Chưa được vài bước, đụng vào một vòm ngực ấm áp, ngẩng đầu lên, hóa ra là Vệ Khanh đi tìm cô, lập tức yên tâm, ôm chặt lấy hắn, tim vẫn còn đập loạn “thịch thịch thịch” trong lòng, miệng khô lưỡi nóng, yết hầu bỏng rát, nhất thời không nói ra lời.
Vệ Khanh biết cô sợ hãi, vỗ nhẹ lưng cô, dịu dàng nói: “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao? Sao đi lâu như vậy?” Chu Dạ quay lại nhìn, trời tối đen như mực, dường như không có gì hết, thật thà nói: “Vừa rồi, dường như có một bóng người đứng cạnh tôi, cứ tưởng là ma, sợ quá.” Thân thể run nhè nhẹ, ôm chặt lưng Vệ Khanh không chịu buông tay. Vừa rồi bị dọa không nhẹ.
Vệ Khanh an ủi cô: “Không sao, có anh ở đây, ma cũng không sợ.” Giống như trời có sập xuống cũng có hắn đỡ. Chu Dạ cảm thấy an tâm lạ thường, gật đầu “vâng” một tiếng. Vệ Khanh ôm cô, đi trở về, nói: “Từ giờ, buổi tối không được ra ngoài một mình, biết chưa?” Chu Dạ gật đầu nói “được”, rúc sát vào trong lòng hắn, cứ mềm mại nhu thuận như vậy.
Vệ Khanh vuốt vuốt mấy sợi tóc rối của cô, lại cầm đôi tay lạnh lẽo của cô trong lòng bàn tay, nói: “Em đi lâu như vậy không quay lại, khiến anh lo quá.” Chu Dạ ngẩng đầu lên nhìn hắn, muốn nói lại thôi, một lúc lâu sau, kiễng chân lên, hôn nhẹ lên má hắn, nói: “Cảm ơn anh. Về sau sẽ không như vậy nữa.”
Vệ Khanh không ngờ cô lại chủ động hôn mình, lập tức tâm hoa nở rộ, không biết nên làm thế nào cho phải. Không khí như vậy, lại muốn một tấc tiến lên một thước. Nhưng cuối cùng, chỉ vuốt má cô, sau đó hôn nhẹ lên má, hắng giọng, ôn nhu nói: “Vào thôi, bên ngoài lạnh lắm, không khéo lại cảm lạnh.” Chu Dạ yên lặng theo hắn lên lầu.
Vệ Khanh chú ý tới sắc mặt cô tái nhợt, ngón tay lạnh lẽo, biết cô vừa bị dọa, vẫn còn sợ hãi. Liền đưa cô về trước. Đem áo gió của mình khoác lên vai cô, còn yêu cầu phục vụ mang tới chén nước nóng, dỗ cô uống. Vừa uống xong chén nước ấm, khiến tay cô ấm hẳn lên. Mọi người đều nhìn rõ, Vệ Khanh thật sự rất thương cô bạn gái này, rất cưng chiều cô.
Chu Dạ theo hắn đi vào thang máy, vẫn không nói chuyện. Vệ Khanh hỏi cô có cảm thấy không thoải mái chỗ nào không, lại chạm tay vào trán cô, nói: “Có phải bị sốt rồi không?” Chu Dạ lắc đầu, nói ngủ một giấc sẽ khỏe. Vệ Khanh gật đầu. “Vậy ngủ sớm đi, hôm nay nhất định là mệt muốn chết.” Còn nói ngày mai sẽ đưa cô đi cưỡi ngựa. Chu Dạ ngẩng đầu lên hỏi: “Tối nay anh ngủ đâu?” Vệ Khanh cười: “Sao nào? Muốn anh ngủ giường sao?”
Chu Dạ trợn tròn mắt, đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, hừ lạnh: “Tưởng bở!” Vệ Khanh trêu cô: “Sao em có thể nhẫn tâm như vậy? Ngay cả giường cũng không cho anh nằm ké?” Chu Dạ đẩy hắn: “Đi đi, biến sang một bên đi.” Lời nói của hắn rất ái muội, dường như chính mình và hắn có gì đó.
Vệ Khanh nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của cô, nhất thời không nhịn được, đưa tay chạm vào mặt cô. Chu Dạ cũng không tránh né, ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi: “Vệ Khanh, anh muốn hôn tôi à?” Vệ Khanh ngây người, không nghĩ cô lại hỏi trực tiếp như vậy, cũng không che giấu nói: “Đương nhiên, ai nhìn thấy em cũng muốn hôn hết.” Chu Dạ trầm mặc một lát, nói: “Được, lần này cho anh hôn.” Nói xong nhắm mắt lại.
Cô chuẩn bị tiếp nhận nụ hôn, nhưng Vệ Khanh lại chỉ hôn lên trán cô, nói: “Em có dấu hiệu bị cảm, nghỉ ngơi cho tốt. Nhớ rõ nha, lần này cho em nợ.” Chu Dạ nhìn hắn, thấp giọng nói: “Anh không hôn đi, lần sau không có cơ hội nữa đâu.” Vệ Khanh cười: “Ai bảo thế? Hôm nay em đang ốm, nên anh bỏ qua cho em thôi.” Cầm quần áo muốn đi. Chu Dạ đứng dậy hỏi “Anh định đi đâu vậy?” Vệ Khanh bất đắc dĩ nói: “Em cũng không cho anh ngủ giường, anh phải đi nơi khác ngủ chứ sao.” Chu Dạ biết hắn đi sang phòng khác, cũng không nói gì thêm.
Có lẽ thật sự là mệt mỏi, cứ như vậy chìm vào giấc ngủ. Lúc tỉnh lại, thấy ngọn đèn tỏa sáng mờ nhạt trong phòng, bóng tối vây quanh, bên ngoài không một tiếng động, chỉ có tiếng gió rít gào bên ngoài cửa sổ, càng làm không gian thêm yên tĩnh. Cô nhìn đồng hồ, mới chỉ có mười hai giờ mà thôi, còn có thể thư thả ngủ tiếp một giấc, nhưng rốt cuộc lại không ngủ được.
Khoác áo đứng dậy, đi xuống đại sảng dưới lầu, vẫn còn có người chưa ngủ, đa phần uống rượu, hò hét ầm ĩ. Cô đứng ở phía trước cửa sổ, bên ngoài trời tối đen như mực. Nghĩ thầm, hút một điếu thuốc, dù sao cũng không ngủ được. Màu đỏ của tàn lửa thiêu đốt điếu thuốc trên tay cô, giống như đóa hoa nở rộ trong đêm.
Đang ngẩn người, lại có người vỗ vai cô, cô nhận ra đó là bạn của Vệ Khanh, vội vàng dập thuốc, cười nói: “Xin chào.” Người nọ quan sát cô một lượt, cười hỏi: “Sao muộn vậy mà vẫn chưa ngủ?” Chu Dạ trả lời: “Vừa ngủ một giấc, liền tỉnh. Nên đi xuống dưới lầu dạo một lúc, lát nữa sẽ lên ngủ tiếp.” Hắn nhìn xung quanh, lại hỏi: “Vệ thiếu đâu?” Chu Dạ cười nói: “Anh ấy ngủ rồi.” Cô cũng biết Vệ Khanh thuê một phòng khác, có lẽ không muốn mọi người biết, nếu không lại mất mặt, lần sau lại bị người ta trêu ghẹo.
Người nọ khách sáo nói vài câu rồi bước đi, cùng đám bạn đánh bài. Chu Dạ nhìn tàn thuốc đã dập, lúc này mới trở về phòng, một lúc lâu sau mới ngủ.
Ngày hôm sau, thời tiết sáng sủa, gió cũng dịu đi, tinh thần mọi người phấn chấn nói muốn đi cưỡi ngựa. Sáng sớm Vệ Khanh đã tìm cô, thấy môi cô tái nhợt, thần thái không khỏe, vội bảo phục vụ mang thuốc cảm lên. Chu Dạ không chịu uống, chỉ nói hơi lạnh một chút, đừng lo. Vệ Khanh không chịu, nói: “Ngoan, uống thuốc đi, rồi anh đưa em đi cưỡi ngựa, ra mồ hôi được là tốt.” Nói liên tục, dụ dỗ không ngừng, Chu Dạ buộc lòng phải uống thuốc.
Ngồi ở trên giường, nhìn tuyết trắng bao phủ đỉnh núi xa xa, nói: “Vệ Khanh, tôi không muốn đi cưỡi ngựa, tôi muốn về trường.” Vệ Khanh hỏi cô sao vậy, sao tự nhiên lại mất hứng. Chu Dạ buồn bực, hét lên: “Tôi muốn về, tôi muốn về.” Nơi này khiến cô sợ hãi, khiến cô không biết phải làm sao, cô không muốn phải tiếp tục chờ đợi. Cô mơ hồ cảm giác được một số chuyện sắp xảy ra, mà cô không có cách nào ngăn cản được, cho nên muốn trở lại nơi an toàn quen thuộc.
Vệ Khanh thấy cô phát cáu, vội nói: “Được rồi, được rồi, đừng hét lên, anh đưa em về còn không được sao! Không cần hét lên nữa.” Thật đúng là tính tính thay đổi thất thường, trở mặt còn nhanh hơn lật sách, vừa mới tốt đẹp như vậy, haizz. Bảo với mọi người rằng Chu Dạ người không khỏe, đành phải đưa cô về trước. Mọi người nhìn thấy vẻ mặt cô tiều tụy như vậy, đều nói Vệ Khanh nên đưa cô qua bệnh viện xem thế nào.
Đi vào trong nội thành, Vệ Khanh hỏi: “Hay là qua bệnh viện khám thử xem?” Thật sự là quan tâm cô mới hỏi như vậy, Chu Dạ không kiên nhẫn đáp: “Chỉ là cảm nhẹ thôi, cần gì phải đi bệnh viện.” Vệ Khanh chưa từng gặp một cô gái nào như vậy, đêm qua còn dịu dàng nhu thuận, ngoan ngoãn phục tùng, hôm nay lại như biến thành người khác, tùy hứng khó chiều, thật khiến người ta đau đầu. Cũng không biết vì sao cô không vui, vẫn liên thanh nói: “Được, được, được, sẽ không đi nữa.” Chỉ cần không phải việc gì lớn, đều tận lực chiều cô.
Đưa cô tới trước cổng trường, Chu Dạ lầm lì xuống xe, mặt không chút thay đổi nói cám ơn, rồi lại buồn bực nói: “Vệ Khanh, từ lần sau anh đừng tới trường tìm tôi nữa, tôi không thích anh.”
Vệ Khanh nghe xong, sắc mặt thay đổi, Chu Dạ này cũng không vừa nha, qua sông liền hủy cầu. (ish: giống “qua cầu rút ván.”)