Anh Bồi liếc xéo cô, nhìn cô lộ ra vẻ mặt quen thuộc, trong lòng không khỏi thầm nghĩ, tôi xem cô kế tiếp nói ra lời xằng bậy gì.
Quả nhiên, chỉ nghe An Tiểu Tâm nói: “Anh Bồi, anh muốn tôi ở bên cạnh Sở Úc, để cho Khúc Như Y ở lại bên cạnh anh?”
“Cô cho là tôi nghĩ như vậy?” Thanh âm Anh Bồi mang theo chút không hiểu gì đó.
“Chịu anh đại ân, muốn tôi lấy thân báo đáp?” An Tiểu Tâm nghiêng đầu, nhìn Anh Bồi lại hỏi.
“Ha ha” Anh bồi cười, trầm thấp tiếng cười từ trong đêm yên tĩnh truyền ra, phảng phất ở trong lòng An Tiểu Tâm nổi lên từng đợt sóng, “Anh muốn tôi lấy thân báo đáp?”
“Anh muốn tôi cùng với Sở ÚC, đối với tôi mà nói, cùng lấy thân báo cũng không khác là mấy. Cũng là vì báo ân, đem chính mình bán đi, chính là bán cho người khác mà thôi” An Tiểu Tâm nhìn chằm chằm giải thích.
“…..” Anh Bồi trầm mặc một chút rồi nói”An Tiểu Tâm, có lúc tôi thật sự muốn nhìn một chút, trong đầu quả dưa của cô giả bộ thành cái gì, rõ ràng là thông minh, hết lần này tới lần khác giả dạng ngu xuẩn”.
An Tiểu Tâm lắc lắc đầu, không biết mình đến tột cùng muốn nói xằng bậy những thứ gì. Cô thở ra một hơi, quyết định chính thức nói cảm ơn:”Anh Bồi, nếu không phải anh đẩy tôi ra, người trúng thương phải là tôi. Tôi vô cùng cảm ơn, nếu như anh về sau có chuyện gì cần tôi giúp, xin cứ việc thông báo”.
“Thật?” Anh Bồi cười như không cười hỏi. An Tiểu Tâm nhắm lại mắt, lại nữa rồi, này cười như không biểu cảm làm người ta đoán không ra. Cô theo thói quen nặn ra nụ cười lấy lòng, lắp bắp nói: “Dĩ nhiên, Anh phó tổng ( chú ý, nơi này lại bắt đầu gọi lại Anh Phó tổng ). ……..chắc là cũng không có việc gì cần tôi giúp đâu”.
Anh Bồi thấy cô cười, chán ghét dời đi mắt, ghét nhìn thấy cô bên ngoài cười nhưng trong không cười như thế. Anh thích xem cô vui vẻ hoạt bát cười, giống như khi đó cô ở trong cửa hàng bách hóa đối với cỏ non cười, giống như là ở trên thảo nguyên Châu phi cô nhìn về Chu Minh Bác cười. Nhưng hết lần này tới lần khác, An Tiểu Tâm chống lại mình, liền nặn ra loại đề phòng này, qua loa, lấy lòng cười. Anh Bồi tình nguyện nhìn cô tức giận, cũng không muốn nhìn cô cười mộ chút thật lòng cũng không có.
Anh Bồi trầm ngâm một hồi, mang theo ý xấu nói: “Ai nói không có chuyện cần cô giúp? Cô không phải vừa mới nói, tôi nhờ cô qua lại với Sở Úc, giúp tôi giữ Khúc Như Y ở bên người sao?”
“A…” An Tiểu Tâm kinh ngạc hé mở miệng, sau đó than thở một tiếng, cảm thấy Anh Bồi lại trở về cái người không thể nào nói lý, cưỡng bức cô uống cà phê- Anh phó tổng. Cô đè ép trong lòng bàn tay phát hỏa, cười hắc hắc nói: “Anh phó tổng, anh minh thần võ, mị lực phi phàm,Sở Úc so ra còn kém anh. Không cần tôi giúp, Khúc Như Y làm sao thoát khỏi lòng bàn tay anh. Ban ngày….Tôi xem Khúc Như Y đối với anh rất hồi hộp…Cô ấy đối với anh đã sớm thầm thương trộm nhớ”.
“Được rồi! Không cần cô lấy thân báo đáp, chờ đến khi tôi cần cô giúp đỡ, cô có thể báo ân là được”. Anh Bồi tức giận cắt đứt An Tiểu Tâm đang nói nhăng nói cuội, phiền não giật giật thân thể, làm cho vết thương một hồi đau đớn.
An Tiểu Tâm thấy anh cau mày, nhìn ra anh thân thể không thoải mái, trong lòng nhất thời cảm thấy khẩn trương: “Anh phó tổng, anh chỗ nào không thoải mái? Có muốn tôi gọi bác sĩ không?”
Anh Bồi giương mắt lạnh lùng liếc cô một cái, thấy khuôn mặt cô quan tâm, bất giác ánh mắt hơi trở lại bình thường, không nhịn được nói: “Có thể hay không đừng gọi tôi là Anh phó tổng, làm tôi thấy phiền”. “A….” An Tiểu Tâm giật giật môi, hai chữ Anh Bồi thế nào không kêu ra được . Cô kéo kéo tóc mình,bực mình nghĩ lại , thật không biết mới vừa rồi sao gọi thuận mồm như vậy.
Anh Bồi nhìn An Tiểu Tâm dáng vẻ có chút run run, trong lòng phiền não biến thành một cảm giác kì quái nói không ra lời. Môi anh mím chặt, lạnh lùng quan sát An Tiểu Tâm.
“Anh….không ngủ?” An Tiểu Tâm lấy hết can đảm hỏi. Không thấy Anh Bồi thì cô hết sức muốn gặp .Hiện tại gặp được, lại chịu không nổi ánh mắt anh lạnh buốt, hận anh không nhanh một chút rời đi.
Anh Bồi lóe đôi mắt sâu thẳm, nhìn hai mắt An Tiểu Tâm, mới chậm rãi đứng lên nói: “Cô nghỉ ngơi đi”.
Sau đó anh đi ra ngoài cửa. Có lẽ là sợ ảnh hưởng đến vết thương, động tác của anh rất chậm. An Tiểu Tâm nhìn bóng lưng của anh, miệng mấp mát, nhưng mãi cho đến khi anh biến mất ở ngoài cửa ra vào, cái gì cũng không nói.
Hai người bị thương cũng đã được điều trị tốt hơn, cũng có thể xuống đất hoạt động, vì vậy người thân bệnh nhân cũng bắt đầu trở về nước làm việc. Khúc Tín Hách cùng Tần Xuân Hinh quyết định mang An Tiểu Tâm trở về nước nghỉ ngơi. Khúc Như Y thì chủ động bầu bạn cùng Anh Bồi đi nước Mỹ tiến hành hoàn toàn trị liệu.
Biết được tin tức An Tiểu Tâm trở về nước, Sở Úc đang đi châu Âu công tác, ngàn dặm xa xôi bay tới Cape Town đón cô xuất viện.
Trở về nước ngày đó, Sở Úc cùng An Tiểu Tâm đến phòng Anh Bồi tạm biệt.
Anh Bồi nhìn thấy Sở Úc liền nhạo báng: “Sở Úc, tôi cảm động quá, lớn như vậy đại lão gia anh lại tới đây thăm tôi”.
Sở Úc mỉm cười, hào phóng, thẳng thắn nói: “Tôi không phải tới thăm cậu, tôi là tới đón An An xuất viện”.
Ngồi bên giường bệnh Khúc Như Y không tiếng động hừ lạnh xuống ánh mắt lướt qua An Tiểu Tâm đang đứng sóng vai cùng Sở Úc, vẻ mặt phức tạp khó hiểu. “Cậu định nghỉ ngơi bao lâu a, nhanh lên một chút trở lại đi, tôi thật bận đến chết rồi”. Sở Úc hỏi Anh Bồi.
Anh Bồi còn chưa kíp trả lời, Khúc Như Y lại đoạt nói trước: “Anh Bồi bị thương nặng như vậy, quả thật là nhặt được cái mạng trở về, như thế nào có thể nhanh như vậy đi làm”.
Anh Bồi mỉm cười vỗ vỗ tay Khúc Như Y, nhìn Sở Úc nói: “Không có biện pháp, cậu chỉ có thể tiếp tục kiên trì. Tôi phải ở lại nước Mỹ nghỉ ngơi một thời gian, sau đó tôi muốn đi Trung Đông hoặc châu Âu tuần tra. Bất quá cậu yên tâm, tôi sẽ rất nhanh khiến Như Y trở về giúp cậu”.
Sở Úc bất đắc dĩ lắc đầu: “Tôi biết ngay, đáp ứng vào Thần Sâm, chính là lên phải thuyền giặc không xuống nổi”.
Anh Bồi liếc Sở Úc một cái, ánh mắt rốt cuộc rơi vào An Tiểu Tâm vẫn ngồi bên giường bệnh yên lặng không nói: “An thư ký, chuyến đi châu Phi lần này cô rất vất vả. Trở về nước nghỉ ngơi thật tốt hai tháng rồi hãy trở lại làm việc”.
An Tiểu Tâm vẫn cúi đầu nghe bọn họ nói chuyện, thấy Anh Bồi nói chuyện với mình, lúc này mới ngẩng đầu mắt thấy Anh Bồi, giọng nói có chút khàn khàn mở miệng: “Cảm ơn Anh phó tổng, hi vọng anh sớm ngày bình phục”.
Anh Bồi không lên tiếng, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía An Tiểu Tâm, cùng cô ánh mắt trong suốt nhìn nhau ngắn ngủi vài giây, lại rời đi.
Anh nói thật nhỏ: “Đi đường cẩn thận”.
Một phòng người, cũng không biết anh nói những lời này đến tột cùng là nói người nào”.