Tả Á chợt căng lên, không nói gì. Tình Văn lại một mình độc thoại: “Có lẽ cô không biết, trước kia tôi cũng từng làm lính, cùng Kiều Trạch, Kha Lỗi, Kha Kiệt, quen biết nhau từ rất lâu rồi. Khi đó người tôi yêu không là Kiều Trạch, mà là A Lỗi, yêu anh đến hồ đồ, Kha Lỗi là mối tình đầu của tôi, cho nên khi đó cái chết của anh đối với tôi là một đả kích rất lớn, tôi và Kha Kiệt không thể nào tha thứ cho Kiều Trạch, bởi vì Kha Lỗi vì cứu Kiều Trạch mà chết.”
Tả Á hoàn toàn bị lời nói của Tình Văn trấn áp, Kha Lỗi là người cứu Kiều Trạch thoát chết, là bởi vì Kiều Trạch không tuân theo mệnh lệnh tự ý hành động, vậy nên trên lưng anh gánh không biết bao nhiêu sự khổ sở và dằn vặt, mà cô lại không hay biết gì, cái gì cũng không biết, trái tim vừa đau đớn, vừa tự trách.
Tình Văn tiếp tục nói: “Thật ra thì, sau này suy nghĩ kĩ một chút, thì đó không phải là lỗi của anh ấy, cũng không phải là kết quả anh ấy muốn thấy, anh và Kha Lỗi là chiến hữu tốt của nhau, là anh em tốt nhất, Kha Lỗi chết, so với anh ấy chết anh ấy còn thấy khó chịu hơn. Cũng bởi vì sự kiện đó mà anh rời khỏi quân ngũ, dựa vào thành tích của anh, tiền đồ của anh ở trong quân ngũ sẽ rất sáng lạn, nhất định sẽ đạt được những thành tựu to lớn.
Nhưng, anh lại không, anh rời khỏi quân ngũ, anh chịu trách chăm sóc người nhà của Kha Lỗi, sau đó khi Kha Kiệt xuất ngũ lại lo công việc cho Kha Kiệt, tôi và Kha Kiệt đều cho đây là những việc anh phải làm để chuộc lỗi. Kha Kiệt rất hận Kiều Trạch, thật ra thì ban đầu tôi cũng hận anh ấy, mất đi Kha Lỗi tôi thật sự vô cùng khổ sở, lúc Kha Lỗi sắp chết anh ấy muốn Kiều Trạch chăm sóc tôi, bởi vì tôi không có ba mẹ.
Kiều Trạch giới thiệu tôi làm thư ký cho Kiều Vân, về sau khi Kiều Trạch tiếp quản công ty, tôi lại làm thư ký của anh, thậm chí tôi còn muốn tìm chứng cứ phạm tội của công ty Kiều Trạch, khiến cho anh phải ngồi tù, nhưng tôi không tìm được. Tôi vừa tự nói với mình phải báo thù cho Kha Lỗi, lại vừa bị Kiều Trạch hấp dẫn, do dự, đấu tranh, tôi quyết định yêu Kiều Trạch, bởi vì tôi đã không có cách nào tự kềm chế tình yêu với anh được nữa rồi. Tôi lựa chọn từ bỏ báo thù, nhưng Kiều Trạch lại không yêu tôi, chỉ xem tôi là em gái, chăm sóc tôi cũng là bởi vì ý nguyện của Kha Lỗi…….
Nhìn anh yêu cô, tôi vừa yêu anh cũng vừa hận anh, anh không yêu tôi làm cho tôi rất khổ sở, tôi muốn dùng cái chết của Kha Lỗi để khiển lương tâm của anh, khiến anh cảm thấy day dứt hối hận, dùng cái chết của Kha Lỗi để buộc anh làm những chuyện anh không muốn làm, chỉ cần anh nói không với tôi, chỉ cần anh không chịu nghe tôi, tôi sẽ liền nói ra chuyện của Kha Lỗi, nhìn thấy anh khổ sở, tôi sẽ cảm thấy tốt hơn, bởi vì có anh cùng đau lòng với tôi.”
Tình Văn vừa nói vừa mỉm cười, nhưng nước mắt tuôn rơi, dường như cô đang rất khổ sở, dừng một chút rồi lại nói tiếp: “Trước khi cô đi mấy ngày, Kiều Trạch …….ở cùng với tôi…….Nhưng là ra nước ngoài để đón bác Kha về. Trước kia tôi vẫn cùng Kiều Trạch ra nước ngoài thăm bác Kha, ông ấy ở trong một viện dưỡng lão ở nước ngoài, bây giờ Kha Kiệt đang ở trong tù không ra được, cho nên Kiều Trạch nhất quyết muốn chăm sóc cho bác Kha, nơi này là quê hương của Kha Lỗi, là quê hương của bác Kha, cho nên, Kha Kiệt muốn Kiều Trạch đưa ba anh ấy về đây, trở lại quê hương của mình.”
Tả Á im lặng lắng nghe, trái tim không ngừng sôi trào, cô đã không biết, Kiều Trạch, Kha Kiệt và Tình Văn lại trải qua những chuyện như vậy, nếu Tình Văn yêu Kiều Trạch như vậy, tại sao lại nói cho cô biết những chuyện này? Có phải đã xảy ra chuyện gì không? Cô không nhịn được lên tiếng hỏi: “Tại sao…….cô lại nói cho tôi biết những chuyện này?”
Tình Văn chảy nước mắt, nhẹ mỉm cười: “Cô biết không, sau khi đón bác Kha trở về, Kiều Trạch liền vội vã trở về gặp cô, tôi không cho phép, tôi mắng anh không có lương tâm, tôi dùng cái chết của Kha Lỗi để khiến anh đau lòng, bởi vì tôi biết cái chết của Kha Lỗi là điểm yếu của anh, cho nên…….tôi không ngừng lợi dụng nó, tôi buộc anh phải ly hôn với cô, sau đó lấy tôi, thậm chí tôi còn dùng cả cái chết để uy hiếp anh phải ly hôn, nhưng lần đó anh rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, gào thét lên với tôi, anh nói anh thiếu Kha Lỗi một mạng, anh ấy sẽ trả lại cho tôi, để tôi lấy đi tính mạng của anh, về sau giữa tôi và anh không còn nợ nần gì nữa, nhưng anh tuyệt đối sẽ không ly hôn với cô, anh nói vậy làm tôi rất tức giận, rất kích động, tôi đã định tự tử, nhưng không ngờ lại bị anh nắm tay tôi, quay mũi dao đâm vào chính mình, giây phút ấy tôi sợ hãi đến choáng váng. Nhát dao đó đã kết thúc tất cả, tôi và anh từ đó cũng hoàn toàn cắt đứt, anh không để cho tôi có cơ hội dây dưa với anh nữa…….Tôi biết rõ, sau giây phút ấy, về sau cho dù tôi có chết, anh cũng sẽ không để ý đến…….”
Tình Văn nói xong còn có chút sợ hãi, còn Tả Á thì liền bị sự lạnh lẽo cuốn lấy, nếu như một dao kia đâm trúng chỗ yếu của Kiều Trạch thì cô đã không thể gặp lại anh nữa rồi. Cô chỉ thấy được sự kiên cường, lạnh lùng của anh, nhưng không biết đằng sau sự lạnh lùng, kiên cường ấy lại là nỗi đau lớn đến vậy.
Trong lòng Tả Á cũng vô cùng đau đớn, đầu óc choáng váng, cô chậm rãi đứng dậy: “Tình Văn, cô làm tổn thương anh ấy, cũng làm tổn thương chính mình, còn tôi…….” Tả Á cười chua xót, “…cũng làm anh tổn thương, tôi chỉ luôn cảm thấy anh ấy khiến tôi tổn thương, nhưng không biết được thật ra vết thương của anh nặng nề hơn của tôi biết bao nhiêu lần. Tình Văn, tôi cảm thấy, cả hai chúng ta…….đều không xứng được Kiều Trạch yêu, cho nên, tôi hi vọng về sau cô đừng dùng cái chết của Kha Lỗi để hành hạ anh ấy nữa…….Đó không phải là điều anh ấy muốn, cũng không phải là lỗi của anh ấy…….”
Tình Văn đưa tay lau nước mắt trên mặt, đứng dậy, nhìn Tả Á, “Mấy năm nay tôi cũng hiểu ra rồi, cho nên cô không cần phải nói với tôi những điều này nữa. Hơn nữa nhân tiện lần này anh ấy dẫn cô tới đây, tôi muốn nói cho cô biết tất cả, những việc này trước kia anh không muốn nói ra, bởi vì đó là vết thương sâu thẳm trong lòng anh, chỉ có mấy người biết thôi.
Cô yên tâm, tôi sẽ không dùng phương thức như vậy làm tổn thương anh ấy nữa đâu. Tôi chỉ hi vọng cô có thể tha thứ cho anh ấy. Anh ấy thật sự rất yêu cô, chỉ là anh ấy không biết cách biểu đạt mà thôi. Tôi nói như vậy không phải là tôi vĩ đại, mà chỉ bởi vì tôi không muốn phải tự trách bản thân cả đời, tự trách mình bởi vì tôi mà khiến cho các người không được hạnh phúc, có lẽ bây giờ tỉnh ngộ đã là quá muộn, có điều nói ra được lương tâm của tôi sẽ nhẹ nhõm đi rất nhiều. Nhưng lòng của cô hẳn là sẽ càng nặng nề hơn, ha ha, xem ra tôi vẫn không sửa được thói quen làm tổn thương người khác. Nhưng tôi chân thành chúc phúc cho cô và Kiều Trạch.”
“Cô có dự tính gì không?” Tả Á hỏi Tình Văn.
“Tôi muốn chờ Kha Kiệt ra tù, anh ấy trở nên như bây giờ cũng bởi vì tôi, cho nên tôi muốn đợi anh ấy, sau đó chúng tôi sẽ cùng nhau ở lại đây chăm sóc cho bác Kha.”
Tả Á cũng không nhiều lời nữa, chỉ nói với Tình Văn: “Cô cũng không nên tự trách mình.”
“Cám ơn cô đã an ủi tôi, mau đi tìm Kiều Trạch đi, nhất định anh ấy đang rất nóng ruột đấy.”
“Hẹn gặp lại!” Tả Á xoay người rời đi, đi về phía Kiều Trạch. Quả nhiên Kiều Trạch đang rất sốt ruột đợi cô, mắt nhìn chăm chăm về phiad Tả á. Hai người đứng một chỗ đối mắt với nhau, Kiều Trạch hỏi: “Cô ta nói gì với em thế?”
Tả Á lại hỏi: “Có phải anh có gì đó muốn nói với em không?”
“Không có, đó không phải là nước mắt, chỉ là nước thôi.”
Kiều Trạch nhếch môi cười cười, đưa tay lau nước mắt cho cô, trầm giọng nói: “Anh muốn…….anh muốn nói, những gì Tình Văn đã nói.”
“Vậy thì anh đừng có nói là, chúng ta đều có lỗi đấy chứ?”
Đôi mắt đen láy của Kiều Trạch như hiện lên cái gì đó, anh cầm lấy tay Tả Á, dẫn cô rời đi.
Trên đường trở về, Tả Á và Kiều Trạch đều trầm mặc, trong đầu Tả Á nghĩ tới những lời Tình Văn đã nói và những chuyện đã xảy ra trước kia. Mà Kiều Trạch lại đang suy đoán tâm tư của Tả Á, giờ phút này anh sẽ không hỏi gì cả, mà sẽ chờ cho Tả Á suy nghĩ cẩn thận.
Trước khi trời tối, ba người đã về đến khách sạn, chuẩn bị ngày hôm sau sẽ ra về. Vẫn là hai phòng, Kiều Trạch và Tả Á một phòng, vẫn là Kiều Trạch tự mình làm cơm tối, lúc ăn cơm Tả Á không ngừng suy nghĩ về những lời nói của Tình Văn.
Sau khi ăn xong Tả Á nằm lỳ ở trên giường xem ti vi, Kiều Trạch thì làm việc qua internet. Gần chín giờ, Kiều Trạch đứng dậy, tắt ti vi đi, mà Tả Á cũng ngoan ngoãn nghe lời, không phản đối nữa.
Đôi mắt đen của Kiều Trạch nhìn cô, như có lời muốn nói, Tả Á rụt người lại, vùi mình vào trong chăn, hai mắt mở thật to cũng nhìn lại anh. Thân thể cao lớn của Kiều Trạch ngồi xuống bên cạnh cô, do dự trong chốc lát cuối cùng mở miệng nói: “Anh dẫn em đến chỗ này vì anh muốn cho em thấy được tất cả thế giới của anh, những chuyện tốt, xấu, những thứ không thể chịu đựng nổi, anh cũng muốn em hiểu, giữa anh và Tình Văn không có tình yêu.
Anh xin lỗi, Tả Á, lúc em ngã bệnh, anh không hề hay biết……. Thậm chí, còn đối xử với em như vậy, nhưng anh…….không hề phản bội em. Để em phải rời đi như vậy, anh rất đau lòng, rất khổ sở. Anh và Tình Văn…….không phải như em nghĩ đâu. Anh xin lỗi, trước kia anh cứ giống một tên ngốc, không giải thích với em bất kì chuyện gì, Tả Á…….anh giải thích như vậy, có đủ không? Em đồng ý tha thứ cho sự lạnh lùng làm tổn thương em của anh, được không?……. Có thể ở lại, được không?”
Tả Á trầm mặc hồi lâu mới hỏi lại: “Kiều Trạch, em vẫn cảm thấy rất kỳ quái, tại sao anh lại muốn cố ý chọc giận em? Son môi, hoa tai, ở lại nhà Tình Văn, còn việc anh không trở về nhà nữa, là vì anh giận em, đúng không?”
Sắc mặt Kiều Trạch có chút kỳ dị, cuối cùng mới nói: “Anh nghe nói em muốn rời khỏi anh, thành toàn cho anh và Tình Văn, lại thấy em viết trong cuốn sách hối hận vì không ly hôn, hối hận vì đã tái hôn, anh luôn không có tự tin đối với em, anh vẫn luôn cho rằng, trong lòng em vẫn còn yêu Chung Dương, cho nên…….”
“Cho nên, anh muốn thử quên em…….Đúng không?”
“Ừ!” Kiều Trạch cười mỉa mai, “Có điều, dường như rất khó khăn, hơn nữa, lại làm tổn thương em…….”
“Em không yêu anh…thì làm sao anh có thể tổn thương em được? Anh có thể quên em…em cũng biết được là không dễ dàng đâu.” Tả Á nhíu mày, vẻ mặt tức giận, cô và Kiều Trạch đều rất ngu ngốc, nếu như nói với nhau, hỏi han nhau, thông cảm với nhau thì chuyện của hai người cũng sẽ không biến thành như vậy.
Anh lạnh lùng là bởi vì không chiếm được lòng của cô, cho nên muốn quên cô. Phản bội và tổn thương, có lẽ chỉ là hiểu lầm. Mà Kiều Trạch bởi vì thấy cô viết hối hận vì đã tái hôn, hối hận vì không đồng ý ly hôn, mà không chịu cho cô có hội giải thích, cho rằng cô muốn rời khỏi anh, nghĩ rằng cô không hề cảm thấy khó chịu khi anh ở cùng người phụ nữ khác.
Kiều Trạch nhấn mạnh từng chữ từng câu hỏi: “Anh tạo áp lực cho em sao?”
Tả Á nhìn gương mặt lạnh lùng, vẻ mặt rối rắm của Kiều Trạch, vẻ mặt rối rắm, vội nói: “Không có, không có, em chỉ đùa thôi, chín giờ rồi, em phải đi ngủ.”
Kiều Trạch cau mày nhìn Tả Á, lạnh lùng nói: “Em…….còn chưa cho anh đáp án.”
“Em ngủ đây, đừng làm phiền lúc em ngủ.” Tả Á che đầu lại