Tới lúc hắn từ châu Âu trở về, đã là hai mươi ngày kể từ ngày hôm đó, cũng đã tới tháng mười hai, nhiệt độ càng ngày càng giảm, tuyết rơi lả tả, tuyết bám đầy trên đất, đóng thành băng, trên đường kẹt xe liên tục, một bước cũng khó di chuyển. Bạn bè nghe tin hắn mới từ châu Âu trở về, vì thế náo loạn muốn giúp hắn làm lễ tẩy trần, thực ra thì muốn nghe ngóng tình hình của hắn với bạn gái nhỏ, nghe giang hồ đồn là hai người bọn họ nảy sinh mâu thuẫn cơ mà.
Vừa uống được ba ly, liền có người hỏi: “Vệ thiếu, lần này sao không mang bạn gái tới? Tôi còn chưa được gặp nha. Nghe nói vẫn còn ít tuổi, lại xinh đẹp, rất có khí chất phải không? Bạn gái cậu làm gì rồi, thấy bảo siêu cá tính. Dù thế nào cũng phải cho anh em gặp mặt chứ!”
Vệ Khanh nâng ly đưa cho hắn, “Sao cậu nói nhiều thế! Gọi cậu tới để uống rượu, không phải tới để buôn chuyện.” Người nọ cười hì hì nói: “Vệ thiếu, không cần lảng sang chuyện khác. Nói đi, cùng với bạn gái bé nhỏ thế nào rồi? Cãi nhau sao?” Cái gì mà cãi nhau chứ, Vệ Khanh nghe xong, chậm rãi nói: “Sao cậu chả khác đám phụ nữ hay buôn chuyện vậy, lề mề quá , đừng nói mấy lời vô nghĩa nữa.” Chuyện của hắn với Chu Dạ coi như xong, lần này đúng là mất hết mặt mũi.
Tất cả mọi người ồn ào: “Ây za, Vệ thiếu, chuyện này có gì đâu chứ, tình yêu mà, ai lại không cãi nhau chứ, qua vài ngày là ổn thôi. Nhưng có người yêu xinh đẹp như vậy, cứ dỗ dành là xong ấy mà.” Vệ Khanh thầm nghĩ, nếu dỗ dành được hắn đã sớm dỗ từ lâu rồi, nhưng với Chu Dạ, thật đúng là hết cách.
Hắn còn muốn chờ một thời gian nữa, nhưng bây giờ mọi người làm loạn như vậy, liền có chút khẩn trương, nghĩ thầm phải sớm nghĩ ra biện pháp mới, không thì chẳng biết đến lúc nào mới có được Chu Dạ trong tay. Nhưng mà, lần này phải khiến Chu Dạ khuất phục mới được, việc này đúng là khó khăn đây.
Mùa đông giá rét, mười giờ sáng mà Chu Dạ vẫn còn vùi mình trong chăn ấm, đang ngủ lại bị điện thoại đánh thức, là Ngô giáo sư gọi điện bảo cô lên văn phòng khoa. Chu Dạ bị dọa tỉnh ngay lập tức, không biết có chuyện gì xảy ra, vội vàng thay quần áo, chạy vội đi, cũng không kịp rửa mặt.
Gõ gõ cửa, bước vào mới phát hiện bên trong còn có một người khác, Chu Dạ cảm thấy rất quen mắt. Ngô chủ nhiệm liền giới thiệu: “Chu Dạ, vị này là Vương tiên sinh, chính là người lần trước mua bức tranh của em, còn nhớ chứ?” Lúc này Chu Dạ mới nhớ ra, vội nói “Vương tiên sinh, xin chào.” Ông ta mặc áo len, thay đổi kiểu kính, nhất thời cô không nhận ra, không biết ông ta tới đây có việc gì.
Ông ta nhìn qua Chu Dạ đánh giá, một lúc lâu sau, vươn tay cười nói: “Trò Chu Dạ, xin chào. Lâu rồi không gặp, vẫn khỏe chứ?” Chu Dạ cảm thấy ông ta hỏi thăm ân cần như vậy chắc là có mục đích gì khác, liền khách sáo nói: “Vẫn tốt ạ, cảm ơn ngài.” Ngô chủ nhiệm đứng bên thêm vào: “Vương tiên sinh nói lần trước đi tham dự triển lãm thư pháp ở đại học Bắc Kinh, thấy một bức thư pháp có lạc khoản là tên của em, muốn hỏi là có phải của em không, Vương tiên sinh muốn mua lại.”
Mấy trường đại học hợp tác mở buổi triển lãm thư pháp, ở các trường cao đẳng cũng thay phiên đóng góp, Chu Dạ cũng cầm tranh thư pháp của mình đi cho đủ bộ. Thư pháp của cô tuy cũng tạm được, nhưng còn chưa nổi tiếng tới như vậy.
Chu Dạ nghe xong, ngây người ra, không hiểu lần này ông ta mua có phải là do Vệ Khanh hay không, im lặng suy nghĩ. Vệ Khanh có lẽ vẫn chưa biết rằng cô đã biết chuyện về bức tranh lần trước, cho nên mới lại giở trò cũ. Nhưng lần này là vì cớ gì, không phải đã nói rõ hai bên không ai nợ ai, không còn liên quan hay sao? Ngô chủ nhiệm nhìn vẻ mặt cô có chút kỳ quái, liền hỏi: “Chu Dạ, ý em thế nào?”
Rốt cuộc Chu Dạ cũng có phản ứng, nghĩ nghĩ nói: “Giáo sư, em muốn cùng Vương tiên sinh đây thỏa luận một chút, hi vọng ngài đây có thể chỉ giúp một số kỹ thuật vẽ tranh.” Ngô chủ nhiệm đương nhiên là đồng ý. Chu Dạ dẫn Vương tiên sinh đi tới phòng vẽ tranh. Vương tiên sinh nhìn nhìn nói: “Đây là phòng vẽ tranh của các trò sao, không tồi.”
Chu Dạ cũng không lòng vòng, đi thẳng vào vấn đề: “Vương tiên sinh, ngài có quen Vệ Khanh tiên sinh không ạ?” Vương tiên sinh ngạc nhiên nhìn cô, một lúc sau, cười rộ lên nói: “Hóa ra cô đã biết.” Vậy cũng tốt, ông cũng đỡ phải diễn kịch, rất phiền phức.
Chu Dạ nhíu mày, “Vì sao Vệ tiên sinh muốn làm như vậy?” Thật sự không biết hắn muốn gì nữa.
Vương tiên sinh thản nhiên nói: “Cũng không có gì, anh ta nói anh ta hại cô mất việc, cho nên cảm thấy áy náy, đưa tiền thì chắc chắn cô sẽ không nhận. Cho nên nghĩ ra cách này, còn dặn tôi không nói cho cô biết, không ngờ rằng cô đã biết.” Thật ra, lần này Vệ Khanh tính toán để Chu Dạ biết, không thì làm sao có thể khiến Chu Dạ khuất phục, chẳng qua không nghĩ tới Chu Dạ đã sớm phát hiện thôi.
Vương tiên sinh sợ Chu Dạ cảm thấy không thoải mái, vội nói: “Trò Chu Dạ, cô cũng đừng suy nghĩ nhiều, tôi ra giá rất hợp lý, tác phẩm của cô ở buổi triển lãm không tệ chút nào.” Gửi tranh ở phòng triển lãm, thực ra cũng cần phải có người tình nguyện mua mới được.
Chu Dạ suy nghĩ nửa ngày, nói: “Vương tiên sinh, nhờ ngài gúp tôi cám ơn Vệ tiên sinh, nói rằng tôi rất cảm ơn anh ta.” Vương tiên sinh cười: “Lời cảm ơn, phải nói trực tiếp mới có thành ý.” Đứng dậy, “Nếu không còn việc gì nữa, tôi đi trước vậy. Cô và Vệ tiên sinh cứ nói chuyện đi, anh ta cũng có ý tốt, còn sợ cô biết, có thể nói là dụng tâm lương khổ.”
Chu Dạ tiễn ông ta rời đi, nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy không thể không để tâm. Lần trước từ chối Vệ Khanh, đã thấy ái ngại, giờ hắn lại làm như vậy, trong lòng càng thêm bứt rứt. Có lẽ vì tối hôm đó chính mình nói bị hắn ép đến mức suýt bị đuổi học, nghĩ lại hắn làm như vậy có lẽ muốn bồi thường. Thôi thì gọi một cuộc điện thoại, cảm ơn cho phải phép.
Vì thế lần đầu tiên tự giác gọi cho Vệ Khanh, gọi điện tới tập đoàn Vân Mã, nhờ thư ký nối máy, cô nghĩ gọi kiểu này có vẻ tránh được xấu hổ hơn là gọi trực tiếp cho hắn. Trải qua nhiều nghi vấn của thư ký, đến lúc nói thẳng tên mình mới được nối máy tới văn phòng tổng tài.
Vệ Khanh cũng không thể ngờ được cô lại dùng cách này mà gọi điện thoại cho mình, đành phải dùng những lời công thức hóa nói: “Alo. Chu Dạ à? Có việc gì sao?”
Chu Dạ trầm ngâm nửa ngày mới nói: “Vệ tiên sinh, về chuyện bức tranh, cảm ơn anh. Trước kia nhờ anh giúp đỡ, cho nên mới cố ý gọi điện cảm ơn.”
Vệ Khanh cười, “Hóa ra là việc này, cũng không có gì, ngay từ đầu là anh không đúng mà. Về sau cũng không cần nhắc lại. Chỉ hy vọng em cũng không cần nói cả đời không gặp lại là được rồi.”
Chu Dạ đỏ mặt, vội nói: “Không đâu, nhất thời nóng giận ấy mà, hi vọng Vệ tiên sinh anh không để bụng.”
Vệ Khanh liền thừa cơ nói: “Được rồi, về sau là bạn bè, có rảnh thì cùng nhau ăn một bữa cơm. Không thì chính là không nể mặt rồi.”
Chu Dạ đành phải miễn cưỡng đồng ý, nếu cô đã coi đây là việc công, thì cũng tiện từ chối. Trong lòng thầm mắng Vệ Khanh thật là đả xà tùy côn thượng[9]
Vệ Khanh chớp mắt, nghĩ thầm, mở đầu tốt đẹp như vậy, sau này mọi chuyện cũng dễ dàng hơn.
[9]: Xem xét thời cơ,thuận theo tình thế mà có những hàng động đúng đắn, khôn ngoan để đạt được mục đích.