hớp chớp, làm bộ đáng thương nhìn Kiều Trạch, rồi sau đó định liều mạng cướp lấy điện thoại trong túi quần của Kiều Trạch, nhưng lại bị Kiều Trạch bắt lấy tay cô, tròng mắt đen thâm trầm, môi mỏng khẽ mở, trầm giọng nói: “Đừng sờ lung tung, sẽ chọc vào lửa đấy.”
Tả Á vừa thẹn vừa tức, lắp ba lắp bắp nói: “Phiền anh xóa đi, xóa đi mà!”
Kiều Trạch xấu xa nói: “Em không có quyền can thiệp.” Nói xong anh nghênh ngang rời đi, để lại Tả Á phía sau khóc không ra nước mắt. Cô ngẩng đầu nhìn trần nhà, âm thầm thề, không bao giờ uống rượu nữa, nhất định sẽ không bao giờ uống rượu nữa.
Tả Á luôn muốn tìm cách trộm được điện thoại của Kiều Trạch, sau đó hủy đoạn video kia đi. Chỉ cần nghĩ tới trong điện thoại của anh có video cô nhảy như khiêu dâm kia đã khiến cô đứng ngồi không yên như bị kim châm rồi.
Kế hoạch chuyển về ổ nhỏ của cô cũng vì thế mà bị gác lại, ở lại nơi này, ít ra cô còn có cơ hội ”trộm” .
Lần đầu tiên cô có cảm giác mong đợi Kiều Trạch về, cô nhất định sẽ giúp anh trải giường chiếu, giúp anh sửa sang lại quần áo, nhân tiện, giúp anh ‘sửa sang’ lại điện thoại di động. Nhưng mà suốt mấy ngày liền, cô đều không thấy Kiều Trạch về nhà. Cô không nhịn được mà hỏi mẹ, Kiều Trạch có về nhà hay lúc nào anh ta về nhà. Cô luôn thận trọng nói bóng gió nhưng vẫn bị mẹ nghi ngờ: “Không phải con nhớ nó đấy chứ?”
Gần đây cô cảm thấy mẹ mình rất có khiếu hài hước, Tả Á vội lắc đầu giống như trống bỏi: “Con…..con…chỉ vì con không muốn gặp anh ta nên…..hỏi để tránh…..”
Dù thế nào cô cũng không thể nói rằng vì cô có ý định trộm điện thoạiKiều Trạch để xóa đoạn video đáng xấu hổ kia được. Mẹ cô tin nên cũng không hỏi nhiều nữa, lúc này Tả Á mới an tâm.
Ông trời quả nhiên giúp đỡ cô, lúc ăn cơm tối, Kiều Trạch lại đột nhiên về nhà. Nhưng không thể ngờ tới được là anh lại dẫn theo một phụ nữ xinh đẹp, mái tóc dài như rong biển, gương mặt rạng rỡ rung động lòng người, nụ cười xán lạn, vóc người cao gầy, đi sau phía sau lưng Kiều Trạch khiến cho người khác cảm thấy cô như một chú chim nhỏ đang nép mình vào anh.
“Anh Kiều, chị dâu!”
“Tình Văn đấy à, lâu không gặp, em xinh đẹp ra đấy.” Kiều Vân đang ngồi ở trên ghế sofa cùng Điền Văn Lệ xem một bộ phim thần tượng Hàn Quốc, mặc dù ông xem không hiểu gì, nhưng vì Điền Văn Lệ, ông đành cố nhịn, làm ra vẻ hết sức chăm chú.
Tình Văn mỉm cười nói: “Anh Kiều, chị dâu, lâu như vậy mới đến thăm hai người, hai người không trách em chứ.”
“Nhớ tới ông già này là tốt rồi, mau ngồi đi.”
Điền Văn Lệ có chút trách móc nói: “Con bé này, tới cũng không nói một tiếng để chị chuẩn bị thêm vài món ngon, thết đãi em chu đáo.”
“Chị dâu, chị khách khí quá. Em đến đột ngột thế này đã quấy rối gia đình rồi.” Văn Văn cười cười xin lỗi, quay đầu đúng lúc thấy Tả Á từ trong phòng ngủ đi ra, cô sửng sốt mấy giây, “Ơ…..Cô…..Xin chào, không ngờ lại gặp cô ở đây.”
Tả Á cũng ngây người mấy giây, cô gái này nhìn rất quen, nghĩ kĩ lại, không phải là cô thư ký xinh đẹp của Kiều Trạch đây ư? Tầm mắt của cô không tự chủ được mà chuyển sang Kiều Trạch, chỉ thấy anh lạnh lùng nhìn lại cô, Tả Á vội vàng tránh tầm mắt.
Sao không khí lại đột nhiên trở nên lúng túng thế này?
Điền Văn Lệ cười giới thiệu: “Mọi người đến chào hỏi đi, đây là Tả Á, con gái của chị. Còn Văn Văn là thư kí đắc lực của Kiều Trạch, là người rất tài giỏi.”
Tả Á và Tình Văn lễ phép chào hỏi lẫn nhau.
“Đúng rồi, ăn cơm thôi, mọi người đi rửa tay ăn cơm trước đã.” Tả Á cười nói xong liền đi vào trong bếp, giúp thím Tường bưng đồ ăn ra ngoài.
Bữa cơm tối nay có thêm Văn Văn, Tả Á ngồi cạnh mẹ, còn Văn Văn thì ngồi kế bên Kiều Trạch. Kiều Trạch trước sau vẫn im lặng, Văn Văn lại rất hoạt bát cởi mở, thỉnh thoảng còn cười nói với Kiều Vân và Điền Văn Lệ, bộ dạng nhỏ bé yếu ớt, không giống kiểu phụ nữ lão luyện trên thương trường chút nào.
Tả Á từng gặp Tình Văn hai lần, nhưng cô cũng chỉ coi Văn Văn là thư kí của Kiều Trạch mà thôi. Nhưng nãy giờ quan sát cô ta, cô lại cảm thấy cô ta không đơn giản như thế. Tả Á luôn cảm thấy lúc Tình Văn nhìn cô cười, ánh mắt cô ta lạnh lùng, khiêu khích, thậm chí mang theo một chút đắc ý, còn khi nhìn Kiều Trạch, ánh mắt của cô ta lại rất dịu dàng, giống như Kiều Trạch là cả thế giới của cô ta vậy.
Tả Á đột nhiên nhận ra, người phụ nữ xinh đẹp trước mắt này cô đã gặp từ rất lâu rồi. Nhiều năm về trước, cô và Chung Dương cùng hội bạn bè tụ hội tại khách sạn, đã nhìn Kiều Trạch, còn có một cô gái xinh đẹp đi bên cạnh anh nữa, lúc ấy cô cảm thấy cô gái kia đẹp đến chói mắt, rất xứng đôi với Kiều Trạch.
Cô vẫn còn nhớ rõ lúc ấy cô đã gọi Kiều Trạch lại chào hỏi, Kiều Trạch lại quay đầu nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo, thái độ lạnh lùng khi ấy của anh đến bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ ràng. Thảo nào cô luôn cảm thấy người phụ nữ có mái tóc như tảo biển này nhìn rất quen, thì ra cô ta chính là cô gái đi cùng Kiều Trạch năm ấy. Không biết vì sao sao giờ khắc này cô đột nhiên nhớ ra cô ta, có lẽ là bởi vì ánh mắt Tình Văn nhìn cô, nhìn Kiều Trạch giống năm đó như đúc.
Bữa cơm hôm nay có lẽ do quá mải suy nghĩ nên Tả Á không cảm nhận được mùi vị gì. Ăn cơm xong, mọi người lại tán gẫu một lát, dĩ nhiên Kiều Trạch không tham gia cũng không có hứng thú nói chuyện phiếm, anh về phòng ngủ xem tài liệu, hoặc làm việc của mình.
Thời gian cũng không còn sớm, Tình Văn cũng phải về rồi, cô nhìn quanh tìm bóng dáng Kiều Trạch. Kiều Vân cười cười đi gọi Kiều Trạch đã thấy anh nghiêng người trên ghế sofa mà ngủ thiếp đi. Thằng bé gầy và đen đi, nó quá mệt mỏi rồi, làm việc cứ như đang liều mạng vậy, có lẽ nó muốn lao đầu vào công việc để quên…..Ba Kiều khép cửa phòng Kiều Trạch, quay lại phòng khách, xin lỗi Tình Văn: “Có lẽ do gần đây Kiều Trạch mệt mỏi quá nên đã ngủ thiếp đi mất rồi.”
“Không sao đâu ạ! Anh Kiều, chị dâu, hai người cũng đi nghỉ sớm đi ạ, em xin phép về, có thời gian em sẽ lại đến thăm hai người.”
Kiều Vân nói: “Để anh bảo tài xế đưa em về, tối muộn thế này con gái đi một mình không an toàn.”
“Không cần đâu ạ, xe taxi rất tiện, ra cửa là có rồi, không phiền hai anh chị nữa. Ngủ ngon!” Tình Văn nói xong liền xoay người đi ra cửa, thay giầy, đang định rời đi, Kiều Vân lại nói: “Tiểu Á, con đi tiễn Tình Văn đi.”
“A, được ạ!”
Tả Á đưa Tình Văn xuống lầu, đến cửa chung cư bắt xe, Tình Văn đột lại nhiên nói với Tả Á: “Tôi quen Kiều Trạch từ nhỏ, có lẽ là quen biết anh ấy sớm hơn cô vài năm, cũng vẫn luôn sùng bái anh.”
“Thật sao?” Tả Á nở nụ cười, không làm sao cảm thấy hứng thú nổi với loại đề tài này.
“Tôi cứ tưởng rằng mình sẽ trở thành cô dâu của anhấy, nhưng không ngờ cô dâu không phải là tôi. Tôi vẫn sẽ luôn bên cạnh anh ấy chờ đợi, hi vọng có một ngày có thể thay thế được vị trí của cô, trở thành vợ của Kiều Trạch. Ông trời thật có mắt đã cho tôi cơ hội này. Tả Á, mặc dù hai người đã ly hôn, nhưng khó tránh khỏi sẽ chạm mặt nhau, thậm chí cùng ở chung dưới một mái nhà, tôi ghen tỵ với cô lắm, cô biết không?”
Tả Á chau mày nói: “Tôi thích người nói chuyện thẳng thắn, có điều cô không cần phải ghen tị với tôi, bởi vì, tôi không còn quan hệ gì với anh ta cả. Khuya lắm rồi, cô nên về nhà nghỉ ngơi cho sớm, ngày mai không phải đi làm à?”
“Ừ, ngày mai còn phải đi làm nữa. Nhưng tôi vẫn muốn nói, cô đã lựa chọn vứt bỏ, cho dù về sau có xảy ra chuyện gì hi vọng cô sẽ không quay đầu lại, bởi vì người đã vứt bỏ thì không xứng đáng lại có được.”
“Những lời này tuy rằng rất buồn cười, nhưng mà…..” Tả Á lạnh lùng cười cười nói, “…có câu quay đầu là bờ, nhưng tôi nghĩ trong tình cảm khi quay đầu lại thì bờ đã đi rồi, cho nên quay đầu lại cũng không còn ý nghĩa gì nữa, việc không có ý nghĩa, tôi sẽ khônglàm.”
Vẻ mặt Tình Văn rạng rỡ động lòng người như vừa xin được một lá bùa bình an, cô vốn không hề tự tin, không phải vì cô thua kém Tả Á, mà bởi vì tình cảm của Kiều Trạch với Tả Á rất kiên định.
Cô muốn biết suy nghĩ của Tả Á, chỉ cần Tả Á không lay chuyển, Kiều Trạch cũng sẽ không bao giờ có cơ hội quay lại với Tả Á nữa, hiện tại, Tả Á vứt bỏ Kiều Trạch không phải kích động nhất thời, mà là mãi mãi.
“Hẹn gặp lại!”
Nụ cười của Tình Văn nhàn nhạt, khóe môi cong lên, bắt xe, rời đi.
Khi Tả Á về đến nhà, phòng khách đã trống không, cô ngồi trên sofa trong khách an tĩnh hồi lâu, không biết đang suy nghĩ cái gì, cũng có thể là đầu óc trống rỗng, sau một lúc mới đứng dậy, đi tắm. Trong khi tắm, cô đột nhiên nhớ đến Kiều Trạch và đoạn video kia. Cô vội lau khô thân thể, mặc áo ngủ vào, ra khỏi phòng tắm, rón rén đi tới trước cửa phòng Kiều Trạch.
Nhẹ nhàng đẩy cửa mở ra một khe hở, cô cố gắng nhìn vào bên trong thấy Kiều Trạch vẫn mặc nguyên bộ quần áo khi trở về, đang nằm nghiêng trên ghế sofa, nhắm mắt lại như đang ngủ, áo vest của anh đang vắt trên tay vịn ghế sofa. Lòng Tả Á cháy lên ngọn lửa hy vọng, cô nhẹ nhàng đẩy cửa ra đủ cho thân thể mình lách qua được, rón rén đi tới cạnh Kiều Trạch, đứng ở phía sau ghế sofa như kẻ trộm, kéo áo vest của anh xuống, sờ loạn một hồi tìm điện thoại di động của anh.
Không có, không có, Tả Á nôn nóng đến sắp phát điên, ngẩng đầu nhìn khắp căn phòng, xem anh có để bên ngoài hay không, nhưng vẫn không thấy, cuối cùng tầm mắt cô rơi vào túi quần anh, khẽ phồng lên, nói không chừng là điện thoại di động thân yêu, Tả Á thận trọng khom lưng đi đến, vươn tay, dùng hai ngón tay thon dài cẩn thận đưa vào, dường như đụng vào thứ gì đó, cô thọc tay vào sâu hơn, oa, gắp được rồi, cô kích động gắp di động ra, cầm trong bàn tay, cúi thật thấp người ngồi ở phía sau tay vịn, cúi đầu tìm kiếm đoạn video kia.
Điện thoại di động của Kiều Trạch thao tác thực sự rất khó, tốn sức mày mò rất lâu, cuối cùng Tả Á cũng tìm được đoạn video kia, chính là đoạn mà cô đang nhảy vũ điệu bốc lửa, người dán sát vào người đàn ông nào đó trong quán rượu hôm trước, uốn éo, khêu gợi, nóng bỏng như đang bùng cháy, Tả Á vội vàng ấn phím xóa, thủ tiêu đi, ok rồi, vĩnh viễn cắt đứt với tai họa về sau rồi, hà hà.
Cô mừng thầm vì đã thực hiện được mong muốn, đang định cất điện thoại vào trong túi áo vest của Kiều Trạch, tay lại bị người nào đó bắt được, thân thể chúi về phía trước, nhào ngay vào bờ ngực rắn chắc, cô hốt hoảng ngẩng đầu, đối diện với con ngươi thâm trầm của Kiều Trạch.
“Đang làm gì thế?” Tròng mắt đen của anh nhìn cô, vẻ mặt lãnh đạm không thấy được bất kỳ cảm xúc nào, hai cánh tay như làm bằng sắt, ôm cô thật chặt, Tả Á lúng túng, “Tôi…..tôi…..”
Kiều Trạch lật người, đè lên thân thể mềm mại của Tả Á, nhìn cô uy hiếp, mặt cũng ghé sát lại, “Chẳng lẽ…em thấy cô đơn sao?”
“Đi chết đi!” Tả Á quên bản thân có tật giật mình, hoàn hồn, ra sức vùng vẫy.
Một tay Kiều Trạch túm lấy tay cô, tay kia không chút khách khí đặt ở trước bờ ngực mềm mại cô, lạnh lùng nói: “Muốn thì cứ nói thẳng đi!”