Mọi người đều kinh ngạc, đồng loạt nhìn hai người bọn họ. Vệ Khanh bình tĩnh đứng dậy, lắc đầu thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Được rồi, được rồi, là anh không đúng, đừng giận. Mọi người chỉ trêu em thôi.” Chu Dạ đúng là chẳng cho hắn chút mặt mũi nào, tuy hắn không vui, nhưng nghĩ cô vẫn còn ít tuổi, không thích bị người khác trêu chọc. Một phần cũng do mấy người này nói những lời cô không thích nghe, tính nóng như lửa, cho nên mới trở mặt nhanh như vậy.
Chu Dạ dừng bước, nhìn hắn nhíu mày, dường như hắn không hiểu được ý mình, lại nghĩ giờ mình giận dỗi như trẻ con, điều này càng làm cô tức giận, trước mặt mọi người lại không thể phát tác, đành phải lạnh lùng nói. “Tôi về đây.” Trong lòng âm thầm thề, từ này về sau không bao giờ đi cùng Vệ Khanh, xoay người đi ra cửa. Rất nhiều sinh viên học nghệ thuật đều muốn làm động tác “nghênh ngang mà đi”, nhìn rất phóng khoáng, mà Chu Dạ lại là cao thủ trong số đó.
Mọi người thấy biểu hiện của hai người bọn họ, đều nghĩ cặp đôi cãi cọ thường tình, mà tuổi Chu Dạ còn nhỏ, đều nghĩ tính cô trẻ con, không để ý, cười nói: “Vệ thiếu, còn không mau đuổi theo, cẩn thận sau này người ta không để ý tới anh nữa. Về sau dạy dỗ lại cho tốt là được.” Lại có người cười nói: “Bạn gái nhỏ này của cậu, tính cách thật mạnh mẽ, về sau có lẽ sẽ khiến cậu đau đầu đó.” Mọi người đều đem hai người bọn họ ra giễu cợt.
Vệ Khanh nhìn Chu Dạ đá cửa đi ra ngoài, trong lòng cũng lo lắng, sợ cô ra ngoài gặp chuyện ngoài ý muốn, vẫn đuổi theo. Mọi người ở phía sau càng đùa. “Trẻ con tính khí nóng nảy, cố gắng uốn nắn nha.” Mọi người đợi hắn đi rồi, đều đem việc này ra làm trò cười, nói không ngờ Vệ thiếu cũng có ngày hôm này, quen đắm chìm giữa vạn đóa hoa, giờ chỉ có một cô bé con cũng quản không nổi. Toàn bộ người trong hội đều biết chuyện, lấy làm thú vị, bình tĩnh chờ xem diễn biến kịch hay.
Ở ngoài cửa Vệ Khanh chặn cô lại, giữ chặt tay cô nói: “Được rồi, được rồi, dù sao cũng tới rồi, để anh đưa em về.” Nghĩ rằng, quên đi, quên đi, cũng không thể trách cô được, trẻ con thì vẫn là trẻ con, đành phải sủng trước đã, không thể cùng cô so đo, về sau sẽ từ từ dạy bảo. Chu Dạ hất tay hắn ra, nhưng không thoát được, lấy mắt lườm hắn, “Anh làm gì thế, buông tay, tôi tự đi về!”
Vệ khanh vừa nhét cô vào trong xe, vừa giáo huấn: “Khuya rồi, còn muốn gây sự sao? Ở chỗ này thường xuyên xảy ra chuyện nguy hiểm, không thiếu kẻ xấu. Em ngồi yên đi, rồi chúng ta nói chuyện.” Chu Dạ bị hắn giáo huấn, cũng bình tĩnh trở lại, nghĩ rằng, có lẽ nên nói rõ một lần cho xong. Cãi vã cũng không phải là biện pháp để giải quyết vấn đề, câu này cũng là Vệ Khanh nói.
Dọc đường hai người cũng không ai lên tiếng trước, mắt nhìn thấy sắp về tới nơi, Chu Dạ sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, bình tĩnh chất vấn: “Vệ Khanh, vì sao trước mặt bạn bè anh, lại nói tôi là bạn gái anh?” Vệ Khanh nhìn vẻ nghiêm túc của cô thấy buồn cười, cố ý nghiêm mặt nói: “Hôn thì cũng hôn rồi, không phải là bạn gái thì là gì?” Không phải cô đã khóc như chết đi sống lại sao! Hắn cứ nghĩ rằng thừa nhận cô là bạn gái hắn có thể giúp cô yên tâm, ít nhất cũng là danh chính ngôn thuận qua lại.
Chu Dạ nhớ tới chuyện này lại thấy phiền, tên sắc lang này, coi như bị chó cắn một miếng đi. Lầm lì nói: “Vệ Khanh, anh nghe rõ đây, tôi không phải là bạn gái của anh. Anh đừng có đi ra ngoài nói loạn nữa, cẩn thận tôi xử anh đấy.” Cô vẫn còn muốn làm người trong sạch, thanh bạch à nha. Bạn gái của hắn rất nhiều, đâu có kém gì cô đâu. Không hiểu vì sao hắn cứ như âm hồn không chịu tiêu tan, dây dưa lằng nhằng, chẳng lẽ bởi vì chưa thỏa mãn sao? Đừng có mơ!
Vệ Khanh nghe cô nói mấy lời này, cau mày hỏi: “Làm bạn gái anh thì có gì không được chứ? Anh đối xử với em không tốt sao?” Người khác cầu còn không được! Hắn luôn nhường nhịn cô, mọi chuyện thường dễ dàng bỏ qua, cô lại còn được voi đòi tiên, càng ngày càng hư không tả nổi, vô cùng kiêu ngạo!
Chu Dạ cảm giác hỏa khí bốc lên đầy đầu, không muốn cãi nhau với hắn. Cười lạnh: “Hóa ra anh đối xử với tôi rất tốt nhỉ! Bị anh ép tới mức suýt bị đuổi học. Sở dĩ tôi xui xẻo như vậy, không nhờ phúc của anh chắc! Hơn nữa, ai thèm làm bạn gái anh! Qua lại bao nhiêu phụ nữ như vậy, bẩn chết được.” Bởi vì tức giận, nên chỉ nhớ rõ những chuyện bị hắn phá rối, cũng quên rằng những lúc gặp may mắn, cũng là vì hắn giúp.
Vệ Khanh sa sầm mặt, “Chu Dạ, em nói chuyện cẩn thận một chút! Đừng có không biết phải trái như vậy!” Đáng giận thật, càng nói càng làm càn! Chu Dạ lườm hắn, những lời này trước đây cũng từng nói, nhất thời không mở miệng, nửa ngày mới trầm giọng nói: “Vệ Khanh, hôm nay chúng ta nói cho rõ, đừng tưởng rằng anh hôn tôi, thì tôi chính là bạn gái của anh. Anh hết chuyện để đùa rồi sao? Không trêu chọc người khác thì không chịu được à? Tôi chỉ coi đó như là chuyện không may. Nói gì đi nữa, cũng không phải là chuyện quan trọng. Mọi chuyện trước kia của chúng ta coi như xí xóa, anh đi đường quan của anh, tôi đi cầu độc mộc của tôi, từ nay về sau không cần can thiệp vào chuyện của nhau, tốt nhất cả đời đừng gặp lại.”
Vệ Khanh nghe cô nói xong, hiểu rằng không thể tiếp tục làm ầm, nếu không sẽ lại cãi vả, bèn thay đổi sách lược. Nhẫn nại nói: “Chu Dạ, nói thật với em, anh chưa từng tốn nhiều tâm tư với bất kỳ người con gái nào.Được rồi, trước kia là anh không đúng, anh chỉ là muốn bắt nạt em một chút thôi, cũng không phải thật sự đối xử với em như vậy. Anh thực sự rất thích em, mới đưa em tới gặp bạn bè anh. Em không để cho anh có chút mặt mũi, anh cũng coi như không có gì. Bây giờ em nói như vậy, không thấy quá tàn nhẫn sao? Em cho là những chuyện đã xảy ra, muốn xóa là xóa liền sao?” Nếu Chu Dạ ăn mềm không ăn cứng, thì hắn sẽ phải đổi sang chính sách dụ dỗ. Loại thủ đoạn này mới là hữu dụng đối với Chu Dạ, ngay từ đầu lẽ ra không nên cũng cô cãi vã.
Chu Dạ nhìn hắn, một lúc lâu sau nói: “Vậy anh nói xem, rốt cuộc anh muốn thế nào?” Chu Dạ vẫn còn trẻ, chưa lường được hết mọi chuyện, hắn nhỏ nhẹ như vậy, cô cũng không thể nào nổi khùng lên được. Vệ Khanh thấy không khí đã dịu đi, liền nâng tay vuốt vuốt tóc cô, nói: “Được rồi, em đừng có giận nữa, việc hôm nay bỏ qua đi, từ nay về sau đừng tùy hứng như vậy. Ngay tại chỗ làm người ta khó xử như vậy, em không để cho người ta có đường rút lui hay sao?”
Chu Dạ nghiêng mình tránh tay hắn, giận dữ nói: “Anh ngồi nói chuyện nghiêm túc coi.” Trong lòng cũng có chút áy nãy, vừa rồi quả thật đã thất lễ, nhưng mà lúc đó đang tức giận, làm sao mà quay lại cho được.
Vệ Khanh rút tay lại, nhìn cô nói: “Chu Dạ, em xem làm bạn gái anh, anh sẽ đối xử tốt với em, mọi chuyện đều theo em hết, chỉ cần em không ngang bướng là được, em muốn cái gì cũng được hết. Em nói xem có gì không tốt chứ? Cũng không phải cả đời em không có bạn trai.” Vệ Khanh nói những lời này, hắn cũng biết hắn hơn cô khá nhiều tuổi, hắn không phải giống những nam sinh mới hai mươi tuổi động chút việc nhỏ là cãi nhau với bạn gái, thật sự hắn muốn đối xử tốt với một người, có thể đem Chu Dạ sủng lên tận trời.
Chu Dạ nghe mấy lời tha thiết của hắn, nhất thời cảm thấy hoảng hốt, cũng cảm thấy áy náy. Tuy nhiên, lập trường của cô rất kiên định, không đánh mất lý trí, thẳng thắn nói: “Vệ Khanh, thực ra anh cũng không phải người xấu. Dáng người hoàn hảo, lại có tiền, thủ đoạn dụ dỗ con gái lại nhiều, nhưng tôi vẫn không muốn làm bạn gái anh.” Nói rất chân thành, không chút nào che giấu. Từ đầu tới cuối cô cho rằng nên tỏ rõ thái độ, không nên để hiểu lầm, rước phiền vào thân.
Vệ Khanh đau đầu, cái cô nàng này sao mà khó khăn vậy, cứng mềm đều không chịu ăn là sao? Lại ôn nhu nói: “Vậy em nói thử xem, vì sao em không muốn? Bởi vì trước kia anh có nhiều bạn gái quá, nên cho rằng anh không sạch sao?” Hắn cố ý nói như vậy, làm cho Chu Dạ cảm thấy bất an, coi như là dùng hết tâm cơ.
Quả nhiên, Chu Dạ lắc đầu: “Không không không, ý tôi không phải như vậy, là tôi lỡ lời, anh đừng để bụng.” Cúi đầu, vô cùng áy náy. Vệ Khanh nhân cơ hội này bồi tiếp: “Chu Dạ, em phải biết rằng, anh và em khác nhau, anh đã qua tuổi mười chín từ lâu, nên chuyện này cũng rất bình thường. Bây giờ, em vẫn không muốn sao?” Mấy lời này của hắn hoàn toàn che đậy những khuyết điểm của bản thân, lời nói rất êm tai. Mấy chuyện trai gái đó cũng kêu là bình thường được sao?
Trong lòng Chu dạ đã sớm có chủ ý, lúc này nhìn hắn, áy náy nói: “Tôi xin lỗi, thật sự xin lỗi.” Chu Dạ cũng không phải cao thủ tình trường, đối với tình cảm đều rất thuần khiết trong sáng, cảm thấy từ chối người khác có chút nhẫn tâm, lại thấy áy náy không dám ngẩng đầu lên.
Vệ Khanh tiếp tục nhẹ nhàng nói: “Dù sao thì em cũng phải cho anh biết lý do một chút chứ.” Tâm lý Chu Dạ bứt rứt, liền mở cửa xe bước ra, không dám quay đầu nhìn hắn: “Tôi nghĩ, tôi không thích anh.” Mấy lời này của cô rất lễ độ, nhưng cũng rất thẳng thắn, trực tiếp không có đường tiến.
Ấy vậy mà Vệ Khanh cũng không giận, còn hỏi: “Vậy em thích ai? Còn thích Lý Minh Thành sao?” Chu Dạ biến sắc, cuối cùng khẽ thờ dài, nói : “Tôi cũng không biết nữa. Hắn đã có người trong lòng, tôi có thích hắn cũng vô dụng. Bây giờ tôi nghĩ sẽ tập trung cho việc học. Cũng sắp có kỳ thi, tôi nghĩ tôi phải chăm chỉ hơn.” Giọng nói lộ ra vẻ ảm đạm, mệt mỏi.
Đã lâu rồi Vệ Khanh không còn nghe thấy những lời thuần túy “thích hay là không thích” nữa, những người luôn miệng nói không màng tới điều kiện vật chất, ở trong xã hội này có mấy người thực sự như vậy. Nhưng hắn tin tưởng giờ phút này, khi Chu Dạ nói ra tâm ý của mình, tuổi trẻ của cô, tâm tư vẫn trong suốt, chưa vướng bụi. Tuy rằng cô nói không thích hắn làm hắn có chút không vui, nhưng vẫn rộng lượng nói: “Nếu đã như vậy, em đi về đi.”
Ngay cả lời không thích hắn, cô cũng đã nói ra, cũng không cần tiếp tục thử lại lần nữa, chuốc thêm thất bại, lại mất mặt. Cá tính của cô nàng này, đúng là không dám khen tặng.
Chu Dạ xoay người, nói: “Xin lỗi, tôi về đây, cảm ơn anh đã đưa tôi về.” Đi vài bước, lại quay đầu nhìn hắn, thấy xe hắn vẫn dừng lại ở đó, trong lòng lại thêm áy náy, lại gần nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh cũng đi về nghỉ đi thôi. Ừm.. còn có, anh lái xe cẩn thận một chút.” Tuy rằng, nhìn thì như không có việc gì xảy ra, nhưng mà bị người khác từ chối, trong lòng nhất định không thoải mái.
Từ trước tới giờ chưa bao giờ cô nói nhẹ nhàng với Vệ Khanh như vậy, hắn biết cô ái ngại, cũng không nói gì, chỉ hơi hơi gật đầu. Chu Dạ nhìn hắn vài lần, còn muốn nói vài lời, nhưng vẫn không nói ra được, cứ như vậy mà đi thẳng.
Từ đó, Vệ Khanh cũng không tới tìm cô. Trong lòng cô có chút bất an, muốn gọi điện thoại xin lỗi chuyện tối hôm đó, nghĩ đi nghĩ lại, thấy không gọi cũng không sao, đỡ phải dây dưa không dứt. Nhưng đối với Vệ Khanh, cảm giác cũng không vui vẻ gì.
Vệ Khanh mà, nếu biết trong lòng Chu Dạ vẫn lo lắng, đương nhiên sẽ không dừng tay. Chính vì những lời của cô, nên tự mình cũng phải giả vờ phóng khoáng, coi như chấm dứt, nhất thời tìm không được lý do để ngụy biện cho bản thân, liền gắng sức để bản thân bận rộn, đi công tác ở Châu Âu vài ngày, chuyện này cứ tạm gác lại. Trong lòng thì vẫn suy nghĩ, dù thế nào cũng phải khiến cô nàng khuất phục, bằng không sẽ không cam lòng. (ish: đọc đoạn này loạn quá, lúc thì nghĩ là buông xuôi, lúc lại ngh