vì thế lại lái xe tới quán thịt nướng gần đó, vị trí rất hẻo lánh, trang trí cũng đơn giản, không thể so sánh với nhà hàng trong thành phố. Cả một đoàn người vây xung quanh một bàn lớn, nói nói cười cười, rất náo nhiệt. Mùi thịt nướng lan tỏa trong không khí, khích thích khứu giác. Đêm đông rét buốt, gió lạnh thổi mạnh, nhưng trong phòng lại rất ấm áp, mọi người quay quần bên nhau, nói chuyện vui vẻ.
Chu Dạ chơi cả buổi chiều, đã sớm đói bụng, khẩu vị bị khích thích, ăn uống sôi nổi. Gắp một ít thịt trên khay, nghĩ nghĩ một lát, lại chia một nửa cho Vệ Khanh. Có người nhìn thấy, trêu: “Vệ thiếu, bạn gái nhỏ còn biết quan tâm nữa. Dáng vẻ dịu dàng như vậy, không ngờ lại rất có cá tính.” Chu Dạ xấu hổ cười cười, chuyện lần trước chắc mọi ngời đều biết. Đúng là chuyện tốt chưa ra khỏi cửa, chuyện xấu đã truyền ngàn dặm. (ish: giống câu “tiếng lành đồn gần, tiếng xấu vang xa.” ý )
Lại có người cười hỏi: “Vệ thiếu, sao lần trước đi chơi, cậu lại không mang bạn gái đi cùng? Không phải ở bên ngoài làm chuyện gì chọc người ta tức giận đấy chứ?” Có người còn vui vẻ kéo Chu Dạ nói: “Em nói này chị dâu, về sau chị lo quản Vệ thiếu cho tốt, anh ấy giống như con ngựa hoang, chị chịu khó khống chế nhé.” Chu Dạ nghe có người gọi mình là chị dâu, mặc dù không biểu hiện ra mặt, nhưng trong lòng đã không thấy thoải mái.
Vệ khanh vội kéo cô lại gần, thấp giọng nói: “Mấy tên này không câu nệ tiểu tiết, thích nói đùa. Bọn họ chỉ nói đùa thôi.” Chu Dạ nghĩ thầm, nói đùa cũng phải có mức độ thôi chứ, huống chi cô chẳng có quan hệ gì với Vệ Khanh. Lại không thể phát tác, đành phải nhẫn nhịn. Vệ Khanh gắp một miếng thịt đưa tới miệng cô, dỗ dành. “Được rồi, đừng giận nữa. Em xem, người ta còn lớn hơn em, lại còn phải gọi em là chị dâu, người ta cũng không muốn nha, em chiếm được tiện nghi cơ mà, có phải không nào?” Thực ra trong lòng rất đắc ý.
Chu Dạ đẩy hắn ra, tức giận nói: “Anh nói chuyện chẳng liên quan gì cả. Cho dù có lợi thế, nhưng cũng chẳng vui vẻ gì.” Cô bị nói như vậy, lại còn bị hắn quấy nhiễu chẳng khác nào thừa nhận danh phận “chị dâu”. Vệ Khanh buồn cười lắc đầu, tay nâng lên chạm vào lưng cô nói: “Mau ăn đi, không nguội mất.” Chu Dạ lắc đầu. Hắn kiên trì ôm cô vào lòng, thịt đã chạm vào môi. Cô sợ làm người khác chú ý, vội ăn, vừa ăn vừa lầm bầm mắng: “Có ai ép buộc người khác như anh chứ?” Ngồi thẳng người dậy.
Có người ở bên cạnh cười: “Vợ chồng son có khác, chẳng chú ý ảnh hưởng xung quanh gì cả.” Chỉ thuần túy là trêu đùa, nhưng Chu Dạ lại hoảng hốt, nếu là trước đây, tuyệt đối không cho phép Vệ Khanh ôm ấp như vậy, huống chi là trước mắt công chúng. Nhìn Vệ Khanh rồi lại đẩy ghế, đứng lên: “Tôi đi toilet.”
Lập tức đi ra ngoài cửa, gió lạnh quất vào mặt, cô run rẩy, suy nghĩ loạn trong đầu khó sắp xếp, không nghĩ được nên bắt đầu từ đâu. Tới một quầy tạp hóa phía trước, cô mua một bao thuốc. Đứng dưới bầu trời đêm tối đen, tiện tay châm một điếu. Nữ sinh khoa nghệ thuật, không ai không biết hút thuốc, lúc Chu Dạ tâm phiền ý loạn, cũng ngẫu nhiên hút một điếu.
Ánh lửa lập lòe của tàn thuốc trong gió ẩn hiện lúc sáng lúc tối, Chu Dạ thở hắt ra, dập tàn thuốc trong tay. Bống nghe ở phía sau truyền tới một tiếng vang nhỏ, cô giật mình, mơ hồ nhìn thấy có bóng người, đang giương mắt nhìn cô có ý xấu. Nơi này dù sao cũng là ngoại thành, mặc dù có khách sạn, nhưng vẫn tương đối hoang vắng, lại gần vùng hoang dã, chính mình chỉ là một cô gái nhỏ, không thể làm gì. Nghĩ tới