thoại làm đèn chiếu sáng, cúi đầu xuống tấm thảm xe tìm kĩ, ngay cả khu vực quanh ghế lái cũng tìm mấy lần mà không ra.
“Rơi cái gì sao?” Không ngờ Vệ Khanh đi về nhanh như vậy, Chu Dạ ngồi thẳng dậy. Vệ Khanh bật đèn trong xe sáng lên. “Bị rơi cái gì? Anh giúp em tìm.”
Chu Dạ đành phải nói cho hắn: “Tôi bị rơi khuyên tai, cũng không có gì quan trọng, rơi rồi thì thôi.”
Vệ Khanh cười: “Có phải khuyên tai to bản không?” Chu Dạ vội nói: “Hóa ra đúng là rơi trên xe anh. Nếu nhặt được thì trả lại cho tôi đi.”
Vệ Khanh nói: “Lần trước nhặt được , tiện tay để trong túi áo, hôm nay anh đâu có mặc bộ quần áo hôm trước đâu. Nếu em muốn, anh đưa em về lấy, dù sao nơi này cách chỗ anh ở cũng không xa.” Vệ Khanh thấy cô làm rơi nhiều ngày như vậy mà còn muốn tìm, chứng tỏ nó rất quan trọng với cô, nên mới có đề nghị này.
Chu Dạ xua tay: “Không được, không được, lần sau nếu anh còn nhớ thì mang cho tôi được rồi, không nhớ cũng không sao.” Cô không muốn quay lại nhà hắn chút nào.
Vệ Khanh ậm ừ: “Không riêng chuyện khuyên tai, còn có thuốc, anh vừa nhìn qua, thuốc ở đây không phải thuốc tốt, uống vào còn bị tác dụng phụ, chỉ có tác dụng tạm thời làm dịu cơn đau, không khác thuốc giảm đau là mấy. Ở nhà anh có thuốc tốt, em cầm về uống, tốt hơn so với thuốc mua bên ngoài nhiều. Sau này ăn cơm xong nhớ uống thuốc, không cẩn thận bị viêm dạ dày thì khổ.” Từ đầu năm tới giờ, không kể già trẻ, tìm được người không bị đau dạ dày thật hiếm nha.
Chu Dạ thấy hắn nói như vậy, cũng là vì muốn tốt cho mình, cũng không làm loạn lên, còn muốn từ chối thì Vệ Khanh đã lái xe đi. Chưa tới 15p đã tới khu chung cư hắn ở. Cô đành phải nói: “ Anh lên lấy đi, tôi ở dưới đây chờ là được rồi.” Vệ Khanh “hừ” một tiếng nói: “Chu Dạ, em xem mình hành động thế nào?”
Chu Dạ cũng biết mình không phải phép, đành phải líu ríu theo chân hắn đi lên. Vệ Khanh để cô thoải mái, còn mình đi vào phòng bếp pha trà, xem như chiêu đãi. Chu Dạ nhìn xung quanh đánh giá một lượt, lần trước tới vội vàng, đi cũng vội vàng, đúng là không nhìn kỹ, chỉ biết gian trong là phòng ngủ của hắn, còn gian bên ngoài thì không biết là thư phòng hay là phòng tập thể thao.
Đẩy cửa liền nhìn thấy, một giá sách lớn, cũng không có nhiều sách, đa phần là những tập văn kiện, một dàn máy tính để bàn thời thượng. Trên bàn để bầy bừa văn kiện, giấy tờ. Cô ngồi trên ghế da mềm mại xoay vài vòng, quả nhiên cảm giác giống như ăn trên ngồi trước vậy. Nhìn xung quanh, lại phát hiện, ở trong tủ kính có một bức tranh, nhưng dây lụa màu đỏ buộc bên ngoài nhìn lại rất quen mất, giống cái mà cô lúc không có việc gì làm tự tay bện lấy.
Khuôn mặt biến sắc, cô nhẹ nhàng đẩy cửa kính ra, mở bức tranh ra xem, quả nhiên chính là bức tranh của chính mình, bên trên còn có dấu ấn vẫn mới nguyên. Cô hiểu chuyện gì đã xảy ra, tim bất giác đập thật nhanh, vội vàng bỏ bức tranh lại chỗ cũ. Ngã người vào ghế, nói không ra lời, cũng không hiểu trong lòng làm sao, vô cùng phức tạp.
Rõ ràng là Vệ Khanh lén giúp cô, lại còn làm cô nghĩ chính mình vẽ rất tốt, còn có thể được người khác nhìn hợp mắt, còn thấy đắc ý một hồi, bây giờ mới biết, không khỏi cười khổ. Vệ Khanh quanh co lòng vòng như vậy, xem ra là không muốn để cho cô biết. Giờ phút này trong lòng cô cảm giác hỗn loạn, không biết có nên nói rõ chuyện này hay không.
Đang lúc cô đang suy nghĩ, Vệ Khanh lại bước vào. “Uống trà không?” Cô nhìn hắn, trong lòng vẫn chưa hết kinh ngạc, nói cho cùng, dường như hắn cũng có ý tốt, chẳng những nhờ người khác đứng ra mua, còn che giấu, đối với chính mình cũng coi như hao tổn nhiều tâm tư. Hiện tại cô không biết phải làm thế nào, chẳng lẽ giả vờ như không biết chuyện gì xảy ra, cứ cãi nhau như cũ sao?
Vệ Khanh thấy cô im lặng khác thường, vẻ mặt thoạt nhìn là lạ, hỏi: “Sao thế?” Đưa trà đặt vào tay cô. Cô cũng không ý kiến gì, yên lặng cầm trong tay, cúi đầu uống một ngụm. Vệ Khanh còn chưa kịp lên tiếng cản,cô “phụt” một tiếng nhổ ra, đầu lưỡi vì bị bỏng mà tê rần, nóng tới mức chảy cả nước mắt.
Vệ Khanh vội đi tới, nói: “Đây là trà nóng mà! Sao em lại uống như vậy? Còn không chịu thổi trước nữa, tưởng là cái gì! Có bị bỏng không?” Nâng mặt cô lên. Chu Dạ nhìn hắn, cặp mắt mờ mịt hơi nước, không nói một lời, trong lòng còn đang nghĩ tới chuyên bức tranh, do dự không biết có nên nói ra hay không. Mà giờ phút này trong mắt Vệ Khanh, cô mềm mại vô lực như thế, điềm đạm đáng yêu, làm cho người ta có cảm giác thương yêu trìu mến.
Vệ Khanh là ai cơ chứ, liền tận dụng thời cơ, không hề chậm chạp, lập tức cúi đầu xuống, một tay đỡ phía sau đầu cô, một tay đặt ở bên hông, động tác lưu lớt thuần thục, một nụ hôn nóng bỏng, công thành đoạt đất, thành công thắng lợi. Chu Dạ không nghĩ tình huống chuyển biến đột ngột như vậy, cứ ngơ ngác sửng sốt, chờ tới lúc cảm giác lưỡi hắn chạm vào lưỡi mình thăm dò dao động, mới kịp phản ứng lại, vội dùng hết sức lực đẩy hắn ra, ra sức giãy dụa, hết đá lại đánh.
Vệ Khanh vất vả lắm mới có cơ hội như vậy, sao có thể chịu lùi bước. Tay đặt bên hông dùng chút lực, nhanh chóng giam cầm hai tay cổ, đẩy tới cạnh bàn, không cho cô phản kháng, đầu lưỡi lại làm càn, tiếp tục xâm nhập. Trong miệng Chu Dạ vẫn còn thoảng mùi hương trà thơm ngát, thanh mát, vô cùng dễ chịu, thật mềm mại, lại có mùi hương thoang thoảng con gái, làm hắn say mê không thể tự kiềm chế. Bởi vì cô phản kháng, càng kích thích dục vọng của hắn, phát hiện cô không chống cự, bàn tay bắt đầu không đứng đắn sờ soạng thân thể bên ngoài lớp quần áo, thầm chí còn đặt tay trước ngực Chu Dạ, đã muốn bao phủ, kìm lòng không được, nhẹ nhàng vuốt ve.
Chu Dạ bị hắn vây quanh không thể nhúc nhích, không ngờ rằng một tay hắn lại khỏe như vậy, bất kể cô giãy dụa thế nào cũng không thoát được. Bởi vì không có kinh nghiệm, không biết cách thở, không hô hấp được, thân thể mềm nhũn, tim đập nhanh khiến ngực phập phồng, cảm thấy mình sắp chết vì thiếu không khí.
Mãi tới khi Vệ Khanh thấy cô không khỏe, mới lưu luyến rời môi cô, trên đầu lưỡi vẫn lưu luyến hương vị của cô, chậm rãi trượt xuống, cắn lấy cằm nhỏ… Ở dưới cổ, dùng lưỡi lướt qua lại. Cảm giác làn da cô mịn màng tinh tế, tựa như không có cương, giống như một tấm tơ lụa, dục vọng như thủy triều, trong nháy mắt bùng nổ, ý loạn tình mê, muốn dừng mà không được.
Chu Dạ vừa thẹn vừa giận, muốn nói mà không nói được, nước mắt lại rơi xuống, miệng nức nở ra tiếng, vô cùng ủy khuất.
Vệ Khanh ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy nàng khóc ấm ức như thế, dường hồ không thở nổi. Vội vuốt nhẹ lưng cô cho thuận khí, dịu dàng dỗ: “Ngoan, ngoan nào, đừng khóc, đừng khóc!” Tay vẫn rục rịch, đặt trên người Chu Dạ, cảm giác cô mềm mại nữ tính, không muốn rời ra.
Chu Dạ thở gấp từng hồi, không những không ngừng mà còn “oa oa” khóc lớn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, nghĩ rằng thế là hết, danh tiết của chính mình đã bị hủy! Vì thế càng thêm đau lòng, không quan tâm tới gì nữa, chỉ biết khóc lớn, bả vai run run không ngừng, nước mắt nước mũi cọ hết lên quần áo hai người.
Vệ Khanh thấy cô khóc lớn như vậy, hoảng hốt, tay chân luống cuống, nói: “Được rồi, được rồi, đừng khóc, đừng khóc mà…” Cũng không biết nói gì nữa, chỉ biết lặp đi lặp lại hai câu này.
Chu Dạ không thèm nghe hắn, chậm rãi trượt xuống, ngồi dưới đất, lại liều mạng khóc lớn, khóc tới không kịp thở. Vừa khóc vừa nghĩ tới chuyện đau lòng trước kia, Lý Minh Thành không cần tới mình, bây giờ lại bị Vệ Khanh bắt nạt, tiếng anh cấp bốn cũng không qua, còn nhớ tới cả cái chết của mẹ nữa… Càng nghĩ càng đau lòng, không thể kiềm chế, nước mắt vòng quanh, khóc như nước sống chảy, kéo dài không dứt.
Vệ Khanh thấy cô khóc lâu như vậy, không biết khi nào thì ngừng, đau đầu nói: “Chu Dạ, em cũng không còn là trẻ con, đừng khóc như vậy có được không, có chuyện gì bình tĩnh nói không được sao?” Nếu để người ngoài nhìn thấy, chắc chắn sẽ nghĩ hắn hành hung cô.
Chu Dạ nào có nghe thấy lời hắn, còn bận khóc tới loạn đất trời. Vệ Khanh từ trước tới giờ chưa trải qua chuyện như này, cái này đúng là tai họa vô cùng, không biết kết thúc thế nào. Nhìn cô buồn bực nói: “Em khóc thì có ích gì! Rốt cuộc em muốn thế nào? Nói ra được không?” Thầm nghĩ làm cách nào cho cô ngừng khóc, cô khóc tới mức đầu hắn sắp phình to ra rồi!
Chu Dạ nghĩ thầm, tôi muốn khóc, tôi muốn khóc, khóc càng thêm lớn tiếng, thanh âm vang lên , mắt mũi đỏ bừng nhìn thật đáng thương. Chính là cô có muốn ngừng thì không thể ngừng ngay được.
Vệ Khanh nhớ tới Chu Dạ từng uy hiếp: “Anh hôn tôi thử coi, tôi khóc cho anh xem.”, sớm biết thế này, có đánh chết hắn cũng không dám ra tay. Day day cravat trên người, vất xuống đất, nhìn Chu Dạ khóc tới trời sầu đất thảm, không nhìn thấy mặt trời mặt trăng đâu nữa, phiền muộn nói: “Được rồi, được rồi, anh sẽ chịu trách nhiệm, anh sẽ chịu trách nhiệm! Làm bạn gái anh được không?” Hắn coi như thừa nhận thân phận Chu Dạ, xác nhận bây giờ mình không chỉ là chơi đùa.
Hắn chưa bao giờ thất bại như vậy, đối với Chu Dạ tuyệt nhiên không có biện pháp nào chống đỡ.