Nhi hoài nghi liếc mắt nhìn anh một cái, lập tức gật gật đầu, cô cười cười đem sách giáo khoa trước mặt giao cho anh: “Được rồi! Tạm thời tin tưởng người thua cuộc một lần, nhớ rõ, nếu dạy không tốt, bất cứ lúc nào em cũng có thể đem vị gia sư là anh đuổi đi đấy nhé!”
“Tuân lệnh, học trò đại nhân!” Lệ Du Tư vui vẻ nói đùa, bàn tay to cầm lấy cuốn sách toán học của cô, bắt đầu cuộc sống thầy trò của hai người. . . . .
Đậu hoa, đá bào, hà tử tiên...
Đối với Phó Sồ Nhi mà nói, buổi tối ngày hôm nay quả thật là không giống như bình thường, cô giống như hai lúa mới lên thành phố, nơi này và cuộc sống hàng ngày của cô là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, hương vị ngào ngạt của những món ăn vặt, âm thanh rao hàng của những người bán hàng rong cứ cách nửa nhịp, không nhanh không chậm mà vang lên, và cho dù cô có cố gắng tránh né như thế nào đi nữa, cũng không thể thoát khỏi cái đám đông chật chội này, đối với cô mà nói, những điều này hoàn toàn mới mẻ và thú vị.
“Em không cảm thấy quá đông người sao?” Lệ Du Tư ôm cô tránh khỏi một đám học sinh, động tác vô cùng cẩn thận và tự nhiên.
“Không!” Phó Sồ Nhi thật hưng phấn nhìn bốn phía xung quanh, cô đang tìm xem chỗ nào sẽ là địa điểm ăn uống tiếp theo của bọn họ, nghe thấy câu nói của anh, cô lắc đầu một cách quả quyết, khuôn mặt nhỏ nhắn khoái chí cười tít mắt.
“Trước đi đưa em ra ngoài, mẹ em đã ngàn lần căn dặn, cơ thể của em rất yếu, không nhất thiết phải để em đi lung tung, nếu bà ấy biết anh dẫn em đến chợ đêm, xô đẩy chen lấn với nhiều người như vậy, bà ấy nhất định sẽ giết anh.”
“Chợ đêm đông người như vậy mới vui, em thường nghe mấy đứa bạn nói, chỗ nào bán đồ ăn ngon, chỗ nào bán đồ rẻ, chỉ có mỗi mình em cái gì cũng không biết, thật sự là đáng ghét mà!” Nói xong, cô ảo não bĩu môi, như thể đối với kiến thức nông cạn của bản thân mình, hoàn toàn cảm thấy không vui tí nào.
Anh đưa mắt nhìn cô, cười an ủi: “Không sao, kinh nghiệm đi chợ đêm của anh cũng không nhiều, chúng ta ngang tài ngang sức, ai cũng không thắng được ai!”
“. . . . . Anh là ‘thủ hạ bại tướng’ dưới tay em, anh cho rằng an ủi như vậy, em sẽ thật sự vui vẻ sao?” Cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh, khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập sự ngỗ nghịch bướng bỉnh của tuổi mười lăm.
“Không dám!”
Anh cười cười lắc đầu, khuôn mặt mang theo một tia bất đắc dĩ, chẳng lẽ, đây gọi là ‘một lần sảy chân để hận muôn đời’ sao? Anh thầm nghĩ, đó là lần thất bại duy nhất trong cuộc đời mình, nhưng anh lại vô cùng vui vẻ chấp nhận.
“A!” Cô đang vô cùng thỏa mãn khi nghe được đáp án mà mình mong muốn, bỗng nhiên nghĩ tới chuyện gì, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lại cười đến vui vẻ.
“Từ nhỏ, ba mẹ đều không cho em ăn cái này, cái kia, nhất là mấy thứ lạnh lạnh gì đó. Nhưng bọn họ càng cố tình cấm không cho em ăn, em lại càng muốn ăn. Có một lần nhân lúc bọn họ không chú ý, em liền phạm vào điều cấm lần thứ nhất, kết quả là, mấy thứ đồ lạnh đó khiến cho em đau đầu muốn chết, nằm ở trên giường bệnh nghe ba mẹ lải nhải một trận nhớ đời, còn phải khổ sở uống thuốc, thế nhưng em lại cười, giống như mình đã làm một chuyện gì đó vô cùng vĩ đại, cảm thấy bản thân mình giống như cô gái Đồ Long, chuyện này nghe qua cảm thấy thật ngu ngốc đúng không?”
“Thật là bướng bỉnh!” Anh cưng chiều búng lên cái mũi nhỏ của cô một cái, mà cô đáp lại bằng cách hất hàm lên nhìn anh rồi hừ một tiếng, dáng vẻ đáng yêu vô cùng.
Mỗi buổi chiều ngày thứ bảy, chính là ngày Lệ Du Tư dạy học, để có thể tiết kiệm khoảng thời gian này, anh luôn cố gắng xử lý nhanh chóng tất cả công việc, mà các lão đại trong tập đoàn cũng biết tiềm năng của anh là vô hạn, cảm thấy việc để cho anh tiếp nhận địa vị người đứng đầu tập đoàn Mạnh gia là một quyết định vô cùng sáng suốt.
~ o0o ~
“Đó!” Phó Sồ Nhi nhìn bức thư trông có chút trẻ con đang nằm ở trong tay anh, khóe môi khẽ cong lên, không chút quan tâm, nhún nhún vai nói: “Thư tình đấy!"
“Em viết?”
“Làm sao có thể?” Cô tức giận tiến lên giật lại lá thư, má hồng trắng nõn tức giận phình to: “Em mới không thèm làm mấy cái chuyện ngu xuẩn như vậy, bức thư này là do nam sinh trường khác viết, em đến ngay cả chuyện xem cũng lười xem, chẳng qua, người đó là bạn học của anh trai em, em chỉ có thể vui vẻ mà nhận thư thôi!”
“Em muốn nhận lời anh ta sao?”
“Nhận lời? Nhận lời gì cơ?”
“Bình thường, sau khi nhận thư tình của một người, chẳng phải là người nhận sẽ đáp trả tình cảm của đối phương hoặc là nói lời xin lỗi sao?” Anh ngồi trước mặt cô, giống như một người thầy hiền lành đang ân cần dạy bảo.
“Thật vậy sao? Em còn cho rằng. . . . .chỉ cần nhận thư là sẽ xong chuyện rồi!” Phó Sồ Nhi chợt phát hiện, hình như mình đã ôm thêm một chuyện phiền toái vào người rồi, khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở nhíu lại.
Lệ Du Tư không khỏi bật cười, anh nghĩ cô gái nhỏ này đã quá ngây thơ rồi, nhưng mà, nụ cười trên môi cô đã biến mất, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào bức thư trong tay. Một cỗ tình cảm khác thường bất chợt nảy lên trong lòng anh.
Anh hẳn là phải sớm nghĩ đến. . . . . Không, phải nói rằng, chuyện này vốn là một chuyện vô cùng tự nhiên, một thiếu nữ ngây thơ trong sáng, xinh đẹp khéo léo giống như Sồ Nhi, người thích cô, e rằng không chỉ có một mình chàng trai này!
“Anh Tư, anh đang nghĩ cái gì vậy?” Phó Sồ Nhi nghiêng người, giơ lên cánh tay nhỏ bé huơ huơ ở trước mặt anh.
Lệ Du Tư bị tiếng nói trong trẻo của cô làm tỉnh lại, anh lắc lắc đầu cười nói: “Không có gì, Sồ Nhi, em bây giờ vẫn còn là học sinh, nói chuyện yêu đương. . . .hình như vẫn còn quá sớm, đúng không?”
“Anh Tư, anh nói chuyện cũng y chang như ba mẹ em, thiệt là lạc hậu!” Cô bướng bỉnh, khinh thường nhìn anh: “Anh biết không? Một số bạn nữ trong lớp em đã bắt đầu yêu đương rồi đấy, sau đợt nghỉ hè năm hai, nghe nói đã có hai người phải đi ‘gắp trẻ con’, tuy rằng bọn họ không nói, nhưng tất cả mọi người đều biết, chỉ là giả bộ làm như không biết mà thôi.”
“Gắp trẻ con?” Ngữ khí của Lệ Du Tư có chút buồn bực, mày rậm khẽ nhếch lên.
“Ừ, chắc là rất đau!” Cô vô cùng đồng tình gật đầu nói.
“Sao lại đau ——” Bỗng nhiên anh im bặt, bừng tỉnh hiểu ra, bật cười không ngớt: “Thì ra là vậy, tiểu gia hỏa, suýt chút nữa thì anh bị em làm cho ngớ ngẩn rồi, người hiện đại mà nói những từ quái lạ cũng nhiều thật!”
“Rốt cuộc anh đang nói cái gì vậy? Em nghe chả hiểu gì cả.” Cô quăng bức thư lên bàn, mắt đẹp rũ xuống nhìn bức thư, thần thái yên tĩnh giống như người lớn: “Em không muốn nói chuyện yêu đương, không phải bởi vì em còn nhỏ, mà là vì em không muốn yêu nam sinh này, bởi vì em nghĩ mình sẽ không thích anh ấy! Vậy nên ngày mai em sẽ từ chối, nhưng mà. . . . Nếu anh ấy tức giận hoặc khóc thì em phải làm sao bây giờ?”
Nói xong, cô lo lắng nhìn anh, khuôn mặt bé nhỏ hiện lên vẻ hoang mang và khó xử.
Anh đưa tay vuốt ve từng lọn tóc mềm mại của cô, mỉm cười nói: “Nếu là một người đàn ông tốt thì họ sẽ vô cùng phong độ mà chấp nhận kết quả, cho dù kết quả đó có phải là điều mà anh ta muốn hay không, Sồ Nhi, nếu em lo lắng, ngày mai lúc tan học, anh đến đón em, như vậy thì em có thể. . . . .”
“Không cần!” Cô kiên định lắc đầu, lập tức phát hiện vẻ mặt của anh có chút kinh ngạc, nhưng mà, cô cảm thấy thật cao hứng, bởi vì bản thân mình cũng có thể khiến anh kinh ngạc như vậy: “Chuyện này tự em có thể giải quyết được mà! Anh Tư, nếu ngay cả một chuyện cỏn con này mà em cũng không có biện pháp xử lý, chẳng phải là rất vô dụng hay sao?”
“Đừng cậy mạnh!” Anh nhìn cô chăm chú, chậm rãi lắc đầu giống như đang nhắc nhở.
“Em biết mà!”
Cô cười tít mắt gật gật đầu, vẻ mặt đáng yêu giống như đột nhiên lại trở thành cô bé mười lăm tuổi, cầm cuốn sách toán ở trên bàn học, để xuống trước mặt anh.
“Anh Tư, nếu anh rảnh rỗi quan tâm đến chuyện thư tình của em, vậy thì làm ơn hãy giúp em môn này đi! Ngày mai. . . . Lớp em kiểm tra toán rồi!”
Chín giờ tối, Lệ Du Tư trở về nơi ở của mình, từ trong miệng người làm anh mới biết, ông nội đã ở đây đợi hơn ba tiếng đồng hồ. Anh hiểu lý do tại sao ông đến đây, vậy nên, vẻ mặt của anh từ đầu đến cuối hoàn toàn lạnh nhạt.
“Cháu không đồng ý!” Nghe xong ý đồ của ông nội, vẻ mặt của anh lại càng lạnh hơn.
Lệ Đức Minh ngồi trước mặt cháu trai, cố ý cười hề hề làm hòa nói: “A Tư, chúng ta cũng là vì muốn tốt cho cháu, nếu cháu có thể dành chút thời gian rảnh. . . . .”
“Cháu không rảnh, một chút thời gian cũng không thể dành ra được, ông nội, xin ông trở về nói với bà ngoại, chuyện này cháu tuyệt đối không đáp ứng!”
“A Tư, không phải là cháu đã nói với ta, bây giờ mỗi chiều thứ bảy cháu đều không có bận việc gì sao? Vậy thì cứ chọn buổi tối thứ bảy, thu xếp tìm một nhà hàng. . . .”
Đối với đề nghị của ông nội, Lệ Du Tư chỉ trưng ra một nụ cười mê người, nhưng miệng thì lại cự tuyệt: “Cháu không có thời gian, nhất là chiều thứ bảy, ông nội, xin hãy trở về nói với bà ngoại, đối với chuyện này, một chút hứng thú cháu cũng không có!”
Hôm sau, nhân lúc mọi người không ai để ý, sự kiện thư tình đã kết thúc. Sau khi ‘đàm phán’ với đối phương trở về nhà, Phó Sồ Nhi hoàn toàn không nói năng gì, khi đối mặt với mọi người, cô chỉ cười cười một cách thần bí, đối với vấn đề của bọn họ lại càng không muốn trả lời, vì vậy, chuyện giữa Lệ Du Tư và nhà họ Phó ngay lập tức trở thành một điều bí ẩn trong lòng mọi người.
Tiếp đó, trải qua những ngày hè chói chang, liên tiếp bị những kỳ thi giày vò đến khổ sở, rốt cuộc, ở tuần cuối cùng của tháng bảy, thời khắc sống chết của Phó Sồ Nhi cũng đã đến rồi!
Từ khi bảng điểm được công bố, cô thật sự không dám lên mạng, không dám đọc báo, càng lo lắng yêu cầu người nhà không được thông báo kết quả cho mình biết. Sáng sớm tinh mơ ngày hôm nay, cô liền lôi kéo Lệ Du Tư đến trước bảng thông báo, chuẩn bị tinh thần đón nhận kết quả tàn khốc nhất.
Dù sao, kết quả tệ nhất chính là thi trượt, cô tự an ủi chính mình, hừ hừ, cho dù có sắp sửa bị chặt đầu, thì cũng phải khí phách ngút trời mà nói ‘Mười tám năm sau ta sẽ lại là một hảo hán!’ , cùng lắm thì cô sẽ không thi đậu thôi mà, có gì đâu. . . . . .
Thật sự là không có gì sao?! Huhu. . . . Cô không muốn thi trượt đâu! Nếu vậy thì không chỉ là mất mặt không thôi, còn có một chuyện vô cùng tàn khốc đang chờ cô đón nhận nữa. . . . . Ông trời ơi! Trước giờ con chưa ước nguyện điều gì, cũng chẳng xem thường ông, mắng ông là không có mắt, để cho người tốt không được sống lâu, gieo họa ngàn năm , ách. . . . . .
Không đúng! Không đúng! Thật ra, con biết ông có sức mạnh vô biên, nhưng mà đến tận bây giờ mới xin ông thương tình phù hộ thì có phải đã muộn rồi hay không?
Phó Sồ Nhi rối loạn, trong lòng đang tưởng tượng đến kết quả bi thảm nhất, cô vùi khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào túi xách màu hồng, mặc cho Lệ Du Tư có kêu thế nào, cô cũng không muốn ngẩng đầu đối mặt với thực tế.
“Sồ Nhi, sao em lại che mặt thế kia? Như vậy thì làm sao có thể nhìn thấy bảng điểm đây?” Lệ Du Tư cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt anh tràn đầy hứng thú khi thấy cô che kín khuôn mặt nhỏ nhắn của mình.
“Em không nên nhìn!” Giọng nói rầu rĩ của cô từ kẽ hở túi xách truyền đ