Ở Châu Phi bị thương Thật khó khăn mới bò đến lối vào, Anh Bồi bảo An Tiểu Tâm đừng động, còn bản thân đi đến trước lối ra quan sát. Một lát sau, anh trở lại hưng phấn nói: “Không có ai, đi mau”.
An Tiểu Tâm cũng dùng hết sức lực, không để ý đến chân bị thương, cùng Anh Bồi làm một tiếng cổ vũ để tinh thần hắn hái thêm rồi bò đến lối vào, nhếch nhác bò ra ngoài. Bên ngoài trăng lên đỉnh đầu, gió mát thổi nhẹ phật phật, mặc dù còn nóng, nhưng so với cái ống xi măng nhỏ bé chật hẹp nóng bức, thật giống như là đến thiên đường. Anh Bồi kéo An Tiểu Tâm muốn chui vào một bụi cỏ cách đó không xa, nhưng An Tiểu Tâm không chuyển động, đỏ mặt nói: “Anh Bồi…Tôi muốn đi nhà cầu”.
Anh Bồi sửng sốt, lo lắng nhìn xung quanh, dùng một loại biểu tình phụ nữ thật phiền phức nhìn cô nói: “Ngươi nhanh lên một chút”.
An Tiểu Tâm nói: “Anh tránh xa một chút”.
“Tôi mới không them nhìn cô!” Anh Bồi không nhịn được, xoay người sang chỗ khác.
An Tiểu Tâm hướng chỗ phía xa đi tới hai bước, lại không dám đi quá xa, ngồi chồm hỗm xuống đi tiểu. Đời này cô lần đầu đi nhà cầu mà tim gan run bần bật như vậy, xong chuyện này cô thật nhanh mặc quần vào rồi đứng dậy. Nhưng không nhìn thấy Anh Bồi, cô lập tức hoảng hốt trong chốc lát một gáy toàn mồ hôi. Vừa định kêu, chỉ thấy Anh Bồi từ một tảng đá cách vài mét bên ngoài nhảy vọt ra, cũng sửa sang lại quần. An Tiểu Tâm trong lòng buông lỏng, phẫn hận nghĩ, vừa rồi ai mới nói mình phiền toái mà, có khả năng anh đừng đi nhà cầu a.
An Tiểu Tâm vội vàng bước nhanh lại nghênh đón, đột nhiên nhờ có ánh trăng, cô nhìn thấy ở sau tảng đá hiện ra mặt người. Trong tay người kia cầm một con dao tựa hồ còn đen hơn trong hang hốc. An Tiểu Tâm hoảng sợ trợn to hai mắt, thét chói tai kêu lên: “Anh Bồi, phía sau có người!”. Anh Bồi lập tức xoay người, quả nhiên nhìn thấy một người da đen đang ở sau lưng của anh, cầm trong tay một con dao cán dài đang muốn hướng anh đâm tới. Trong lúc nguy cấp, anh dùng thân thủ quyền cước đã học khi còn trẻ, đá xoáy một cái, đem họng súng đá sang chỗ khác, đạn bắn vào cát trên đất bốc lên một làn khói. Anh Bồi thừa dịp người da đen kia không kịp giành lại lần thứ hai, đã nhào tới đem hắn quật xuống mặt đất lần nữa. Người da đen kia hết sức cường tráng, thừa dịp Anh Bồi không đem hắn ép chặt, lật người đem Anh Bồi đè ở phía dưới. Anh Bồi ra sức chống cự, cùng người đàn ông da đen kia vật lộn.
Anh Tiểu Tâm biết mình phải giúp một tay, cô hoảng hốt mọi nơi tìm lung tung, có thể tìm thấy vũ khí hay không. Bên cạnh có một hòn đá lớn, cô xoay người lại lấy, nhưng hòn đá kia vẫn không thể động đậy. Cô lập tức buông tay, ở mọi nơi chạy loạn rốt cuộc ở một căn phòng bên cạnh tìm được hai khối gạch. Cô cầm gạch lên chạy trở lại thấy người da đen kia vừa lúc đang cưỡi trên người Anh Bồi, cô không chút nghĩ ngợi, điên cuồng đem gạch ném người da đen kia. Gạch nện vào sau lưng người da đen rơi xuống đất, người da đen đó không bị thương chút nào.
Người da đen đang cùng Anh Bồi đánh nhau, phát hiện An Tiểu Tâm ném gạch vào trên người hắn không khỏi sợ hết hồn. Đợi bị ném vào người, mới biết là gạch, hời hợt. Thừa dịp hắn phân tâm, Anh Bồi lật người cưỡi lại trên người hắn, giơ tay lên ở cằm hắn đánh hai đấm. Người da đen kia đưa hai tay lên bóp cổ Anh Bồi, Anh Bồi cũng dùng hai tay bóp cổ hắn. Hai người dùng hết sức lực, lập tức cầm cự được.
“Giúp…Nhanh…” Anh Bồi mặt đỏ bừng, nhắc nhở An Tiểu Tâm.
Anh Tiểu Tâm liền lăn một vòng đem gạch nhặt trở lại, đi tới bên cạnh người da đen, run rẩy giơ gạch lên, dùng gạch đập vào đầu người da đen. Gạch đập vào đầu người da đen vỡ thành hai mảnh, nhưng người da đen cư nhiên không có sao, ngược lại càng tăng thêm lực bóp cổ Anh Bồi muốn đem anh trên người ném xuống. Anh Bồi lúc này mặt đã đỏ tới tận mang tai không nói ra lời, chỉ dùng sự dẻo dai mạnh mẽ áp chế người da đen, làm cho hắn không thể phản kích. An Tiểu Tâm khẽ cắn răng, hai bước đi đi lại lại lấy một hòn gạch khác nhặt lên. Lúc này cô sử dụng toàn bộ sức lực, nhắm ngay đầu người da đen, vừa nhắm mắt vừa ngoan độc đập xuống. Người da đen bị Anh Bồi bóp cổ ở đầu cũng không thể nhúc nhích. Chỉ có thể trơ mắt nhìn gạch nện xuống. An Tiểu Tâm lúc này đem gạch nện ở trên mặt người da đen, trong lúc nhất thời trên mặt hắn toàn là máu, hắn kêu thảm thiết một tiếng buông tay bóp cổ Anh Bồi ra sờ trên mặt mình. Anh Bồi há hốc miệng thở gấp, lung tung sờ những mảnh vỡ vụn bên cạnh viên gạch, điên cuồng mãnh liệt ném trên đầu người da đen.
Rốt cục, người da đen kia hoàn toàn mất đi năng lực phản kháng, cả mặt đầm đìa máu tươi nằm thẳng cẳng không nhúc nhích. Anh Bồi lảo đảo đứng dậy, che cổ mạnh mẽ ho khan. An Tiểu Tâm nhìn lên người da đen trước mặt gương mặt gần như bị hai người đập nát, buồn nôn. Cô nghĩ chống đỡ mình đứng lên, nhưng đùi mềm không đứng nổi. Anh Bồi thở hổn hển duỗi tay về phía cô, thở phì phò nói: “Đi mau, có thể còn có người khác”.
An Tiểu Tâm đưa tay cho anh, mượn lực của anh đứng lên, nhưng dưới đùi không yên, đầu đụng vào ngực Anh Bồi. Anh Bồi vừa mới một hồi chiến đấu cũng không có khí lực, bị An Tiểu Tâm va chạm cũng không khỏi lui về sau hai bước. Hắn một tay đỡ lấy đầu vai An Tiểu Tâm đem thân hình hai người ổn định, một tay xoa cái trán của An Tiểu Tâm bị đụng đỏ, giọng nói khàn khàn trêu chọc nói: “Hiện tại cũng không phải thời gian tốt để ôm ấp yêu thương…”
An Tiểu Tâm đại khái là đụng hôn mê, ngây ngô hơi ngước đầu nhìn khuôn mặt Anh Bồi bẩn thỉu nhếch nhác, mặc anh đưa tay vuốt lấy trán mình. Cô chỉ cảm giác cả người ê ẩm mềm nhũn, nhưng lòng cô lại an tĩnh khác thường.
Nhưng là, Anh Bồi vừa mới nói một nửa, vẻ mặt chợt biến. Anh đột nhiên mạnh mẽ đem An Tiểu Tâm vốn là đang đứng ở trước mặt anh, đẩy ngã sang một bên. An Tiểu Tâm không kịp giữ thăng bằng liền ngã xuống dưới đất, bên tai nghe thấy thanh âm ầm ầm.
Là tiếng súng! An Tiểu Tâm kinh hoảng muốn chết, nằm trên mặt đất đưa lưng về phương hướng nhìn, quả nhiên nhìn thấy một bóng người nhanh chóng đến gần. Cô vội vàng quay đầu tìm kiếm Anh Bồi, ánh mắt nhìn thấy Anh Bồi một thoáng, toàn bộ thế giới dường như dừng lại.
Cô hoảng sợ mở to mắt, thấy Anh Bồi ngũ quan vặn vẹo, hai đầu gối chạm đất, một tay chống đỡ lấy thân thể, một tay chống đỡ lấy đau đớn ở vết thương, ở khe hở của các ngón tay máu tràn ra.
Cô tựa như phát điên nhào tới, kêu lên: “Anh Bồi! Anh Bồi!”
“Mau …chạy…” Anh Bồi thanh âm đứt quãng hoàn toàn đem An Tiểu Tâm tiếng hét chói tai tê tâm liệt phế dừng lại, sau đó, anh chậm rãi té xuốngđất, nhắm hai mắt lại.
“Anh Bồi! Anh Bồi!” An Tiểu Tâm cư nhiên khóc không nổi, cô đưa tay chụp lấy mặt anh mang theo bùn đất cùng máu tươi, lo lắng rống: “Anh Bồi, anh đứng lên cho tôi. Anh Bồi, nhanh lên một chút, chớ giả bộ. Anh Bồi! Anh Bồi!” Nhưng Anh Bồi lại một chút cũng không đáp lại cô, cô dần dần cuồng loạn, liều mạng vỗ mặt Anh Bồi, trong lòng chỉ có một suy nghĩ, phải đem anh gọi tỉnh, không thể để cho anh chết như vậy.
Cô hoàn toàn quên mất có người khác ở đây, mà người da đen nổ súng lúc nãy đã đi đến bên người cô. Khi hắn nhìn thấy rõ sau khuôn mặt kinh hoảng gầm rú đúng là một khuôn mặt mỹ lệ nữ nhân Mông cổ thì trong mắt hắn lướt qua một tia hưng phấn cầm thú.
Hắn đưa tay bắt được gáy An Tiểu Tâm. Cánh tay kia ôm hông An Tiểu Tâm, một cái liền đem An Tiểu Tâm ôm lấy. An Tiểu Tâm sợ tới mức hồn bay phách lạc, theo bản năng hai chân trên không trung liều mạng đạp. Người da đen đem An Tiểu Tâm ném tới chỗ cuối đường đi, An Tiểu Tâm sau lưng chạm đến mặt đất. Ngực An Tiểu Tâm nóng lên, trước mắt bỗng tối sầm, cả người giống như bị một chướng ngại vật đè nát, ngực dán sát vào lưng, một trận đau đớn kịch liệt lan tỏa tới toàn thân.
Thật lâu, cô mới khó khăn mở mắt ra, phát hiện có người đứng cạnh mình tiếp đến càng thấy rõ diện mạo đáng ghét của gã đàn ông da đen. Quần áo của cô đã mở ra, gã đàn ông kia hưng phấn đến cặp mắt đỏ bừng, cặp môi thật dầy đang ở trên bộ ngực sữa của cô loạn hôn. Quần bò của cô cũng bị cởi xuống đến tận chân, lộ ra quần lót màu trắng tơ lụa bên trong. An Tiểu Tâm thét lên, đem hết toàn lực, đôi tay lung tung đẩy mặt của người đàn ông kia ra, hai chân loạn đạp, cố gắng đẩy người đàn ông da đen ra.
Người đàn ông kia phát ra tiếng thở giống như dã thú, chỉ mấy động tác liền đem tứ chi An Tiểu Tâm áp chế gắt gao. Hắn không kịp đợi đã đem quần jean short của An Tiểu Tâm hoàn toàn cởi ra, một tay bắt được quần lót viền tơ, dùng sức xé ra, khàn kéo một tiếng, quần lót liền bị kéo xuống. An Tiểu Tâm cũng không biết lấy sức lực ở đâu, nâng người lên trên, sử dụng hết toàn lực của bản thân cắn một cái thật mạnh lên tay người đàn ông kia,máu tươi tinh nồng lập tức tuôn ra từ miệng cô.
Gã đàn ông kia bị cắn đau, giơ tay lên cho cô một bạt tai thật mạnh. Cô bị đánh đến khóe miệng chảy máu, mắt nổ đom đóm, ngửa mặt lảo đảo trên mặt đất. An Tiểu Tâm ngồi dậy vùng vẫy lui về phía sau, nhưng người đàn ông kia lại cười gằn đem cổ chân An Tiểu Tâm khẽ kéo, liền đem cô kéo lại gần. Người đàn ông đó thuận thế đem hai chân cô nâng cao, một tay áp chế chân của cô, một tay kéo quần của mình.
An Tiểu Tâm biết lần này là chạy trời không khỏi nắng rồi, cô tuyệt vọng dùng hết toàn lực vùng vẫy lần cuối cùng, khó khăn quay đầu muốn nhìn Anh Bồi -đang không biết sống chết thế nào. Nhưng gã đàn ông da đen không cho cô cơ hội, đã rướn người lên. An Tiểu Tâm tuyệt vọng nhắm mắt lại, chờ đợi chuyện sắp xảy ra. Nhưng là xâm phạm theo dự liệu cũng không có đến mà lại truyền đến tiếng kêu đau của người đàn ông kia.
An Tiểu Tâm mở mắt, khi thấy thân thể to lớn của người đàn ông da đen hướng mình ngã xuống, cô nửa người vừa vặn bị dè. Cô hoảng sợ trợn to hai mắt, nhìn đầu người đàn ông da đen nằm ở trên người mình, cái gáy hắn máu tươi đang chảy ròng ròng. “Cô…Không sao chứ?” Một âm thanh trầm thấp lại suy yếu thức tỉnh An Tiểu Tâm, cô vạch tóc tai rối bời trước mắt ra, cho nên thấy Anh Bồi đang nửa quỳ bên cạnh mình, lo lắng nhìn mình.
An Tiểu Tâm ước chừng sửng sốt 3 giây, cô nhìn chằm chằm Anh Bồi, cảm thấy đáy lòng mừng như điên. Anh chưa chết, thật không có chết!
Sau đó, uất ức cùng thương tâm hỗn hợp mà đến, cô rốt cuộc khóc thất thanh, rống ra ngoài, vừa khóc vừa cuồng loạn kêu lên: “Anh Bồi! Anh Bồi! Anh Bồi!”
“Mặc…Quần áo…Mau!” Anh Bồi cắn răng nói, anh cơ hồ nhìn An Tiểu Tâm nằm ở dưới ánh trăng, khóc lóc nức nở gào thét tên anh, một thân trắn nõn da thịt tựa như nhẹ nhàng phát quang, đường cong dịu dàng của phái nữ tựa như đầu độc có thể đụng tay chạm đến.
An Tiểu Tâm lúc này mới nghĩ đến quần áo mình bị rách đang mở rộng. Cô còn vừa dùng hai chân nửa đạp nửa đè lên người đàn ông da đen, hốt hoảng đem áo mình từ ngực gạt xuống. Sau đó dùng tốc độ nhanh nhất đem quần jean short đang giắt ở bắp chân kéo lên, cài lại.
Cô bò đến bên cạnh Anh Bồi, hai mắt cơ hồ còn đẫm lệ nhìn vết thương của anh, mang theo tiếng khóc nức nở hỏi: “Anh Bồi, làm sao bây giờ? Anh trúng thương, làm sao bây giờ?”
Anh Bồi thấy dáng vẻ quan tâm luống cuống của cô, đưa tay đặt ở trên vai cô nói: “Đỡ tôi…”
An Tiểu Tâm gắng gượng đem anh đỡ dậy, Anh Bồi liếc mắt nhìn mọi nơi, chỉ vào một lùm cây cách đó không xa nói: “Đi…mau!” An Tiểu Tâm đem cá