Kiều Trạch khẽ lắc đầu, tắt đèn đi, nằm trên một chiếc giường khác, cùng ngủ với cô.
Không biết được bao lâu, chăn của Tả Á chợt chuyển động, cô dáo dác nhìn Kiều Trạch đang nằm ở một bên, vén chăn lên, cầm điện thoại di động, rón rén xuống giường, đi tới cạnh Kiều Trạch.
Tư thế ngủ của anh rất có quy củ, nằm thẳng người , mười ngón tay đan nhau, để trước ngực, hô hấp theo quy luật, vững vàng, nhịp thở đều đặn. Tả Á quỳ gối xuống bên cạnh giường anh, từng chút từng chút vén mền của anh lên, sau một hồi nỗ lực, rốt cuộc cũng vén lên một góc được một góc chăn, làm lộ ra nửa thân trên cường tráng của Kiều Trạch. Tả Á mở điện thoại di động lên, dùng ánh sáng nhàn nhạt chiếu lên người anh, từ từ đi xuống, rốt cuộc cũng nhìn thấy được một vết sẹo sâu nông không đều kéo dài từ lồng ngực đến bụng.
Trái tim lại âm ỉ đau, tay không nhịn được mà chạm lên vết sẹo kia, nước mắt không ngừng lại được rơi xuống. Ngay lúc Tả Á đang đau lòng, tay của cô lại bị người khác bắt lấy, cô ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt của Kiều Trạch, trong bóng đêm dường như ánh mắt của anh phát ra tia sáng bén nhọn, điện thoại trong tay cô rơi xuống đất, thân thể bị kéo lên, eo bị túm chặt, ngã lên ngực Kiều Trạch.
Trái tim Tả Á đập thình thịch trong lồng ngực, lòng bàn tay chống lên ngực của anh, đây có coi là bị bắt tại trận không nhỉ? “Em ……. Em ……. Em chỉ là không ngủ được…….”
“Tả Á!” Giọng nói trầm thấp của Kiều Trạch vang lên trong đêm tối, mang theo sự mê hoặc vô cùng, “Lúc em nói dối sẽ bị nói lắp.”
“Em…….Em không có.”
“Muốn sờ thì có thể nói thẳng cho anh biết, có thể thẳng thắn nói với anh mà.” Kiều Trạch ôm thân thể mềm mại của Tả Á, trái tim như có một dòng nước ấm áp đang cuộn trào, có phải cô đã tha thứ anh rồi không? Cô đang nhìn vết thương của anh, có lẽ cô đang đau lòng vì anh sao?
Kiều Trạch đùa giỡn nhưng cô lại chẳng buồn cười tí nào cả, nếu như một dao kia không phải là vì tay lỡ tay Tình Văn, có lẽ anh đã mất mạng rồi, nước mắt cô lại chảy xuống, rơi vào lồng ngực Kiều Trạch: “Còn đau không? Tại sao ngốc như vậy chứ? Da thịt là của mình mà không cảm thấy đau sao? Sao anh có thể…….làm tổn thương thân thể của mình như vậy chứ…….?”
Nước mắt cô rơi trên ngực anh giống như một luồng ánh mặt trời vậy, trái tim Kiều Trạch run lên, giống như băng tuyết bị hoà tan, ôm Tả Á thật chặt, xoay người lại, để cho cô nằm xuống cạnh anh, anh đưa tay nâng mặt lên cô, đôi môi mỏng hôn lên mặt của cô, hôn lên những giọt nước mắt của cô: “Đừng khóc, đã không còn đau nữa rồi. Mau ngủ đi, em không được thức đêm.”
Kiều Trạch ôm lấy Tả Á, trái tim vô cùng thỏa mãn, ba năm, đã ba năm rồi anh không được ôm cô như vậy, không được ôm cô ngủ, giờ phút này, cô đang nằm trong ngực anh, đau lòng vì anh, rơi nước mắt vì anh. Cuối cùng anh đã tìm được đáp anh…….Tả Á, sẽ không rời khỏi anh nữa.
Cả đêm mộng đẹp, đến khi mặt trời ló dạng, Kiều Trạch và Tả Á đồng thời tỉnh lại, mặt của cô vùi trong ngực anh, tập trung vào cánh tay của anh, tay của cô ôm hông của anh, mái tóc rối loạn vương trên da thịt anh, anh cúi đầu nhìn cô, mà cũng vừa đúng lúc cô ngẩng đầu lên nhìn anh.
“Chào buổi sáng!” Giọng nói khàn khàn của anh có chút lười biếng mà tràn đầy hạnh phúc.
“Chào buổi sáng!” Giọng nói của cô lại vô cùng dịu dàng, lại có chút xấu hổ, ba năm chia cách, đối với việc bất thình lình thân mật như vậy khiến cô hơi khó thích ứng, nhưng Tả Á đối với dục vọng của Kiều Trạch không còn xa lạ nữa, cô cảm nhận được nơi nào đó của anh đã dựng lều lên rồi, cứng rắn chọc vào thân thể của cô. Tả Á không được tự nhiên đưa tay gãi gãi đầu nói: “Em…….em rời giường…….”
Kiều Trạch yêu thương nhìn Tả Á, nhưng không có hành động gì, chỉ chờ cho dục vọng của mình lui xuống rồi bước xuống giường. Tất cả đều thật hài hòa, hạnh phúc như vậy, khiến cho anh không khỏi nghi ngờ, đây có phải là ảo giác không, nhìn bóng lưng Tả Á, anh nhếch môi cười, tất cả đều là sự thật .
Sau khi rửa mặt, ăn điểm tâm xong, bọn họ lại lên đường về nhà. Vị bác sĩ đi cùng liền để ý ngay đến gương mặt lạnh lùng của Kiều Trạch hôm nay lại ôn hòa đi rất nhiều, mà Tả Á hình như cũng mang theo ý cười thản nhiên, tâm trạng bọn họ xem ra cũng không tệ.
Về đến nhà, tinh thần Tả Á rất tốt, bởi vì tâm tình tốt, cũng bởi vì được Kiều Trạch chăm sóc, nên cô không hề cảm thấy mệt mỏi. Mấy ngày nay không được gặp tụi nhỏ rồi, thật sự cô rất nhớ chúng quá, hai tên nhóc kia cũng rất vui mừng, hỏi Tả Á đã làm cái gì, thân thể có thoải mái không, có cảm thấy mệt mỏi không.
Điền Văn Lệ cười nói: “Được rồi, hai đứa này, hỏi từ từ thôi, mà có lẽ chúng ta cũng không cần hỏi gì đâu.”
Một câu nói kia khiến tất cả mọi người cười lên, Tả Á lấy quà mua về tặng cho mọi người. Người trong nhà cũng cảm thấy được quan hệ của Kiều Trạch và Tả Á hình như đã có chuyển biến, khóê môi Kiều Trạch luôn nhếch lên, còn rất thân mật với Tả Á nữa. Nếu như Tả Á và Kiều Trạch có thể ở cùng nhau, các bậc phụ huynh dĩ nhiên là rất vui mừng rồi.
Sau khi ở nhà cùng với bọn nhỏ và ba mẹ mấy ngày, Tả Á cũng không nói cho Kiều Trạch biết, một mình cô đi đến khu nghĩ dưỡng trước kia. Sau khi về nước cô rất muốn tới nơi đó, nhưng vẫn không có dũng khí .
Xe Tả Á dừng trước cửa biệt thự, chìa khóa nhà cô vẫn không vứt đi, cô mở cửa đi vào, tất cả những thứ bên trong vẫn còn nguyên dạng, những tấm hình của cô và Kiều Trạch treo trên tường như trước. Xuyên qua cửa sau, đi qua khu trồng hoa, Tả Á liền đi tới dưới tán cây.
Đây là nơi cô đã chôn cất tình yêu của mình, cô cho rằng sau ngày hôm đó, tình cảm của cô và Kiều Trạch cứ như vậy mà hoàn toàn cắt đứt, không phải bởi vì Kiều Trạch đã làm tổn thương cô, mà là cô không biết mình có thể sống đến bây giờ không nữa.
Theo Huyền Chí Thương ra nước ngoài, cô vẫn luôn tiếc nuối, lúc cô đi cô không được gặp Kiều Trạch, những lúc cảm thấy tiếc nuối cô lại nghĩ đến gốc cây liền cành này, không biết nó có thể giúp cô nhìn thấy được Kiều Trạch không.
Ba năm qua đi, cô về lại nơi đây, đi tới dưới gốc cây này, tâm tình cũng đã có rất nhiều thay đổi. Đào chỗ cô chôn cái ly lên, cái ly vẫn còn đó, lá thư của cô vẫn còn, những ngôi sao của cô cũng vẫn còn, mỗi một vì sao đều là sự nhớ nhung của cô đối với Kiều Trạch.
Khuôn mặt cô vui mừng, kích động như tìm thấy báu vật. Tả Á đưa tay mở cái ly ra, lấy bức thư trong đó, mở ra thấy dòng chữ cô đã viết: Kiều Trạch, tại sao em lại yêu anh?
Đúng, Kiều Trạch, tại sao em lại yêu anh? Khi biết mình sẽ chết, trừ người nhà, thứ cô không bỏ được chính là Kiều Trạch, thậm chí cô từng nghĩ nếu như ông trời cho cô một cơ hội nữa để sống, cô vẫn muốn được ở bên Kiều Trạch. Giây phút ấy, cô chợt hiểu ra, cô dã yêu Kiều Trạch, không chỉ là thích, mà là yêu, yêu đến mức kiếp sau cũng muốn được ở bên anh.
Nhưng, cô cũng hiểu, đã muộn rồi, cô nghĩ mình sẽ chết ngay lập tức, mà Kiều Trạch cũng đang dần dần xa cách cô. Cô nghĩ, anh xa cách cô cũng được, bởi vì có như vậy thì Kiều Trạch cũng sẽ không phải cảm thấy đau đớn, sẽ không khổ sở vì cô. Nếu như cô phải chết, cô hi vọng nỗi đau khổ của người thân và Kiều Trạch, còn có bạn bè của cô sẽ bớt đi một chút.
Trong lòng Tả Á nhớ lại, có bùi ngùi xúc động, cảm khái đời người khó có thể lường trước được. Tả Á ngây ngốc hồi lâu, cho đến khi có một con chim bay xẹt qua ngọn cây, cô mới hoàn hồn, ngẩng đầu lên nhìn trời, cuối cùng cúi đầu xé bức thư, lại phát hiện phía sau không biết từ khi nào lại có một dòng chữ khác: Tả Á, anh chỉ cho em ba năm, đến lúc đó nếu em không trở lại anh sẽ dùng cách khác để tìm em.
“Kiều Trạch…….!” Tả Á nỉ non tên Kiều Trạch, tầm mắt cũng trở nên mơ hồ, trái tim đau nhói từng cơn, không có thể hít thở bình thường được, ba năm, chính là kỳ hạn bệnh bạch cầu tàn phá một người.
Cô chết ngày nào, Kiều Trạch cũng chết ngày đó.
Lúc cô rời đi Kiều Trạch đang bị thương, cô lúc trở về, Kiều Trạch không có ở đây, cũng không xuất hiện. Có lẽ ngày đó, Kiều Trạch đã lựa chọn dùng cách của anh để tìm cô. Thật đáng sợ, thật đáng sợ! Tả Á không nhịn được khóc nấc lên, nếu như cô không kịp thời trở lại, cô và Kiều Trạch sẽ cứ như vậy mà mãi mãi cách xa như trời với đất rồi.
Giờ phút này Tả Á không biết, nếu như Kiều Vân kịp thời gọi điện cho Kiều Trạch, có lẽ Kiều Trạch đã thật sự vĩnh viễn không trở về nữa…….
Kiều Trạch và Tả Á lại một lần nữa đi tới cục dân chính, Kiều Trạch tìm người soạn thảo đơn ly hôn, trong đơn có những nội dung gì không còn quan trọng nữa, anh cũng không thèm để ý đến, còn tả Á cũng sẽ không để ý, bởi vì quan trọng là thỏa thuận giữa bọn họ đã đạt thành rồi.
Kiều Trạch cứ ngỡ rằng Tả Á đã tha thứ anh, đúng, có lẽ cô đã thật sự tha thứ cho anh, nhưng, cô đã không còn yêu anh nữa, cho nên, anh đợi đến khi cô cho mình một đáp án, có điều anh nghĩ sai mất rồi, Tả Á sẽ không ở lại, sẽ không quay về bên anh nữa.
Ngoài nỗ lực giải thích, thì anh không thể làm gì được nữa cả, chỉ đổ thừa cho ban đầu là do ghen tỵ, nghi kỵ nên mới lạnh lùng, làm tổn thương cô. Ba năm, có lẽ Tả Á đã quên đi thứ tình cảm mới bén rễ này rồi.
Vào cục dân chính, hai người đồng thời ngồi xuống, người làm giấy tờ nhìn Kiều Trạch và Tả Á, trừng mắt, không khỏi nói: “Anh Kiều? Sao lại là các người? Lại ly hôn sao?”
Lại nói, Tả Á và Kiều Trạch đến đây đã là lần thứ tư rồi, người phụ trách làm các thủ tục cũng đã rất quen thuộc với bọn họ. Tả Á và Kiều Trạch không nói gì, người phụ nữ béo kia lại nói: “Tôi nói mấy người trẻ tuổi các người, hôn nhân đâu phải trò đùa, muốn kết hôn thì kết hôn, muốn ly hôn thì ly hôn, so ăn cơm còn thường xuyên hơn nữa.”
Tả Á lấy những thứ cần thiết cho ly hôn ra, vẻ mặt khiêm tốn: “Làm phiền cô, chúng tôi không có thời gian.”
Người phụ nữ mập mạp liếc mắt nhìn Tả Á, lại liếc mắt nhìn Kiều Trạch, chống lại ánh mắt lạnh lùng của Kiều Trạch, mặc dù anh không nói một câu, nhưng ánh mắt lạnh lùng này, nói rõ giờ phút này anh đang cực kỳ khó chịu, người phụ nữ mập mạp liền không nói gì thêm, trực tiếp làm thủ tục li hôn, sửa sổ hồng thành sổ xanh.
Lần đầu tiên kết hôn là do Kiều Trạch ép buộc, lần đầu tiên ly hôn, là bởi vì Tả Á ngã bệnh, lần thứ hai kết hôn là bởi vì phải cứu Lạc Kỳ, lần thứ hai ly hôn là bởi vì bị tổn thương, phản bội và lạnh nhạt. Những năm tháng đã lãng phí, từ khi còn trẻ cho tới bây giờ, bọn họ cũng đã không còn trẻ nữa.
Trong lòng Kiều Trạch vô cùng lo lắng, ly hôn rồi anh và Tả Á sẽ không còn quan hệ gì nữa, thứ duy nhất thứ kết nối bọn họ chỉ có Lạc Kỳ. Mà Tả Á lại vô cùng bình thản, trong mắt như thoáng qua tia giảo hoạt, không biết cô đang có âm mưu gì nữa.
Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Kiều Trạch, Tả Á giơ tay: “Chào người mới quen, tôi tên là Tả Á, nữ, tuổi…….gần tuổi ba mươi.”
Kiều Trạch lạnh lùng quét mắt nhìn Tả Á, tâm tình của cô xem ra không tệ, ly hôn đối với cô mà nói là chuyện vui mừng, nhưng anh lại rất khổ sở, nhưng còn không kịp khổ sở, anh lại nghĩ, cô vui mừng là tốt rồi, anh vươn tay cầm tay Tả Á thật chặt: “Xin chào, tôi tên là Kiều Trạch, nam, đã hơn ba mươi rồi.”