ong lòng, cầm tay Lâm Nguyệt Nha, Lâm Nguyệt Nha giùng giằng giống như con thú nhỏ đang tức giận, buộc anh phải bế Lâm Nguyệt Nha vác lên vai anh và rời khỏi nhà hàng.
Một màn kịch náo động đã được hạ màn, mọi người trong phòng ăn từ từ tỉnh táo lại, to nhỏ nghị luận màn trình diễn vừa rồi thật thú vị, có vài người nhận ra được thân phận của Tô Y Đường và Triệu Hân Kiệt, đã lấy điện thoại di động ra truyền tin tức đi.
Bảy nữ tám nam đang ngồi bàn kế bên tham gia buổi gặp mặt tìm hiểu cũng trợn to hai mắt, cô gái xinh đẹp ban đại diện cũng không dám tin tưởng Lâm Nguyệt Nha thật sự đã lập gia đình, mà còn là hoành đao đoạt ái, "Tiểu tam" thành công thượng vị, hơn nữa lại gả cho người mình đã từng kêu là chú, như vậy cũng quá dữ dội đi!
"Bạn học Phùng, ý của bạn là sao, tìm người đã kết hôn đến tham gia giao lưu, lừa gạt tiền của chúng tôi, bạn có biết một bữa ăn giá bao nhiêu không?"
Sinh viên tài giỏi nhất của Khoa Y bắt đầu rối rít oán trách, làm cho ban đại diện muốn phát điên, ban đại diện quyết địnhdie»ndٿanl«equ»yd«on lấy vốn lẫn lời của món nợ này tính lên đầu của Lâm Nguyệt Nha.
Tô Y Đường khiêng Lâm Nguyệt Nha đến bãi đậu xe, đem cô nhét vào trong xe, một chút động tác thương hoa tiếc ngọc cũng không có Lâm Nguyệt Nha bị nhét vào trong xe sau sự kiện hung hăng ở trong nhà hàng vừa rồi, kiêu ngạo ương ngạnh, giờ đây nhìn cô rất cô đáng thương ngồi bên cạnh ghế tài xế đầu cúi xuống thấp, bắt đầu hoảng sợ. Cô luôn luôn là một người bốc đồng nóng nảy, trước nay gặp chuyện cô đều rống lên trước rồi nói sau, về phần hậu quả, chuyện gì đến thì đến, cô không quan tâm, nhưng lần này, có thể sẽ bị Tô Y Đường chán ghét mình, suy nghĩ đến đây cô liền sợ hãi.
Trên xe sắc mặt Tô Y Đường u ám, nhìn Lâm Nguyệt Nha trốn ở ghế ngồi, vẻ mặt sợ hãi lo âu, anh không nhịn được thở dài, đưa tay giúp cô thắt dây an toàn, Lâm Nguyệt Nha thấy anh vươn tay, hù dọa cô sợ đến co rúm người lại, mới vừa rồi người lớn tiếng là cô, bây giờ lại còn dám giả bộ đáng thương.
Mặc dù trong lòng đang suy nghĩ vài chuyện, liên tục rối rắm, khiến anh sắp phát điên, bùng nổ, nhưng anh cố gắng vững vàng lái xe, không để tâm tình bộc lộ ra bên ngoài, bên tai của anh ong ong vang lên, tiếng rống của Lâm Nguyệt Nha lúc còn ở trong nhà hàng hiện lên ở trong đầu anh.
Lý trí của anh từng nhắc nhở anh, Lâm Nguyệt Nha còn nhỏ, căn bản không biết thế nào là tình cảm trai gái, đối với anh như tình cảm của con cái quấn quít người cha, cũng không phải là tình yêu, anh là người đàn ông chững chạc, còn là bạn của cha cô, anh không thể điên theo cô, càng không thể thừa dịp cô tuổi còn nhỏ mà chiếm tiện nghi của cô.
Nhưng....Rõ ràng là có đã có quyết định từ sớm, tại sao anh lại cảm thấy rất khó khăn anh do dự và muốn vùng vẫy? Tô Y Đường dùng sức vào bánh tay lái, trên mu bàn tay cũng toát ra gân xanh.
"Tô Y Đường, em không muốn ngụy trang nữa." Lâm Nguyệt Nha suy nghĩ thật lâu, cảm thấy dù sao tiến cũng một đao, lùi cũng một đao, đường nào cũng chết, không bằng chết một cách thoải mái.
"Em thật lòng yêu anh, em biết nhất thời anh rất khó tiếp nhận, nhưng em đã yêu anh rất nhiều năm, yêu anh chính là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em, anh có biết lúc nghe được mình sẽ gả cho anh, em vui mừng đến như thế nào không?" Nhớ tới đêm tân hôn cô ăn mặc tỉ mỉ, bỏ qua sự căng thẳng trong lòng mình mà chuẩn bị quyến rũ anh, không ngờ anh chẳng thèm nhìn cô một cái, lại vội vàng tránh cô thật xa.
"Không nên nói nữa." Tô Y Đường đè nén mà nói ra, anh rất sợ, sợ mọi chuyện sẽ thay đổi, anh sợ không cách nào khống chế bản thân mình.
"Cho dù anh không thích nghe, nhưng em vẫn muốn nói, bất kể trong lòng anh nghĩ như thế nào, em sẽ không ly hôn! Đơn thỏa thuận ly hôn kia em đã đốt nó rồi, em sẽ chờ anh, đợi anh tiếp nhận em, chờ đến ngày anh yêu em, chờ cả đời em cũng không sợ!" Lâm Nguyệt Nha cắn răng, nhìn chằm chằm phía trước, không dám nhìn Tô Y Đường, lớn tiếng nói ra hết lời trong lòng.
Lòng Tô Y Đường căng thẳng, tay run lên, xém chút nữa xe đã đụng vào dải phân cách.
"Lâm Nguyệt Nha, từ giờ trở đi, đừng để chú nghe được giọng nói của con, nếu không, có chuyện gì xảy ra gì thì chú không thể bảo đảm." Giọng Tô Y Đường căng thẳng, đè nén tâm tình, anh không dám nhìn Lâm Nguyệt Nha, chỉ có thể cố gắng duy trì vững vàng tốc độ xe, an toàn lái xe về nhà.
Tô Y Đường xuống xe trước, vào thang máy, Lâm Nguyệt Nha giống như người hầu bước đi theo phía sau anh.
Sau khi vào nhà, Tô Y Đường sắc mặt âm trầm trực tiếp đi vào phòng, còn Lâm Nguyệt Nha thì đang lầm bầm, mắt đỏ hoe đứng ở cửa, sau đó bước vào nhà ngồi khóc trên sô pha.
Tô Y Hàng lấy bia từ trong phòng bếp đi ra, sau khi liếc mắt nhìn Tô Y Đường dùng sức đóng cửa phòng, ngồi xuống đối diện với Lâm Nguyệt Nha, "Thế nào, tỏ tình đã thất bại?"
"Làm sao ông biết?" Lâm Nguyệt Nha ôm đầu gối lặng lẽ khóc.
"Nhìn sơ qua là biết rồi." Tô Y Hàng nhún nhún vai, đem lon bia uống xong bóp méo lại, "Đừng khóc, cũng không phải là việc gì lớn."
"Ông nói thật dễ nghe!" Lâm Nguyệt Nha cầm miếng đệm sô pha ném Tô Y Hàng, "Ông biết tui thích Tô Y Đường bao nhiêu năm sao? Tâm nguyện lớn nhất của tui là trở thành người phụ nữ xứng đôi với anh ấy, tự tin mà đứng bên cạnh anh ấy!"
"Tui đã nói với bà từ đầu, anh trai tui chính là một tảng đá to, cứng rắn tức chết người, không biết là đang suy nghĩ gì, nhưngmà bà yên tâm, anh đối với người không giống như bên ngoài, anh tui là bị cái đạo đức cổ hủ kia ăn mòn còn chưa có tháo gỡ ra được, tiếp tục cố gắng, tui ủng hộ tinh thần cho bà." Tô Y hàng đi tới xoa đầu Lam Nguyệt Nha an ủi, anh quyết định đi ra ngoài, không muốn ở chung một chỗ với hai người ngu ngốc này.
Trong này, Tô Y Đường đi thẳng vào phòng và nhốt mình trong đấy, anh nhớ lúc anh và Tô Y Hàng cùng nhau sửa nhà, rõ ràng là khi thiết kế kiểu nhà yêu cầu cách âm tốt, nhưng anh vẫn nghe được tiếng khóc của Lâm Nguyệt Nha, trong khi anh đang trùm chăn và bịt kín lỗ tai của mình.
Anh giống như là một người hèn nhát, Lâm Nguyệt Nha tỏ tình làm anh cảm thấy sợ hãi, anh thực sự không bao giờ nghĩ Lâm Nguyệt Nha sẽ yêu anh, và còn thích anh lâu như vậy.
Thình lình, Tô Y Đường ngồi dậy, mở máy tính ra, xem lại những email mà anh và Lâm Nguyệt Nha gửi cho nhau vài năm trở lại đây, không biết có phải do tâm tình không đồng nhất, lật đi lật lại xem những bức thư từ năm năm trở lại đây, mỗi ba ngày Lâm Nguyệt Nha gửi cho anh một tấm bưu thiếp, trong lúc đó để lộ ra một ít tâm ý của cô, cô sinh viên nhỏ dùng rất nhiều cách khác nhau nói cho anh biết, cô đã trưởng thành.
Một bức rồi lại một bức, Tô Y Đường cẩn thận đọc từng tin nhắn, tâm tình của cô gái nhỏ, cô gái nhỏ đối với tương lai mong đợi và khát vọng, cô gái nhỏ một lần rồi lại một lần nữa nói ra: "Anh nhất định phải chờ em nha, em sẽ mau chóng trưởng thành."
Xem xong tất cả email, Tô Y Đường thật hết cách, nên tự nói với mình, đây là trò đùa của Lâm Nguyệt Nha để chỉnh anh, tâm tình Tô Y Đường phức tạp anh tắt máy tính,đêm đã khuya, thành phố ồn ào náo nhiệt giờ đã dần dần yên tĩnh trở lại, mà tim của anh, lại rối loạn.
Tô Y Đường lặng lẽ đi ra khỏi phòng, đèn bàn trong phòng khách đang chiếu sáng, Lâm Nguyệt Nha nằm co người trên ghế sô pha, giống như những lần nằm ngủ quên ở trên ghế sô pha chờ anh về, nhưng giờ cô lại còn vương trên mặt giọt nước mắt.
Tô Y Đường quỳ xuống trước mặt cô, nhờ chút ánh sáng của ngọn đèn bàn, anh cẩn thận xem xét khuôn mặt mà anh cho là đã rất quen thuộc với anh.
Anh vẫn nhớ rõ lần đầu tiên anh gặp Lâm Nguyệt Nha, khi ấy cô mới năm tuổi, nhìn giống bé trai có huyết thống của người Châu Phi với làn da ngăm đen khỏe mạnh, nhưng khi cười lên, khi cười lên khoe hàm răng trắng và giọng cười như nước chảy róc rách, làm cho người đi theo tâm tình thật vui vẻ, cô gái nhỏ tính tình tựdo thoải mái, cùng đánh nhau với vài bé trai ngang tuổi trong xóm cũng chưa thua lần nào, nhưng cô gái nhỏ miệng rất ngọt, luôn đi theo sau kêu anh "Chú ơi", "chú à".
Sau đó, cô bé lớn lên, mỗi lần gặp là mỗi lần khác nhau, giống như nhộng hóa thành bướm, anh không cách nào đem cô gái khả ái đáng yêu này, và cô gái da ngăm đen mạnh khỏe cường tráng trong trí nhớ mà gộp thành một người được.
Bàn tay không kiềm chế được đưa ra, chậm rãi lau giọt nước mắt ở trên gò má của cô, ngón tay Tô Y Đường vừa đụng phải giọt nước kia dính vào liền lập tức rút tay lại, anh lẳng lặng nhìn Lâm Nguyệt Nha một lát, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy cô, đứng dậy định đem cô mang trở về phòng, vừa đứng lên, Tô Y Đường thấy cánh tay đang ôm đứng trước cửa phòng kia, không biết Tô Y Hàng đã đứng nhìn bao lâu, hình như anh đang làm chuyện xấu bị người ta bắt gặp được, ngượng ngùng và khó chịu.
"Nguyệt Nha ngủ ở đây sẽ bị lạnh...." lời giải thích giấu đầu hở đuôi vừa nói ra, Tô Y Đường càng cảm thấy ngại ngùng hơn.
"Anh, tình yêu thật ra thì rất đơn giản, đừng nghĩ nhiều như vậy, nếu thật sự mất đi, đến lúc muốn tìm lại sợ là không kịp." Tô Y Hàng duỗi tay ra, ngáp một cái, không có nhìn thấy anh trai mình là người luôn luôn trầm tĩnh, giờ lộ ra đau khổ và hốt bối rối.
Tô Y Đường ôm Lâm Nguyệt Nha sửng sốt mấy giây, sau đó đem cô trở về phòng, sau đó vội vàng rời đi một giây cũng không dám ở lại.
Ngày thứ hai, tâm trạng Lâm Nguyệt Nha không tốt, lên lớp học được một tiết thì trốn học về nhà ngủ, vừa nghĩ tới bữa trước tỏ tình thất bại, Lâm Nguyệt Nha cảm thấy buồn phiền, cô lê thân thể mệt mỏi về nhà, không nghĩ tới gặp được người đáng lẽ ra giờ này không nên có ở nhà Tô Y Đường.
"Anh đang làm gì, anh định đi đâu?" Lâm Nguyệt Nha xông vào chặn va li lớn của Tô Y Đường.
Tô Y Đường không ngờ Lâm Nguyệt Nha sẽ xuất hiện vào giờ này, anh vốn định lặng lẽ thu dọn hành lý rời khỏi nhà, "Nguyệt Nha, chú dọn ra khách sạn."
"Tại sao anh lại ra khách sạn." Lâm Nguyệt Nha muốn khóc, cô đang khổ sở vì tỏ tình mà không được đáp lại, lại ngay lúc này bắt gặp Tô Y Đường thu dọn hành lý dự định đi ra khách sạn ở, số mạng của cô sao lại bi thảm như vậy a.
"Nguyệt Nha..." Tô Y Đường thừa dịp Lâm Nguyệt Nha không có ở nhà nên thu dọn hành lý ra khách sạn ở, ai ngờ bị cô bắt tại trận, anh không biết làmDiễnđànLêQuýĐôn. sao để giải thích với cô, anh không muốn nhìn thấy cô rơi lệ,nhưng anh không có biện pháp nào để chấp nhận cô.
"Nguyên nhân là em? Vì em yêu anh phải không?" Lâm Nguyệt Nha buông bàn tay mình đang nắm cánh tay Tô Y Đường ra, từng bước lùi về phía sau, "Bởi vì em thích anh, vì em tạo cho anh nhiều rắc rối, vì em đốt nhà của anh, cho nên anh muốn đi ra khách sạn ở?" Tính tình của Lâm Nguyệt Nha, bởi vì sống ở thảo nguyên Châu Phi nhiều năm nên có chút ảnh hưởng, cô rất lạc quan và cởi mở,DiễnđànLêQuýĐôn.nhưng giờ phút này, cô thật sự sụp đổ, cô không thể chấp nhận kết quả này, cô thật không thể chấp nhận...
"Nguyệt Nha, không phải.... chú chỉ là........" Anh chỉ là không có lòng tin vào bản thân mình có thể cự tuyệt sự nhiệt tình và tình cảm của cô.
"Tô Y Đường, thật ra người nên đi không phải là anh, là em mới đúng!" Lâm Nguyệt Nha thật là muốn biến mất thật nhanh, rất muốn tìm một DĐLQĐcái lỗ để chui xuống, cô biết rằng bản thân mình rất tùy hứng, nhưng cũng hiểu được yêu là phải làm cho đối phương được hạnh phúc chứ không phải là ép người ta vào đường cùng, có lẽ cô đã sai lầm rồi, cô không có cách nào làm cho trái tim anh rung động vì cô.