nh khủng làm sao. Thỉnh thoảng gặp Josh nhé, bọn tớ sẽ tới thăm cậu khi tớ về.
Nhớ giữ con gấu bông nhỏ bé của tớ nhé, đá vào đít nó mà nghe tớ nói "I love you"
Tớ yêu cậu, muah muah muah.
Lavender"
Nhẹ nhàng và nhí nhảnh y như lúc Lavender ngồi nói chuyện với tôi vậy.
"Lave thế nào ạ?".
"À mấy hôm đầu hơi dữ, nhưng bà Mei đề nghị ở đó íy tháng. Tội nghiệp con nhỏ ha".
"Bây giờ Lave làm những gì ở đó?".
"Thì dăm ba cái treatments, ngồi nghe bác sĩ nói chuyện, nghe nhạc đàn hát, ở đó có cái piano mà. Hôm đầu. con nhỏ thiếu thuốc phá phách, chui cả xuống dưới gầm giường gào khóc, bác sĩ phải lôi ra tiêm đó, sợ thiệt".
"Ôi thương quá!".
"Thì phải vậy thôi, không sao. Mà hôm nọ cái quán đó hay ha, hôm đó xúc đọng muốn chết vậy, thế em thì sao? Sao gọi hoài không được, cái tiệm đó thế nào? Ryan thế nào?"
Nhắc tới Ryan là tôi lại mềm nhũn. mắt tôi ngân ngấn. Tôi không dám trả lời câu hỏi nào cả vì sợ nói ra bây giờ thì nước mắt tuôn trào chả đâu vào đâu.
"Sao vậy. Em có chuyện hả? Trời, có sao không?"
Có lẽ tôi quá xúc động và không giấu được thật, thế là nước mắt lại tuôn, tôi ôm mặt vì bất lực không ngăn được nước mắt.
"Nói đi, chuyện ở tiệm hả, hay chuyện gì, bình tĩnh nào? Nói đi, anh đoán là có chuyện mà, nào nào".
Billy đưa khăn giấy cho tôi và bảo tôi lau nước mắt đi rồi bình tĩnh nói chuyện.
"Anh trả tiền cho em để học ỏ tiệm bà Mei à? Bao nhiêu vậy? Em sẽ cố trả lại anh".
"Trời khùng rồi nhỏ ơi, sao tiền nong gì vậy, ai nói vậy, Sheryl hả? Đừng nói em buồn chuyện đó chứ, nhậy cảm quá!"
"Chắc chắn mà, em không thích như vậy đâu".
"Nè, người Việt Nam mình hay ghê, cứ thích sĩ diện. Thế nha, anh có trả tiền cho em, hồi đầu thôi, và không nhiều có hơn ngàn thôi, nhưng mà ngay chính Mei cũng trả lại tiền cho anh sau này vì bà ấy thấy chả có cớ gì phải lấy tiền của em cả. Mà em khá lắm, rất có năng khiếu, bà ấy còn định giữ em làm lâu dài cơ. Có chuyện gì nghiêm trọng đâu".
"Em không tin".
"Trời, em làm anh thất vọng đó nha. Mà nè: đừng khóc nhé, anh sợ nhìn thấy đàn bà phụ nữ khóc lắm, mệt mỏi lắm".
"Anh sống giữa nhiều đàn bà phụ nữ nên sợ hả? Mei này, Sheryl này, Lave này, chắc anh sợ thật".
Billy cười. Tôi đã bớt nước mắt.
"Thế thực ra ra là em buồn về chuyện đó hả?"
"Không,"
"Vậy chuyện gì?"
Tôi cúi đầu và cố nuốt món cơm với thịt bò. Tôi cần một người để nói chuyện, để giải tỏa, có nên nói cho Billy hay không? Có nên không?
"Anh nghĩ sao về Ryan bạn trai em?"
"Em có chuyện với bạn trai à".
"Vâng,"
"Anh cũng đoán ra".
Tôi thấy giọng Billy nhỏ lại và nghiêm trang lạ lùng, cánh mũi phập phồng.
"Ran thật đẹp trai và tài năng, và rất thương em".
"Anh nhìn thấy thế hả?"
"Có chứ, không chỉ nhìn, anh còn cảm nhận được như thế".
"Anh cảm nhận được anh ấy yêu em?"
"Có chứ, ánh mắt, cử chỉ, mọi điều".
Tôi nghẹn lời.
"Tài tình nhỉ, anh có thể nhìn được, còn em thì không".
"Em nói sao, chắc cãi nhau hả. Chuyện thường mà".
"Không cãi nhau, anh nghĩ sao nếu em nói là Ryan là gay?"
"Gì, gì cơ?" Billy nói không nên lời. Mắt anh đỏ gay và im lặng nhìn tôi trân trân, rồi anh đưa hay tay lên vuốt mặt.
"Ai nói với em vậy?"
"Anh ấy nói với em".
"Thiệt hả? Ryan nói với em? Anh không tin, làm gì có chuyện đó?"
"Có chứ, Ryan là gay mà".
"Không, anh nói anh không tin là Ryan nói với em rằng anh ấy gay".
"Thế anh có tin là Ryan gay không?"
Và đó là sự im lặng. Tôi thắt lòng, vì không có sự trả lời ngay lập tức. Chả lẽ ai cũng biết mà tôi không biết?
"Kin ơi..". Billy nói. Và anh cho tay lên bàn với lấy nắm tay tôi, rất chặt.
"Em có buồn không?"
"Anh nghĩ em có buồn không?" Tôi lại bắt đầu khóc. Trong quán ăn, có lẽ mọi người đang nghĩ rằng chúng tôi là một cặp tình nhân hờn dỗi nhau.
"Ryan thương em mà, em có tin không? Chỉ mới gặp, anh đã biết là anh ấy thương em rồi, nhìn ánh mắt của anh ấy chưa? Anh ghen tị đấy, anh ghen tị vô cùng đấy!"
"Anh không cần phải ghen đâu, mọi việc đã kết thúc rồi".
"Anh ghen mà, vì anh cũng giống Ryan!".
"Sao cơ, ôi Billy, anh nói gì cơ?"
"Là anh… anh là gay? Hay là anh… yêu em?".
"Là cả hai!"
Cuộc đời có trớ trêu không? Bạn hỏi tôi đi!".
-----
"Để vượt qua nỗi sợ, đó là phải đối mật với nỗi khổ". Bây giờ, tôi sẽ đối mặt với nỗi sợ của chính mình.
"Nhưng anh không thương em như Ryan thương: anh thương em như anh thương Lavender".
Im lặng…
…
…
"Khác nhau thế nào?".
"Ryan yêu em là tình yêu thật sự, còn anh thương em như một người em gái, như một người bạn tri kỷ".
"Tại sao anh lại yêu quý em thế. Em và anh biết nhau chưa lâu mà, em cũng làm gì cho anh đâu, em chả tốt thế đâu".
Vừa nói và tôi vừa khóc, tôi cũng chẳng biết mình phải phản ứng thế nào cho phải nữa.
"Có sao đâu, anh có tình cảm đặc biệt với Lavender. Anh thương nhỏ hơn cả mẹ và chị của nhỏ cộng lại, con nhỏ cũng thương anh vậy thôi, nó vừa giống như tình yêu, vừa giống như em gái vậy"
"Có lẽ Ryan cũng yêu em như thế thôi".
"Anh không nghĩ vậy, nhìn ánh mắt của anh ấy xem, chỉ có kẻ si tình mới vậy thôi à".
"Anh lo em buồn đúng không? Là anh đang an ủi em hả? Không sao đâu anh ạ, phải đối mặt với sự thật thôi, và thực sự em không nghĩ rằng anh cũng là gay..". Tôi vừa nói vừa ngập ngừng. vừa thấy ngại miệng ghê gớm.
"Vậy nên anh cũng biết Ryan là gay đúng không, ngay từ đầu anh đã biết rồi?"
"Anh không chắc chắn đâu em à, nhưng anhh kể cho em chuyện này nha".
"Chuyện gì ạ?"
"Anh có vài người bạn gay, họ chơi thân với anh, cũng có vài người là bạn của Mei nữa, họ da từng giúp Mei vụ của Josh. Hồi đó tới model club họ có bàn thảo về Ryan, quả thất đó là một chàng trai vô cùng háp dẫn. Anh da từng choáng váng khi nhìn thấy Ryan ở cái club đo, vì Lavender chỉ cho anh má. Con nhỏ nói anh ta hot nhất club, được bao nhiêu người theo đuổi. Nghe nói Ryan là đối tượng của nhiều người. Khó tránh khỏi với một chàng trai đẹp trai như vậy, em có thấy thế không?"
"Anh biết từ lâu thế cơ à?".
"Thì em nghĩ xem anh đưa đón Lavender suốt hồi đó mà con nhỏ líu lo suốt ngày, làm sao anh có thể không biết một người nổi bật như vậy chứ?"
À tôi nghĩ thầm trong đầu: "Tại sao tôi không nghĩ ra như vậy nhỉ?".
"Anh nghe nhiều lời đồn không?".
"Anh có nghe nói cậu ấy bị một vài nhân vật có thế lực quan tâm, đặc biệt giới gay như anh nè. Nhưng thật lòng mà nói thì theo quan điểm của anh, Ryan không phải là gay đâu à, có lẽ ở cái đất nước này em biết đấy, quan hệ với người đồng phái cũng là bình thường mà, có thể em bị sốc đó"".
"Sau lần gặp anh về, Ryan tỏ ra ghen tuông với anh, em chả hiểu sao nữa?".
"A ha", Billy mỉm cười. "Chắc Ryan có thế biết qua về anh, anh ấy sợ anh nói với em chuyện của Ryan đó: nên chắc tỏ ra ghen tuông để anh không tiếp xúc nhiều với anh đó mà".
"Thật sao? Mà anh có biết Ryan là bạn trai em trước khi gặp không?"
"Biết chớ, sao mà không biết, vả lại, có hôm em và Ryan đi cùng nhau anh có nhìn thấy rồi mà. Ryan có lẽ cũng biết, nên chắc đòi gặp kiếm cớ cách ly em nha".
"Có thật vậy không? Thực ra... em nghĩ anh có mối quan hệ gì đó với cả bà Mei và Sheryl".
"Mei là một người phụ nữ cô đơn, bà ấy rất thiếu thốn tình cảm. Bỏ chồng lâu rồi, hai cô con gái cũng không gần gũi, con nhỏ Lave thì ngang tàng quá, giờ lại dính thêm nghiện ngập sao bả không buồn. Hơn nữa bà ấy rất thương anh vì anh là con của ba anh, mối tình đầu khó dứt của bà ấy. Còn Sheryl à, cô ấy thì thương anh thật sự. Cũng thật khó rứt ra khỏi mối qquan hệ như thế này, em có hiểu không? Họ gần như là gia đình của anh rồi, anh không bỏ họ được. Anh thương họ như ruột thịt của mình vậy".
"Họ biết anh là gay chứ?"
"Biết chớ, Mei chấp nhận. Còn Sheryl thì không".
"Nhưng anh thương Lavender nhất đúng không?"
"Đúng rồi, anh thương con thỏ nhất. Lúc anh gặp em, chả hiểu sao thấy em giống nhỏ tới thế, có gì đó rất tương đồng, và tự nhiên anh cũng yêu quý em đặc biệt như vậy đó. Có lẽ Mei và Sheryl có chun chút ghen tuông, cũng không sao mà"
"Em trai của Ryan có nói với em rằng Ryan thật sự là gay". Tôi nói như muốn phủ định toàn bộ những gì Billy muốn nói, như muốn nói rằng, anh thôi đi anh đừng an ủi tôi nữa.
"Cậu em trai của Ryan há? Nói với em hồi nào vậy? Nè, nghe nè, Kin ơi".
Anh lại với tay nắm chặt tay tôi.
"Em gặp Ryan nói chuyện đi, nhìn vào ánh mắt của hai người, anh biết đó là tình yêu thực sự mà. Em mà không nghe anh nói cũng được, nhưng em cũng đừng nghe ai nói cả, em nghe theo tiếng nói của trá tim mình nha".
Và tôi lại khóc, cảm giác như người bị ốm vậy, rối bời, vừa hy vọng vừa tuyệt vọng: vừa cần vừa bất cần: chẳng biết nói sao. Tôi đã sốc đủ, tôi chả còn sốc nữa.
Billy nói sẽ đưa tôi về nhưng tôi nói tôi sẽ tự đi về một mình. Tôi vẫn ngại Billy đưa tôi ra đảo, tôi trót nói với anh nhà tôi ở xa tít bên Queens rồi mà. Có thể anh cũng biết rồi nhưng thôi cứ tự đi là tốt nhất.
Tôi miên man nghĩ về những gì Billy nói. Chuyện anh ấy bị gay tôi không còn cảm thấy quá sức nữa, nhưng khi Billy nói rằng anh ấy cảm nhận rằng Ryan không thực sự là gay, và anh ấy nhìn thấy trong ánh mắt của Ryan có tình yêu thật sự, tôi lại nghĩ thực ra đó chỉ là cảm nhận của Billy, chứ có phải là điều gì chắc chắn vậy đâu. Và tôi lại buồn. Chả phải chính Jess cũng có công nhận rồi đó sao, Garbriel cũng thế, những người ở buổi tiệc cũng thế. Nhưng có một điều tôi phải thú nhận rằng, khi ở bên cạnh Ryan, cả khi nhìn thấy anh ấy cười, anh ấy ăn, anh ấy vuốt tóc tôi, anh ấy hôn tôi mọi hành động. không một chút biểu hiện của gay. Kể của mùi của anh ấy, cũng là mùi của một người đàn ông đích thực, hay là do tôi không nhận ra? Hay là do anh ấy diễn trước mặt tôi? Và cứ thế, vừa đổ lỗi, vừa bào chữa…
Tôi bật di động lên, chi có một tin nhắn của Jess nói rằng cần gặp tôi. Tôi gọi điện cho chị Thủy, nói rằng tôi bị ốm nặng bây giờ mới ngồi dậy được, không kịp xin phép Lucy, xin chị ấy xin cho tôi nghỉ hai ba ngày nữa.
Chị Thủy tỏ vẻ lo lắng và nói rằng cứ tưởng tôi bị làm sao hay là tôi về… Việt Nam rồi, còn nói Ronie cũng chán nghỉ hai hôm nay luôn. Tiệm thiếu thợ quá. Lucy chửi bới inh ỏi. Tôi thở dài chả biết nói gì.
Tôi gọi điện cho Jess, nói răng đồng ý gặp cậu ấy nói chuyện, hôm nọ tôi sốc quá chưa kịp nói cho rõ ngọn ngành, tôi muốn gặp Jess ngày mai. Tôi thấy Jess rất vui mừng vì tôi cuối cùng đã chịu mở máy. Tôi nói tôi sẽ gặp Ryan, nhưng cho tôi gặp cậu ấy trước và làm ơn đừng nói gì với Ryan vội: tôi cũng ổn, không có chuyện gì đáng lo hết.
Chiều hôm sau Jess lên đảo, khoảng 3 giờ, tôi đi bộ ra bến xe bus đỏ ở phố Maine để đón cậu ấy. Thật may mắn cho tôi, trên đường đi thì tôi gặp bà đạo diễn, tôi nói ngay rằng muốn đi gặp ông già.
"Ôi tôi gọi cho cháu mấy lần nhưng cháu cho tôi số sai hay sao đó, không được gì cả"
"Ôi không, máy của cháu có vấn đề đấy, nhưng bây giờ ổn rồi, bà có thể cho tôi số của bà được không?".
"Cháu không có card của tôi à". Tôi mới chợt nhớ ra bà ấy có đưa cho tôi cái card từ buổi đầu gặp gỡ, nhưng giờ ở đâu thì tôi không thể nhớ ra. Bà ấy cho lại cái card, và nói, nếu được thì ngày mai hoặc cuối tuần sẽ đi gặp ông ấy.