Sáu giờ tối thứ bảy, các cô gái rất vui mừng khi tham gia, hơn nữa phái nữ tham gia thì không tốn tiền, sau khi die»ndٿanl«equ»yd«onLâm Nguyệt Nha và các bạn đến vào nhà hàng thì cô cảm thấy kỳ lạ, cô mới biết mình bị lừa, đây không phải là họp lớp mà chính là cuộc gặp gỡ để trai gái tìm hiểu lẫn nhau.
Lâm Nguyệt Nha lập tức thay đổi sắc mặt, đi tìm trưởng ban đại diện chất vấn: "Mình đã kết hôn, tại sao lại gạt mình đến buổi xem mắt ngày hôm nay."
"Ok, ok, cũng đâu có gì quan trọng, nếu như bạn không thích, sau khi ăn xong bạn có thể ra về, chứ đừng đem lý do đã kết hôn ra làm bia đỡ đạn." Thay mặt ban đại diện là một cô gái dáng cao xinh đẹp, cũng thừa nhận đáp án, cuộcdie»ndٿanl«equ»yd«on gặp gỡ ngày hôm nay là ý kiến của các bạn nam sinh Y Khoa, điều kiện rất tốt, cho nên cô mới sẵn sàng mà lừa gạt Lâm Nguyệt Nha tham gia chung, để bảo đảm cho bên nữ sinh cũng rất có \'phẩm chất\'.
"Tôi phải đi." Đối diện Lâm Nguyệt Nha là một học sinh nam thấy thế trong lòng sợ hãi, không muốn ở lại dù chỉ là một giây, cô đã là vợ của người ta, cũng không có ý định hồng hạnh vượt tường, tham gia vào các hoạt động như vậy chỉ tự chuốc thêm phiền phức.
"Không được!" Ban đại diện nở nụ cười xinh đẹp, nói nhỏ bên tai Lâm Nguyệt Nha với giọng cứng rắn, "Bạn ngồi đàng hoàng cho mình, tụi mình sẽ không cho bọn họ thông tin của bạn, như vậy được không, chẳng lẽ đến như thế mà bạn còn không nể mặt của mình sao?"
Lâm Nguyệt Nha quan sát một vòng để xem xét tình hình, tổng cộng có tám nữ sinh, cô bị kẹt ở giữa bọn họ, hiện tại cô muốn chạy đi thì đoán chừng bọn họ sẽ ngăn cản cô, Lâm Nguyệt Nha đành bất lực đành phải bỏ đi ý định rời khỏi nơi này.
"Cười một cái, bạn như vậy sẽ dọa người đối diện chạy mất." Ban đại diện được voi đòi tiên nói thầm bên tai cô.
Lâm Nguyệt Nha nhịn không được liếc xéo một cái, cô ở lại đã cho bọn họ mặt mũi rồi, còn không có ý định ở đây bán rẻ nụ cười của mình.
Trong lúc bọn họ dò xét, hấp dẫn nhau, Lâm Nguyệt Nha nhàm chán ngó đông nhìn tây, sờ tây một chút, đông sờ một cái, cô die»ndٿanl«equ»yd«onkhông quan tâm đến nam sinh ngồi đối diện là dài hay tròn, người đàn ông cô quan tâm chỉ có một..... hiện tại là chồng trên danh nghĩa, sau này sẽ là chồng thực sự của cô, Tô Y Đường.
Lúc này, cánh cửa nhà hàng mở ra, một nam một nữ bước vào, Lâm Nguyệt Nha nhìn chằm chằm vào hai người đó, tròng mắt cũng muốn rớt ra ngoài.
Động tác của cô quá rõ ràng, làm cho tám nam bảy nữ trên bàn cũng nhìn theo, đây chẳng qua là một cặp nhìn rất xứng đôi thôi, không có gì để xem hết.
Bồi bàn dẫn hai người họ đến một cái bàn kế bên ngồi xuống, ở giữa hai bàn được ngăn cách bởi một bồn hoa xanh biếc, chia die»ndٿanl«equ»yd«oncách thành hai không gian độc lập, mà Lâm Nguyệt Nha bên này đang nắm thật chặt bàn tay, cố gắng đè nén tâm tình đang xúc động của mình.
Tô Y Đường vẫn còn giữ liên lạc với Triệu Hân Kiệt, chẳng lẽ bọn họ thật sự có tình cảm với nhau?
Triệu Hân Kiệt lúc trước có đến tham dự hôn lễ của bọn họ, tuy biểu hiện rất có phong độ, nhưng Lâm Nguyệt Nha nhìn thấudie»ndٿanl«equ»yd«on tình yêu trong mắt của cô gái kiêu ngạo lạnh lùng ấy, khi đó, cô đã từng đắc ý vì mình quá may mắn khi ra tay trước, thắng là vua, không nghĩ tới người phụ nữ này lại lén lút ra tay ở sau lưng cô.
Lâm Nguyệt Nha ngồi thẳng lên, sau lưng dựa vào ghế dựa, nghiêng lỗ tai về hướng bồn hoa chia cắt bàn Tô Y Đường và Triệu Hân Kiệt cốdie»ndٿanl«equ»yd«on gắng nghe xem họ nói gì, nhưng cô cố gắng thế nào cũng không nghe được nửa chữ.
"Bạn học Lâm, bạn đang làm gì vậy?" Trải qua màn giới thiệu lúc đầu, ba nam sinh hàng đầu của Khoa Y đều đối với Lâm Nguyệt Nha có hứng thú, làm cho đám nữ sinh bên này đều mất hứng, mà một trong ba nam sinh được chú ý nhất học viện thắc mắc không nhịn được nên hỏi thăm.
"Bắt gian!" Lâm Nguyệt Nha cay đắng nói ra.
Vẻ mặt dữ tợn thêm ánh mắt hung ác, dọa cho nam sinh của học viện Y Khoa rùng mình một cái lập tức tránh xa cô ra.
"Y Đường, mấy ngày gần đây em đã suy nghĩ rất cẩn thận, anh không phải là người lừa gạt tình cảmdie»ndٿanl«equ»yd«on và vô cớ lãng phí thời gian người khác, chúng ta rất ăn ý với nhau, và tiến tới hôn nhân là tiền đề kết giao, có phải không?" Triệu Hân Kiệt uống một hớp cà phê, có một chút khẩn trương.
"Xin lỗi." Nhận được lời mời của Triệu Hân Kiệt anh rất ngạc nhiên, vì anh cảm thấy nợ Triệu Hân Kiệt một lời xin lỗi, nên anh chấp nhận cuộc hẹn để chính thức nói xin lỗi cô ấy.
"Anh đang có chuyện gì khó nói sao?" Triệu Hân Kiệt hạ mình xuống, "Nếu anh có nổi khổ tâm, em sẵn sàng nghe anh giải thích, cũng nguyện ý chờ anh."
Giây phút nghe được tin Tô Y Đường kết hôn, cô đã tức điên lên, nhưng đột nhiên nhận ra rằng mìnhdie»ndٿanl«equ»yd«on đã yêu anh hơn tưởng tượng của mình và rất khát vọng sự quan tâm và chăm sóc của anh, cô chỉ nghĩ Tô Y Đường là một người đàn ông xứng với cô, cho đến giờ phút này, cô mới nhận ra rằng mình đã yêu anh và không muốn mất anh.
Lấy thân phận của cô, niềm kiêu hãnh và thận trọng, tất cả đều chấm hết vào lúc Tô Y Đường kết hôn, nhưng thời gian này cô nghĩ, nếu là người đàn ông khác vì nữ sinh trẻ tuổi mà si mê vứt bỏ cô, cô sẽ chấp nhận, nhưng, anh là Tô Y Đường, anh vốn không phải là người đàn ông phù phiếm, vì vậy cô mặt dày tìm đến anh, hi vọng nghe được lời giải thích của anh, cô không ngại cuộc hôn nhân rối rắm của anh rồi sau đó tái kết hôn với cô.
Tô Y Đường đã ngạc nhiên khi nghe Triệu Hân Kiệt nói như vậy, anh và Triệu Hân Kiệt qua lại được sáu tháng, hai người chỉ gặp mặt vài lần, nhưng anh vẫn cho rằng Triệu Hân Kiệt giống anh, là người die»ndٿanl«equ»yd«onlý trí và lạnh nhạt trong tình yêu, tìm kiếm người cùng chung chí hướng, có thể cả đời làm bạn, anh không nghĩ đến một cô gái kiêu ngạo như Triệu Hân Kiệt sẽ nói những lời như vậy với anh.
"Tôi không có nổi khổ tâm gì, thật xin lỗi, là tôi đã phụ em, em là người phụ nữ vô cùng tốt, em nhất định sẽ gặp die»ndٿanl«equ»yd«onđược đối tượng tốt hơn." Tô Y Đường hít sâu một hơi, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Triệu Hân Kiệt nói, bỏ qua Triệu Hân Kiệt thật sự là bỏ lỡ một người bạn đồng hành tốt, nhưng chỉ là bạn cùng chung chí hướng, không phải là bạn cả đời về phương diện tình yêu.
"Có lẽ em sẽ gặp được người tốt hơn, nhưng không bao giờ...em yêu...được người đàn ông khác nữa..." Triệu Hân Kiệt chua xót nói, cô vươn tay, làm gan nắm tay Tô Y Đường đang cầm tách cà phê, "Em thật không được sao?"
"Cô dĩ nhiên không được!" Lâm Nguyệt Nha vọt ra từ chổ ngồi ở giữa các bạn nữ, hay tay chống hông đứng bên cạnh Tô Y Đường, vẻ mặt hung hăng, trả lời giùm Tô Y Đường, mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm tay của Tô Y Đường, "Lấy tay ra, đừng chạm vào người đàn ông của tôi."
"Nguyệt Nha!" Tô Y Đường rất kinh ngạc khi gặp Lâm Nguyệt Nha ở chỗ này, vội vàng cầm tay Lâm Nguyệt Nha, ngăn cản cô die»ndٿanl«equ»yd«onkhông được náo loạn, mọi người trong nhà hàng đang nhìn bọn họ, đối với cô hay Triệu Hân Kiệt đều là tổn thương.
Cảnh này nhìn vào trong mắt Lâm Nguyệt Nha, chắc chắn chính là Tô Y Đường bảo vệ và đau lòng vì Triệu Hân Kiệt, để cho Lâm Nguyệt Nha vốn không có nhiều lý trí trong nháy mắt bị lửa ghen thiêu đốt sạch, " Cô Triệu, Y Đường và ta đã kết hôn, xin cô cách xa anh ấy một chút được không?"
"Nếu như tôi không lầm, thì cô chính là người chen ngang, có phải không?" Triệu Hân Kiệt bị đã chịu đủ nhục, mất hết thể diện, tiếp tục mất thể diện nữa cũng không sao.
"Mới không phải, năm tuổi thì tôi đã biết Tô Y Đường, năm mười hai tuổi thì tôi đã bắt đầu thích anh, tôi biết anh ấy trước cô, tôi thích anh ấy thích anh ấy rất nhiều nằm rồi!" Lâm Nguyệt Nha lớn tiếng phản kích lại.
"Đó là ảo tưởng ngây thơ của con nít, mười hai tuổi? Cô biết yêu là gì sao?" Triệu Hân Kiệt dùng giọng điệu giễu cợt nói.
"Vậy thì thế nào? Ít nhất tôi đã thắng, người đàn ông này đã kết hôn với tôi!" Lâm Nguyệt Nha vô cùng kiệu ngạo tuyên bố.
"Nguyệt Nha!" Vẫn không thể ngăn cản được Lâm Nguyệt Nha bắt buộc Tô Y Đường phải đứng lên, "Thật xin lỗi, Triệu tiểu thư, đây là lỗi của tôi, tôi không có quản vợ cho tốt, nên mới đem lại phiền phức cho em." die»ndٿanl«equ»yd«onCâu nói đầu tiên vạch rõ giới hạn với Triệu Hân Kiệt, sau đó lấy thẻ tín dụng ra tính tiền, không muốn cho Lâm Nguyệt Nha tiếp tục náo loạn ở đây.
"Tô Y Đường, em chỉ muốn hỏi anh, thời gian cùng em tìm hiểu, anh có thích em hay không?" Nước mắt của cô gái mạnh mẽ rất quý giá, Triệu Hân Kiệt khóc nhìn Tô Y Đường, bắt buộc anh phải cho cô một đáp án.
"Không có, không có, không có!" Không đợi Tô Y Đường trả lời, Lâm Nguyệt Nha ngây thơ mở miệng hét to.
"Nguyệt Nha!" Trọng giọng nói của Tô Y Đường tràn đầy cảnh cáo.
"Tô Y Đường, tại sao anh lại như vậy, em yêu anh, em thật lòng yêu anh mà!"
Lâm Nguyệt Nha dùng sức hất tay Tô Y Đường đang nắm cổ tay của cô, cô không phải là mẫu người anh thích, bởi vì cô trẻ tuổi, vì cô không biến tiến lùi, vì cô không phải người phụ nữ mạnh mẽ xứng đôi với anh! Lâm Nguyệt Nha càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng đau lòng.
"Em bắt đầu thích anh từ lúc em mười hai tuổi, anh biết tâm tình khi đó ngọt ngào và chua xót bao nhiêu không? Nhưng lúc đó anh đang có Bành Trân Trân, tất cả mọi thứ của em đều sụp đổ. Sau đó, anh chia tay die»ndٿanl«equ»yd«onvới Bành Trân Trân, em đã nói rõ ràng với anh là chờ em trở về, đợi em lớn lên sẽ lấy anh, anh lại cùng người phụ nữ này qua lại, anh biết lúc em ở Mỹ vì gấp gáp đi đến sân bay cho kịp giờ máy bay khởi hành xém chút nữa đã gây ra tai nạn giao thông rồi không? Em sợ sẽ không trở về kịp mà ngăn cản anh!"
"Nguyệt Nha, không cho con nói bậy." Tô Y Đường choáng váng vì lời tỏ tình của Lâm Nguyệt Nha, anh không thể tin những gì mình nghe được, chỉ muốn ngăn cả không cho cô nói tiếp, sợ cô phá hư không khí giữa bọn họ.
"Em không có nói bậy, em thật sự yêu anh!" Lâm Nguyệt Nha bằng bất cứ mọi giá, không cần biết là ở nơi công cộng hay ở đâu, hoặc là sau khi anh nghe được sẽ lánh xa cô vạn dặm, cô vẫn kiên quyết nói cho anh biết, "Em yêu anh, sao anh không thấy, Tại sao anh vẫn xem em như một đứa trẻ? die»ndٿanl«equ»yd«onEm trưởng thành rồi, em hai mươi tuổi, anh chỉ lớn hơn em có mười hai tuổi thôi, anh có nhớ là đã bao nhiêu năm em không kêu anh bằng chú? Bởi vì em muốn anh là người đàn ông của em, mà không phải là chú!"
"Lâm Nguyệt Nha, chúng ta về nhà rồi hãy nói!" Rốt cuộc, Tô Y Đường nhận thức được Lâm Nguyệt Nha là nghiêm túc, không phải là trò đùa dai hay gây sự phá hoại anh và Triệu Hân Kiệt gặp mặt, trong phòng ăn mọi người đang nhìn bọn họ, còn có một nhóm sinh viên đại học đang chỉ chỉ chỏ chỏ anh không muốn đem chuyện riêng ra nói ở đây.
"Em không muốn!" Nếu như lần này không nói ra hết, chờ đến lần sau, không biết là khi nào, "Em yêu anh, em cũng đã gả cho anh, cho dù là lý do gì, anh đã là ông xã của em, em là bà xã của anh, em thật lòng muốn làm một người vợ tốt, anh biết đêm tân hôn bị bỏ lại một mình cảm giác thế nào không? Anh có biết mới tân hôn mà chú rể lại đi công tác nửa tháng, để cho cô dâu một mình phòng không chiếc bóng cảm giác thế nào không? Em là phụ nữ, là vợ hợp pháp của anh, tại sao anh không nhìn em dù chỉ một lần?"
"Xin lỗi, Cô Triệu, tôi sẽ tìm thời gian để đến tạ lỗi với cô." Tô Y Đường không bao giờ... để cho Lâm Nguyệt Nha tùy hứng nữa, anh cố gắng che dấu kinh ngạc tr