Sáng sớm chủ nhật mới 8 giờ đã xuất hiện 1 cô gái nhỏ nhắn xinh xắn ngồi xổm trước của biệt thự Lâu gia… Bên cạnh vườn hoa vừa nói vừa lẩm bẩm nhổ cỏ.
Trải qua một buổi tối lắng đọng suy tư Lê Hiểu Trinh không khỏi do dự mình là hay không đón lấy phần công việc này.
Vốn là nàng đoán là Lâu Dịch tìm quản gia theo giờ, như vậy mình có thể âm thầm chiếu cố hắn cũng sẽ không bị phát hiện mới dám đại lấy lá gan tự đề cử mình, nhưng hiện tại …
Tình huống là thế nhưng biến thành nhất định phải ở cùng hắn một chỗ! Ai da! Như vậy sớm chiều chung đụng nàng không có nắm chắc tuyệt đối sẽ không bị nhận ra!
Mặc dù hắn hiện tại nhớ không ra mình là ai nhưng là khó bảo toàn có một ngày hắn lại đột nhiên đầu óc thông suốt nhận ra mình, thậm chí thẹn quá hoá giận đuổi mình đi. Đến lúc đó ngay cả có thể làm bạn bè cũng không được…
Nàng càng nghĩ càng phiền não lăn qua lộn lại cũng không ngủ được, sáng sớm liền đi xe buýt cho đến đi đến cửa lớn Lâu gia mới phát hiện mình tới quá sớm, đành phải ngồi trước cửa tiếp tục buồn rầu.
Bất quá nàng thực tại không nghĩ ra có lý do gì có thể thuyết phục Lâu Dịch mình không cần cùng với hắn ở một chỗ…
Nhìn qua thấy thời gian cũng sắp tới giờ gặp, Lê Hiểu Trinh tha cho đám cỏ bị nàng rảnh dỗi nhổ sạch, mở vòi nước rửa sạch…. ấn chuông
Đợi một phút không có hồi âm.
Gì chứ? Lâu Dịch không phải là cái loại tham ngủ quên hẹn đi? Lúc trước bọn họ đi ra ngoài “hẹn hò” hắn luôn sẽ tới trước thời gian hẹn, dù bận vẫn ung dung chờ đợi…
Ôm đầy 1 bụng hồ nghi, nàng lại ấn tiếp chuông …
Đợi thêm nữa một phút vẫn không có đáp lại. Lê Hiểu Trinh nhịn không được hoài nghi là mình liệu có nhầm nhà, ấn nhầm chuông? (L: nhầm nhà… sao có thể…)
Đang khi nàng do dự không biết nên làm sao bây giờ thì tòa nhà lớn kia trong đột nhiên truyền ra một hồi tiếng va chạm rất lớn, như là có người đem cái gì đụng vào cửa. Tiếp theo… cửa chính liền được mở ra.
Lê Hiểu Trinh chậm rãi đẩy cửa ra ánh mắt đề phòng thăm dò nhìn cái sân vườn.
Vừa rồi tiếng ồn kia là gì vậy? Chẳng lẽ có trộm xông vào nhà. (L: trí tưởng tượng quả phong phú)
Nàng càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, vội vàng chạy nhanh vào trong long chỉ nghĩ đến an nguy của Lâu Dịch lại không chú ý tới chính mình chỉ là 1 cô gái yếu đuối.
Lê Hiểu Trinh đến cửa, đang muốn dùng sức phá cửa sắt, không ngờ cửa lại bỗng nhiên được mở ra.
Cửa từ từ mở ra lộ ra vẻ mặt tiều tuỵ của Lâu Dịch.
“Thì ra là Lâu tiên sinh !” Nàng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà an lòng không bao lâu, một giây sau nàng liền kinh hãi kêu ra tiếng.
“A! Chờ…chờ một chút!”
Lâu Dịch không hề báo động bổ nhào vào nàng, Lê Hiểu Trinh hét lên một tiếng, chỉ kịp lấy tay chạm vào người thấy hắn nhiệt độ cao, lại bị hắn sít sao ôm lấy áp ở trên khung cửa, như kiểu chết đuối vớ được cọc.
Lê Hiểu Trinh mặt đỏ bừng, tim đập thật nhanh trong lúc nhất thời cũng nói không được. Nàng lần đầu tiên bị nam nhân nhiệt tình ôm lấy như vậy hơn nữa “hắn” vẫn là người nàng ngưỡng mộ trong lòng đã lâu…
Thì ra là…lồng ngực của hắn là ấm như thế này … thì ra là hắn cũng cũng như nàng… chỉ là ôm đối phương mà hai chân nàng liền như nhũn ra cơ hồ không chống đỡ nổi… từ từ…
Nàng cuối cùng phát giác thân thể rắn chắc kia có điểm khác thường, hắn sốt cao vô lực, Lê Hiểu Trinh thử dò xét cất giọng hỏi:
“Lâu tiên sinh… ngài có khỏe không?”
“Không tốt.” Giọng khàn khàn suy yếu đáp lại từ đầu vai của nàng truyền ra, Lâu Dịch ra sức muốn hồi chút ý chí nói:
“Đỡ tôi đến ghế kia.”
“Vâng! Được!” Lê Hiểu Trinh vội vàng bỏ qua trong đầu nhưng ảo tưởng tươi đẹp, dè dặt tại trong ngực hắn điều chỉnh tư thế đứng, dùng sức tóm chặt lấy hắn, tận lực chống đỡ lấy thể trọng, của hắn xiêu xiêu dìu hắn đến trên ghế ngồi.
Từ cửa đến phòng khách chỉ là 1 khoảng ngắn không đến 2 m mà hai người lại tốn hơn 10 phút sau mới đến. Vì nâng đỡ thân hình nhìn như gầy gò nhưng kì thực rất to lớn của Lâu Dịch, nàng hao tổn khá nhiều sức lực rốt cục cũng hoàn thành nhiệm vụ đã thế thiếu chút nữa đem mình cũng cùng ngã vào trong ghế.
Nàng đi tới phòng bếp rót lấy 1 chén nước, sắp xếp lại những đồ vừa nãy bị Lâu Dịch va phải, mới trở lại bên cạnh hắn.
Chưa từng thấy qua Lâu Dịch chật vật,tiều tụy như vậy, nàng lo lắng hỏi:
“Anh ở đâu không thoải mái?”
“Cảm ơn.” Tiếp nhận nước, hắn tay sờ lấy cái trán, nhắm chặt hai mắt, vẻ mặt không có nét tự tin, thanh âm khàn đục khó có thể công hiểu làm cho Lê Hiểu Trinh tâm đau.
“Đầu của ta đau quá… Trong nhà không có thuốc, cũng không thể lái xe xuống núi mua thuốc…”
Cũng có lẽ vì trên thân thể ốm đau, Lâu Dịch không tự chủ tháo xuống vẻ phòng bị như hôm trước, đối với nàng lẩm bẩm.
Lê Hiểu Trinh nhìn hắn, lại lời nói và hành động của hắn rất muốn cười nhưng không dám. Nàng cố làm ra vẻ nghiêm trang nói:
“Ngài chờ một chút tôi đi giúp ngài pha ly cà phê, cà phê có một chút công hiệu giảm đau.” Nàng lại nhìn hắn chỉ mặc đồ ngủ đơn bạc quyết định giúp hắn lấy chăn xuống.
Nghe thấy câu này ẩn chứa ý cười, ôn nhu đáp lại, Lâu Dịch nâng lên cái đầu đang choáng váng, nhịn đau đớn, trừng mắt nhìn cô gái trước mắt kia tươi cười yêu kiều.
“Cô là ai?” (L: á ….0.o)
Lê Hiểu Trinh thoáng chốc nổi cáu! Không thể nào? Lâu đại ca trí nhớ kém tới mức này sao? Chính mình cũng bất quá chỉ là đem kinh bỏ ra thôi, hắn vừa gặp hôm qua , sao lại đã quên rồi?
“Tôi là hôm qua tới hưởng ứng lệnh triệu tập quản gia, chúng ta đã hẹn là hôm nay 9 giờ bắt đầu bắt đầu làm việc có nhớ không ạ?”
Lâu Dịch chân mày nhíu chặt hơn. Trước mắt là 1 tiểu mĩ nhân thanh tú cùng với cái cô ngày hôm qua dễ đỏ mặt thoạt nhìn như sinh viên thật sự là cùng một người sao?
Không nghĩ tới cô gái kia không mang kính bộ dáng lại chênh lệch lớn như vậy, Lâu Dịch bởi vì cảm mạo đầu đau đớn không hiểu nổi.
Nhìn cái mặt tràn đầy hoang mang, vẻ mặt cực kỳ vô tội, Lê Hiểu Trinh không khỏi đau lòng nổi lên, lấy lá gan nói hươi nói vượn.
“Kỳ thật… tôi là bạn gái mới chia tay của anh. Tôi tới đây để lấy phí chia tay…”
Lâu Dịch cúi đầu xuống, vuốt vuốt cái trán đau đớn, ôn nhu nói:
“Chớ hồ nháo đi giúp tôi pha ly cà phê đi!”
Nàng quả nhiên là cô bé ngày hôm qua! Rốt cục cũng nhận ra Lê Hiểu Trinh hắn an tâm điều chỉnh tư thế, nhắm mắt lại bảo toàn thể lực.
Từ tối hôm qua cổ họng của hắn liền bắt đầu có chút đau rát, nhưng bởi vì ngày thường cực ít khi cảm mạo ngược lại cũng không để ý. Không nghĩ tới sang hôm nay bệnh tình lại đột nhiên nặng thêm, hắn không chỉ có toàn thân đau nhức, không làm được gì, mà luôn cả miệng giọng cũng khàn khàn không giống là của mình.
Hắn nửa ngồi nửa nằm co quắp trên ghế bởi vì do cơ thể nóng lên điều hòa lúc này lại làm cho hắn cảm giác rét lạnh.
Bỗng dưng có cái gì đó nhỏ nhắn mềm mại,bàn tay nhỏ nhẹ nhàng chạm vào đầu của hắn, lấy cho hắn 1 cái gối đầu, trên trán hắn như có gì mát lạnh như lại rất ấm. Lâu Dịch thoải mái mà than thở một tiếng, đầu vẫn là đau muốn chết nhưng trên đắp khăn ướt như phát huy tác dụng, hắn rốt cục ngủ an ổn. Không biết ngủ bao lâu, khi hắn mở mắt tỉnh lại ngửi thấy không khí tràn ngập một mùi thức ăn phảng phất đâu đó. (L: anh này mũi thính quá…)
Hắn thấy cô gái đó vừa vặn bưng lấy 1 cái nồi nhỏ đi tới mà trên bàn thủy tinh đã có một bộ bát đũa.
“Anh tỉnh rồi ư?” Lê Hiểu Trinh ngọt ngào nụ cười, để đồ xuống bàn, đưa tay lên trán của hắn đo nhiệt độ.
“Vẫn còn sốt trước anh ăn cháo đi, bổ sung thể lực đi!”
Nàng xúc cho hắn một chén thổi thổi, đem khăn thấm nước lại lần nữa đắp lên, trong nội tâm không khỏi âm thầm may mắn khi mình nổi lên dũng khí đến hưởng ứng lệnh triệu tập quản gia của Lâu Dịch mới có thể nhìn thấy hắn như vậy, diện mạo chân thật không đề phòng.
Có thể tự mình chăm sóc người mình yêu mến đó là 1 điều khiến mình hạnh phúc!
Mọi nhất cử nhất động của cô ấy rất hiền oà, tự nhiên, như chiếu cố hắn là việc đương nhiên như trời và đất vậy, nhìn vẻ mặt hiền dịu của Lê Hiểu Trinh khiến Lâu Dịch không phát giác ra mình đang nhìn ngây người.
“Anh nhanh đưa cháo ăn ăn đi!” Bị hắn nhìn chăm chú khiến nàng rất thẹn thùng, Lê Hiểu Trinh vội vàng làm ra nét mặt đàn bà chanh chua.
Dụng tâm của nàng khiến hắn thật sự rất cảm động, nhưng là… nhìn chén cháo với nguyên liệu phong phú, lại còn mặn nữa làm cho Lâu Dịch ghét xoay mặt.
Mặc dù chỉ là một động tác nho nhỏ nhưng Lê Hiểu Trinh thế nhưng đã nhìn ra.
“Sao? Chê tôi nấu cháo hương vị thanh đạm? !” Nàng hếch mày lên, hai tay chống nạnh, ngữ điệu lại ẩn chứa lấy uy hiếp.
“Dù sao anh bây giờ cũng ốm khẩu vị không tốt, mặn hay không mặn đối với anh có cái gì khác?”
Lâu Dịch nhíu mày nhìn nàng có chút thái độ lớn lối, nhẫn nại mở miệng ăn vài miếng rồi liền đem chén đẩy ra.
“Không có mùi vị gì.”
Người nam nhân này đã sinh bệnh lại liền thoái hóa thành đứa nhỏ! Lê Hiểu Trinh vừa bực mình, vừa buồn cười.
Nàng cố ý làm ra vẻ mặt cứng rắn, xấu hổ bức bách hắn.
“Anh chỉ có hai con đường có thể chọn. Thứ nhất là ngoan ngoãn ăn hết bát cháo này, sau đó lên trên lầu đi ngủ một giấc ngày mai tinh thần sẽ sảng khoái có thể đi làm.
Con đường thứ hai chính là tùy anh ăn hay không nhưng trên báo ngày mai trang nhất sẽ xuất hiện tin tức “ giám đốc Lâu thị bị nữ quản gia có hành vi man rợ”
Nàng rung đùi đắc ý còn thuận miệng bịa ra một câu mà tạp chí lá cải hang ngày đưa tin lấy làm tiêu đề giật gân, làm cho Lâu Dịch không khỏi hoài nghi nàng là đang làm việc nhà hắn hay là phóng viên săn tin. Hắn không nói lời nào trừng mắt với nàng mà Lê Hiểu Trinh mặc dù bị hắn “nhiệt tình” nhìn đến đỏ mặt, lại cũng không chịu yếu thế trừng mắt lại nhìn.
“Tôi chỉ muốn tốt cho anh.” Giằng co hồi lâu mắt thấy cháo đã nguội, Lê Hiểu Trinh nhịn nóng lòng mở miệng khuyên hắn.
Lâu Dịch nhăn mày, tựa hồ bị nàng nói những lời này đả động rồi lại bưng lên chén cháo mặn kia ăn.
Cứ như vậy nàng thành công bức Lâu Dịch nuốt hết tất cả cháo nhưng mà vẫn không hiểu thái độ của hắn vì sao đột nhiên lại yếu thế, nghe lời, nguyện ý phối hợp. (L: là lùi đến tiến… cẩn thận)
Nàng dọn dẹp gọn gàng mặt bàn, như 1 bà già lẩm cẩm càu nhàu.
“Anh nhanh lên đi lên lầu nghỉ ngơi! Đến giờ ăn cơm tối tôi sẽ gọi anh rời giường.”
“Tôi là bệnh nhân, không phải là heo.” Lâu Dịch không hiểu sao tâm tình thật tốt lại có hứng cùng nàng nói giỡn.
Lê Hiểu Trinh chau chau mày, không nhận thua trả lời một câu.
“Anh cần tôi đỡ anh đi lên không?”
Hắn không chút để ý cười cười, sủng ái sờ sờ đầu của nàng, lầm rối tóc của nàng, ôm chăn cùng gối đầu lên lầu nghỉ ngơi.
Nàng ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn rời đi, Lê Hiểu Trinh nhẹ nhàng sờ lên nơi tay hắn mơn, khuôn mặt đỏ hồng thành một mảng