ày trời bỗng chốc trào ra. Cô không thể ngờ bà Hàn lại giết người, lại lái xe đâm một người phụ nữ đang mang thai. Từ trước tới nay, cô chưa từng yêu quý bà Hàn, một chút cũng không, thậm chí còn oán hận bà, hận bà luôn cho mình là đúng, hận sự bảo thủ của bà, hận sự lạnh lùng của bà... nhưng sao cô có thể bỏ mặc bà chứ? Đó là mẹ cô, là người mẹ đã sinh ra cô, nuôi dạy cô.
Trần Lạc để cô khóc, đến khi tiếng nấc nghẹn ngào dần ngừng lại thì mới khẽ nói:
- Anh đã liên lạc với luật sư. Sáng mai, chúng ta sẽ cùng đi gặp luật sư.
Nhiễm Nhiễm rời khỏi bờ vai Trần Lạc, lùi lại hai bước. Cô muốn nói một câu “cảm ơn” với anh ta nhưng lại cảm thấy nói thế thì giả tạo quá, vậy nên chẳng nói gì, chỉ khẽ gật đầu:
- Vâng.
Trần Lạc nhìn cô, lại nói:
- Em vào nhà trước đi. Tối nay, anh còn có cuộc hẹn người bạn ở sở cảnh sát. Anh đi gặp cậu ấy trước xem có thể biết thêm được thông tin gì không.
Nhiễm Nhiễm nói:
- Tôi đi cùng anh.
Trần Lạc lắc đầu:
- Không cần đâu. Em đi sẽ không tiện nói. Em cứ ở nhà đợi tin tức của anh đi.
Nhiễm Nhiễm không cãi lại, ngoan ngoãn vào nhà.
Căn phòng lạnh lẽo, một mình cô ngồi trên sofa lúc lâu rồi mới đứng lên vào bếp tìm đồ ăn. Trong tủ lạnh có sữa, sờ vào lạnh buốt tay. Dạ dày cô trống rỗng cả ngày, cô không dám bừa bãi uống thứ lạnh thế này nên bèn cho sữa vào lò vi sóng hâm nóng lên.
Lúc cô đứng đợi sữa nóng, Thiệu Minh Trạch gọi điện hỏi:
- Em gọi điện cho anh à? Có chuyện gì vậy?
Bây giờ Nhiễm Nhiễm chẳng dám nổi giận với anh nữa, nghe vậy chỉ hỏi:
- Khi nào anh có thể quay về?
Thiệu Minh Trạch im lặng vài giây rồi đáp:
- Mai anh có hẹn gặp một chuyên gia, khả năng là ngày kia mới về.
Nhiễm Nhiễm hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, sau đó lại hỏi:
- Minh Trạch, anh có thể về sớm hơn không? Ở nhà xảy ra chuyện rồi.
- Xảy ra chuyện gì? – Thiệu Minh Trạch hỏi.
Nhiễm Nhiễm như thể kiệt sức, cô nhắm mắt, đáp:
- Mẹ em bị bắt vì bị tình nghi cố ý giết người.
Lò vi sóng vang lên tiếng “tít tít tít”. Cô cúp máy, tựa vào bàn bếp đứng thất thần. Mãi sau, cô mới quay người lấy sữa trong lò vi sóng ra uống. Dạ dày cảm thấy dễ chịu hơn, sau đó là cơn đau bụng cứ ào ào kéo đến.
Di động trong tay lại đổ chuông. Nhiễm Nhiễm nghe máy, giọng bình tĩnh nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi:
- Minh Trạch, em không giận gì anh. Em đang đợi một cuộc điện thoại. Có chuyện gì về nhà rồi nói, được không?
Thiệu Minh Trạch nói:
- Được rồi. Chiều mai anh về. Em đừng quá lo lắng.
Nhiễm Nhiễm đáp “vâng” một tiếng rồi cúp điện thoại. Cô ép mình uống nốt chỗ sữa còn lại trong cốc, sau đó ngồi xuống sofa đợi điện thoại của Trần Lạc. Khoảng hơn chín giờ tối, Trần Lạc cuối cùng cũng gọi điện cho cô thuật lại tin tức biết được từ chỗ người bạn.
Người chết năm nay hai mươi hai tuổi, trước đây từng làm người mẫu hai năm, sau đó sống bằng tiền bao của ông Hạ Hồng Viễn. Sau khi có thai thì nghỉ việc ở nhà dưỡng thai. Khoảng tám rưỡi tối ngày Hai mươi ba tháng Hai, cô ta đang ở con phố cách nhà không xa thì bị xe đâm. Dù được đưa đến bệnh viện cấp cứu nhưng vẫn không qua khỏi.
Ban đầu, bên cảnh sát cho rằng đây là vụ án gây tai nạn giao thông rồi bỏ chạy, nhưng qua điều tra thì phát hiện sự việc không đơn giản như vậy. Thân phận của người chết khá đặc biệt, là người tình của một đại gia. Theo lời kể của người giúp việc nhà cô ta thì cô ta nhận được một cuộc điện thoại rồi vội vã ra ngoài. Vì hiện trường xảy ra tai nạn khá vắng vẻ, bên cảnh sát không thể tìm được người chứng kiến. Sau đó cảnh sát phát hiện có một cửa hàng gần đó gắn camera, nhưng trước khi cảnh sát đến, một người lạ mặt đã mua đoạn băng với giá cao.
Vụ án đầy rẫy nghi ngờ. Bên cảnh sát vừa tiếp tục điều tra về chiếc xe gây tai nạn vừa cử người đi điều tra về cuộc điện thoại gọi cho nạn nhân trước lúc xảy ra tai nạn. Người gọi dùng di động, số điện thoại này mới được bán ở một cửa hàng di động hai tháng trước, chưa có bất kỳ thông tin gì về người mua. Hơn nữa, vì thời gian đã quá lâu nên chủ cửa hàng cũng không nhớ nổi là bán chiếc sim ấy cho ai. Điều kỳ lạ là trong thời gian hai tháng nay, số máy này chưa từng gọi một cuộc điện thoại nào. Rõ ràng là chiếc sim chỉ được mua để gọi cho nạn nhân.
Ban đầu cảnh sát nghi ngờ đối tượng gây án là bà Bành Tinh, sau đó cũng xác định chắc chắn là camera ở cửa hàng tiện lợi ven đường có ghi lại hình ảnh xe của bà ta. Điều quan trọng nhất là bà Bành Tinh không thể nói rõ hành tung của mình trong buổi tối ngày Hai mươi ba. Khi bên cảnh sát bắt đầu điều tra từ chỗ bà Bành Tinh thì bà ta và ông Hạ Hồng Viễn bỗng thỏa thuận ly hôn. Sau đó, bà ta khai báo rõ rằng tối hôm ấy bà ta hẹn hò với người tình và cung cấp bằng chứng chứng minh mình không ở hiện trường.
Vụ án tiến triển đến đây lại quay lại về điểm ban đầu. Đây dường như chỉ là vụ án gây tai nạn giao thông rồi bỏ chạy, nhưng cảnh sát đã chú ý đến chiếc xe trong camera, nó giống với chiếc xe BMW màu bạc của bà Bành Tinh. Thế là họ lại điều tra từ chiếc xe đó. Họ đã điều tra toàn bộ loại xe này trong thành phố Tây Bình, cuối cùng tìm đến một công ty cho thuê chiếc xe đó và điều tra ra người thuê là Hàn Văn. Hóa ra, tất cả đều do một tay bà dày công tính toán.
- Bên cảnh sát đã tìm được biển số xe giả ở nơi bà ở. Bà đã thừa nhận toàn bộ. Chính bà đã mua chiếc sim đó từ trước để gọi điện hẹn nạn nhân ra ngoài gặp mặt, sau đó thuê xe gắn biển số giả là biển số xe của bà Bành Tinh. Đợi khi nạn nhân băng qua đường thì lái xe đâm vào nạn nhân. – Trần Lạc ngừng lại, im lặng hồi lâu mới tiếp tục nói: - Cảnh sát hỏi bà động cơ giết người. Bà nói mình rất hận bà Bành Tinh nên mới cố ý đổ tội cho bà ta.
Nhiễm Nhiễm nắm chặt di động không nói nên lời. Cô cũng không biết bây giờ mình còn có thể nói gì. Cô biết mẹ mình luôn hận Bành Tinh nhưng không ngờ bà lại hận đến mức này, thậm chí còn dùng tính mạng của một người khác để đổ tội cho bà ta.
Nhiễm Nhiễm không ngờ, thậm chí còn có chút không tin. Khi bà Bành Tinh cướp chồng của bà Hàn, bà không hề trả thù. Khi bà Bành Tinh điên cuồng đắc ý vì sinh được con trai, bà không hề trả thù. Tại sao bây giờ tình cảm giữa bà Bành Tinh và ông Hạ Hồng Viễn đổ vỡ, ngay cả đứa con trai cũng không được thừa nhận thì đột nhiên bà Hàn lại nghĩ đến chuyện trả thù chứ?
Rốt cuộc bà Hàn muốn trả thù bà Bành Tinh hay muốn diệt trừ đứa con trai trong bụng người tình bé nhỏ của ông Hạ Hồng Viễn? Nhiễm Nhiễm rùng mình, một ý nghĩ mơ hồ dấy lên trong đầu: Mẹ đã vì mình nên mới đâm người sản phụ đó. Mẹ sợ bố có con trai rồi thì sẽ lại một lần nữa bỏ rơi đứa con gái như mình.
Trần Lạc ở đầu dây bên kia có vẻ cũng nghĩ đến điều này. Anh ta thở dài, ôn tồn khuyên Nhiễm Nhiễm:
- Nhiễm Nhiễm, em đừng nghĩ ngợi linh tinh. Có chuyện gì, đợi ngày mai chúng ta đi gặp luật sư rồi nói.
Toàn thân cô run lẩy bẩy, hỏi Trần Lạc:
- Là cố ý giết người phải không? Liệu có bị án tử hình không?
Trần Lạc im lặng hồi lâu rồi từ tốn trả lời:
- Anh cũng không rõ lắm. Phải hỏi luật sư mới biết được.
Nhiễm Nhiễm không nói nữa.
Trần Lạc lại nói:
- Nhiễm Nhiễm, em nghỉ ngơi đi. Dù thế nào, em cũng phải chăm sóc tốt cho bản thân. Em cần cứng rắn. Chuyện này không thể giải quyết trong ngày một ngày hai được đâu. Nghe lời anh, bây giờ em lên giường ngủ đi.
Nhiễm Nhiễm rất nghe lời, ngoan ngoãn đi ngủ. Cô nghĩ Trần Lạc nói đúng. Cô tuyệt đối không thể để mình gục ngã trước. Nếu thế giới tình cảm của cô đã hỗn loạn, thì bây giờ việc cô có thể làm là giữ cho lý trí của mình thật tỉnh táo. Cô lấy hai viên thuốc ngủ trong ngăn kéo ra uống rồi lên giường nằm đợi mình chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Trần Lạc lái xe đến đón Nhiễm Nhiễm đi gặp luật sư. Nghe xong tình tiết vụ án, vị luật sư họ Dương liền nói:
- Thông thường những vụ án như thế này thì kẻ phạm tội sẽ bị lĩnh án tử hình.
Rõ ràng, Nhiễm Nhiễm đã chuẩn bị tâm lý nhưng nghe điều này từ chính miệng luật sư, cô vẫn bị sốc, vội hỏi:
- Liệu có thể tìm được cách gì để không bị tử hình không?
Trần Lạc cũng khẽ hỏi:
- Nếu cố gắng bù đắp về kinh tế cho gia đình nạn nhân thì sao? Liệu có thể giảm nhẹ án không?
Luật sư đáp:
- Tình tiết vụ án này rất tồi tệ. Cho dù được gia đình nạn nhân thông cảm thì khả năng bị tử hình vẫn rất lớn. Có điều có thể tìm cách để hoãn thi hành án.
Nhiễm Nhiễm cúi đầu im lặng hồi lâu, khóe môi lộ ra nụ cười đau khổ, nói:
- Hoãn thi hành án thì hoãn thi hành án, cứ giữ được tính mạng rồi nói.
Trần Lạc lo lắng nhìn cô, khẽ nói:
- Nhiễm Nhiễm, em ra bên cạnh ngồi nghỉ đi. Anh sẽ bàn với luật sư Dương xem nên làm thế nào.
Nhiễm Nhiễm chậm rãi lắc đầu:
- Không cần đâu. Em không sao.
Trần Lạc không biết nói gì, đành mỉm cười, vỗ nhẹ tay Nhiễm Nhiễm.
Ba người ngồi bàn bạc đến tận buổi chiều mới vạch ra được phương án khả thi. Họ quyết định để luật sư Dương đi thăm bà Hàn trước đã. Nhiễm Nhiễm liên lạc với gia đình nạn nhân.
Từ chỗ luật sư, Trần Lạc lái xe đưa Nhiễm Nhiễm về. Trên đường đi, anh ta bỗng nói:
- Để anh liên lạc với gia đình nạn nhân. Em ra mặt sẽ không hay đâu.
Nhiễm Nhiễm gật đầu, khẽ đáp:
- Ừm.
Trần Lạc nhìn cô định nói rồi lại thôi
Nhiễm Nhiễm nhận ra anh ta có điều muốn nói, liền bảo:
- Đến lúc này rồi, còn có gì không tiện nói chứ? Có chuyện gì thì anh cứ nói. Em không sao.
Trần Lạc do dự giây lát rồi nói:
- Bây giờ tốt nhất là em đi tìm Tổng giám đốc Hạ. Chuyện này phải nói để ông ấy hiểu. Cứ cho là chúng ta có thể dùng tiền mua chuộc được gia đình nạn nhân, nhưng nếu ông Hạ Hồng Viễn khăng khăng muốn truy cứu thì chúng ta sẽ khó làm. Hơn nữa, anh không quen nhiều người trong tòa án. Muốn cứu mẹ em, vẫn cần sự giúp đỡ của ông ấy.
Nhiễm Nhiễm thất thần nhìn hai tay mình đặt trên đùi. Cô không biết nên cầu cứu ông Hạ Hồng Viễn thế nào. Cô phải nói gì đây? Nói tuy bà Hàn cố ý đâm chết người tình bé nhỏ và con trai ông, nhưng xin ông hãy niệm tình vợ chồng mười mấy năm trời mà giúp bà sao?
Ông sẽ nói thế nào? Liệu ông có giúp không?
Không, ông sẽ không giúp, ông Hạ Hồng Viễn sẽ không giúp. Bà Hàn giết chết cậu con trai mà ông đang mong chờ, bây giờ người hận bà Hàn nhất chính là ông. Sao ông có thể giúp bà được chứ? Thế nên, cô không thể đi cầu xin ông Hạ Hồng Viễn được. Ông là người không có lương tâm, ông sẽ không mềm lòng, không thể nói chuyện tình cảm với ông, mà chỉ có thể bàn chuyện lợi ích thôi.
Trần Lạc quay đầu lại nhìn Nhiễm Nhiễm, gọi:
- Nhiễm Nhiễm?
Nhiễm Nhiễm nhắm mắt, mệt mỏi nói:
- Anh đưa tôi về công ty nhé, tôi sẽ đi tìm ông ấy.
Ông Hạ Hồng Viễn vừa nhận được tin từ bên cảnh sát. Ngước mắt lên thấy Nhiễm Nhiễm đẩy cửa vào liền nổi giận ném cốc trà trên tay về phía cô, lớn tiếng quát:
- Cút!
Cốc trà sượt qua vai Nhiễm Nhiễm, đập vào tường “choang” một tiếng vỡ thành mấy mảnh. Nhiễm Nhiễm hơi nghiêng đầu né nhưng bên má vẫn bị rách do bị một mảnh sứ vỡ văng vào. Có cảm giác đau nhói bên má, cô đưa tay chạm vào thì thấy vết máu ở những đầu ngón tay.