> Ngoài Lộ Hân Nam và bầy minh tinh gà nhà ra thì nhóm ngọc nữ của Điền Tư Tư cũng nổi bật không kém. Những cái miệng leo lẻo toàn lời tâng bốc nịnh nọt của đám phóng viên làm bọn con gái đằng đó khúc khích rộn ràng, các cô đua nhau khoe dáng dưới hàng loạt ống kính chớp nháy lia lịa.
Với cương vị nữ tổng giám đốc xinh đẹp của Vi Bác, kiêm chị vợ của tổng giám đốc Lương Thị, đồng thời là ứng cử viên sáng giá cho vị trí dâu trưởng nhà họ Dung, thành thứ lẽ đương nhiên Cố Minh Châu cũng trở thành tâm điểm của sự chú ý. Thoạt đầu, đám phóng viên còn hăng say lắng nghe Điền Tư Tư tỉ tê từng món hàng hiệu giá khủng trên người cô nàng, thế mà sự xuất hiện cửa Cố Minh Châu đã khiến họ hất văng cô tiểu thư đáng yêu này sang một bên, để chuyển hướng sang đại tiểu thư nhà họ Cố.
Oán cũ còn đó chưa tan mà nay đã chồng thêm hận mới, ngay lập tức, đôi mắt to tròn như búp bê của Điền Tư Tư trợn ngược lên, thiếu điều lồi cả ra ngoài, Cố Minh Châu khinh khỉnh ném cho con bé một cái nhìn rồi tỉnh bơ tiến về phía trước, tiếp chuyện đám phóng viên đang nhao nhao gặng hỏi cô. Nom dáng vẻ cô như một vị nữ hoàng đang đi tuần, ngạo nghễ lướt qua mặt Điền Tư Tư.
Dẫu sao Điền Tư Tư cũng chỉ là một cô bé con, gặp phải cánh này thì tức sôi gan, bấm bụng nghĩ cách khiến Cố Minh Châu bẽ mặt bằng dược thì thôi.
Lý Di Nhiên đứng gần đó, để ý thấy ly rượu trên tay cô nàng đang nghiêng nghiêng chực đổ xuống đuôi váy của Cố Minh Châu, cô nàng liền vội vàng can ngăn.
Lý Di Nhiên là em họ cùa Lý Vi Nhiên, lẽ đương nhiên chẳng lạ gì độ đanh đá chua ngoa của Cố Minh Châu, nhưng Điền Tư Tư nào chịu nghe cô bạn. Sau màn giằng co âm thầm, Lý Di Nhiên không may trẹo chân, người ngả về đằng sau.
Đúng lúc đó, một nhân viên phục vụ bưng trên tay bát canh hầm hập bốc khói, đi lướt qua người cô nàng tiến về phía bàn ăn trước mặt.
Anh chàng nhân viên đang bê canh trong tư thế một tay vát sau lưng - bất ngờ va phải Lý Di Nhiên, liền mất đà trượt về phía trước. Khéo thế nào lại gặp Cố Minh Châu tình cờ đi ngang qua, bát canh rơi xuống đất, đập bốp vào chân Cố Minh Châu.
Việc này chẳng mấy đã thu hút ánh mắt của khách khứa quanh đó, mọi thứ trở nên nhốn nháo chí trong phút chốc. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lý Vi Nhiên tái mét vì sợ, luống cuống hết nhìn Cố Minh Châu lại đảo sang Điền Tư Tư.
Điền Tư Tư sượng sùng không biết giấu mặt đi đâu, thoạt đầu chl muốn làm bẩn cái váy của Cố Minh Châu để khiến cô một phen bẽ mặt mà thôi, không ngờ sự việc lại ra nông nỗi này, đâm ra con bé cũng thấy sờ sợ.
Cố Minh Châu bình tĩnh cắn chặt răng, cốt ngăn mấy câu chửi cứ chực chờ tuôn ra khói miệng.
Bóng chỉ là thứ yếu, cái khiến cô điên tiết nhất chính là cái bát canh kia chẳng rõ do thằng khốn nạn nào làm mà nặng như cái vạc, từ độ cao ngang người nó lao xuống, đập thẳng vào mắt cá chân gầy gò của cô, đau đến ứa cá nước mắt.
Song lúc đó Cố Minh Châu vẫn giữ phong thái kiêu sa bằng tư thế đứng thẳng lưng, còn trong dạ lại gửi lời hỏi thăm đến liệt tổ liệt tông tám đời nhà Điền Tư Tư, Lý Vi Nhiên lẫn gã phục vụ kia, tính ra phải đến một trăm lần.
Nếu là trước đây, nếu là chỗ khác thì ba đứa ranh kia đã bị cô giã cho một trận bầm dập khỏi cần phân bua gì rồi. Ngặt nỗi hôm nay lại là ngày vui của Cao Hạnh, có mặt ở đây toàn là những nhân vật tai to mặt lớn, kè kè bên cạnh là bọn phóng viên đang lăm le máy ảnh, Cố Minh Châu bấm bụng nhận chiếc khăn mặt bằng cử chỉ duyên dáng, nhẹ nhàng nhấc đuôi váy sang một bên, từ tốn lau chất lỏng bóng nhẫy dưới chân, đoạn dè dặt nở nụ cười khoan dung với vị giám đốc nhà hàng vừa mới vác xác đến xin chịu tội.
Thấy cô nhân nhượng không làm to chuyện, hiển nhiên hai con bé kia cũng tỏ ra biết điều. Lý Di Nhiên rối rít xin lỗi trong khi Điền Tư Tư lấp ló đằng sau công gật đầu lia lịa như gà mố thóc, Cố Minh Châu nén cơn giận đang bừng bừng trong người, độ lượng xoa đầu hai đứa, ra tuồng thân chiết lắm.
Đương nhiên Lý Di Nhiên và Điền Tư Tư cảm động đến rơi nước mắt, song chẳng hiểu vì sao, từng luồng ớn lạnh vẫn chạy dọc gáy chúng.
Việc chẳng có gì to tát, lát sau khách khứa đã nhộn nhịp trở lại. Cao Hạnh, Lộ Hân Nam cùng Trình Quang vẫn đang tươi cười chụp ảnh, không có duyên chứng kiến tiết mục nhỏ đằng này. Cố Minh Châu nhìn ngang ngó dọc rồi nhấc đuôi váy ướt nhèm, nhịn đau toan cất bước thì bên eo bất ngờ bị siết chặt.
Nhiệt độ cùng sức lực của đôi cánh tay ấy đã quá đỗi quen thuộc với Cố Minh Châu, cô chau mày nghiêng đầu nhìn, y như rằng là Phương Phi Trì.
Đôi lông mày xô lại gần nhau, ánh mắt anh chẳng lấy gì làm vui vé.
Hai người chẳng ai nói câu nào, cánh tay Phương Phi Trì gần như nhấc bổng cô lên, nhờ anh dìu mà Cố Minh Châu mới rời được nơi ấy trong tư thế tao nhã ung dung. Giám đốc nhà hàng thu xếp một phòng để Cố Minh Châu có chỗ thay quần áo. Từ nhà tắm đi ra, cô thấy Phương Phi Trì tựa vào khung cửa số hút thuốc, vé trầm ngâm.
Nghe sau lưng có tiếng động, biết cô đã ra, anh bèn ngoái lại, nhả một bụm khói rồi hỏi, “Đá nhà em đâu?”
Cố Minh Châu rũ mái tóc, vừa dùng tay chải được một chốc, nghe anh hỏi vậy cô liền bật cười bảo: “Có tí gọi là bạo lực gia đình, em vừa cho lão đo ván, đang bị nhốt ngoài cầu thang để làm bản kiểm điểm kia kìa.”
Phương Phi Trì nghiêng người, nửa tin nửa ngờ nhìn cô. Cố Minh Châu nhún vai, buông người ngồi xuống chiếc ghế quý phi, đùi co lên, kiểm tra thương tật ở mu bàn chân.
“Để anh gọi người đi lấy thuốc, em ngồi yên đó, cẩn thận vết rộp đấy.” Phương Phi Trì bước tới ngồi xổm xuống, tay kéo chân cô đặt lên dlíil mình, anh cúi dầu xem xét cấn thận, tay kia hơi day day các khớp xương dưới chân đế kiểm tra, “May mà xương cốt không vấn đề gì, nhưng ngày mai thế nào cũng sưng lên, mấy chiêu thức thường ngày hay bắt nạt anh chạy biến đi đằng nào cả rồi! Sao có cái bát mà cũng không tránh được thế!”
Tay anh xoa nắn làm Cố Minh Châu đau nhói, cô nghiến răng bảo: “Em vừa nện cho lão Dung Lỗi một trận lăn lê bò toài. Thể lực suy yếu là lẽ đã đành, với cả sau đó lại thấy tồi tội lão nên cũng đương chán đời! Vả chăng lúc đó còn mải ra oai với con ranh Điền Điền, chẳng hơi đâu đề phòng đằng Lý Di Nhiên, hớ ra một cái là dính đòn mẹ nó luôn.”
Phương Phi Trì bật cười trước giọng điệu tưng tửng của cô, đúng lúc đó có tiếng gõ cứa vang lên, Phương Phi Trì chưa kịp đứng dậy thì Lộ Hân Nam đã xăm xăm đẩy cứa xông vào, theo sau còn có Trình Quang mang mấy tuýp thuốc tới.
Chứng kiến cảnh tượng trong phòng, ánh mắt hai kẻ vừa bước vào thoáng tối sầm. Trình Quang vỗ nhẹ vào người Lộ Hân Nam bấy giờ đang đứng thừ người sững sờ, rồi lướt qua cô, bước về phía Cố Minh Châu. Phương Phi Trì thấy Trình Quang đến thì tránh đi, nhường chỗ cho cậu ta.
Cố Minh Châu trỏ ngay vào vết thương dưới chân cho Trình Quang xem, cô đay nghiến tố khổ với cậu: “Đấy Lục Lục cậu xem, chắc chắn con ranh Điền Tư Tư kia cố ý! Con em họ của Lý Vi Nhiên cũng chẳng ra gì, tay chân lóng nga lóng ngóng, ngu chết đi được! Hừ... nói không chừng bọn nó người tung kẻ hứng, cả lũ chúng nó rắp tâm làm thế đây mà! Mới rồi chẳng lẽ chị lại song phi vào chúng nó...” Cô tuôn ra một tràng sừng sộ.
Trước mặt người ngoài thì làm bộ khoan dung đại từ đại bi, nhưng với Trình Quang, cô chẳng ngại gì mà không phơi bày hết tất thảy bụng dạ hẹp hòi của mình.
Trình Quang ngồi xổm xuống, chăm chú bôi thuốc cho cô, dù cô đay nghiến chì chiết mấy, cậu vẫn lắng nghe với nụ cười hiền khô chứ chẳng lên tiếng nói gì.
Cố Minh Châu càm ràm trút hết giận dữ với cậu xong, ngước lên thì thấy Lộ Hân Nam đang ngây người, ánh mắt đăm dăm dõi theo bống dáng Phương Phi Tri. Nghe tiếng đằng hắng của cô, Lộ Hân Nam mới sực tỉnh, ngượng ngùng cúi gằm mặc, đầu lắc nhẹ.
“À ừ! Mày báo xem nên dằn mặt con ranh này thế nào đấy!” Vừa ngồi xuống ghế, Lộ Hân Nam đã vắt chéo tay trước ngực, miệng toe toét cười hỏi Cố Minh Châu, lấp liếm vé thẫn thờ mới rồi rất chi tài tình.
Nghe vậy, Cố Minh Châu liền sửng cồ lên ngay, mặt mũi hằm hằm, hoa tay múa chân, nói thẳng đuột ra một kế hoạch khá ấu trĩ.
Về sau Phương Phi Trì thấy chướng tai, bèn day trán, thở dài sườn sượt: “Này cố Minh Châu, em là lãnh đạo tối cao của một công ty có tên niêm yết trên sàn chứng khoán nhưng sao lại suy nghĩ xốc nổi đòi ăn miếng trả miếng với bọn con nít thế hả?”
Cánh tay đang bôi thuốc của Trình Quang run lên vì cười, chỉ khi nhận được cú đạp của Cố Minh Châu, cậu chàng mới cố nín, thôi không cười nữa.
“Điền Tư Tư không phải dân kinh doanh, chị đây đùa thâm quá nổ lụi không hiểu, thế thì còn gì hay ho! Đánh rắn phái đánh dập đầu, đối với loại nứt mắt ra như nó, được thỏa mãn về danh tiếng, địa vị, sĩ diện mới là điều quan trọng nhất. Mấy người nào có hiểu nỗi khổ lòng tôi!” Trước sự hiện diện của ba người bạn thân thiết, Cố Minh Châu vênh vang tự đắc, chẳng việc gì phái nể nang. Có lẽ cô không thích hợp với nghề kinh doanh thật, nhưng bàn đến mánh khóe thì cô tự thấy mình phải đứng hàng đầu.
Bố Lộ Hân Nam là nhân vật có máu mặt trong ngành giải trí của thành phố, phần lớn đám ngôi sao tiếng tăm của thành phố này đều dưới quyền ông. Cái đám minh tinh ấy hay giữ vai trò cốt cán trong những buối party của giới thượng lưu, bây giờ bảo chúng hất cẳng một Điền Tư Tư nhổ bằng cái mắt muỗi ra rìa thì có gì khó.
Lộ Hân Nam vừa cười vô tư vừa gật gù bảo: “Tao cũng là thành viên danh dự trong cái hội ngọc nữ mà Điền Tư Tư đầu xỏ ấy, cần tao cho nó rớt đài không?”
Thực ra Lộ Hân Nam thấy ngứa mắt cái bọn ngọc nữ hay làm hàng ấy lâu lắm rồi, bọn nó đứa nào đứa nấy luôn ra vẻ chị đây con nhà giàu, mở mồm ra là hô hào phải đóng góp này nọ, lũ ranh con ấy vẫn đương ăn bám bố mẹ, thành thử ngửa tay lúc nào là có tiền ngay lúc đấy. Chỉ khổ cái đứa tự lực cánh sinh như cô bị ăn quá lừa, vì nể nang nên cô không nỡ rút lui khỏi hội, nhưng cứ dăm hôm bảy bữa lại phải chìa ra một cục tiền quyên cho cái tổ chức đoàn thể trời ơi đất hỡi nào đó, quả thật xót chết đi được. Điền Tư Tư là nhân vật cốt cán của cái hội ngọc nữ ấy, lật đổ được con ranh này, chưa biết chừng bầy khỉ ấy phái giải tán cũng nên.
Vả chăng giúp Cố Minh Châu xả cơn tức cũng là một trong những thú vui có ý nghĩa trong cuộc đời Lộ Hân Nam.
Cố Minh Châu lúc lắc ngón trỏ, đoạn nở nụ cười nham hiểm. Cơn điên qua đi, bình tĩnh trở lại, Cố Minh Châu ra vẻ xảo quyệt, bảo Lộ Hân Nam: “Mày cứ lo chuyện của mày đi, tao có người thích hợp hơn rồi.”
Do Cố Minh Châu bị thương nên đám Trình Quang và hai người kia cũng cụt hứng, chẳng còn tâm trạng nào vui vẻ.
Tiết mục biểu diễn đặc biệt mừng tiệc cưới đã bắt đầu ngoài đại sảnh, đằng đó hát hò nhảy nhót có vẻ sôi nổi lắm, còn bốn người bọn họ lại quanh quẩn trong phòng này, kiếm chuyện tán gẫu, song ai nấy đều trĩu nặng một bầu tâm sự, thành thử chí chốc lát sau đã rơi vào tình trạng mỗi người một phách, nói chẳng ăn nhập gì với nhau.