Vạn vật ở đời có tương sinh tương khắc, chỉ cần cô muốn thì ắt sẽ tìm được cách giải quyết. Nhiều năm trước đây, cô từng đọc được một câu nói: “Nếu không đi bộ được thì hãy chọn cách bay qua.”
Sống ở đời này, những kẻ tin vào số mệnh tất phải xuống địa ngục. Cố gắng luôn ra về cuối cùng trong công ty là một thói quen rất tốt mà Dung Lỗi kế tục từ cha mình. Thế nên hôm nay, kể cả có những việc ví dụ như cô con gái rượu của nhà họ Điền đang ngồi sẵn trong xe, đợi ở dưới lầu thì anh vẫn kiên trì xử lý xong những việc cần làm rồi mới tan sở.
Sự yên ắng ngự trị khắp tòa nhà, Dung Lỗi vặn vẹo cái cổ đã mỏi nhừ, bụng bảo dạ sẽ đi bằng lối cầu thang bộ xuống để vận động giãn cân cốt. Khi anh xuống đến tầng hai mươi ba, thấy cửa thông giữa các tâng lầu chưa đóng cẩn thận, tiện thể anh kéo cánh cửa lại. Qua ô kính nhỏ trên cánh cửa, anh thấy đèn phòng họp nhỏ của bộ phận kế hoạch vẫn bật sáng trưng.
Cô nàng nghĩ mình là người máy chắc ?
Dung Lỗi đẩy cửa phòng họp, đôi lông mày nhíu lại chặt hơn. Bầu không khí ngột ngạt xen lẫn mùi khói thuốc lá xộc thẳng vào mặt anh, còn Cố Minh Châu đang nhoài người, nằm nghỉ ngơi lấy sức trên chiếc bàn bề bộn bản vẽ mẫu, cô mặc chiếc áo len mỏng màu đen, ánh đèn láng choang chiếu xuống phần da thịt trắng ngần, lồ lộ giữa gấu áo và cặp quần bò, chói đến nỗi anh thấy cổ họng mình nóng ran như lửa đốt.
Nghe thấy tiếng kẹt cửa, cô liền choàng tỉnh ngồi thắng dậy, khuôn mặt nhăn nhó ngước nhìn lên, tay đặt trên bụng ấn chặt vào chỗ dạ dày. Dung Lỗi rót cho cô cốc nước ấm. Tính cô nóng vội, ăn uống nhanh nhảu, mùa đông rét căm căm mà vẫn uống nước lạnh như thường, không đau dạ dày mới lạ.
Nhận được cái lắc đầu của cô, anh liền cau mày, ánh nhìn đau đáu dành cho cô hệt như ngày xưa. Cô thở dài đánh thượt rồi cầm ly nước đưa lên miệng, nhấp từng ngụm nhó, gương mặt bớt tái và hồng hào hơn.
“Ăn cơm chưa ?”
"Kỷ Hằng và Tiểu Toàn dắt dìu nhau đi ăn cơm rồi, ăn xong sẽ cầm về cho em.” Cô nói rồi đặt cốc nước xuống, đoạn uể oải vươn vai làm áo hơi tốc lên, Dung Lỗi bối rối nhìn lảng đi chỗ khác.
"Nhưng mà giờ em lại thấy hơi đói rồi, tối nay anh không hẹn hò gì à?", cô làm ra vẻ hỏi một cách bâng quơ.
Dung Lỗi bước tới, giặt phắt tập hồ sơ mà cô vừa cầm lên tay, "Đi thôi."
Gần đại học C có một con đường chuyên về ẩm thực rất nổi tiếng.
Trở về thăm chốn cũ, con đường ẩm thực ấy giờ đây đã cơi nới rộng hơn, trước đây chỉ có một dãy cửa hàng, ngày nay đã mở rộng thành hai mặt tiền song song, vẫn con đường ấy nhưng người lại nườm nượp hơn xưa.
Dung Lỗi gọi điện cho Điền Tư Tư sau khi đã cho cô nàng đi tàu bay giấy, lúc này cơn đau dạ dày của Cố Minh Châu đã dịu xuống. Chiếc xe tiến gần đến đại học C, cô chỉ trỏ, phân tích những thay đổi mà dự án mới sẽ mang lại cho khu vực này suốt đường đi.
Xe còn cách đường ẩm thực một đoạn xa lắc mà không sao chen vào được, hai người bèn xuống xe, hòa vào dòng người đi bộ đông nghìn nghịt. Đâu đâu cũng bắt gặp những cặp đôi nam nữ thanh niên tay trong tay ra đây ăn tối sau giờ tan học, họ cầm đồ ăn vặt mua dọc đường, đút cho nhau ăn thật tình tứ, tiếng trêu đùa, tiếng cười nói râm ran vang lên không ngớt.
Dung Lỗi đi được mấy bước, quay ra đã không thấy người bên cạnh đầu, anh liền hớt hải quay lại tìm, lúc đó cô bị tụt lại ở hàng khoai lang nướng phía sau, đang cật lực lách người sang chỗ anh. Bình thường quen thấy cô trong bộ dạng vênh vênh váo váo, nhưng một khi đã rơi vào hoàn cảnh thế này thì vẫn chí là một cô gái yếu đuối. Dung Lỗi thấy cô mặt lơ ngơ, lúng túng đến buồn cười, anh bèn chìa tay kéo cô lại. Khi cô đã trở về bên anh, anh nắm chặt bàn tay nhỏ bé ấy, giấu cô ra phía sau lưng rồi cùng nhau nhích dần về đằng trước.
Hẳn tất cả các bạn đã từng xem “Hoàn Châu Cách Cách”, vậy có ai còn nhớ đoạn cách cách thật cách cách giả cùng nhau tổ chức lễ cưới không? Giữa đám đông nhốn nháo, đèn đuốc vụt tắt ngấm, Tiêu Kiếm và Tịnh Nhi thoáng gặp nhau đã thấy lòng mình xuyến xao.
Còn trên con đường ấm thực giăng muôn ánh đèn màu này, lẫn trong dòng người qua lại như mắc cửi, có một người đàn ông mặt mày khôi ngô tuấn tú trong chiếc áo măng tô đen, trên môi vẫn thường trực nụ cười. Người phụ nữ có vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn mà anh đang nắm chặt tay cũng vận một bộ đen từ đầu đến chân, gương mặt tựa ngọc ngà toát lên vẻ dịu dàng đến kỳ lạ.
Lúc này chính là quãng thời gian quý báu dành cho bữa tối của giới sinh viên trường đại học C, trước khi bắt đầu giờ ôn tập. Hai người bọn họ chen lẫn trong dòng người nhích dần về phía trước, ngặt nỗi nhà hàng nào cũng kín chỗ, quán cóc ven đường nào cũng đông như nêm, cảnh tượng này giống cái thời họ còn là sinh viên. Đi hết một con phố cửa hàng bán đồ ăn mà không sao kiếm ra chỗ nào có thể tạt vào, đến cuối đường bèn vòng lại, dọc đường có món gì xách ngoài được thì đành mua đóng gói mang về.
Người đông nườm nượp khiến Dung Lỗi khó khăn lắm mới rút được ví ra, trả tiền xong, theo thói quen anh lại dúi mấy đồng tiền lẻ vào tay Cố Minh Châu. Bàn tay nhỏ bé của cô nằm gọn trong lòng bàn tay to lớn của anh, qua hàng này, tạt vào hàng khác, lúc nhận túi đồ ăn, anh mới rời tay cô để móc tiền trả chủ cửa hàng.
Khi hai người đã đứng dưới biển hiệu màu đỏ ở đầu đường, ngoại trừ hai bàn tay đang siết chặt lấy nhau, hai cánh tay còn lại xách lỉnh kinh túi đựng toàn đồ ăn
“Anh tìm gì thế?” Lúc lên xe, Cố Minh Châu hỏi người đàn ông đang dáo dác tìm kiếm thứ gì đó cạnh mình. Cứ nhìn thấy con người hiện tại của anh phải chau mày vì những chuyện thậm chí nhỏ nhặt chẳng đâu vào đâu là cô lại thấy xót xa trong lòng.
“Ống hút”,Dung Lỗi cắm que ống hút vừa tìm thấy vào hộp trà sữa trân trâu rồi đưa cô. Cô cầm cốc trà sữa uống một chốc lại đặt xuống, vừa cắn miếng xúc xích nướng vừa dõi mắt nhìn anh đang lục lọi kiếm ống hút khác.
“Anh ăn đi, để em tìm cho” Cố Minh Châu tủm tỉm cười, tỏ vẻ thông cảm. Cô đút que xúc xích vào miệng cho rảnh tay rồi nhấc chiếc túi của Dung Lỗi lôi về chỗ mình. Khi Dung Lỗi ngẩng mặt lên, đập ngay vào mắt anh là cặp môi mọng ướt đang ngậm cây xúc xích hơi ngả màu nâu, đã săn lại sau khi nướng chín. Cơn rùng mình ập đến với anh ngay tức khắc. Ngây người mất mấy giây, anh lúng túng siết chặt tay, đằng hắng ho vài tiếng rồi giật lại chiếc túi đặt lên đùi mình như không có chuyện gì: "Đừng tìm nữa, anh không... uống”. Anh cầm bánh bao kẹp thịt lên, hấp tấp cắn một miếng, trong lúc ruột gan rối bời thì lại ho sặc sụa bởi thứ nước tương cay xè trong bánh kçp.
Sau câu “ờ” bâng quơ đầy mập mờ, Cố Minh Châu nhấn nha rút que xúc xích đang ngậm trong miệng ra. Cô nghiêng đầu, cười ngây thơ, hỏi anh có sao không, tay vỗ vào lưng anh đầy ân cần, rồi đưa anh cốc trà sữa. Dung Lỗi cầm cốc trà sữa hút ừng ực, anh gồng lưng, buồn bực không sao tả nổi, mắt đăm đăm nhìn về phía trước.
Trong khi anh đang trầm tư mặc tưởng thì Cố Minh Châu lại thấy hả lòng hả dạ, hai ngón tay điệu đà hí hửng cầm chiếc muỗng nhó múc hoành thánh lên ăn.
Chốc chốc cây xúc xích đang ăn dở được xiên bởi que tre nhỏ lại rung lên bần bật trên những ngón tay thon thả trắng ngần. Một cảnh tượng làm cho người đàn ông bên cạnh không còn tâm trí đâu mà ăn uống.
“Sao anh không ăn à? Hay ở nước ngoài lâu rồi, không quen ăn những món này nữa?” Cố Minh Châu nói một câu giả như trêu đùa không có ẩn ý gì, đoạn lấy lại cốc trà sữa mà cô và anh vừa nhấp môi, để làm một hớp.
Mắt trông hạt trân châu đen tròn, trơn bóng chạy qua thân ống hút cỡ lớn, khi nó còn chưa kịp chui tọt vào khuôn miệng nhỏ xinh màu anh đào của cô thì Dung Lỗi đã thấy người mình nhói đau, anh luống cuống kiềm chế bằng cách quay mặt nhìn lảng đi chỗ khác, tiện thế hạ cửa kính xe xuống cho gió mát ùa vào.
“Lát nữa có phải quay về không?” Anh chuyển ánh nhìn, nghiêm túc hỏi cô.
Cố Minh Châu gật đầu, “Em đã cung kính dâng cô trợ lý yêu dấu của mình rồi, hưởng thụ xong, tên nhóc Kỷ Hằng tất phải trả cái giá tương xứng.”
Dung Lỗi cũng bật cười, hôm nay anh không nuốt trôi thứ gì, bèn châm điếu thuốc rồi gác tay lên thành cửa, nhẩn nha nhả khói. Thoáng trong làn khói thuốc, giọng anh cất lên khẽ đến nỗi không thể đoán được, “Phương Phi Trì đã tuyên bố sẽ tranh thầu miếng đất kia với chúng ta. Việc em dốc sức vì Hữu Dung như thế này liệu có làm ảnh hướng đến mối quan hệ giữa hai người không?”
“Em thấy chẳng sao cả, quan tâm anh ấy làm gì.” Mồm nhai nhồm nhoàm, cô lúng túng nói: “Ừm... Giả sử em nói có thì anh sẽ chịu trách nhiệm với em chắc?”
Nghe giọng điệu của cô thì chắc chẳng qua chỉ nói vui vậy thôi. Dung Lỗi liền rút tờ giấy ăn đưa cô, chẳng rõ chỗ nào trong tim anh như đang có một cám giác lâng lâng nhẹ nhõm.
Trong hai người họ, một người lo ăn, người kia chỉ đăm đăm nhìn. Bầu không khí trong xe chợt lắng xuống, mãi đến khi Cố Minh Châu nhận được cú điện thoại của Phương Phi Trì gọi về từ Mỹ.
Khoáng cách giữa hai người vừa đủ gần để Dung Lỗi loáng thoáng nghe thấy tiếng lanh lảnh như giọng trẻ con vọng ra, nhưng anh chưa kịp khẳng định cho chắc chắn thì một tiếng “ối trời” bất thình lình chen ngang, thì ra cốc hoành thánh trên tay trái của Cố Minh Châu bị sánh ra ngoài.
Cô bịt kín ống nghe, đưa mắt nhìn anh ra chiều áy náy, Dung Lỗi vội khoát tay báo không sao, Cố Minh Châu rút giấy ăn làm bộ lau vết canh đổ trên vạt áo rồi mở cửa xe, lách người ra ngoài nghe điện thoại.
Lúc tiến gần tấm lưng cô, anh thấy cô đang rủ rỉ nói bằng thứ tiếng Anh hết sức chậm rãi với người ớ phía bên kia điện thoại: “I know. I missed you a lot too. When the work is finished, I’ll be there right away, ok? Yeah... I love you too”.
Giọng cô dịu dàng và cũng rất đỗi nhẹ nhàng, dường như đang nói với người yêu dấu nhất trên thế gian này.
Nổ... thậm chí khi anh còn là hòn đá yêu của cô, anh cũng chưa từng bắt gặp vẻ dịu dàng đến thế ở cô.
Dung Lỗi đanh mặt quăng tấm thảm đi rồi quay người sải bước lên xe, bàn tay vô tình siết chặt thành nắm đấm.
Câu nói “I love you too” của cô như một sợi dây bạc mỏng manh, rối rắm nhưng lại rất chắc chắn và bền chặt, bủa vây lấy con tim rầu rĩ đang đóng vảy của anh.
Sợi dây bạc ấy thắt chặt dần làm vết vảy mỏng manh trên trái tim Dung Lỗi vỡ toác ra. Sợi dây cứa xuống thịt non, thế rồi trào ra những giọt máu tươi nóng bỏng. Máu từ trái tim khốn khổ nhỏ xuống thiêu đốt ngũ tạng, cháy bỏng dạ dày, vụn nát tấm lòng thành của anh, trái tim đau đớn đến tột cùng.