Có vẻ như Kiều Trạch đang cố gắng kìm nén cái gì đó, bực dọc vươn tay lấy lại tờ giấy thỏa thuận, lật đi lật lại ở trong lòng bàn tay sau đó vứt trên mặt đất, lạnh mặt nói: “Anh sẽ bảo luật sư soạn lại một bản thỏa thuận khác!”
Cuối cùng hai người đều lùi một bước, Tả Á chỉ cần anh cho cô ở lại căn nhà này, mặc dù cô cũng không hề nghĩ tới việc sẽ ở đó, nhưng mà đó đã là giới hạn cuối cùng của Kiều Trạch, cô phải lấy căn nhà Kiều Trạch mới chịu bỏ đi những điều khoản khác, hai người nhất trí tán thành điều kiện trong đơn thỏa thuận, sau đó ký tên ly hôn.
Khi hai người đã đi đến thỏa thuận chung, cùng nhau ký tên ly hôn. Lúc Kiều Trạch kí hết các mục chữ kí của mình, ngòi bút máy đã gãy từ lúc nào. Ngày trước, khi ký tên vào giấy đăng ký kết hôn, trái tim anh vui sướng vô cùng, cuộc sống của anh như có thêm nhiều hy vọng mới, nhưng giờ phút này trái tim anh đã bị tổn thương sâu sắc, đối với cuộc sống anh càng thêm thất vọng.
Làm xong tất cả các thủ tục li hôn, lúc hai người đổi tờ giấy hôn thú màu đỏ thành giấy chứng thực ly hôn, trong lòng hai người mang hai tâm trạng khác nhau. Tả Á nhìn giấy thỏa thuận ly hôn trong tay, cô cảm thấy giống như mình đang nằm mơ vậy, cô kết hôn rồi cũng đã ly hôn, cuối cùng cô cũng thoát khỏi cuộc sống hôn nhân bị giam cầm suốt hai năm qua, không còn phải chung sống với Kiều Trạch nữa, bây giờ cô đã có cuộc sống mới thuộc về mình.
Giống như gánh nặng trên người đột nhiên mất đi, cảm thấy cả người thỏa mái hơn, cô ngẩng đầu lên nhìn lên bầu trời, cô sẽ cố gắng, nhất định sẽ cố gắng sống tốt!
“Bây giờ muốn đi đâu, anh đưa em đi.” Không nhận ra được bất kì cảm xúc nào trên khuôn mặt lãnh đạm của Kiều Trạch, không nhận ra được anh có buồn bã, đau lòng không, mặc dù giọng điệu nói chuyện là câu hỏi, nhưng lại mang theo ý mệnh lệnh, không được từ chối. Nhưng chỉ có anh mới biết được, trên nét mặt Tả Á bây giờ sự nhẹ nhõm vì được giải thoát, vẻ mặt đó như mũi dao đâm thật sâu vào trái tim anh, đau nhói.
Đi đâu? Đúng vậy, cô có thể đi đâu bây giờ? Tả Á đang mơ màng, chợt nghe thấy câu hỏi của Kiều Trạch liền hoàn hồn, vội vàng lắc đầu nói: “Không…..không cần.”
Tả Á vừa dứt lời, chuông điện thoại của cô đột nhiên vang lên, cô lấy điện thoại di động ra nhìn, là mẹ gọi tới, cô cảm thấy có chút hoảng sợ, cô và Kiều Trạch không hề báo với người nhà về việc ly hôn của hai người. Cô không dám tưởng tượng mẹ cô, dượng Kiều, và cả ông nội nữa sẽ phản ứng thế nào khi biết được tin này.
Tả Á hoảng hốt do dự không nghe điện thoại, lo lắng đến nỗi lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi, sau đó rốt cuộc chuông điện thoại di động cũng tắt, nhưng điện thoại của Kiều Trạch lại vang lên. Trái lại với cô, anh rất nhanh chóng bắt điện thoại, động tác lưu loát tự nhiên không chút do dự nào, cũng không có chút lo lắng.
Chỉ nghe Kiều Trạch nói đơn giản, “Vâng, con hiểu rồi, con sẽ lập tức về.”
Kiều Trạch cúp điện thoại, quay đầu nhìn nheo mắt nhìn Tả Á, như muốn nói điều gì đó, tròng mắt đen thâm trầm không nhìn thấy đáy càng khiến Tả Á thêm lo lắng, “Mẹ tôi nói gì, có chuyện gì sao?”
“Gọi chúng ta về nhà ăn cơm.”
Tay Tả Á nắm thật chặt giấy chứng thực ly hôn, mẹ cô đã biết rồi sao? Biết chuyện cô và Kiều Trạch đã ly hôn? Mẹ tức giận lắm ư? Hiện tại sức khỏe của mẹ không được tốt, ngộ nhỡ tức giận quá thì làm thế nào? Lần trước mẹ đã bị cô làm cho tức giận đến té xỉu…..Lần này, Tả Á thật không dám tưởng tượng… Không! Cô không muốn về nhà…..Nghĩ tới đây thân thể cô không tự chủ đã lùi về phía sau, muốn chạy đi nhưng lại bị Kiều Trạch giữ lại, bóng dáng cao lớn của anh chặn đường đi của cô, từ trên cao nhìn cô: “Phải đối mặt, không được trốn tránh.”
Tả Á bị Kiều Trạch túm lên xe, lái xe đi về nhà. Trên đường đi, tâm trạng anh cũng thấp thỏm không yên. Bản thân anh còn chưa chấp nhận được sự thực anh và Tả Á đã ly hôn thì mẹ cô lại chợt gọi điện thoại tới, thời gian sao lại có thể trùng hợp đến vậy. Tả Á liếc mắt Kiều Trạch một cái, lo lắng hỏi: “Sao đột nhiên mẹ tôi sao lại bảo chúng ta về nhà ăn cơm?”
Kiều Trạch không quay đầu lại, mắt vẫn nhìn về phía trước, ngón tay thon dài ưu nhã gõ nhịp trên tay lái, lạnh lùng nói: “Ăn mừng chúng ta ly hôn.”
Tả Á hung hăng trợn mắt nhìn Kiều Trạch, quay đầu không nói thêm gì nữa, kế sách lúc này chỉ có thể là binh đến tướng chặn mà thôi. Về đến nhà, quả nhiên không ngoài dự đoán của Tả Á, mọi người trong nhà đều ở đây, bao gồm cả Tả Quốc Cường. Người giúp việc làm một bàn thức ăn, chỉ chờ cô và Kiều Trạch tới.
Có vẻ như mọi người không có gì khác lạ cả, gặp mặt nhau vẫn chào hỏi như bình thường, có lẽ bọn họ vẫn chưa biết chuyện cô và Kiều Trạch ly hôn, như vậy tạm thời cô vẫn được an toàn, giả làm một con đà điểu*.
Trong bữa ăn mọi người vẫn nói chuyện nhà như cũ, Tả Á vẫn ngồi cạnh Kiều Trạch, anh vẫn theo thói quen gắp thức ăn cho cô, bóc tôm, lạn xương cá, người đàn ông vốn lạnh lùng mà giờ đây lại trở nên vô cùng dịu dàng, trong mắt mọi người Kiều Trạch là một người chồng tốt, người đàn ông tốt, có thể vì người phụ nữ của mình mà chống trời, mà có thể yêu đến đánh đổi cả mạng sống, nhưng ở trong mắt Tả Á anh làm gì cũng xấu xa.
“Tiểu Á, con đã ly hôn với Kiều Trạch rồi, về sau con có tính toán gì chưa, có muốn đến sống cùng mẹ không?”
Đột nhiên Điền Văn Lệ mở miệng, một câu nói của bà làm Tả Á đang ăn canh liền bị sặc, nước canh trong miệng cô phun hết lên người, lên mặt Kiều Trạch, Kiều Trạch khẽ cau mày, một tay vỗ lưng cho Tả Á, một tay rút ra khăn giấy lau miệng cho cô.
Tả Á bị sặc nên ho khan, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, cô uống cốc nước Kiều Trạch đưa đến mới đỡ hơn một chút, lo lắng nhìn mọi người, đau lòng nói: “Thật xin lỗi, cuối cùng con vẫn khiến cho mọi người phải lo lắng, con…..”
Tả Quốc Cường khoát khoát tay ngắt lời Tả Á, hàm ý nói: “Tiểu Á, đừng suy nghĩ nhiều như vậy, quan trọng nhất vẫn là con cảm thấy vui vẻ, con phải tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của con, nhưng cũng không cần tạo cho mình áp lực quá lớn như vậy, thả lỏng mình đi, muốn làm cái gì thì nói với ba mẹ, nhất định chúng ta sẽ ủng hộ con, không nên giấu kín trong lòng.”
Kiều Vân cười hòa nhã, an ủi Tả Á: “Ba con nói rất đúng, mặc dù con và Kiều Trạch ly hôn, nhưng chúng ta vẫn là người một nhà, Kiều Trạch không hiểu chuyện, nó đã khiến con chịu không ít khổ sở, cho nên dượng Kiều thay nó nói lời xin lỗi con, nhưng mà con hãy suy nghĩ cho thật kỹ, cuộc sống tương lai vẫn đang đợi con, phải cố gắng lên, biết không?”
Lòng Tả Á chua xót đau đớn, hốc mắt ửng hồng, nước mắt rơi xuống, mắt đỏ lên, nhưng vẫn mỉm cười nói: “Cám ơn ba mẹ, con hiểu rồi, con sẽ cố gắng.”
Kiều Vân lại nói: “Tốt lắm, tốt lắm! Mau ăn cơm thôi. À, nếu như Tiểu Á ở một mình không quen, con có thể tới đây ở cùng với dượng Kiều và mẹ con, hai người già chúng ta cũng cần người bầu bạn, nếu như con chê chúng ta phiền, thì ra ở một mình, nhưng con phải thường xuyên tới đây thăm hai người già này đó nhé, như vậy chúng ta mới yên tâm được, ý con thế nào?”
“Dượng Kiều, mẹ, hai người vẫn chưa già mà.”
Lời nói của Tả Á khiến cho mọi người trong nhà đều cười ồ lên. Trước khi đến đây, cô vẫn nghĩ là sẽ có bão táp, nhưng ngược lại, mọi người trong gia đình lại an ủi cô, không nhắc đến chuyện quá khứ, cô biết nhất định là Kiều Trạch đã làm công tác tư tưởng cho mọi người trước rồi, trong lòng cô thầm biết ơn nhưng không cách nào nói ra khỏi miệng. Tả Á tự nói với mình, nhất định phải cố gắng lên, nhất định phải sống thật vui vẻ, không để cho mọi người buồn phiền vì mình.
Ăn cơm xong, Tả Quốc Cường đi về, còn Điền Văn Lệ bảo Kiều Trạch và Tả Á ở lại đến chiều hãy về, nhưng Kiều Trạch lại nói phải về dọn dẹp một ít đồ đạc, để Tả Á ở lại với mẹ một đêm, ngày mai hãy trở về thu dọn đồ đạc. Căn nhà kia quá lớn, cô không muốn ở đó, trong lòng cô cũng đã có ý định sẽ trở về cái ổ nhỏ của mình, bắt đầu cuộc sống mới.
Kiều Trạch về đến nhà, tâm trạng của anh đã sớm xuống dốc. Anh quét mắt nhìn từng góc nhà, trái tim cũng theo đó mà đau đớn từng đợt. Hai năm qua, căn nhà này đã là gia đình của anh, nhưng kể từ hôm nay anh sẽ không còn được nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của vợ anh hiện diện nơi này nữa rồi.
Trống rỗng, đau đớn, mất mát, anh chán nản ngồi xuống chiếc ghế sofa trong phòng khách, trái tim đau đớn khổ sở. Anh cố nén nỗi đau trong lòng, từ sofa đứng lên, cởi ra áo khoác ra tiện tay ném xuống đất, buồn bã giơ tay kéo cà vạt vứt đi, rồi đi tới phòng ngủ, đẩy cửa ra. Trong căn phòng này dường như vẫn còn lưu lại hương thơm của Tả Á, trên chiếc giường kia vẫn còn lưu lại dấu vết cô đã từng nằm.
Cuộc sống sau này, anh sẽ không còn được nhìn thấy cô mọi lúc mọi nơi nữa, không còn được ôm thân thể mềm mại của cô đi vào giấc ngủ nữa, không còn có thể thực sự có cô được nữa. Anh không chiếm được trái tim cô, nhưng hôm nay, đến cả thể xác cô anh cũng đánh mất.
Trái tim co rút đau đớn, tất cả nỗi đau dồn nén ở trong lòng bấy lâu giờ khắc này đều đồng loạt trào hết ra, đau đớn như đang tách linh hồn của anh ra khỏi thể xác vậy, đau đến không thở được, đau đến cả người đều run rẩy, anh tựa người vào tường, từ từ trượt người ngồi xuống trên sàn nhà, nước mắt từng giọt lại từng giọt dọc theo gương mặt luôn lãnh đạm của anh mà rơi xuống.
Tại chính anh đã cướp lấy cô, cho nên đây chính là hậu quả.
“Cậu chủ…..Cậu đã về rồi!…..Cậu làm sao vậy?” Giọng nói của dì Lâm vang lên bên tai Kiều Trạch, anh quay đầu đi không muốn để cho người khác thấy mình rơi nước mắt, lạnh lùng nói: “Dì hãy đi thu dọn đồ đạc của tôi đi.”
“Cậu đi công tác sao? Tôi sẽ chuẩn bị ngay.”
Kiều Trạch vẫn ngồi yên ở đó không nhúc nhích, nhỏ giọng nói: “Không, thu dọn toàn bộ!”
Dì Lâm chưa từng thấy Kiều Trạch như thế bao giờ, tinh thần sa sút, chán nản, giống như một cái xác không hồn vậy: “Cậu….Sao lại phải thu dọn toàn bộ? Cậu không ở đây nữa sao?”
Kiều Trạch đứng dậy, dần bình tĩnh trở lại, chỉ còn hốc mắt hơi đỏ, anh đi đến cạnh dì Lâm, dặn dò: “Cứ làm theo lời tôi nói đi, dọn dẹp một chút. Mà dì cũng phải đi thôi, về sau không cần đến làm việc nữa.”
Dì Lâm lo lắng nói: “Cậu chủ…..Có phải do tôi đã làm sai điều gì hay không? Tôi…..Ông chồng của tôi vẫn chờ tiền lương mỗi tháng của tôi, cậu đừng đuổi tôi đi mà!”
“Nhà này đã không có người ở, dì còn ở lại làm gì!” Kiều Trạch rút ra một tờ chi phiếu đưa cho dì Lâm, sau đó không nói gì nữa, xoay người đi ra khỏi nhà, dì Lâm cầm chi phiếu gọi lớn: “Cậu…cậu…..”
Nhưng Kiều Trạch đã đi rồi, dì Lâm đứng ở đó nhìn tờ chi phiếu có giá trị rất lớn mà Kiều Trạch vừa đưa cho, nhà không có người ở sao? Ý cậu ấy là gì? Kiều Trạch bảo mình dọn dẹp đồ đạc của cậu ấy, có lẽ nào giữa cậu Kiều Trạch và cô Tả Á đã xảy ra chuyện gì rồi không? Dì Lâm kinh ngạc đứng sững người tại đó, sau cùng vẫn cất tờ chi phiếu đi, lẩm bẩm tự nói rồi lại tiếc nuối lắc đầu. Trong lúc thu dọn đồ đạc cho Kiều Trạch, bà đột nhiên nghĩ ra, có lẽ nào cậu Kiều Trạch và cô Tả Á đã li hôn rồi không?
Kiều Trạch lái xe đi trên đường chẳng có mục đích, ánh đèn ban đêm leo lét, nhưng dù không c