còn nhớ rất rõ Kiều Trạch đã từng nói, mặc kệ em ở đâu, anh đều sẽ tìm được em, sẽ không để cho em chịu đau đớn một mình nữa.
Cô bị bệnh tật hành hạ bao lâu, Kiều Trạch cũng bị nỗi nhớ nhung hành hạ bấy lâu. Cô trở về, anh lùi bước, anh thành toàn cho cô, cô nhận ra được, giây phút anh mở miệng giữ cô lại đã phải cần đến biết bao nhiêu dũng khí, một giây ấy, thậm chí cô đã cảm thấy anh có chút hấp tấp. Anh vẫn luôn không yên lòng vì cô như vậy. Cho dù đã xảy ra chuyện gì, cô luôn là nỗi nhớ thương anh không thể vứt bỏ.
Nhưng nếu như anh yêu cô, vậy tại sao ba năm trước đây lại đối xử lạnh lùng vô tình với cô như vậy, nếu như anh không yêu cô, thì sao lại làm những chuyện này?
Kiều Trạch gia nhập vào cuộc sống của cô, vật dụng hàng ngày cô dùng đều do anh tỉ mỉ lựa chọn, những thứ cô ăn luôn được anh dựa vào lời dặn của bác sĩ mà làm theo, thời gian cô làm việc và nghỉ ngơi đều do anh sắp xếp, anh sợ, sợ bệnh của cô lại tái phát. Một lần chảy máu mũi kia đã hù anh sợ, vẫn còn may là không phải bệnh của cô tái phát, nếu không lại làm cho cả nhà lo lắng.
Mùa thu tới, thời tiết đã có chút lạnh, nhưng, cũng không phải rất lạnh, cuối thu không khí thoáng đãng, cô thích thời tiết như vậy, cô rời khỏi Huyền Chí Thương cũng đã được một tháng rồi, Thần Thần nói muốn về với ba, muốn trở về, đúng vậy, Thần Thần không thể nào ở đây mãi được, cô phải dẫn Thần Thần rời đi thôi.
Mùa thu, nhiễm vào đau thương.
Một ngày nọ, Kiều Trạch nói muốn dẫn cô đến một nơi, gặp một người, bởi vì điểm đến là một ngôi làng nhỏ nên không thể đi máy bay được, cho nên Kiều Trạch lái xe đi, còn đưa cả bác sĩ theo cùng nữa, Tả Á cũng không nói không đi, mà âm thầm đồng ý.
Đường đi không quá xa, vốn là buổi sáng lên đường buổi tối có thể trở về, nhưng Kiều Trạch vì lo lắng thân thể cô không chịu đựng được, cho nên đã tìm một tìm khách sạn trên đường đi để nghỉ ngơi, anh muốn Tả Á nghỉ ngơi một chút, dù sao cũng không gấp.
Kiều Trạch chỉ thuê hai phòng, bác sĩ một phòng, cô và Kiều Trạch ở một phòng. Cô hỏi Kiều Trạch tại sao anh không ở cùng với bác sĩ, hoặc là thuê thêm một phòng nữa, Kiều Trạch nói với cô, muốn ở chung với cô dĩ nhiên là vì để có thể dễ dàng chăm sóc cho côcô, không thuê phòng nữa là vì tiết kiệm tiền.
Tả Á im lặng. Tắm rửa xong, Kiều Trạch đi ra ngoài, Tả Á thì ở trong phòng xem ti vi, cũng không hỏi Kiều Trạch đi ra ngoài làm gì. Lúc ăn cơm tối, Kiều Trạch trở về, Tả Á mới biết, anh đi làm gì.
Bởi vì khi phục vụ mang thức ăn ra, màu sắc hương vị của thức ăn trên bàn đều là tay nghề của Kiều Trạch, hóa ra anh đã đến phòng bếp của khách sạn để nấu bữa tối cho cô. Bác sĩ nói cô phải ăn những thứ thật sạch sẽ, đoán chừng Kiều Trạch sợ người ta làm không sạch sẽ, còn nữa Kiều Trạch cũng không cho cô ăn bột ngọt.
Ở khách sạn có một danh sách những món ăn đặc sắc, Kiều Trạch liền học theo, vốn là đầu bếp không muốn dạy cho anh, nhưng Kiều Trạch rất có thủ đoạn, cuối cùng sau khi học xong, làm thành công rồi, đầu bếp còn vỗ vỗ vai Kiều Trạch nói: “Người đàn ông tốt, vợ anh rất có phúc đấy.”
Tả Á nhìn một bàn thức ăn, trong lòng đủ loại cảm xúc, tràn đầy cảm động. Kiều Trạch gắp thức ăn cho cô, cô lại chạy vội vào toilet, mở vòi nước, vốc nước lên mặt, khuôn mặt ướt đẫm, không biết là nước mắt hay chỉ là nước, có điều hốc mắt cô lại đỏ lên.
Kiều Trạch, thật ra anh không cần phải làm vậy đâu, thật đó.
Ăn cơm tối xong, Tả Á lại xem ti vi, cô thích xem một chương trình lúc chín rưỡi, nhưng Kiều Trạch lại quy định thời gian nghỉ ngơi của cô là chín giờ, cho nên rất đúng giờ, TV liền bị Kiều Trạch kiên quyết tắt đi. Cô dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn anh, thế nhưng mặt anh lại không chút thay đổi nói: “Ngủ đi.”
Cô không cam lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, Kiều Trạch nhìn dáng vẻ phụng phịu của Tả Á, không nhịn được mà mềm giọng lại: “Đã chín giờ rồi.”
“Biết rồi.” Tả Á xoay người đi về phía giường, nằm xuống, nhìn bóng dáng cao lớn của Kiều Trạch, “Kiều Trạch, không phải anh dẫn em đi gặp ai sao? Người đó quan trọng vậy sao? Em có biết không? Có cần phải chuẩn bị tinh thần không?”
Kiều Trạch mở miệng định nói, Tả Á lại nói tiếp: “Đi thì biết, có đúng không?”
Kiều Trạch không nhịn được cong khóe môi lên: “Biết rồi còn hỏi.”
Ai, Tả Á lén than thở, vùi mình vào trong chăn, chiếm lấy chiếc giường rộng lớn, còn Kiều Trạch thì ngủ trên một chiếc giường khác. Ban đêm đang mơ mơ màng màng ngủ, Tả Á chợt cảm thấy, có một bàn tay sờ lên trán của cô, sau đó đắp lại chăn cho cô.
Ban đêm, cô ngủ rất an ổn, rất ngon giấc, cả đêm không mơ mộng gì cả.
Ngày hôm sau, sau khi ăn điểm tâm, lại tiếp tục lên đường, Tả Á cảm thấy tinh thần đặc biệt tốt, vốn định hỏi Kiều Trạch là có thể ở chỗ này vài hôm nữa không, nhưng Tả Á cũng có chút nóng lòng muốn gặp ngườii mà Kiều Trạch nói. Không biết người đó là ai nhỉ? Cảm giác hiếu kỳ lại như làm tinh thần cô phấn chấn lên.
Bác sĩ cũng nói tinh thần cô rất phấn chấn, thấy ông hỏi Tả Á thân thể cô có chỗ nào không thoải mái không, Tả Á vội nói không có, rất tốt. Cô âm thầm cầu nguyện mình đừng bị chảy máu nữa, cũng đừng sốt lên nữa, nếu không chắc chắn sẽ bị Kiều Trạch chở đến bệnh viện, hoặc là không đi tiếp nữa mà lập tức trở về thành phố A.
Hôm nay bác sĩ lái xe, đoán chừng phải đến trưa mới có thể đến, Tả Á và Kiều Trạch ngồi ở phía sau, vừa bắt đầu đi Tả Á còn có chút hăng hái nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, nhưng nhìn lâu, liền cảm thấy nhàm chán, nên ngủ gật mất.
Sau khi đến nơi, Tả Á mới tỉnh lại, dụi dụi mắt, có chút hoảng hốt, tỉnh táo lại mới phát hiện ra mình đang nằm trong ngực Kiều Trạch, anh ôm cô giống như một đứa bé, khuôn mặt không khỏi đỏ lên, cũng may là lúc đó bác sĩ không quay đầu lại. Rời khỏi vòng ôm của anh, xuống xe, Tả Á mới phát hiện, đây là một viện dưỡng lão, hoàn cảnh rất tốt, giống như một công viên vậy, Tả Á lúc này đoán ra được Kiều Trạch muốn cô tới gặp một người lớn tuổi.
Sau khi lấy đồ từ trong cốp xe ra, Kiều Trạch đi tới dắt tay cô đi về phía trước, bá đạo không cho cô thoát khỏi bàn tay của anh. Tả Á đành phải mặc anh dắt vào, nhìn thấy anh rất quen thuộc với nơi này, chắc hẳn anh rất hay lui tới đây, có một người đi tới chào hỏi Kiều Trạch: “Anh Kiều lại tới gặp ông Kha Chấn Đông à?”
Kiều Trạch gật đầu.
Người kia lại nói: “Ông ấy đang ở trong phòng, đang cáu kỉnh đấy.”
“Tôi đến gặp một chút.” Kiều Trạch nói xong liền kéo Tả Á đi tới một căn phòng. Đẩy cửa ra, Kiều Trạch đi vào trước, rồi sau đó Tả Á mới đi vào, cô nhìn thấy một ông cụ, năm tháng tàn phá khuôn mặt của ông, trên mặt đều là nếp nhăn, có mấy phần quen thuộc, Kha Chấn Đông, Kha Chấn Đông, Tả Á không khỏi liên tưởng đến cái gì đó, cái tên Kha Kiệt chợt nhảy vào trong đầu cô.
Ông cụ vừa nhìn thấy bọn họ, trong mắt liền lóe lên tia vui mừng, sau đó lại làm một bộ dạng tức giận, cúi đầu không thèm để ý tới hai người.
“Ba, con tới gặp ba rồi, ba không muốn nói chuyện với con sao?” Kiều Trạch buông tay Tả Á ra, đi tới nắm bàn tay nhăn nheo của ông cụ, “Ba đang giận vì lâu rồi con không tới thăm ba sao ạ?”
Ba? Tả Á nghi hoặc, không phải ba Kiều Trạch đã mất lâu rồi sao?
Ông cụ ngẩng đầu, vẻ mặt đầy trách cứ: “Anh con bất hiếu, không đến thăm ba, Tiểu Kiệt con cũng không thèm tới, có phải là mặc kệ ông già này rồi không? Các người đều ghét bỏ tôi, phải không?”
Ông ấy vừa kêu Kiều Trạch là Tiểu Kiệt? Tả Á lập tức hiểu được chuyện gì đã xảy ra, ông cụ nhìn thì có vẻ minh mẫn, nhưng đã thật ra thì đã hồ đồ mất rồi, hoặc là nói, vì quá mức nhớ nhung con trai.
Kiều Trạch nhẹ mỉm cười, xoay người kéo Tả Á lại gần: “Ba à, con đưa vợ con đến gặp ba, ba không vui sao?”
Trong mắt ông cụ chợt lóe lên vẻ mừng rỡ, lập tức đứng lên, nhìn Tả Á từ trên xuống dưới: “Tiểu Kiệt thật tinh mắt, quả là một cô gái rất tốt. Lúc nào thì kết hôn, sao không nói cho ba biết, trong mắt con còn coi ông lão này là ba không đây?”
Kiều Trạch nhếch môi cười: “Còn chưa cưới mà, phải đưa đến cho ba nhìn một chút đã chứ ạ.”
Lúc này ông cụ mới vui mừng: “Đúng vậy, lần đầu tiên gặp mặt phải có lễ vật ra mắt chứ nhỉ.” Ông cụ nói xong liền vội vàng xoay quanh, sau đó lật ga giường lên, như đang tìm tiền, Kiều Trạch tinh ý móc ra mấy trăm nhân dân tệ, đặt vào tay ông cụ: “Ba, tiền của ba đây này, ba lại đãng trí để quên rồi.”
Ông cụ cười ha hả: “Đúng vậy, đúng vậy, già rồi trí nhớ không còn tốt nữa. Cầm lấy, không được từ chối, chỉ là một chút tâm ý của ba thôi, nhớ nhé, sớm kết hôn, sớm sinh cho ba một thằng cháu trai đấy.”
Tả Á siết chặt mấy tiền lại, trái tim ê ẩm, nhẹ mỉm cười: “Cám ơn ba!”
“Anh…….!”
Một tiếng gọi thật thấp chợt vang lên phía sau Tả Á và Kiều Trạch, trong lòng Tả Á đột nhiên trầm xuống, như có một con dao xẹt qua, vết sẹo trong lòng lại nứt ra. Cô từ từ quay đầu lại, liền nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, Tình Văn, là Tình Văn, Tả Á không tự chủ được nhớ lại ba năm trước đây, khoảnh khắc Tình Văn từ nhà cô bước ra, nhớ lại lời nói lạnh lẽo vô tình của Kiều Trạch nói với cô, “Không phải cô đã thấy hết rồi sao?”
Gương mặt Tả Á đột nhiên trở nên tái nhợt không chút huyết sắc, trái tim, đã qua ba năm rồi, nhưng hóa ra vẫn còn đau như thế.
“Văn Văn, con cũng đến rồi à?Thằng nhóc Kha Lỗi đâu? Nó không tới à?” Ông cụ lại tức giận.
Tình Văn cười cười đi tới, nói với ông cụ: “Tiểu Lỗi phải thực thi nhiệm vụ mà ba, không phải vẫn ba biết anh ấy rất nghe lời lãnh đạo ạ? Sao thế ạ? Con đến mà ba không vui sao?”
“A, cũng đúng, cũng đúng, quân nhân mà nên tuân thủ kỷ luật.”
“Đúng rồi, Văn Văn, đây là em dâu tương lai của con, là bạn gái Tiểu Kiệt đó, về sau sẽ là người một nhà, phải thường xuyên gặp gỡ nhau.”
Tầm mắt Tình Văn và Tả Á nhìn nhau, một câu cũng không nói ra.
Khi Kha Chấn Đông đi ra ngoài, trong lòng Tả Á như bị sương mù dày đặc bao phủ, Tình Văn xuất hiện dường như làm cho lòng cô càng loạn hơn, lúc Kiều Trạch nắm tay cô đi ra, cô không có chút ý thức nào hết.
“Anh, em có thể mời chị dâu đi uống nước được không?”
Lời nói của Tình Văn chợt kéo suy nghĩ của Tả Á lại, cô hoàn hồn nhìn Tình Văn. Dường như Kiều Trạch có chút không muốn, sợ Tình Văn lại nói gì đó khiến Tả Á không vui. Tình Văn cười cười, đi tới gần khoác tay Tả Á: “Yên tâm đi, em sẽ không ăn hiếp chị dâu đâu, anh đi trước đi.”
Tả Á và Tình Văn đi tới một nơi rất yên tĩnh, cạnh một cánh rừng, bên trong có mấy cái bàn gỗ. Hai người ngồi xuống, Tình Văn hít sâu một hơi nói: “Thật vui vì còn có thể nhìn thấy cô, Tả Á, nếu không tôi sẽ áy náy cả đời.”
“Áy náy?” Tả Á nghi ngờ nhìn Tình Văn, không sao hiểu được lời nói của cô ta, “Làm sao cô lại ở đây?”
Tình Văn không trả lời, lại hỏi: “Cô tha thứ cho Kiều Trạch chưa?”
Tả Á hỏi ngược lại:”Chuyện này với cô có quan trọng không?”
“Ha ha, có lẽ là quan trọng đi, như vậy tôi sẽ ít tự trách mình hơn một chút. Cô biết không, chính bởi vì tôi mà cô và Kiều Trạch thiếu chút nữa phải chia cắt, cũng may cô đã trở về, hơn nữa còn rất khỏe mạnh, tôi sợ rằng nếu cô còn chưa về, Kiều Trạch có lẽ đã lựa chon cái chết để được ở cùng cô.”