ng bình thường, nhưng không bình thường ở đâu thì cô lại không thể nào nói ra được. Lên xe, cô nhìn vào cửa kính xe, mượn ánh phản quang để nhìn kỹ mình một lượt. Trong ánh đèn xe, cô cũng có thể coi là dịu dàng xinh đẹp, nhưng còn xa mới đến mức khiến người ta yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cô thực sự không nghĩ ra tại sao anh ta lại chú ý đến mình như vậy. Không muốn nghĩ thêm nữa, cô nhắm mắt tựa vào ghế vờ ngủ.
Xe dừng lại dưới tòa nhà có căn hộ cô thuê. Ông Hạ Hồng Viễn xuống xe, tiễn cô đến tận cổng tiểu khu mà vẫn không chịu đi. Ông cẩn thận hỏi han thăm dò:
- Nhiễm Nhiễm, mấy năm nay bố luôn bận rộn với việc kinh doanh nên không chăm sóc được cho con. Con có giận bố không?
Mấy năm nay, ông Hạ Hồng Viễn bận thì có bận nhưng không phải vì bận mà không chăm sóc được cho con gái, mà bên cạnh ông đã có người vợ mới.
Hơn nữa, ông cũng chẳng có thời gian mà nhớ tới người vợ trước và cô con gái độc nhất của mình.
Thực ra, trong lòng ông Hạ Hồng Viễn và Nhiễm Nhiễm đều quá rõ sự thật này nhưng lại không thể nói ra.
Nhiễm Nhiễm cảm thấy nếu mình nói thẳng là “không giận” thì rõ ràng là quá giả tạo, thế nên cô không nói gì, chỉ cúi đầu im lặng.
Thấy con gái như vậy, ông Hạ Hồng Viễn chột dạ, ngần ngừ giây lát, ông lại giải thích:
- Năm đó... bố và mẹ con tính cách không hợp nên mới phải ly hôn. Nhưng dù nói thế nào, bố cũng chưa từng...
Nhiễm Nhiễm nghe mà chỉ cảm thấy buồn cười. Tính cách không hợp ư? Vậy trước khi gia đình phát đạt, sao họ lại không nhận ra là tính cách không hợp chứ? Vì sao còn có thể hòa hợp vui vẻ chung sống với nhau mười mấy năm chứ? Tiền khiến tính cách con người thay đổi hay là khiến cho trái tim họ thay đổi đây?
- Bố! - Cô bỗng ngắt lời ông Hạ Hồng Viễn, ngẩng lên mỉm cười, nói: - Không cần giải thích những điều này với con. Đó là mâu thuẫn trong chuyện tình cảm của người lớn, không liên quan gì đến con. Dù mẹ có ly hôn hay không, bố mẹ vẫn là bố mẹ của con. Đây là sự thực mà không ai có thể thay đổi được. Hồi nhỏ con không hiểu chuyện, sau này lớn lên mới hiểu chuyện tình cảm không thể nói rõ được là ai đúng ai sai. Thế nên, bố ạ, đã là quá khứ thì cứ để nó là quá khứ đi. Chỉ cần bây giờ hai người đều hạnh phúc là tốt rồi.
Cô nở nụ cười thật ngọt ngào, giọng nói mang theo tình cảm chân thành từ tận đáy lòng.
Ông Hạ Hồng Viễn há hốc miệng, có chút sững người. Ông không ngờ cô con gái ngỗ nghịch, cố chấp của mình có thể nói ra những lời thấu tình đạt lý như vậy. Sau niềm vui, khóe mắt ông hơi đỏ, ông vuốt tóc Nhiễm Nhiễm, thấp giọng nói:
- Nhiễm Nhiễm, con lớn thật rồi, cũng hiểu chuyện rồi. Bố xin lỗi con!
Nhiễm Nhiễm chỉ nhếch môi cười, đưa tay đẩy đẩy ông Hạ Hồng Viễn, cười khì khì nói:
- Bố mau về đi. Mai còn phải đi làm. Với lại, con còn có bạn cùng phòng, nếu về muộn quá sẽ làm phiền bạn ấy.
Cô nũng nịu giả ngốc vậy khiến ông Hạ Hồng Viễn rất vui, lập tức hứa hẹn:
- Để bố bảo người tìm quanh khu vực con làm xem có căn hộ nào thích hợp không mua cho con nhé.
Cô “vâng” một tiếng rồi vẫy tay chào bố, còn mình thì quay người bước lên lầu.
Tivi trong phòng khách vẫn bật và đang chiếu bộ phim Chim sẻ biến thành phượng hoàng. Mục Thanh cô bạn cùng phòng đang ngồi trên sofa, lên mạng, thi thoảng ngẩng đầu ngó qua tivi, thấy Nhiễm Nhiễm bước vào mà chẳng có động tĩnh gì nên chỉ hỏi:
- Cậu về rồi à? Trong bếp có cháo đấy. Cậu muốn ăn thì tự múc nhé.
Nhiễm Nhiễm không trả lời, chỉ quăng đôi giày cao gót ra rồi quẳng túi xách trên tay xuống sofa. Cô ngồi xuống xoa bóp đôi bàn chân. Đi giày cao gót cả ngày khiến bàn chân tê cứng như khúc gỗ, chạm tay vào mà cứ như đang chạm vào chân người khác vậy.
Mục Thanh ngồi bên bật cười, nói:
- Cậu đau chân là đáng đời lắm. Chỉ có cậu mới hận trời xanh mà đi giày cao gót suốt cả ngày như vậy. Cậu không sợ bị gãy cổ chân sao?
Nhiễm Nhiễm chẳng thèm chấp, liếc nhìn bạn một cái:
- Cậu tưởng tớ thích đi giày cao gót lắm sao? Nếu không phải tại chiều cao khiêm tốn thì tớ đã chẳng cần đến nó. Nếu tớ cao như cậu thì tớ sẽ đi giày bệt cả ngày luôn. Tớ đâu phải kẻ ngốc. Ai chẳng biết đi giày bệt dễ chịu hơn nhiều. Thật là!
Mục Thanh cười khì khì, quay lại nhìn bộ đồ cô đang mặc trên người:
- Ái chà! Hôm nay cô em ăn mặc đẹp đấy. Đứng lên cho chị ngắm một cái nào.
Nhiễm Nhiễm đang ngồi, nghe câu nói này thì lập tức nằm bò ra sofa:
- Em gái mệt lắm rồi, không đứng lên nổi nữa đâu bà chị ơi.
Mục Thanh vươn cái chân dài ra đá thì cô mới chịu đứng lên, cố ý vò đầu tạo vài kiểu dáng, hỏi:
- Thế nào? Có thể coi là tuyệt sắc giai nhân được không hả?
Mục Thanh nhìn từ trên xuống dưới, nhìn từ trước ra sau một lượt rồi bình luận:
- Váy rất đẹp! Cậu giỏi chịu rét đấy!
Nhiễm Nhiễm bổ nhào đến, cùng cô bạn phá lên cười, rồi cô kể về những tiểu thư nhà giàu trong buổi tiệc tối nay. Cô thở dài nói:
- Cô gái đó khoác trên người toàn ngọc ngà châu báu, món nào cũng là hàng hiệu, nghe đâu mua đồ lót cũng phải bay đến tận Paris, gần nhất cũng là đi Hồng Kông. Nếu cậu nói cậu mua đồ ở thành phố Tây Bình, hi, đừng trách người ta coi thường cậu nhé!
Cô nói một cách khoa trương.
- Này! Sao đột nhiên bố cậu lại nghĩ đến chuyện đưa cậu đến tham gia buổi họp đồng hương vậy?
Nhiễm Nhiễm nghe Mục Thanh hỏi thế, lập tức xốc lại tinh thần, bò dậy, tiến đến hỏi:
- Cậu đoán xem?
Mục Thanh không đoán ra, chỉ biết lắc đầu.
- Theo tin tức đáng tin tiết lộ, trước đó bố tớ đã lén đem cậu con trai bảo bối đến bệnh viện. Sau khi về thì ngây người một hồi rồi bỗng nhớ ra là mình còn có một cô con gái là tớ. Hôm nay ông ấy muốn mua xe cho tớ, ngày mai còn muốn tặng nhà cho tớ. Hì! Không biết nữa. Chắc ông ấy vẫn nghĩ rằng bố con tớ là phụ tử tình sâu nghĩa nặng.
Mục Thanh nghe mà tròn mắt, hỏi:
- Vậy đứa em trai đó của cậu thì sao? Mắc bệnh nan y à?
- Còn hơn cả mắc bệnh nan y cơ. - Nhiễm Nhiễm nhìn Mục Thanh, mặt lộ rõ niềm vui trên sự đau khổ của người khác: - Ông già nâng niu, thương yêu cậu con trai bảo bối này suốt mười năm qua, kết quả là ông ấy phát hiện ra mình đã nuôi con trai cho người khác.
Mục Thanh sững sờ hồi lâu mới thở dài:
- Còn có chuyện như vậy sao?
- Thật đấy. - Nhiễm Nhiễm gật đầu ra vẻ nghiêm túc nhưng bản thân lại không nhịn được mà phá lên cười, mặt mày hớn hở, nói:
- Không chỉ như vậy mà còn khá lằng nhằng.
Không phải là cô cường điệu hóa, vì chuyện này thật sự lằng nhằng như trong phim vậy.
Chuyện bắt đầu từ việc có một tạp chí bỗng nhiên muốn phỏng vấn vợ hai của ông Hạ Hồng Viễn, tâng bốc bà là người phụ nữ tinh tế mẫu mực của thành phố hiện đại. Bà vợ hai của ông vui vẻ chấp nhận cuộc phỏng vấn, nhưng khi bị hỏi về chuyện tình cảm thì lại buột miệng ám chỉ cuộc hôn nhân đầu tiên của ông Hạ Hồng Viễn đổ vỡ hoàn toàn là do lỗi của người vợ trước. Sau này, bà và ông Hạ Hồng Viễn tình cờ gặp nhau. Chính vẻ dịu dàng, lương thiện của bà đã khiến ông một lần nữa tin tưởng vào tình yêu và khích lệ ông một lần nữa dũng cảm bước vào cuộc sống hôn nhân.
Tóm lại, câu kết thúc ấy khiến bà trở thành người phụ nữ vừa lương thiện vừa vô tội. Bà và ông Hạ Hồng Viễn thật lòng yêu nhau.
Khỏi phải nói, bà Hàn đọc được những dòng chữ đổi trắng thay đen trên tờ tạp chí mà suýt tức phát điên. Bà chau mày suy nghĩ, không biết làm thế nào để đáp trả bà vợ hai này. Vừa hay có người nói khi bà vợ hai và ông Hạ Hồng Viễn mới quen nhau, bà ta còn có bạn trai. Nghe nói, đứa con cũng là của người đàn ông đó. Bà Hàn nghe được điều này thì đã lập tức làm theo nguyên tắc muốn xấu xa thì phải khiến mọi người cùng xấu xa, dù điều này là thật hay giả, bà cũng cố ý nhờ người bạn cũ chuyển lời tới ông Hạ Hồng Viễn.
Đối với chuyện này, đại đa số đàn ông đều đa nghi. Thế là ông Hạ Hồng Viễn bảo trợ lý lặng lẽ đi giám định ADN của ông và đứa con trai đó. Khi người trợ lý đem kết quả giám định về, ông Hạ Hồng Viễn vừa xem đã lập tức lạnh người. Đúng! Đúng là ông đã vui vẻ nuôi con cho kẻ khác.
Nhiễm Nhiễm làm ra vẻ bùi ngùi than vãn:
- Nếu nói về gen di truyền thì phái nữ chúng ta có ưu thế hơn, ít nhất cũng có thể biết đứa trẻ đó có phải chui ra từ bụng mình không. Chắc chắn là không thể nhầm được.
Mục Thanh nghe mà dở khóc dở cười, cầm chiếc gối bên cạnh đập Nhiễm Nhiễm, cười mắng:
- Đừng nói những điều vớ vẩn nữa. Cháo phần cậu ở trong nồi ấy. Mau đi ăn đi. Cậu không biết xót cho bản thân thì sau này nếu có đau dạ dày, tớ cũng mặc kệ cậu đấy.
Nhiễm Nhiễm cười khan hai tiếng, rồi ngoan ngoãn đi vào bếp múc một bát cháo nhỏ ra ăn. Cô bị đau dạ dày khá nặng từ hồi đi học. Mua hè còn ổn, chứ mùa đông mà ăn phải thứ gì lạnh và cứng thì không thể chịu nổi. Mục Thanh chỉ có thể nấu cháo, hấp màn thầu cho cô và nhìn cô ăn như một đứa trẻ.
Có lúc bị Mục Thanh ca thán nhiều quá, Nhiễm Nhiễm nghiêm nghị hỏi:
- Mục Thanh này, thực ra cậu mới là mẹ tớ, đúng không? Mẹ con chúng ta bị thất lạc bao nhiêu năm, bây giờ mới được trùng phùng, đúng không?
Mục Thanh không nhịn được cười, lườm bạn:
- Thứ nhất, tớ sinh không nổi một đứa con gái lớn như cậu đâu; thứ hai, tớ cũng chẳng khoan dung độ lượng được như bà Hàn mẹ cậu. Bố cậu như thế nếu vào tay tớ thì tớ đã xé ông ấy ra thành trăm mảnh rồi.
Cô ấy nói xong liền giơ tay làm động tác chém xuống như thể chém gọn mọi dây dưa lằng nhằng.
Nhiễm Nhiễm thực sự chẳng biết nói gì.
Hạ Hồng Viễn khởi nghiệp từ một tiểu thương. Trên con đường thành công của ông không thể thiếu bóng dáng của người phụ nữ luôn ở bên săn sóc. Hồi còn trẻ, bà Hàn là một mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng về sau ông cảm thấy mệt mỏi với bà và bắt đầu theo đuổi mẫu phụ nữ nội tâm. Ông luôn muốn tìm một hồng nhan tri kỷ có tâm hồn đồng cảm với mình. Cuối cùng Hạ Hồng Viễn thật sự đã tìm được người phụ nữ hòa hợp với ông cả về thể xác lẫn tâm hồn. Sự hòa hợp của hai người nhanh chóng kết tinh thành tình yêu, còn có con trai nối dõi tông đường.
Khi đó ông Hạ Hồng Viễn vui mừng như muốn phát điên. Để có danh phận cho mẹ con họ, ông đã vô tình vô nghĩa quay lưng đòi ly hôn với bà Hàn. Đến cả cô con gái Nhiễm Nhiễm, ông cũng không cần, mà chỉ một lòng một dạ yêu thương vợ mới. Ai ngờ sau mười năm yêu thương, giờ ông phát hiện ra cậu con trai bảo bối ấy lại là kết tinh của sự hòa hợp cả về thể xác lẫn tâm hồn của “hồng nhan tri kỷ” với người đàn ông khác.
Cú sốc này thực sự là quá lớn! Ông Hạ Hồng Viễn vừa tức giận vừa đau đớn. Sau một trận suy sụp tinh thần, ông dần bừng tỉnh và mới nhớ ra mình còn có một cô con gái.
Ban đầu, Nhiễm Nhiễm chẳng thèm để ý đến ông. Ai ngờ bà Hàn biết chuyện đã không đồng ý mà còn tìm đến mắng cô một trận:
- Ân oán giữa mẹ và ông ấy thế nào đều không liên quan gì đến con. Dù sao ông ấy vẫn là bố của con. Con tuyệt đối không học ngoảnh mặt làm ngơ. Dù là đứng trên phương diện tiền bạc để xem xét thì con cũng phải thừa nhận ông Hạ Hồng Viễn là bố. Có người bố này và không có người bố này, thân phận của Hạ Nhiễm Nhiễm con khác nhau một trời một vực đấy.
Nhiễm Nhiễm đã sớm qua cái tuổi ngỗ ngược kiêu căng. Suy nghĩ kỹ, cô cảm thấy lời của bà Hàn nói rất có