nhớ, từng chi tiết đều rất rõ ràng. Không biết vì sao, trong mộng cậu cảm thấy có điểm khủng hoảng, giống như đang sợ hãi thứ gì đó sắp ập tới, tinh thần cảnh giác cao độ, nhưng trên thực tế đó chỉ là một giấc mộng đơn giản.
Trong mộng cậu là một học sinh quốc trung đang đi tới trường, đang muốn bước vào trường học, nhưng mà không biết vì cái gì cậu cứ đứng trước cổng trường, bất luận làm gì cũng không nhấc chân nổi, cứ như khi chơi trò chơi có bug xuất hiện, cậu bị đơ ở một chổ không thể di chuyển, những người khác dường như không nhìn thấy cậu, cứ bước vào trường học. Biển người dần dần tiến vào, cậu cứ đứng im một chổ, trong lòng lo lắng lại sợ hãi…… theo bản năng cậu biết chính mình phải mau vào, nhưng bất luận làm gì hai chân cũng cứng ngắc không thể nhúc nhích, dần dần, tất cả mọi người đều biến mất, cậu vô cùng lo lắng nhưng vô kế khả thi. Ngay lúc này thì giấc mộng kết thúc. Lí Cẩn tỉnh lại, một lúc lâu sau mới phát hiện cả người mình đều là mồ hôi lạnh.
Hóa ra…….chỉ là một giấc mộng.
Không biết vì sao nhận ra điều này làm cậu thở dài nhẹ nhõm một hơi, trong lòng cũng chậm chạp khôi phục lại bình tĩnh. Cảnh tượng trong mộng chính là lúc mình học quốc trung, Lí Cẩn nhớ rõ đồng phục và tên tường. Chẳng qua, cậu không hiểu vì sao chính mình lại mơ thấy giấc mộng này. Suy nghĩ lại khoảng thời gian mình học quốc trung, nhưng cậu vẫn không thể nhớ được gì.
Cậu lau mặt, thờ dài một hơi. Nhìn lại đồng hồ, đã ba giờ, một lúc nữa nên bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Lí Cẩn đứng dậy đi vào phòng bếp, lấy ra một ít nguyên liệu nấu ăn, bắt đầu công tác rửa rau. Những thứ cậu chuẩn bị đều là đồ ăn Chu Sĩ Tranh thích, cậu thì không sao cả, không kén ăn, món gì cũng được, cậu đặt rau xà lách rửa sạch qua một bên, tiếp đó bắt đầu xắt thịt. Cậu có chút không tập trung, vẫn còn đang nghĩ tới giấc mộng lúc nãy nên không cẩn thận cắt vào tay, ngón tay truyền tới một trận đau nhức, cậu vội vàng đưa ngón tay vào trong miệng, nhăn mặt hút một giọt máu tươi.
Cảnh tượng trước mắt dường như dung hợp với một cảnh trong kí ức, trước kia dường như cũng phát sinh chuyện này, có lẽ là cậu, cũng có lẽ là người khác, tóm lại là trên tay ngoài ý muốn mà bị thương, nhớ không rõ dường như cậu ngậm lấy ngón tay bị thương của đối phương, liếm đi giọt máu tươi sau đó hai người nhìn nhau mỉm cười, không khí yên lặng lại bình thản.
Đoạn kí ức này quá ngắn lại mơ hồ không rõ, cậu không thể khẳng định nó đã phát sinh trong quá khứ hay chỉ do mình tưởng tượng ra……. Lí Cẩn đột nhiên ngừng lại, không biết vì sao cậu chợt nhớ lại một chuyện rất lâu trước kia. Cũng không nhớ rõ rốt cuộc là xảy ra khi nào, nhưng trong ấn tượng, từng có một người hôn cậu, cậu bối rối đẩy tay đối phương, vài ngày sau một bức ảnh bị công bố trong trường học, ảnh chụp không thấy rõ mặt hai thiếu niên, chỉ nhìn ra bọn họ đang hôn môi.
Lí Cẩn hiện tại cũng không nhớ được khi đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ cuối cùng hình như cậu đã chuyển trường, mà người hôn cậu cũng không nhớ mặt mũi ra sao. Đúng rồi, người nọ tên là gì? Bộ dáng thế nào? Lí Cẩn đột nhiên phát hiện chính mình cái gì cũng không nhớ……
Bởi vì dạy thay nên Chu Sĩ Tranh tới hơn sáu giờ mới về tới nhà. Trên đường về, anh lái xe tới tiệm thuốc mua bôi trơn cùng đồ bảo hiểm. Tuy rằng cũng không muốn dùng thứ này, nhưng với tần suất lên giường của hai người, còn chuyện Lí Cẩn phải rửa sạch cơ thể sau đó, anh cảm thấy chính mình có lẽ nên khắc chế một ít sẽ tốt hơn. Chu Sĩ Tranh về tới nhà, như sở liệu trong lòng truyền tới mùi thức ăn thoang thoảng. Nhưng mà Lí Cẩn không có trong phòng bếp, cũng không có trong phòng khách. Anh vừa cởi cà vạt, vừa đi về hướng lầu hai, không biết vì sao Lí Cẩn đang nằm nghiêng người trên giường, cơ thể cuộn tròn.
Anh đột nhiên chú ý tới miếng băng dán trên tay đối phương, có thể là bị thương.
“Lí Cẩn?” Anh khẽ đẩy bả vai đối phương. Người trên giường mở mắt ra, có chút buồn ngủ: “Là anh à.”
“Tay em bị sao thế.” Anh mặt không biểu tình hỏi.
“Lúc cắt thức ăn không cẩn thận cắt phải…….” Lí Cẩn lười biếng ngồi dậy lắc lắc tay: “Không có việc gì.”
Anh nhìn nơi dán băng cá nhân, vô thức đè thấp tiếng nói: “Bôi thuốc chưa?”
“Vẫn chưa…….” Đối phương lắc đầu: “Đi thôi, nên ăn cơm——ngô!” Lí Cẩn đột ngột phát ra một tiếng rên.
Trong lúc cậu nói chuyện, Chu Sĩ Tranh đã tóm lấy tay cậu, nhanh chóng xét miếng băng dán xuống, không khỏi đụng tới miệng vết thương vẫn còn chưa khép lại làm cậy đau đớn mà kêu lên.
“Anh làm gì vậy?” Lí Cẩn không hiểu nhíu mi.
Nhưng mà Chu Sĩ Tranh hoàn toàn không chú ý tới, lực chú ý của anh hoàn toàn tập trung tới miệng vết thương. Miệng vết thương nằm trên đầu ngón tay, tuy rằng không lớn nhưng có hơi sâu, làn da xung quanh vết thương đã có chút trắng bệch, thoạt nhìn đã biết chưa có xử lý tốt, chỉ vì vướng víu mới tùy tiện dán băng cá nhân lên.
“Sĩ Tranh?” Đối phương rõ ràng thực hoang mang.
Chu Sĩ Tranh kéo tay đối phương, đưa người vào phòng tắm, tẩy sơ qua miệng vết thương một lần, tiếp đó lại kéo người trở về phòng ngồi xuống, tự mình tìm kiếm mớ chai lọ trong một ngăn tủ, dùng bông băng lau đi giọt nước trên vết thương sau đó thoa lên một lớp thuốc mỏng.
“Miệng vết thương không cần băng lại, như vậy sẽ lâu lành.” Chu Sĩ Tranh vừa thu dọn đồ đạc vừa nói.
Lí Cẩn im lặng một lát, cuối cùng thấp đầu nói: “Em biết rồi.”
Chu Sĩ Tranh lúc này mới chú ý tới đối phương có chút không thích hợp: “Em làm sao vậy?”
“Không có gì.” Lí Cẩn đứng lên, mỉm cười một chút: “Đi thôi, thức ăn đều nguội hết rồi.”
……….Cậu lại đang ngụy trang, Chu Sĩ Tranh nghĩ như vậy nâng tay lên giữ chặt cổ tay Lí Cẩn, nháy mắt tiếp theo anh liền hôn qua, gương mặt cả hai tiến gần như không còn khoảng cách, anh tinh tường nhìn thấy trên mặt đối phương thoáng hiện lên vẻ mặt kinh ngạc nhưng lập tức hồi phục bộ dáng bình thường như không có việc gì, thậm chí còn nhắm mắt lại hơi mở miệng, nghênh đón nụ hôn của anh.
Rõ ràng biết đối phương ngụy trang cùng không thành thực là chuyện đương nhiên, bởi vì quan hệ của hai người chỉ là một cuộc giao dịch, điều này hoàn toàn có thể lí giải, nhưng không biết vì sao, Chu Sĩ Tranh bỗng nhiên có cảm giác nôn nóng. Không nói được là vì sao, nhưng anh cảm thấy trong khoảng thời gian ngắn không thể tỉnh táo lại, ngay cả hôn môi cũng vô thức trở nên có chút thô bạo lỗ mãng. Nhưng mà cho dù anh thô lỗ như vậy, Lí Cẩn vẫn đáp lại, dùng đầu lưỡi trêu chọc anh, những nơi bị đầu lưỡi đối phương chạm tới có chút ngứa…….cả người Chu Sĩ Tranh nóng lên, bàn tay kiềm chặt sau gáy đối phương, làm nụ hôn càng sâu thêm.
Cơ thể hai người nóng bừng dính sát vào nhau, hơi thở giao hòa. Chu Sĩ Tranh chú ý tới Lí Cẩn vô thức ngửi được hương vị của mình trên người anh, không khỏi có chút thất thần. Nếu bọn họ là động vật, hiện tại trên người nhất định là tràn ngập hương vị động dục.
“Đừng nhúc nhích…….” Anh miễn cưỡng nói, tiếng nói khàn khàn mang theo một tia ẩn nhẫn.
Lí Cẩn nghe lời không hề động, để mặc anh ôm, một lát sau, Chu Sĩ Tranh cuối cùng buông tay, thành công dùng lý trí khắc chế dục vọng. Nhìn ra được điểm này Lí Cẩn có chút nghi hoặc nhưng cái gì cũng không hỏi. Chu Sĩ Tranh cũng không tính toán phải giải thích, kéo đối phương xuống lầu. Hai người ngồi lên bàn ăn cơm, cũng không nói chuyện gì.
Nếu là người bình thường có thể sẽ cảm thấy không khí quá mức im lặng này có chút xấu hổ, nhưng Chu Sĩ Tranh cũng không cảm thấy không khí im lặng này làm người ta khẩn trương, tương phản, anh lại đắm chìm trong bầu không khí thế này.
Người đối diện tựa hồ đang suy nghĩ gì đó, có lẽ đang tìm đề tài, có lẽ muốn phá vỡ không khí im lặng nhìn về phía đối phương, yên lặng ăn xong bữa tối. Anh cũng không phải người nói nhiều, vì thế cũng không thể lý giải có phải đối phương muốn trò chuyện hay không. Đối với anh mà nói, chỉ cần đối phương còn ngồi đối diện trên bàn ăn, như vậy đã đủ rồi.
“Sĩ Tranh.”
“Có chuyện gì.”
“Cái kia………” Lí Cẩn tựa hồ muốn nói gì nhưng lại đổi ý: “Không, không có gì.”
Chu Sĩ Tranh cũng không truy vấn, tự gắp một khối thịt bò đưa vào trong miệng nhấm nuốt. Một lát sau, anh giương mắt lên liền nhìn thấy bên môi Lí Cẩn dính một chút nước tương, cũng không hiểu vì sao, có lẽ căn bản không hề suy nghĩ đã tự nhiên vươn ngón tay chùi đi vết dơ kia. Vẻ mặt Lí Cẩn vô cùng kinh ngạc, dường như bị động tác bất thình lình của anh làm hoảng sợ, nhưng nhanh chóng hồi phục tinh thần, lập tức cười nói: “Cám ơn.” Sau đó bắt lấy cổ tay anh, trêu chọc mà vươn đầu lưỡi liếm đi vết nước tương dính trên ngón tay.
Chu Sĩ Tranh không ngờ sẽ phát triển thành như vậy, trên mặt thoáng chốc nóng lên. Anh cũng không phải một người dễ thẹn thùng, hôn môi làm tình cái gì cũng đã quen rồi, nhưng mà cử chỉ mang ý tức hàm xúc lại quá mức thân mật như vậy rất hiếm khi xuất hiện trong cuộc sống của anh, bởi vậy anh cảm thấy có chút không được tự nhiên, thậm chí cơ thể cũng căng cứng.
“Anh đỏ mặt.” Đối phương mang ý cười nói.
Chu Sĩ Tranh cúi thấp đầu, cái gì cũng không nói, tuy rằng nhiệt độ trên mặt nhanh chóng biến mất nhưng chỉ có anh biết, tốc độ trái tim đang đập vẫn rất nhanh so với bình thường. Cho dù biết đối phương cái gì cũng chưa phát hiện, cái gì cũng chưa nhớ ra nhưng anh vẫn có cảm giác trái tim mình đang bị siết chặt, có chút như vô lực cùng đau đớn. Trước kia Lí Cẩn cũng thường nói với anh như vậy, mang theo chút thản nhiên cười nhạo cùng hàm xúc, nhưng cũng không làm người ta cảm thấy chán ghét.
Chu Sĩ Tranh trong quá khứ cùng hiện tại khác nhau rất lớn, bởi vì tuổi tác cùng hoàn cảnh gia đình, anh là một thiếu niên hướng nội cùng vô cùng ngại ngùng, cùng với một người hướng ngoại cởi mở như Lí Cẩn hoàn toàn là hai thái cực, hai người hoàn toàn bất đồng cư nhiên lại có thể kết bạn cùng lui tới, có lẽ công lao nhờ Lí Cẩn chủ động cùng anh nói chuyện đi.
Cho tới bây giờ, Chu Sĩ Tranh vẫn còn nhớ nụ cười của Lí Cẩn khi đó, trong lòng vẫn còn thấy ấm áp, cùng với cơn đau không thể xem nhẹ.